Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 233: Đã Trao Cho Tôi

Tần Nguyên như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ tại chỗ.

Giọng nói ấy quá đỗi quen thuộc.

Cậu ta khó nhọc mở to mắt, cố gắng nhìn rõ gương mặt đang ẩn mình trong bóng tối.

"Bạch... Bạch Tri Kì?"

Giọng Tần Nguyên run rẩy, đầy vẻ không dám tin.

Bạch Tri Kì nghiêng đầu, nhìn bộ dạng bê bết máu, chật vật của cậu ta từ trên cao.

"Thiếu gia Tần, lâu rồi không gặp."

Giọng gã dịu dàng, thậm chí còn phảng phất vài phần thân mật, như thể chỉ là một người bạn cũ đang mỉm cười ôn chuyện.

Lời còn chưa dứt, gã đã bất ngờ sải một bước tới. Con dao bếp trong tay vạch một đường lạnh lẽo giữa không trung rồi xé gió bổ xuống!

"Không!"

Tần Nguyên theo bản năng giơ tay lên đỡ.

Lưỡi dao lập tức bổ thẳng vào lòng bàn tay cậu ta, vết chém sâu hoắm, lộ cả xương trắng.

Da thịt nứt toát, máu tươi bắn vọt khắp nơi!

Tần Nguyên ngã quỵ xuống sàn, toàn thân co giật vì đau đớn, run rẩy không ngừng. Nước mắt hòa lẫn nước mũi nhòe nhoẹt khắp khuôn mặt, trông vô cùng thảm hại.

Bạch Tri Kì cứ thế từ trên cao nhìn xuống dáng vẻ thảm hại của cậu ta, không hề nhúc nhích.

Sau một lúc gắng gượng vượt qua cơn đau, Tần Nguyên run rẩy cất tiếng: "Đ... đợi đã! Bạch Tri Kì, chúng ta nói chuyện đi!"

"Cậu muốn gì? Tiền? Hay cổ phần của Tần gia? Tôi đều có thể cho cậu! Chính Tần Xuyên Từ mới là kẻ hại cậu thành ra thế này. Chúng ta có thể liên thủ..."

Bạch Tri Kì cúi đầu nhìn cậu ta, chậm rãi giơ con dao trong tay lên.

"Nói chuyện?"

Gã khẽ nhắc lại hai chữ ấy, rồi chợt nở một nụ cười rạng rỡ.

Dưới màn bóng tối, gương mặt mỉm cười ấy hiện lên trong mắt Tần Nguyên chẳng khác nào ác quỷ.

"Xuống dưới nói chuyện với La An đi."

Tay gã vung lên.

Lưỡi dao bổ xuống.

Tần Nguyên trợn trừng hai mắt, phát ra tiếng gào thét đầy tuyệt vọng, nhưng dù có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi số phận đang chờ đợi mình.

Tiếng kêu thảm thiết đột ngột im bặt.

Chỉ còn lại những tiếng chém nặng nề không ngừng vang vọng trong căn phòng.

Tần Nguyên mở trừng mắt, ánh nhìn dần tan rã.

Đến chết cậu ta cũng không thể ngờ rằng, kết cục của mình lại là chết dưới tay một quân cờ mà bản thân luôn khinh thường nhất.

Tần Nguyên hoàn toàn bất động.

Đôi mắt từng chất chứa đầy sự độc địa và mưu toan giờ đây lồi hẳn ra như mắt cá chết, vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Cậu ta chết trong dáng vẻ xấu xí nhất.

Bạch Tri Kì đứng bên mép giường, tay vẫn nắm chặt con dao bếp. Lồng ngực gã phập phồng dữ dội, mồ hôi hòa lẫn với mùi hương cam nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.

Sự tĩnh lặng bao trùm cả căn phòng.

Gã lặng lẽ nhìn thi thể vẫn trợn trừng hai mắt, đến chết cũng không cam lòng.

