Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 161: Phương Nguyệt Hàm

Sau đó, cuộc sống của Sở Dật và Tần Xuyên Từ trôi qua khá yên bình suốt mấy ngày.

Anh cũng bắt đầu quay lại công việc vệ sĩ của mình, mỗi ngày đều theo Tần Xuyên Từ đi làm rồi tan ca.

Tòa nhà tập đoàn Tần thị.

Đúng vào giờ cao điểm buổi sáng, đại sảnh người qua kẻ lại đông nghịt.

Khi Tần Xuyên Từ mang đôi giày da bước vào bên trong, đám đông vốn đang ồn ào xếp hàng chờ thang máy lập tức hạ thấp âm lượng thấy rõ.

Vô số ánh mắt kín đáo lặng lẽ hướng về phía họ.

Đều dừng trên người Sở Dật và Tần Xuyên Từ.

Sở Dật đi bên cạnh Tần Xuyên Từ, bình tĩnh đảo mắt nhìn khắp sảnh, coi như không hề để ý đến những ánh nhìn dò xét ấy, theo hắn bước vào thang máy chuyên dụng.

"Đinh!"

Cửa thang máy chậm rãi khép lại.

Đến lúc đó, những tiếng bàn tán bị kìm nén bên ngoài mới lại vang lên.

"Tôi đã bảo rồi mà cậu còn không tin, giờ tin chưa? Tần tổng thật sự tuyển một anh vệ sĩ đẹp trai!"

"Xì, đẹp chỗ nào? Chỉ là vệ sĩ thôi, đáng để mấy người mê trai thế à?"

"Biến."

---

Sở Dật đứng ở một góc văn phòng, lặng lẽ liếc Tần Xuyên Từ một cái.

Tuy là vệ sĩ, nhưng ở nơi an ninh nghiêm ngặt như Tần thị, Tần Xuyên Từ cũng không cần lúc nào bên cạnh cũng có người đi theo.

Vì vậy, sau khi đến công ty, vệ sĩ thường sẽ quay về khu nghỉ riêng của mình để chờ chỉ thị.

Trong thời gian làm vệ sĩ cho Tần Xuyên Từ, Sở Dật rất ít khi theo hắn đến công ty, nhưng mỗi lần tới đều theo quy trình như vậy.

Thế nhưng...

Không biết dạo gần đây xảy ra chuyện gì.

Tần Xuyên Từ trở nên hơi kỳ lạ.

Phải nói thế nào nhỉ?

Hình như đặc biệt...

Đặc biệt dính người.

Dùng từ này để miêu tả Tần Xuyên Từ thì nghe hơi quái dị.

Nhưng Sở Dật thật sự không tìm được từ nào thích hợp hơn.

Ví dụ như lúc này.

Anh đã đưa Tần Xuyên Từ đến văn phòng, đáng lẽ phải quay người rời đi.

Nhưng Tần Xuyên Từ nhất quyết không cho anh đi.

Mấy ngày nay vẫn luôn như vậy.

Ngày nào anh cũng đứng ở một góc văn phòng, nhìn người đàn ông đang cúi đầu xử lý công việc.

Khẽ thở ra một hơi, Sở Dật cuối cùng cũng không định tiếp tục làm "cọc gỗ" nữa.

Anh bước đến chiếc máy pha cà phê bên cạnh, tiếng máy vận hành khe khẽ phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

Chẳng mấy chốc, hai tách cà phê nóng hổi đã được pha xong.

Một ly là của anh.

Ly còn lại được anh nhẹ nhàng đặt lên bàn làm việc của Tần Xuyên Từ.

Động tác xử lý tài liệu của Tần Xuyên Từ khựng lại.

Phát hiện trong tầm mắt bỗng xuất hiện thêm một tách cà phê, hắn ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên người Sở Dật, trong đôi mắt lập tức lan ra ý cười rõ rệt.

"Tôi còn đang nghĩ xem, em định cứ đứng đó làm tượng thêm mấy ngày nữa."

Vừa nói, hắn vừa nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm, những đường nét giữa hàng mày khóe mắt cũng dịu đi đôi chút.

Sở Dật khẽ giật khóe môi, tựa người vào mép bàn làm việc.

"Anh để tôi ở đây, không ảnh hưởng đến công việc của anh sao?"

Nghe vậy, hắn khẽ cười.

Hắn không trả lời trực tiếp, chỉ giơ tay chỉ về phía một cánh cửa bên cạnh.

"Đó là phòng nghỉ. Nếu thấy chán thì có thể vào trong, có máy chiếu."

Sở Dật nheo mắt, nhìn chằm chằm hắn vài giây, cố tìm ra điều gì đó trên gương mặt ấy để xem rốt cuộc vì sao hắn nhất quyết giữ anh ở lại.

Một lúc lâu sau, Sở Dật vẫn dời mắt đi.

"Thôi vậy."

Anh xoay người bước đến ghế sofa ngồi xuống, lấy điện thoại ra lướt.

Rõ ràng đã chẳng còn ý định nghiêm túc làm tròn nhiệm vụ của một vệ sĩ nữa.

Thấy vậy, hắn cũng không nói gì, khóe mắt cong lên mang theo ý cười, rồi lại cúi đầu tiếp tục làm việc.

Trong văn phòng yên tĩnh đến lạ.

Chỉ còn tiếng giấy tờ được lật sột soạt và tiếng bàn phím gõ lách cách.

