Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 185: Show Time (2)

Nếu nói hiện nay ở khu đèn đỏ, một nửa giang sơn thuộc về Uy Hổ, thì nửa còn lại nằm trong tay ông chủ Phó trước mặt.

Hai bên đã đấu đá công khai lẫn ngấm ngầm suốt nhiều năm. Chỉ đến khi chính sách mới được ban hành, cục diện hòa bình như hiện tại mới tạm thời được duy trì.

"Địa bàn của chính tôi, tôi thích đi đâu thì đi đó."

Sở Dật khẽ nhếch môi, nở một nụ cười không mang theo chút hơi ấm nào.

"Ngược lại là ông đấy, ông chủ Phó. Dẫn theo đông người như vậy xông vào đây, ai cho phép?"

Mỡ trên mặt ông chủ Phó khẽ rung lên. Trong đôi mắt bị ép thành một đường chỉ lóe qua một tia sắc bén.

Ông ta thở dài, làm ra vẻ khó xử.

"Haiz, không thể nói vậy được đâu, Sở Dật. Cậu với Từ Mãng đều chạy lên Đế Đô phát triển cả rồi, bận rộn như vậy, muốn gặp hai người nói vài câu cũng chẳng dễ."

"Vậy nên tôi chỉ còn cách tự mình tìm tới thôi."

Nói đến đây, ông ta đổi giọng, vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn vài phần.

"Sở Dật, chuyện này không liên quan gì đến Uy Hổ các cậu. Bọn tôi chỉ cần bắt người rồi sẽ đi ngay. Xong việc, tôi sẽ đích thân đến xin lỗi Từ Mãng và cậu, thế nào?"

Nghe vậy, Sở Dật bật cười khẩy.

"Chẳng thế nào cả."

Anh đứng thẳng người, vạt áo khoác bị gió đêm thổi phần phật. Ánh đèn mờ tối phủ lên gương mặt anh tuấn quá mức ấy, như phủ thêm một tầng sát khí.

"Địa bàn của Uy Hổ, ông không chào hỏi lấy một tiếng, thích vào là vào."

"Bây giờ chỉ nói vài ba câu là muốn cho qua chuyện, còn định ngay trước mặt tôi mang người đi?"

Sở Dật hơi nghiêng đầu, ánh mắt đầy khinh miệt.

"Ông chủ Phó, có phải lớn tuổi rồi nên đầu óc cũng không còn minh mẫn nữa không?"

Lời này không chừa lại chút thể diện nào.

Hai tên tâm phúc đứng cạnh ông chủ Phó lập tức nổi giận, gân xanh nổi cuồn cuộn, định xông lên ngay.

Nhưng ông chủ Phó giơ tay ngăn chúng lại.

Nụ cười trên mặt ông ta vẫn không đổi, chỉ là ánh mắt lặng lẽ dừng lại vài giây trên đôi bàn tay đeo găng đen của Sở Dật.

Những ký ức chẳng mấy tốt đẹp bắt đầu cuộn lên trong đầu.

"...Sở Dật, tôi biết cậu quen người ở trong tòa nhà kia."

Giọng ông ta trầm xuống.

"Tôi nói thật luôn. Hôm nay tôi dẫn người đến đây là để lấy mạng hắn!"

"Khu đèn đỏ này, không chỉ Uy Hổ các cậu muốn bước ra ngoài, tôi cũng muốn! Tôi đã chờ cơ hội này quá lâu rồi! Cả người đứng sau tôi cũng vậy!"

"Đã ra tay rồi thì chỉ có thể thành công, tuyệt đối không được thất bại!"

Ông chủ Phó nhìn chằm chằm Sở Dật, giọng nói tràn đầy vẻ hung ác.

"Sở Dật, tôi biết cậu rất lợi hại, nên mới đứng đây phí lời với cậu lâu như vậy. Chúng ta đâu nhất thiết phải liều đến mức cá chết lưới rách."

"Cậu cứ ra giá đi."

"Tiền, địa bàn, hay bất cứ thứ gì khác, chỉ cần tôi có thể đưa, đều có thể thương lượng."

Nghe xong, sắc mặt Sở Dật vẫn không hề thay đổi.

Anh nhìn ông chủ Phó, giọng điềm tĩnh: "Không thương lượng được thì sao?"

"Gần đây tôi vừa khéo không ham danh lợi, cũng chẳng muốn mở rộng địa bàn. Tôi chỉ muốn yên ổn đón một cái Tết. Thế mà ông lại phá hỏng tâm trạng của tôi, còn khiến năm mới của tôi dính đầy xui xẻo."

"Vậy nên... không có gì để thương lượng cả."

Nụ cười trên mặt ông chủ Phó cuối cùng cũng biến mất theo những lời ấy.

Thay vào đó là vẻ hung ác và dữ tợn.

"Ý mày là nhất quyết phải nhúng tay vào chuyện này?"

Sở Dật bật cười.

Anh giơ ngón tay cái, chỉ về tòa nhà bỏ hoang phía sau lưng.

"Cũng không hẳn là xen vào việc người khác."

"Dù gì... người ở trong đó cũng là ông chủ của tôi mà."

"Ông chủ?" Ông chủ Phó như vừa nghe thấy chuyện cười lớn nhất thế gian, cười gằn: "Sở Dật, xem ra mày vẫn chưa nhìn rõ tình hình!"

