Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 230: Cái Gọi Là Thiên Về Đầu Óc

Tần Xuyên Từ đứng bên giường, nhìn Sở Dật đang quấn mình kín mít như một cái kén tằm.

Sở Dật rúc trong chăn, chỉ để lộ một chỏm tóc rối trên đỉnh đầu, nằm im không nhúc nhích.

Tần Xuyên Từ vừa bực vừa buồn cười. Hắn cúi đầu liếc xuống "cậu em" của mình.

Chất liệu áo choàng tắm khá mỏng.

Đường nét đang nhô lên bên dưới vì thế càng trở nên nổi bật.

Hắn im lặng một lúc, đầu ngón tay khựng lại, cuối cùng vẫn không vạch lớp phòng thủ kia lên.

Hôm nay Sở Dật thật sự đã mệt lả rồi.

Sáng sớm rời Đế Đô bay sang Iceland, chuyến bay đường dài đã đủ mệt, buổi chiều còn đuổi bắt cướp, cả ngày gần như không có lúc nào được nghỉ.

Khóe môi Tần Xuyên Từ khẽ cong lên.

Dù sao hành trình ở Iceland vẫn còn dài, hắn có rất nhiều kiên nhẫn.

Sự xao động trong lòng cũng dần lắng xuống.

Hắn vòng sang phía bên kia giường, định vén chăn lên nằm xuống.

Vừa đưa tay kéo chăn, hắn phát hiện... kéo không nổi.

Bất đắc dĩ, hắn đành hạ thấp giọng, ghé sát bên gối khẽ nói: "Anh không làm em đâu, buông tay đi."

Đáp lại hắn chỉ là tiếng hít thở đều đều.

Tần Xuyên Từ khựng lại, bèn nghiêng người, cẩn thận vén một góc chăn bên phía Sở Dật.

Sở Dật nhắm chặt hai mắt, hàng mi dày và dài phủ xuống hốc mắt, nhịp thở đều đặn, rõ ràng đã ngủ say.

Ngủ rồi?

Vừa nãy còn như gặp đại địch, vậy mà vừa chui vào chăn đã ngủ luôn?

"Đúng là..."

Tần Xuyên Từ bật cười khẽ, lồng ngực cũng rung lên theo.

Hắn đưa tay xoa nhẹ mái tóc Sở Dật, động tác dịu dàng vô cùng.

Sau đó cẩn thận gỡ từng ngón tay đang nắm chặt chăn của anh ra, tự mình chui vào ổ chăn, từ phía sau ôm lấy vòng eo Sở Dật.

Hương hoa hồng nhàn nhạt hòa cùng mùi sữa tắm chiếm trọn mọi giác quan của hắn.

Tần Xuyên Từ khép mắt, chìm vào giấc ngủ giữa mùi hương dịu dàng ấy.

---

Ở phía bên kia địa cầu.

Thành phố Phong Hải, trong một khu chung cư cũ kỹ.

Bạch Tri Kì ngồi trên sofa, ánh mắt trống rỗng.

La An lại ra ngoài.

Những ngày gần đây, anh ta luôn tìm được đủ mọi lý do để rời đi: mua thuốc, gặp người liên lạc, thậm chí là đi dò la động tĩnh của Tần gia.

Nhưng trong lòng Bạch Tri Kì hiểu rõ hơn ai hết.

Tất cả đều là dối trá.

La An đang tận hưởng.

Đang chờ đợi.

Tận hưởng cảnh bản năng cơ thể của gã từng chút một đánh bại lý trí, chờ gã bị kỳ ph*t t*nh giày vò đến hoàn toàn suy sụp.

Sau đó mới xuất hiện với dáng vẻ của một vị cứu tinh, ban phát sự xoa dịu quý giá kia.

Đây là...

Huấn luyện chó.

Bạch Tri Kì khẽ nghiêng đầu, nhìn về tấm gương phủ đầy những vết nứt trên bức tường.

Người đàn ông trong gương sắc mặt trắng bệch, chật vật đến mức chính gã cũng thấy xa lạ.

Nếu thời gian quay ngược lại hơn mười năm trước, Bạch Tri Kì tuyệt đối sẽ không ngờ mình lại rơi vào kết cục như hôm nay.