Ánh mắt Bạch Tri Kì bỗng trở nên lạnh lẽo.

Ngay sau đó, gã lại giơ cao con dao, dốc hết sức bình sinh bổ mạnh xuống đầu Tần Nguyên.

"Cạch!"

Lưỡi dao cắm phập vào giữa trán Tần Nguyên, mắc cứng trong khe xương.

Bạch Tri Kì buông tay, mặc cho hung khí vẫn cắm nguyên trên gương mặt của đối phương.

Gã xoay người, lặng lẽ rời khỏi căn phòng, hòa vào màn đêm rồi trở về chiếc xe đang đỗ ở cửa sau của bệnh viện.

Đóng cửa xe lại, cả thế giới lập tức chìm vào tĩnh lặng.

Bạch Tri Kì lấy từ hàng ghế sau ra một bộ quần áo sạch rồi thay vào.

Làm xong tất cả, gã ngồi lặng trong ghế lái một lúc.

Không biết đã qua bao lâu, gã chậm rãi ngẩng đầu lên.

Qua ô cửa kính, Bạch Tri Kì nhìn thấy bầu trời đầy sao.

Đêm nay, bầu trời sao sáng rực.

Đẹp thật.

Khóe môi gã khẽ cong lên, nở một nụ cười nhàn nhạt. Sau đó, gã vặn chìa khóa, khởi động xe.

---

Đế Đô, khu phố cũ.

Nơi này sắp bị giải tỏa, phần lớn cửa hàng dọc hai bên đường đều đã đóng cửa, chỉ còn lác đác vài quán vẫn còn buôn bán.

Vì nằm khuất ánh nắng nên dù là lúc mặt trời buổi sáng rực rỡ nhất, nơi đây vẫn phảng phất vẻ tiêu điều.

Ông chủ quán mì cay ngáp dài, kéo cửa cuốn lên.

Nồi nước dùng lớn bắt đầu sôi ùng ục, tỏa ra hương thơm nồng đậm.

Chẳng bao lâu sau, quán đón vị khách đầu tiên.

Đó là một Omega vô cùng xinh đẹp.

Ông chủ thoáng sững người rồi thuận miệng chào: "Muốn ăn gì thì tự gắp nhé, chậu ở bên kia."

Bạch Tri Kì đứng ở cửa, đưa mắt nhìn một vòng quanh quán.

Nơi này vừa bẩn vừa lộn xộn. Lớp sơn trên bàn ghế đã bong tróc gần hết, bàn ghế đặt xiêu vẹo, nền nhà thì dính nhớp nháp.

Khung cảnh còn tệ hơn cả trong ký ức của gã.

Nhưng gã không nói gì, chỉ lẳng lặng bước đến trước tủ lạnh.

Nhìn những món rau bên trong, gã suy nghĩ một lát rồi gắp vài loại rau cùng một phần miến.

"Cay vừa, không hành."

Gọi món xong, gã chọn một chỗ ngồi sát cửa sổ.

Chẳng bao lâu sau, bát mì cay được bưng lên, mặt nước dùng phủ kín một lớp dầu ớt đỏ au.

Bạch Tri Kì không chần chừ, cầm đũa gắp thức ăn bỏ vào miệng.

"Khụ... khụ khụ..."

Chỉ mới miếng đầu tiên, gã đã bị sặc.

Thực ra, gã vốn chẳng ăn được đồ cay.

Người ăn được cay... là một người khác.

Thế nhưng, dù vậy gã vẫn không dừng lại. Vừa ho sặc sụa, gã vừa tiếp tục nhét từng đũa thức ăn vào miệng.

Cái cay lan từ đầu lưỡi xuống tận dạ dày, bỏng rát đến mức cả người gã cũng run lên khe khẽ.

Bạch Tri Kì cúi đầu nhìn bát nước dùng đỏ au trước mặt.

Thời còn học cấp ba.