Ông ta đột ngột vung tay, chỉ về xung quanh.

"Nhìn cho kỹ đi! Chung quanh mày đều là người của tao! Chỉ mang theo mấy tên tép riu đó, mày tưởng mình làm được gì?"

"Tao đã nể mặt mày lắm rồi, vậy mà mày vẫn không biết điều!"

Giọng ông ta bỗng cao vút, chói tai.

"Tao nói cho mày biết! Hôm nay, người trong tòa nhà đó... mày không giữ nổi đâu!"

Giữ?

Sở Dật nhẩm lại chữ ấy trong đầu, rồi khóe môi bất chợt cong lên.

Ha.

Che chở cho Tần Xuyên Từ...

...nghe cũng khá là sảng khoái đấy.

"Có giữ được hay không..." Ý cười trên mặt anh dần tan biến, ánh mắt trở nên lạnh lẽo như băng, "Không phải do ông quyết định."

Lời vừa dứt, ông chủ Phó không nói thêm nửa câu, chỉ giơ tay lên rồi vung mạnh!

Đám tay chân dưới quyền lập tức như bầy chó dữ vừa được tháo xích, gào thét lao tới!

Sở Dật thậm chí còn không chớp mắt, trực tiếp xông lên nghênh chiến!

Tôn Miểu gầm lớn một tiếng, dẫn theo sáu anh em còn lại hung hãn lao vào đám địch đông gấp mấy lần mình.

Rầm!

Tiếng va chạm nặng nề, tiếng xương gãy răng rắc, tiếng kêu thảm thiết... trong khoảnh khắc hòa thành một mớ hỗn loạn.

Vô số nắm đấm, cú đá và gậy gộc chồng chéo lên nhau.

Giữa cơn hỗn chiến ấy Sở Dật hoàn toàn không hề nương tay.

Mỗi một cú đấm, mỗi một cú đá của anh đều đủ khiến một tên tay chân lập tức mất khả năng chiến đấu.

Có kẻ vung gậy, giáng mạnh xuống lưng anh.

Thân hình Sở Dật chỉ khẽ lắc nhẹ, như thể hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn. Anh trở tay chộp lấy cổ tay đối phương, dùng sức bẻ mạnh.

Rắc!

Tiếng gào thảm vừa bật ra đã bị anh tung một cước, đá ngược trở lại cổ họng.

Ánh mắt anh âm u, hung bạo. Bất cứ ai dám bước vào phạm vi hai mét quanh anh... đều phải trả giá.

Bầu trời bắt đầu lất phất tuyết.

Những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống.

Chúng đáp lên mặt đất, thấm vào những vũng máu còn nóng, lập tức tan chảy, rồi lại bị lớp máu đỏ tươi mới nhuộm đỏ.

Người ngã xuống đất ngày một nhiều.

Khí thế gần như quét sạch mọi thứ của Sở Dật khiến đám tay chân vốn hùng hổ xông lên cũng bắt đầu sinh lòng khiếp sợ.

Những đòn tấn công của chúng dần mang theo vẻ hoảng loạn.

Đứng phía sau đám người, ông chủ Phó xuyên qua khoảng trống của trận hỗn chiến, chăm chăm nhìn bóng dáng Sở Dật.

Tuyết bay lất phất khiến khung cảnh trước mắt trở nên mờ ảo.

Cũng khiến ký ức năm xưa trong đầu ông ta một lần nữa bị khơi dậy.

Sáu năm trước.

Cũng là một ngày tuyết rơi, nhưng dữ dội hơn bây giờ rất nhiều.

Hôm ấy, ông ta và Uy Hổ đã bùng nổ trận xung đột ác liệt nhất vì một khu đất ở khu Tây.

Ngày đó, Sở Dật cũng giống như bây giờ, luôn là người lao lên đầu tiên.

Giữa màn bão tuyết trắng xóa, anh mạnh mẽ xé toạc đội hình hơn trăm người, mở ra một lỗ hổng.

Không một ai cản nổi!

Tuyết bị nhuộm đỏ, trải thành một tấm thảm máu đưa Uy Hổ bước tới chiến thắng.

Sắc mặt ông chủ Phó trở nên khó coi đến cực điểm.

Sáu năm.

Ông ta từng nghĩ con hổ này đã thu nanh giấu vuốt, ngoan ngoãn co mình trong hang ổ, quên mất cách cắn người.

Nhưng ông ta đã sai.

Hổ... mãi mãi vẫn là hổ.

Chỉ cần cần thiết, nó sẽ lập tức lộ ra nanh vuốt một lần nữa!

"...Cá thể đặc biệt."

Ông chủ Phó nghiến răng ken két, từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng.

Lúc này, ông ta hận bốn chữ ấy đến tận xương tủy.

Cái gọi là "cá thể đặc biệt", là chỉ số rất ít người có gen phát sinh biến dị theo hướng có lợi.

Hướng biến dị thường chia thành hai loại.

Biến dị cơ thể và biến dị não bộ.

Biến dị cơ thể tương đối phổ biến hơn, biểu hiện cũng rất đa dạng, chẳng hạn như khả năng hồi phục vượt trội, hoặc gần như không bao giờ mắc bệnh.

Còn hướng biến dị của Sở Dật lại vô cùng thuần túy-

Sức mạnh!