Gã nhắm mắt lại. Dạo gần đây, thỉnh thoảng gã lại nhớ đến quãng thời gian sống cùng Sở Dật.

Mới cưới không bao lâu, Sở Dật vừa phấn khích vừa vụng về.

Anh sẽ đỏ mặt, cố nặn ra một nụ cười lấy lòng trên gương mặt vốn lạnh lùng cứng rắn, rồi nói với gã mấy câu tình thoại quê mùa đến sến súa.

Về sau có lẽ nhận ra sự hờ hững của gã, Sở Dật dần dần không còn như vậy nữa.

Nhưng anh vẫn luôn đối xử với gã rất tốt.

Tốt đến mức, ngay cả khi gã ngoại tình, đến phút cuối cùng Sở Dật cũng chỉ chọn ly hôn, chia tài sản, chứ không làm gì gã.

Bạch Tri Kì tự giễu nhếch môi.

Dạo này gã vẫn luôn nghĩ, liệu mình có thật sự giỏi bày mưu tính kế không?

Câu trả lời là...

Không.

Nếu không thì cũng chẳng bị La An và Tần Nguyên hại đến mức này.

Gã giơ tay lên, đầu ngón tay run rẩy chạm vào sau gáy.

Dấu ấn vĩnh viễn kia như một vết sẹo nhục nhã, khắc chặt ở nơi đó.

Trước đây Sở Dật đã rất nhiều lần ngỏ ý muốn đánh dấu vĩnh viễn gã, nhưng lần nào cũng bị gã lấy đủ mọi lý do từ chối.

Vậy mà bây giờ...

Thứ ấy lại trở thành công cụ để La An khống chế gã.

Ánh mắt Bạch Tri Kì bỗng trở nên lạnh lẽo.

Gã cúi người, lấy từ khe hở dưới ghế sofa ra một xấp giấy in.

Chồng giấy này, gã đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.

Trên đó ghi lại toàn bộ đoạn trò chuyện giữa Tần Nguyên và La An.

Hơn nửa tháng trước, vào một buổi chiều sau khi La An rời đi, có người đã lén nhét xấp tài liệu này qua khe cửa.

Từ việc Tần Nguyên dụ dỗ La An sử dụng thuốc chuyển hóa Alpha, cho đến cách cậu ta từng bước xúi giục anh ta đánh dấu vĩnh viễn gã...

Tất cả đều được ghi lại rõ ràng trên đó.

Bạch Tri Kì tựa lưng vào sofa, nhìn chằm chằm màn hình tivi đen kịt, cả người như bị bao phủ bởi một bầu không khí u ám.

Thật ra, cho dù không có những tài liệu này, gã cũng đoán được hơn nửa.

La An quả thực rất giỏi về máy tính.

Nhưng thứ như thuốc chuyển hóa Alpha, dù anh ta có cố đến đâu cũng không thể làm ra được.

Chỉ có Tần Nguyên mới làm được.

Sau khi ly hôn với Sở Dật, vốn dĩ gã định rời khỏi Đế Đô để bắt đầu cuộc sống mới.

Nhưng gã không cam lòng.

Trong lòng gã vô cùng mâu thuẫn.

Một mặt ghen tị vì Sở Dật có thể được Tần Xuyên Từ để mắt tới.

Mặt khác lại căm hận việc Tần Xuyên Từ đã đối xử với Sở Dật như vậy.

Trong sự giằng xé ấy, gã đã tin những lời đường mật của Tần Nguyên.

Để rồi bước chân vào vũng nước đục của Tần gia. Kết cục lại bị nuốt chửng đến không còn cả xương.

Thật ra không cần suy nghĩ nhiều, Bạch Tri Kì cũng biết đống tài liệu này là do ai gửi đến.

Gã cười khẩy, khẽ lẩm bẩm: "Đồ đê tiện."

Đúng lúc ấy, một luồng nóng rực đột nhiên bốc lên từ cuối xương sống.

Hơi thở của Bạch Tri Kì lập tức trở nên hỗn loạn.

Sắc hồng nhanh chóng lan từ cổ lên hai bên má.

Cảm giác nóng bức quen thuộc, khiến người ta buồn nôn ấy lại một lần nữa ập đến.