Đám Omega trong trường luôn thay nhau nghĩ đủ trò để bắt nạt Sở Dật.

Bởi Sở Dật có gương mặt đẹp, lại là một Alpha. Giữa cuộc sống học đường tẻ nhạt, anh chẳng khác nào một món đồ chơi thú vị để bọn họ mua vui.

Nhưng lý do Bạch Tri Kì tham gia nhắm vào Sở Dật lại không giống những Omega khác.

Gã không làm vậy chỉ vì thấy vui.

Mà là vì ghen tị.

Ghen tị vì Sở Dật là một Alpha.

Bạch gia là một gia đình điển hình trọng Alpha khinh Omega. Thứ định kiến đã ăn sâu vào cốt tủy ấy, ngay từ khi gã cất tiếng khóc chào đời đã định sẵn số phận của gã.

Gã sinh ra đã được định đoạt chỉ là một công cụ dùng để liên hôn.

Gia tộc dạy gã phải không ngừng leo lên cao, phải gả cho Alpha có quyền thế và ưu tú nhất.

Gã khắc ghi từng lời, làm theo không sót một điều.

Hội họa, khiêu vũ, nhạc cụ, lễ nghi... những thứ mà theo gã chẳng có chút giá trị nào, gã đều học đến mức tinh thông.

Để làm được điều đó, gã đã đổ biết bao mồ hôi và công sức, luôn ngoan ngoãn, thuận theo ý cha mẹ, chỉ chờ một ngày họ bán mình với cái giá cao nhất.

Nhưng mỗi lần nhìn người anh Alpha tầm thường, vô dụng của mình chỉ vì khác giới tính mà nghiễm nhiên nhận được mọi sự nâng đỡ và yêu thương từ cha mẹ...

Trong lòng Bạch Tri Kì lại như có một ngọn lửa âm ỉ bùng cháy.

Thế nhưng gã không thể để lộ ra ngoài.

Mỗi Alpha xung quanh đều có thể trở thành người chồng tương lai của gã.

Vì vậy, gã chỉ có thể đeo lên chiếc mặt nạ hoàn hảo, và chỉ khi ở trong vòng tròn Omega mới dám hé lộ đôi chút nỗi bất mãn đang bị kìm nén.

Rồi Sở Dật xuất hiện.

Sự tồn tại của Sở Dật khiến rất nhiều Alpha và Beta trong trường cảm thấy chướng mắt.

Đồng thời cũng đâm nhói vào lòng Bạch Tri Kì.

Điều trớ trêu là Sở Dật lại khác hẳn những Alpha khác trong trường.

Anb không có quyền thế, không có chỗ dựa, càng không thể nào trở thành chồng của gã.

Vì vậy, khi đám Omega đề nghị lập một vụ cá cược, Bạch Tri Kì gần như không chút do dự đã đồng ý.

Đã có nhiều người giẫm đạp lên Sở Dật như vậy rồi...

Mình giẫm thêm một cái nữa thì có sao đâu?

Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ đến mức khiến gã muốn bật cười.

Mỗi lần bắt gặp ánh mắt si mê xen lẫn tự ti mà Sở Dật dành cho mình, trong lòng gã vừa khinh thường, vừa dâng lên một cảm giác đắc ý khó tả.

Và rồi...

Mới có đoạn video kia.

Khi ấy, Sở Dật đã bỏ học, hoàn toàn không biết mình đã nổi tiếng khắp trường theo một cách nhục nhã khác.

Thế nhưng anh vẫn thi thoảng xuất hiện bên cạnh gã, mang theo những món quà rẻ tiền mua từ khu đèn đỏ, kín đáo nhưng cũng đầy chân thành bày tỏ lòng theo đuổi.

Đó là những năm tháng đẹp nhất của Sở Dật.

Vụng về...

Mà cũng nồng nhiệt.

Tất cả...

Đều đã trao cho tôi.