Mặc dù nói vậy, nhưng Tần Xuyên Từ vẫn không thể không khâm phục con mắt nhìn người của Bạch Tri Kì.
Ít nhất thì... trong khoản chọn "lốp dự phòng", gã quả thật rất có mắt.
Gạt những suy nghĩ trong lòng sang một bên, nhìn thấy sắc mặt Sở Dật không được tốt lắm, Tần Xuyên Từ đưa tay nắm lấy tay anh dưới mặt nước.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau.
"Anh nói chuyện này là để em yên tâm, chứ không phải để em mất vui. Mọi chuyện anh đã giải quyết xong rồi, đừng để những kẻ không liên quan ảnh hưởng đến tâm trạng, được không?"
Sở Dật cụp mắt nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, bật cười.
"Em đâu có không vui."
Nghĩ vậy, anh cũng chủ động đổi chủ đề.
"Lần sau đi du lịch mình đến chỗ nào ấm hơn đi. Iceland đẹp thì đẹp thật... nhưng đúng là quá tốn cái mũi."
Tần Xuyên Từ bật cười, khẽ siết lòng bàn tay anh.
"Được."
Hai người ngâm mình trong hồ rất lâu, đến mức đầu ngón tay cũng nhăn lại.
Sở Dật chống tay lên thành hồ, cả người ướt sũng đứng dậy.
Dưới ánh mặt trời, những đường cơ bắp trên người anh tràn đầy sức hấp dẫn, tựa như một con báo săn vừa bước lên khỏi mặt nước.
Khóe môi Tần Xuyên Từ khẽ cong, thong thả ngắm nhìn cảnh ấy rồi cũng đứng dậy theo.
Hai người khoác áo choàng tắm, đi đến khu nghỉ bên bờ hồ.
Những chai bia ướp lạnh tỏa ra làn hơi mát.
Sở Dật một tay giữ cổ chai, ngón cái khẽ bật.
"Bốp!"
Nắp chai bật ra, kéo theo hương thơm của lúa mạch.
Anh đưa một chai cho Tần Xuyên Từ, còn mình cầm chai còn lại giơ lên.
"Nào, chúc mừng một cái."
Tần Xuyên Từ nhận lấy chai bia.
"Chúc mừng gì?"
Sở Dật nở nụ cười rạng rỡ.
"Chúc mừng hai đứa mình yêu nhau."
Tần Xuyên Từ cũng cười.
Trong đôi mắt hắn phản chiếu bóng dáng của Sở Dật.
Chuyến đi Iceland này, từng phút từng giây đều khiến hắn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Hắn cũng nâng chai bia lên.
"Đúng là nên chúc mừng."
Dứt lời, hai chai bia khẽ chạm vào nhau giữa không trung.
"Cạn ly!"
Gió ở Iceland lúc nào cũng mang theo cái lạnh thấu xương.
Những ngày sau đó, Sở Dật và Tần Xuyên Từ gần như trở thành những kẻ rong ruổi theo gió trên mảnh đất hoang dã này.
Dòng thác Gullfoss cuồn cuộn đổ xuống, bọt nước tung lên dưới ánh nắng tạo thành từng dải cầu vồng li ti.
Sở Dật đứng ở mép ngoài cùng của đài quan sát, mặc cho làn nước bắn lên mặt. Anh lau mặt một cái rồi cười rạng rỡ.
Tần Xuyên Từ đứng phía sau anh nửa bước, trên tay cầm một chiếc áo khoác chắn gió dày, ánh mắt từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi bóng lưng ấy.
Hai người đi gần như hết những địa danh nổi tiếng ở Iceland.
Khe nứt Silfra, nông trại ngựa Iceland...
Không bỏ sót nơi nào.
Ban ngày, họ rong ruổi theo tự do.
Đêm xuống, họ cảm nhận hơi ấm của nhau.
Thật ra cả hai đều không phải kiểu người quá thích đi du lịch.
Nhưng vì có đối phương bên cạnh, nên cả hành trình chỉ toàn lại niềm vui.
---
Đế Đô, Tần gia.
Giang Phong ngồi sau bàn làm việc, dưới mắt hiện rõ hai quầng thâm xanh.
Cậu ta nheo mắt nhìn bảng biểu trên màn hình máy tính, ngón tay liên tục gõ bàn phím.
"Chậc."
Phát hiện số liệu có sai sót, Giang Phong vò vò tóc, cầm ly cà phê bên cạnh uống một ngụm để trấn tĩnh.
Trên bàn chất đầy tài liệu.
Tần tổng thì sang Iceland vui vẻ hưởng tuần trăng mật, còn cậu ta - trợ lý đặc biệt - chỉ có thể bắt đầu đốt cháy sinh mệnh vì công việc.
Reng!
Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, hiện một thông báo mới.
Bây giờ Giang Phong ghét nhất là có người nhắn tin cho mình.
Nhưng lại không thể không xem.
Cậu ta nhíu mày, tiện tay mở thông báo, còn tưởng lại là lãnh đạo bộ phận nào đó giục quy trình.
Kết quả vừa nhìn...
Động tác của cậu ta lập tức cứng đờ.
Là tài khoản cá nhân của Tần Xuyên Từ.
Ba mươi năm nay, tài khoản ấy vẫn luôn dùng ảnh đại diện phong cảnh mặc định, vòng bạn bè trống trơn, lạnh lùng đến mức chẳng khác nào một tài khoản ma.
