Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 162: Anh Xứng Sao?

Ánh mắt sắc bén của Sở Dật nhanh chóng trở lại bình tĩnh sau khi nhìn rõ người trước mặt.

Anh nhận ra người phụ nữ này.

Phương Nguyệt Hàm.

Sau vài lần nghe nhắc đến cái tên này, Sở Dật từng lên mạng tìm kiếm về cô. Người phụ nữ trong ảnh hoàn toàn trùng khớp với Omega đang đứng trước mắt.

Nghe những lời của Phương Nguyệt Hàm, ánh mắt Sở Dật khẽ dao động.

Anh biết cô ta cố ý nói như vậy.

Vệ sĩ?

Trong giới thượng lưu ở Đế Đô, không ai không biết mối quan hệ mập mờ giữa anh và hắn.

Cho dù những lời đồn bên ngoài có sai lệch đôi chút, cũng tuyệt đối không ai ngây thơ cho rằng anh thật sự chỉ là một vệ sĩ.

Cô cố tình nhắc đến thân phận ấy, chẳng qua là muốn nói với anh rằng...

Bất kể anh và hắn là quan hệ gì, Phương Nguyệt Hàm cô đây không thừa nhận.

Sở Dật khẽ cong môi.

Diễn biến tiếp theo gần như đã được viết sẵn.

Anh không muốn cùng một Omega diễn màn tranh giành tình cảm, nên chỉ thuận miệng đáp một câu rồi không định tiếp tục để ý nữa.

"Nếu cô có ý kiến thì cứ khiếu nại với Tần tổng."

Vệ sĩ mà.

Nói vậy cũng chẳng sai, anh nhận.

Phương Nguyệt Hàm nheo mắt, rồi bật cười.

"Xem ra anh biết tôi."

Sở Dật không đáp.

Nhưng ánh mắt anh đã nói lên tất cả.

Phương Nguyệt Hàm cũng không tức giận. Cô ta tao nhã đặt chiếc túi xách trong tay lên bàn trà, ngồi xuống sofa đối diện Sở Dật, bắt chéo đôi chân.

Đánh giá anh từ trên xuống dưới, cô chậm rãi nói: "Anh Sở đúng là một Alpha rất đẹp trai, nhưng con đường anh chọn... lại khác hẳn những Alpha khác."

Ý mỉa mai trong lời nói gần như chẳng hề che giấu.

Rõ ràng đang chê Sở Dật là một Alpha nhưng lại muốn đi đường tắt, dựa dẫm vào người quyền thế để leo lên cao.

Nhưng Sở Dật như thể không hiểu ý cô, chỉ bình thản đáp: "Cảm ơn cô đã khen."

Phương Nguyệt Hàm cười khẩy.

Cô cũng chẳng bận tâm việc Sở Dật giả vờ ngây ngốc.

Mục đích của cô rất rõ ràng.

Thấy anh tỏ vẻ không muốn tiếp tục câu chuyện, cô hơi nghiêng người về phía trước, trong mắt mang theo ý cười.

"Anh Sở, anh có biết hôm nay tôi đến tìm Xuyên Từ là vì chuyện gì không?"

Sở Dật khẽ nâng mí mắt nhìn cô, không nói gì, lặng lẽ chờ câu tiếp theo.

Thấy vậy, Phương Nguyệt Hàm cũng không vòng vo nữa, khóe môi đỏ mọng cong lên.

"Tôi đến để bàn với Xuyên Từ về chuyện liên hôn."

Ánh mắt Sở Dật khẽ động.

Nhưng trên mặt anh vẫn không để lộ cảm xúc.

Phương Nguyệt Hàm lại bắt được chút dao động ấy, trong lòng rất hài lòng, tiếp tục mỉm cười: "Anh Sở có hiểu gì về Tần gia không?"

Cuối cùng Sở Dật cũng lên tiếng, giọng đã có chút mất kiên nhẫn.

"Có gì thì nói thẳng."

"Được."

Phương Nguyệt Hàm gật đầu, nụ cười càng thêm rạng rỡ.

"Tần gia, từ trước khi Liên bang được thành lập đã là một gia tộc hào môn lừng lẫy."

"Nếu truy ngược thêm vài trăm năm nữa..."

"Có lẽ anh còn phải gọi Xuyên Từ một tiếng 'Công tước'."

"Trải qua bao lần thay đổi triều đại, chiến tranh loạn lạc, cho đến khi Liên bang được thành lập, Tần gia vẫn sừng sững không đổ. Tôi sẽ không nói quá chi tiết, nhưng chỉ với mấy câu này thôi, chắc anh Sở cũng hiểu rồi."

"Một gia tộc có bề dày lịch sử hàng trăm năm, nội tình hùng hậu như vậy..."

Phương Nguyệt Hàm ngừng lại một chút.

Sự khinh miệt và kiêu ngạo trong ánh mắt cô ta tràn ra không hề che giấu.

"Anh Sở..."

"Anh thấy, anh xứng sao?"

Phương Nguyệt Hàm cười tươi như hoa. Nhưng từng lời cô nói ra lại cay nghiệt và tàn nhẫn đến cực điểm.

Ba chữ "anh xứng sao", nghe thì nhẹ bẫng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân, hung hăng giáng xuống trái tim Sở Dật.

Sắc mặt Sở Dật vẫn không thay đổi.

Thế nhưng, bàn tay giấu dưới chiếc gối tựa trên sofa lại vô thức siết chặt thành nắm đấm.

Thật ra...

Cho dù Phương Nguyệt Hàm không nói những lời này.

Sở Dật còn hiểu rõ khoảng cách giữa mình và hắn hơn bất kỳ ai.