Gã nghiến chặt răng, nhân lúc ý thức vẫn chưa hoàn toàn bị bản năng nuốt chửng, vội vàng nhét xấp giấy trở lại dưới ghế sofa.

---

Iceland, Blue Lagoon.

Mặt nước xanh sữa bốc lên từng làn sương trắng trong bầu không khí se lạnh, tựa như chốn mộng ảo.

Sở Dật tựa lưng vào mỏm đá bên hồ, mực nước vừa vặn ngập đến xương quai xanh.

Anh nhắm mắt, mái tóc đã bị hơi nước làm ướt, dính lòa xòa trên trán.

"Tiếp theo mình đi đâu?"

Sở Dật lười biếng lên tiếng, giọng nói mang theo vẻ thư thái.

Tần Xuyên Từ ngồi cạnh anh, trên tay cầm một ly nước trái cây, dáng vẻ ung dung tao nhã, cứ như đang tham dự một buổi tiệc thượng lưu.

"Em muốn đi đâu thì mình đi đó."

Sở Dật hé mở một mắt, liếc hắn.

"Chính vì em không biết nên mới hỏi anh."

Tần Xuyên Từ khẽ cười, đặt ly xuống rồi dịch lại gần Sở Dật hơn một chút.

Dưới mặt nước, bờ vai hai người khẽ chạm vào nhau.

"Thác Gullfoss, khe nứt Silfra, hay nông trại ngựa Iceland đều khá thú vị. Lúc về em xem thử rồi chọn một nơi."

Sở Dật khẽ hừ cười, không nói gì, nhưng cũng không né ra.

"Này, hỏi anh chuyện này."

"Chuyện của Tần gia... anh thật sự giải quyết xong rồi à?"

Tần Xuyên Từ khựng lại, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng.

"Sở Dật, mình ra ngoài chơi mà em nhất định phải nói mấy chuyện mất hứng thế sao?"

Sở Dật đáp: "Thôi đi. Em đang nói chuyện nghiêm túc đấy. Mấy hôm nay em nghĩ mãi vẫn không hiểu anh giải quyết từ lúc nào. Nếu thật sự xử lý xong rồi thì là ai làm? Chuyện lớn như vậy, ít nhất cũng phải có chút tin tức chứ."

Tần Xuyên Từ quay đầu nhìn anh, ý cười thấp thoáng nơi đáy mắt. Hắn đưa tay khẽ bóp sau gáy Sở Dật.

"Thật sự giải quyết xong rồi. Còn người làm... em hẳn là cũng biết."

"Tên là La An."

"La An?"

Sở Dật hơi nhíu mày, anh không nhớ mình từng biết người này.

Tần Xuyên Từ liếc anh một cái.

"Là... Một phương án dự phòng của Bạch Tri Kì. Học cùng khóa cấp ba với em, cũng là học sinh tuyển đặc cách. Ừm... thích Bạch Tri Kì."

"Vài năm trước sốt một trận, gen được kích hoạt, xuất hiện biến dị lành tính nên trở thành cá thể đặc biệt, thuộc hướng năng lực trí não. Xem ra thiên phú của cậu ta là máy tính."

Cá thể đặc biệt được chia thành hai hướng: thể chất và trí não.

Nếu hướng thể chất là biến một người thành siêu nhân, thì hướng trí não chính là biến họ thành thiên tài.

Họ sẽ sở hữu một lĩnh vực chuyên môn gần như không cần bỏ ra quá nhiều công sức vẫn có thể dễ dàng nắm vững, giống như một thiên phú bẩm sinh.

Trước khi trở thành cá thể đặc biệt, La An chưa từng tiếp xúc với kiến thức về máy tính.

Thế nhưng chỉ trong vài năm ngắn ngủi, anh ta đã trở thành một trong những hacker đứng đầu ngành.

Nếu La An chuyên tâm nghiên cứu công nghệ này, thay vì ngày nào cũng chìm đắm trong cái trò tình yêu với Bạch Tri Kì, thì sau này anh ta chắc chắn sẽ trở thành nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực đó.

Đến khi ấy, ngay cả Tần Xuyên Từ gặp La An cũng sẽ phải nhường anh ta vài phần.

Đáng tiếc.

Trên đời không có chữ "nếu".

Nhận thức của một người quyết định giới hạn cao nhất mà người đó có thể vươn tới.