Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 186: Show Time (3)

Vô số bóng người nằm la liệt trên mặt đất, miệng không ngừng r*n r* đau đớn.

Trong không khí nồng nặc mùi máu tanh.

Đám đàn em của ông chủ Phó nhìn chằm chằm vào bóng người vẫn hiên ngang đứng đó, bàn tay cầm vũ khí run lên bần bật.

"...Quái vật."

Có người lẩm bẩm khe khẽ, giọng đầy kinh hãi.

Tôn Miểu cùng mấy anh em khác đã đến cực hạn. Toàn thân họ đầy thương tích, đầu bị đánh u cục chỗ nào cũng có, phải chống gậy mới miễn cưỡng đứng vững, vừa đứng cạnh Sở Dật vừa thở hổn hển.

Nhưng nhìn tấm lưng chưa từng cúi xuống trước mặt, trong lồng ngực họ bỗng dâng lên một cỗ hào khí mãnh liệt.

Cảm giác ấy như đưa họ trở về mấy năm trước, những tháng ngày theo Sở Dật chinh chiến khắp khu đèn đỏ.

Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở nặng nề, nhưng chưa từng dừng tay. Bất kỳ kẻ nào dám xông lên đều sẽ phải hứng chịu một đòn nặng nề từ anh.

Dần dần xung quanh đã không còn ai dám lao lên nữa.

Đến khi anh tung một cú đấm hạ gục tên tay chân định nhân lúc hỗn loạn lẻn vào tòa nhà bỏ hoang, thì đó cũng là "dũng sĩ" cuối cùng ngã xuống.

Tất cả mọi người đều nhìn anh, trong ánh mắt chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

Ý chí chiến đấu đã hoàn toàn bị nghiền nát.

"Mẹ!"

Phía sau đám người vang lên một tiến quát dữ dội.

Sở Dật thở hổn hển, một tay túm cổ áo kẻ dưới chân, khẽ ngước mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.

Là ông chủ Phó.

Thân hình béo ục ịch của gã bị bộ quần áo bó chặt đến căng cứng. Cánh tay thô to giơ lên, trong tay bất ngờ là một khẩu súng lục.

Nòng súng chĩa thẳng vào đầu Sở Dật.

Đối diện với họng súng đen ngòm ấy, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh như mặt nước.

Ông chủ Phó méo mó cả khuôn mặt, giọng nói vì kích động mà trở nên the thé.

"Đánh nữa đi! Mày đánh tiếp đi!"

"Mày giỏi đánh lắm đúng không?!"

Dứt lời-

"KÉT--!!!"

Tiếng phanh xe chói tai đồng loạt vang lên từ bốn phía!

Vô số luồng đèn pha rực sáng xé toạc màn đêm, biến cả khu phố sáng như ban ngày. Từng chiếc xe hung hãn chặn kín mọi lối ra. Cửa xe đồng loạt bật mở.

Từng tốp người ùn ùn tràn xuống.

"Cạch!"

"Cạch!"

Tiếng kim loại giòn tan, dày đặc nối tiếp nhau vang lên.

Đó là âm thanh súng lên đạn.

Chỉ trong chớp mắt, ông chủ Phó cùng toàn bộ đàn em đã bị vô số họng súng bao vây kín mít.

Cánh tay đang giơ súng của ông chủ Phó cứng đờ giữa không trung.

Sở Dật chậm rãi thở ra một làn khói trắng, điều hòa lại nhịp thở.

Anh buông người trong tay ra.

Sau đó, anh móc bao thuốc trong túi, rút một điếu, châm lửa.

Ánh lửa lập lòe.

Cả không gian lặng ngắt như tờ.

Máu tươi men theo thái dương của Sở Dật chảy xuống, đọng lại nơi khóe mắt, nhưng đôi mắt anh vẫn phẳng lặng như mặt nước.

Anh rít một hơi thuốc, rồi chậm rãi nhả khói.

Làn khói trắng lững lờ quấn quanh.

"Cũng tạm."

Giọng anh bình thản.

"Chỉ là... khá biết đánh thôi."

Mặt ông chủ Phó đỏ bừng như gan heo.