Sở Dật dựa vào sofa, ban đầu còn chăm chú lướt điện thoại, nhưng chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt anh đã chậm rãi dừng trên người hắn.

Ánh nắng ấm áp của mùa đông xuyên qua cửa kính sát đất, dịu dàng phủ lên toàn thân hắn một tầng hào quang mềm mại.

Đường nét nghiêng trên gương mặt người đàn ông sắc sảo rõ ràng, sống mũi cao thẳng, hàng mi dài rậm đổ xuống một mảng bóng mờ dưới mí mắt. Vẻ chuyên chú khi làm việc khiến cảm giác nguy hiểm quanh người hắn nhạt đi rất nhiều, chỉ còn lại một sức hút trầm ổn, tĩnh lặng.

Mùi tuyết nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.

Sở Dật cứ nhìn như vậy, cơn buồn ngủ cũng lặng lẽ kéo đến.

Mi mắt ngày càng nặng.

Cuối cùng chậm rãi khép lại.

Trong hương tuyết thanh mát ấy, anh hoàn toàn thả lỏng tinh thần, chìm vào giấc ngủ say.

Không biết đã qua bao lâu.

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.

Trợ lý Giang đứng ngoài cửa đợi vài giây, không nghe thấy bên trong có ai đáp lại, đang định giơ tay gõ thêm lần nữa.

Thì cánh cửa đã được mở ra từ bên trong.

Hắn cầm một tập tài liệu đứng ngay trước cửa, vẻ mặt bình thản.

Giang Phong hơi sững người.

Cậu ta đến để thông báo năm phút nữa sẽ bắt đầu cuộc họp, không ngờ sếp lại tự mình bước ra.

Theo phản xạ, cậu ta khẽ liếc vào trong văn phòng.

Liền nhìn thấy bóng người đang nghiêng đầu tựa trên sofa, ngủ say không hề hay biết.

Trong nháy mắt đã hiểu ra mọi chuyện.

Giang Phong lập tức thu hồi ánh mắt, hơi cúi mi.

Hắn nhẹ nhàng khép cửa lại.

"Tài liệu cuộc họp chuẩn bị xong chưa?" Hắn hạ thấp giọng hỏi.

"Đã chuẩn bị xong rồi, Tần tổng."

"Đi thôi."

Sau đó, cả hai cùng đi về phía phòng họp.

Trước cửa tòa nhà Tần thị.

Một chiếc xe thể thao màu trắng nghênh ngang dừng lại.

Cửa xe mở ra, một người phụ nữ khoác đầy hàng hiệu bước xuống.

Lễ tân từ xa đã nhìn thấy người tới, lập tức đứng dậy, cung kính lên tiếng: "Cô Phương."

Phương Nguyệt Hàm tháo kính râm trên mặt xuống.

"Tần tổng của các cô có ở đây không?"

"À... Tần tổng hiện đang họp."

Nghe vậy, Phương Nguyệt Hàm thờ ơ gật đầu.

"Không sao, tôi lên trên đợi anh ấy."

Nói xong, cô ta giẫm đôi giày cao gót, thẳng bước về phía thang máy.

"Cô Phương..."

Cô lễ tân theo phản xạ định ngăn lại, nhưng lập tức bị đồng nghiệp bên cạnh kéo tay.

Người đồng nghiệp ra hiệu bằng ánh mắt, vẻ mặt đầy kiêng dè, khẽ lắc đầu.

Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.

Rõ ràng đây không phải lần đầu Phương Nguyệt Hàm đến đây. Cô ta quen đường quen lối tìm đến văn phòng của hắn.

Khóe môi khẽ cong lên, cô ta chẳng buồn gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa bước vào, định ngồi chờ hắn họp xong trở về.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bước vào phòng...

Nụ cười trên mặt cô ta lập tức biến mất không còn dấu vết.

Chỉ liếc một cái, cô ta đã nhìn thấy Sở Dật đang nằm ngủ trên sofa.

Ánh mắt Phương Nguyệt Hàm lập tức lạnh đi.

Cô ta không nói một lời, chỉ từ trên xuống dưới đánh giá người đàn ông đang ngủ say kia.

Sở Dật.

Cái tên này, cô ta đã nghe không biết bao nhiêu lần.

Ảnh của người đàn ông này, cô ta cũng đã xem vô số lần.

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô ta tận mắt nhìn thấy anh.

Cô ta buộc phải thừa nhận.

Sở Dật có ngoại hình cực kỳ xuất sắc. Người thật còn gây chấn động hơn cả trong ảnh, mang vẻ điển trai mạnh mẽ chỉ Alpha mới có.

Dù trong lòng đã chuẩn bị từ trước, nhưng khi cảnh tượng này thật sự xuất hiện trước mắt, Phương Nguyệt Hàm vẫn khó lòng tin nổi.

Hắn vậy mà thật sự tìm một Alpha.

Cảm nhận được một luồng pheromone xa lạ xâm nhập.

Sở Dật lập tức tỉnh giấc, mạnh mẽ mở mắt, đối diện với ánh nhìn của Phương Nguyệt Hàm.

Thấy anh đã tỉnh, Phương Nguyệt Hàm ngược lại thu lại sự thù địch quá lộ liễu vừa rồi, khóe môi nở một nụ cười.

Cô ta nhìn Sở Dật, chậm rãi lên tiếng: "Tôi nghe nói... anh là vệ sĩ của Tần Xuyên Từ?"

"Vệ sĩ... có thể tùy tiện ngủ trong văn phòng của ông chủ như vậy sao?"