Phương Nguyệt Hàm ngắm nhìn dáng vẻ im lặng của anh, giọng điệu vẫn ôn hòa, nhưng sự cao ngạo từ trên cao nhìn xuống lại không hề che giấu.

"Tôi đã điều tra về anh."

"Xuất thân từ khu đèn đỏ, cha mẹ đều qua đời, là một đứa trẻ mồ côi. Dựa vào vài thủ đoạn chẳng vẻ vang gì mới có được ngày hôm nay..."

"Anh nghĩ, với gia thế và bối cảnh của mình..."

"Anh có thể giúp được Xuyên Từ sao?"

Sở Dật im lặng.

Phương Nguyệt Hàm lại bật cười, ánh mắt tràn đầy tự tin.

"Nhưng tôi thì có thể."

-----

Bên ngoài phòng họp.

Hắn vừa kết thúc cuộc họp, đang chuẩn bị quay về văn phòng.

Giang Phong đi theo phía sau, nhanh chóng lướt bảng lịch trình trên máy tính bảng, báo cáo những công việc tiếp theo.

Khi đi ngang qua phòng pha trà.

Từ bên trong loáng thoáng truyền ra tiếng trò chuyện đã được cố ý hạ thấp.

"Này, mọi người nói xem tôi có xin được không?"

"Chắc được mà. Chỉ xin cách liên lạc thôi, đều làm việc cho cùng một ông chủ, kiếm đại cái cớ là được."

"Đúng đó. Tôi nghe trợ lý đặc biệt nói rồi, vệ sĩ đó tên là Sở Dật. Trông thì có vẻ khó gần, nhưng thật ra khá dễ nói chuyện."

Vừa bắt được hai chữ "Sở Dật", bước chân vốn đang tiến về phía trước của hắn bỗng khựng lại.

Hắn quay đầu, thản nhiên liếc Giang Phong một cái.

Ngay khi nghe thấy cuộc trò chuyện ấy, Giang Phong đã biết sắp có chuyện chẳng lành.

Quả nhiên, giây tiếp theo thấy hắn nhìn sang, anh vội vàng lắc đầu.

Không phải tôi nói đâu!

Tần thị lớn như vậy, đương nhiên không chỉ có một mình Giang Phong là trợ lý.

Anh ta biết rõ nội tình nên tự nhiên chẳng hé răng nửa lời, nhưng những người khác thì khác.

Lúc này anh ta chỉ có thể âm thầm kêu khổ, trong đầu đã tính toán lát nữa nhất định phải gửi thông báo trong nhóm công việc, ra lệnh nghiêm cấm mọi người tiếp tục tung tin linh tinh nữa.

Tiếng trò chuyện trong phòng pha trà vẫn tiếp tục.

"Nhưng chắc cũng chẳng có cơ hội đâu nhỉ? Tôi thấy vệ sĩ đó gần như chẳng bao giờ về phòng nghỉ, toàn ở trong văn phòng của Tần tổng. Chẳng biết làm gì nữa. Trước mặt Tần tổng, ai mà dám xin chứ?"

"À... cũng đúng... Ê, mà mọi người biết chưa? Vừa nãy tôi nghe Tiểu Phương ở quầy lễ tân nói, Phương Nguyệt Hàm đến rồi!"

"Hả?! Thật hay giả vậy?"

"Chuẩn luôn! Tiểu Phương nói lần này cô ấy đi thẳng lên văn phòng của Tần tổng. Khí thế khác hẳn mọi khi. Có cảm giác Tần tổng nhà mình sắp thoát kiếp độc thân rồi, hì hì."

Ban đầu hắn còn định nghe xem đám người này còn có thể nói ra điều gì nữa.

Không ngờ lại nghe thấy cái tên Phương Nguyệt Hàm, rồi còn biết cô ta đã trực tiếp đến văn phòng của mình.

Đôi mày hắn lập tức nhíu chặt.

Hắn không nán lại nữa, lập tức sải bước nhanh về phía thang máy.

Thang máy lên đến tầng cao nhất.

Hắn nhanh chóng đi thẳng tới văn phòng.

Cửa văn phòng khép hờ, chừa lại một khe hở.

Vừa đến gần, giọng của Phương Nguyệt Hàm đã truyền ra.

"Anh Sở, con người phải biết tự lượng sức mình. Bây giờ có lẽ Xuyên Từ còn có chút hứng thú với anh, nhưng anh nghĩ... thứ hứng thú ấy có thể kéo dài được bao lâu?"

"Anh là Alpha, ừm... cũng coi như có chút sức hút. Xuyên Từ thấy anh mới lạ nên nhất thời muốn chơi đùa một chút thôi."

"Tôi nói những điều này không phải để đuổi anh đi, mà chỉ muốn anh nhận rõ vị trí của mình. Sau này khi Xuyên Từ bảo anh rời đi, tôi hy vọng anh đừng dây dưa không dứt, để mất chút thể diện cuối cùng."

"Vậy sao?"

Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên.

"Từ bao giờ... cô có thể đại diện cho tôi vậy?"

Nụ cười trên mặt Phương Nguyệt Hàm lập tức cứng đờ.

Cô bỗng quay phắt đầu lại.

Chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào hắn đã đứng trước cửa, đôi mắt lạnh lùng đang nhìn thẳng vào cô.

"Xuyên... Xuyên Từ?!"

Sở Dật cũng theo đó nhìn sang.

Anh nhìn người đàn ông cao lớn đứng nơi cửa, vừa ngước mắt đã chạm phải ánh nhìn của hắn.

Tim anh khẽ thắt lại.

Sở Dật lặng lẽ dời mắt đi.