Sở Dật không buồn nhìn gã thêm lấy một lần, chỉ chậm rãi cất tiếng.

"Mọi người, chúc mừng năm mới."

Ngay giây tiếp theo.

Một tiếng hô đồng thanh vang lên như sấm nổ giữa trời quang, chấn động cả con phố!

"Đại ca! Chúc mừng năm mới!"

Âm thanh vang dội đến mức như muốn làm những bông tuyết trên bầu trời cũng phải vỡ tan.

Sở Dật cụp mắt, khẽ gảy tàn thuốc.

"Ừm. Đúng dịp Tết mà còn gọi mọi người ra đây, ngại quá."

"Nhớ đến chỗ anh lấy lì xì nhé."

Dường như bị tiếng hô ấy làm bừng tỉnh, ông chủ Phó cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái cứng đờ.

Gã nhìn rõ hiện thực trước mắt.

Cả người bắt đầu run rẩy, mắt trợn trừng nhìn Sở Dật, miệng không ngừng lẩm bẩm.

"Không thể nào... không thể nào..."

"Các người... các người lấy đâu ra nhiều súng như vậy?!"

Ánh mắt Sở Dật vẫn thản nhiên, không đáp.

Liên bang không cấm súng, nhưng tầng lớp cấp cao luôn kiểm soát rất chặt. Muốn sở hữu súng cực kỳ khó khăn, thủ tục xin giấy phép lại rườm rà vô cùng. Nếu không có đầy đủ giấy tờ, cơ quan chức năng có thể tìm đến kiểm tra bất cứ lúc nào.

Chính vì vậy, các cuộc tranh giành địa bàn ở khu đèn đỏ từ trước đến nay vẫn chỉ dừng lại ở nắm đấm, dao và gậy gộc.

Nhưng giống như lời ông chủ Phó từng nói.

Gã muốn bước ra khỏi khu đèn đỏ.

Uy Hổ cũng vậy.

Hơn nữa, Uy Hổ đã nghĩ đến chuyện đó sớm hơn gã, hành động cũng nhanh hơn gã.

Con thuyền mà Uy Hổ bám vào cũng vững chắc và khổng lồ hơn nhiều.

Đó là Hà gia.

Một trong ba đại gia tộc của Đế Đô.

Tuy đế chế kinh doanh của họ không đồ sộ bằng Tần gia hay Phương gia, nhưng có một lĩnh vực kiếm tiền mà ngay cả hai nhà kia cũng không thể sánh bằng-

Buôn bán vũ khí.

Từ Mãng muốn ôm đùi Hà Tương Thần, là có lý do.

Thời thế ngang tài ngang sức...

Đã là chuyện của quá khứ.

Uy Hổ và ông chủ Phó từ lâu đã không còn đứng cùng một đẳng cấp.

Chỉ là Uy Hổ vốn không đặt chí hướng ở cái khu đèn đỏ này, nên mới lười động đến con rắn đầu đất như gã.

Đương nhiên, những chuyện bên trong ấy, Sở Dật sẽ không đời nào giải thích cho một kẻ sắp chết.

Anh dụi tắt điếu thuốc, xoay người, sải bước vào tòa nhà bỏ hoang.

Đội trưởng đội vệ sĩ với gương mặt bầm dập tím tái vội đi theo.

"Ờm..."

"Ông chủ... ở bên kia."

Trong giọng nói của anh ta, vô thức đã mang theo sự kính nể.

Trận hỗn chiến vừa rồi, anh ta cũng là một trong những người tham gia.

Chính mắt anh ta đã chứng kiến Sở Dật xông pha giữa đám đông, tựa mãnh hổ lao vào bầy cừu.

Đến tận bây giờ, cảm giác chấn động ấy vẫn chưa thể nguôi ngoai.

Anh ta luôn biết Sở Dật rất giỏi đánh nhau. Nhưng chưa từng nghĩ lại giỏi đến mức này.

Dù sao thì xét về thể hình, anh ta còn cao to hơn Sở Dật hẳn một vòng. Trước đây anh ta từng cho rằng nếu thật sự giao đấu, mình chắc chắn sẽ thắng.