Vậy mà hôm nay lại đăng bài đầu tiên.
Đó là một tấm ảnh.
Sở Dật mặc áo khoác dã ngoại, cưỡi trên lưng ngựa Iceland. Phía sau là dãy núi tuyết trùng điệp. Gương mặt nghiêng của anh góc cạnh rõ nét, khóe môi cong lên một nụ cười phóng khoáng và rực rỡ.
Caption chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Ghi lại cuộc sống.
"Đúng là thần kinh..."
Giang Phong trợn trắng mắt.
Cạn lời thật sự.
Đi làm bận muốn chết đã đủ phiền rồi, còn phải xem ông chủ đăng kiểu bài này...
Lại càng phiền hơn.
Trong phần bình luận đã có một người để lại lời nhắn.
【Hà Tương Thần: Trước đây sao cậu không ghi lại cuộc sống? Con ngựa này trông giống cậu thật đấy. 🙄🤮】
Nói hay lắm!
Giang Phong thầm giơ một vạn ngón tay cái trong lòng.
Nghĩ một chút, cậu ta vẫn gõ thêm một bình luận.
【Giang Phong: Chúc Tần tổng và cậu Sở có chuyến đi thật vui. 👍】
Bình luận xong, Giang Phong úp luôn điện thoại xuống mặt bàn.
Mắt không thấy thì tâm không phiền.
---
Iceland, bên trong xe thương vụ.
Tần Xuyên Từ dựa lưng vào ghế, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình.
Vừa nhìn thấy bình luận của Hà Tương Thần, hắn không đổi sắc mặt, lập tức xóa đi, rồi nhét điện thoại trở lại túi áo.
Sở Dật ngồi bên cạnh, nhìn toàn bộ quá trình ấy, không khỏi tò mò.
"Có chuyện gì vậy?"
Tần Xuyên Từ quay đầu nhìn anh, đáy mắt tràn ngập ý cười.
"Không có gì."
"Có người ghen tị với anh thôi."
Sở Dật nghe mà chẳng hiểu gì.
Tần Xuyên Từ cũng không giải thích, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói dịu dàng hơn vài phần.
"Đến nơi rồi, xuống xe thôi."
Cửa xe mở ra.
Luồng gió lạnh lập tức ùa vào.
Sở Dật vừa bước xuống xe, tiện tay đóng cửa lại thì cả người bỗng khựng tại chỗ.
Theo bản năng, anh ngẩng đầu nhìn lên.
Mọi lời muốn nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Đó là...
Cực quang.
Một giờ sáng ở Iceland, bầu trời không còn là một màu đen thuần túy.
Một dải sáng màu lục khổng lồ vắt ngang chân trời, như dải lụa mỏng được thần linh buông xuống, chậm rãi uyển chuyển giữa hư không.
Ánh sáng đan xen lẫn nhau, nơi rìa còn ánh lên sắc tím hồng nhàn nhạt, xoay chuyển như thể có sinh mệnh, lặng lẽ xuyên qua bầu trời đầy sao.
Trước đây, Sở Dật vốn chẳng mấy hứng thú với những kỳ quan thiên nhiên như thế.
Anh luôn cho rằng đó chỉ là sự tự cảm động của mấy kẻ thích lãng mạn.
Nhưng khi thật sự đứng dưới vùng trời rộng lớn được phủ kín bởi dải sáng ấy...
Sự rung động đến từ tận sâu trong linh hồn khiến ngay cả hô hấp của anh cũng bất giác trở nên nhẹ đi.
Xung quanh lác đác vài tốp du khách.
Thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng xuýt xoa kinh ngạc.
Sở Dật không nói gì.
Trong đôi mắt anh chỉ còn phản chiếu sắc màu rực rỡ ấy.
Ánh cực quang phủ lên gương mặt anh, khiến những đường nét vốn sắc sảo trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Giống như tất cả những du khách nơi đây...
Anh cũng đang kinh ngạc trước khung cảnh kỳ diệu ấy.
Tần Xuyên Từ đứng ngay bên cạnh.
Nhưng hắn không ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Mà nhìn Sở Dật.
Ý cười dần lan ra nơi đáy mắt, ánh nhìn của hắn sâu thẳm đến lạ.
Thật ra trước khi đến đây, hắn từng nghĩ đến một kiểu lãng mạn cực đoan hơn.
Ví dụ như đưa Sở Dật l*n đ*nh sông băng Snæfellsjökull.
Trên cánh cổng trong truyền thuyết dẫn xuống tâm Trái Đất ấy, cực quang gần như ở ngay trong tầm tay.
Sự chấn động đó...
Đủ để khắc ghi cả một đời.
Nhưng rất nhanh, ý nghĩ ấy đã bị hắn gạt bỏ.
Nơi đó quá nguy hiểm.
Rời khỏi đường lớn và khu dân cư, phía trước chỉ còn là vùng hoang dã thực sự.
Không có tín hiệu.
Không có đường lui.
Cho dù có trang bị tốt nhất và hướng dẫn viên chuyên nghiệp nhất thì đó vẫn là một ván cược.
Mà Tần Xuyên Từ không dám cược.
Hắn đã vất vả lắm mới giữ được tia sáng này trong tay.
Hắn không muốn xảy ra bất kỳ điều bất trắc nào.
Thà bình bình đạm đạm đứng bên vệ đường lặng lẽ gìn giữ sự bình yên hiện tại.