Bây giờ nghĩ lại ý nghĩ đó đúng là quá ngây thơ!

Sở Dật không để ý đến sự thay đổi trong giọng điệu của anh ta, nhanh chóng bước đến bên cạnh Tần Xuyên Từ.

Hắn nhắm chặt hai mắt.

Gương mặt tuấn mỹ trắng bệch không còn chút huyết sắc, đôi môi cũng tái xanh.

Sở Dật ngồi xổm xuống, đưa tay chạm vào bàn tay của hắn.

Lạnh buốt đến thấu xương.

Anh khẽ nhíu mày.

Không chần chừ thêm nữa, anh định cõng Tần Xuyên Từ lên lưng, đưa hắn đến bệnh viện trước.

Vừa mới có động tác.

Bên ngoài lại vang lên một trận huyên náo mới.

Sở Dật nhíu mày đứng dậy, đi đến chỗ tường vỡ của tòa nhà bỏ hoang, cúi đầu nhìn xuống.

Lại có thêm một đoàn xe vừa tới hiện trường.

Toàn bộ đều là xe Sedan màu đen.

Những người bước xuống xe ai nấy đều được trang bị cực kỳ đầy đủ.

Họ nhanh chóng bao vây hiện trường thêm một vòng nữa, đồng loạt chĩa họng súng về phía người của Sở Dật.

Mà người của Sở Dật cũng không hề tỏ ra lép vế.

Họ lập tức xoay nòng súng, nhắm thẳng vào đám khách không mời mà đến.

Hai phe cứ thế chĩa súng vào nhau.

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên căng như dây đàn, chỉ cần một mồi lửa là sẽ bùng nổ.

Thấy vậy, Sở Dật khẽ lên tiếng.

"Hạ súng xuống."

Dưới lầu, đám đàn em của Uy Hổ nghe thấy mệnh lệnh, không hề do dự, từ từ hạ khẩu súng trong tay xuống, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương.

Chẳng bao lâu sau, phía bên kia dường như cũng nhận được chỉ thị qua bộ đàm, đồng loạt cất vũ khí.

Chu Ngũ lảo đảo bước xuống từ một chiếc xe.

Trên người cậu ta cũng đầy thương tích, hiển nhiên vừa trải qua một trận ác chiến.

Vừa ngẩng đầu, cậu ta đã nhìn thấy Sở Dật và đội trưởng đội vệ sĩ đứng trên lầu.bLập tức dẫn theo một đám người chạy lên.

"Tần tổng không sao chứ?!"

Đội trưởng đội vệ sĩ nghẹn một bụng lửa từ nãy đến giờ, vừa nghe vậy liền tức tối quát lại: "Không sao! Không sao cả! Mấy người đến đúng là sớm thật đấy! Chậm thêm chút nữa thì chỉ việc đến nhặt xác bọn tôi thôi!"

Sắc mặt Chu Ngũ vô cùng khó coi, vội vàng giải thích: "Ờ... chuyện này..."

"Bọn tôi bị người chặn giữa đường. Đối phương có súng, hỏa lực rất mạnh. Phải giao chiến một trận mới xông qua được."

Cậu ta cũng oan lắm chứ.

Đang nghỉ Tết được nửa chừng thì bị gọi về tăng ca, suýt nữa còn mất mạng, cuối cùng lại còn bị mắng.

Trong lòng không ngừng than thở, nhưng động tác trên tay vẫn không hề chậm trễ. Cả nhóm cẩn thận đưa Tần Xuyên Từ lên xe của Tần gia.

Nhìn chiếc xe lao đi trong màn đêm, Sở Dật cũng định đi theo.

Nhưng anh không thể.

Phía sau anh còn cả một đám anh em.

Còn có một mớ hỗn độn đang chờ anh xử lý.

Hít sâu một hơi, Sở Dật chậm rãi xoay người.

Ánh mắt lần nữa rơi trên người ông chủ Phó, kẻ đã bị người của anh khống chế chặt chẽ.

Ánh mắt anh lạnh lẽo như sương giá.

"Giờ..."

"Chúng ta nói chuyện một chút đi."