Giọng Tần Xuyên Từ không lớn, nhưng cả Sở Dật lẫn Tôn Miểu đều nghe rất rõ.
Tôn Miểu há miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Bầu không khí trong phòng khách nhất thời ngượng ngập đến cực điểm.
Sở Dật nhìn nghiêng gương mặt của Tần Xuyên Từ, ánh mắt liên tục thay đổi.
Nói sao nhỉ?
Chuyện này...
Khụ, thật ra anh đã biết từ lâu rồi.
Cũng giống như Tần Xuyên Từ điều tra anh, anh cũng từng cho người điều tra Tần Xuyên Từ và Bạch Tri Kỳ.
Đó là ngay sau lần đầu tiên anh và Tần Xuyên Từ lên giường với nhau.
Nhưng anh không bảo Tôn Miểu đi điều tra.
Lúc ấy anh còn đang nghĩ phải giấu kín chuyện này, sợ Tôn Miểu phát hiện mối quan hệ giữa mình và Tần Xuyên Từ nên không để cậu hành động.
Thay vào đó, anh âm thầm tìm đến mối quen cũ chuyên làm ăn ngầm ở khu đèn đỏ.
Nếu bảo điều tra Tần Xuyên Từ thì đối phương chắc chắn sẽ không dám nhận.
Nhưng nếu chỉ điều tra Bạch Tri Kỳ...
Thì khoản tiền này bọn họ kiếm chắc như đinh đóng cột.
Phải công nhận, người chuyên nghiệp đúng là khác hẳn.
Chẳng bao lâu sau, bản báo cáo điều tra đã được đưa đến tay anh.
Từ việc Bạch Tri Kỳ đã hao tâm tổn trí tạo ra những lần "tình cờ gặp gỡ" với Tần Xuyên Từ như thế nào, cho đến lịch trình di chuyển chi tiết của gã ta mỗi lần ra ngoài, cùng tất cả những địa điểm gặp mặt với Tần Xuyên Từ...
Hay lắm.
Trong khoảng thời gian anh không hề hay biết, số lần hai người đó hẹn gặp còn nhiều hơn anh tưởng rất nhiều!
Nhưng cả hai lúc ấy đều rất biết diễn.
Một người ra sức đóng vai bạch liên hoa ngây thơ thuần khiết.
Một người thì từ đầu đến cuối vẫn giữ phong thái lịch thiệp của một quý ông.
Hai người gặp nhau...
Chỉ ăn cơm.
Chỉ đi dạo.
Chỉ trò chuyện.
Chứ nhất quyết không vào khách sạn.
Xem đến đây, khóe miệng Sở Dật giật liên hồi, trong lòng không ngừng chửi hai người này đúng là thần kinh!
Nhưng sau khi chửi xong, đối mặt với kết quả điều tra ấy, oán khí của anh dành cho Tần Xuyên Từ quả thật cũng tiêu tan không ít.
Cho nên về sau, thái độ của anh đối với Tần Xuyên Từ mới dần mềm mỏng hơn.
Ngược lại, anh càng thêm bực bội và tức giận với Bạch Tri Kỳ.
Bây giờ nhớ lại, Sở Dật vẫn còn thấy tức.
Tức Bạch Tri Kỳ.
Càng tức chính bản thân mình.
Nếu năm đó anh đừng yêu đến mù quáng như vậy, chịu dùng chút thủ đoạn, sớm điều tra Bạch Tri Kỳ...
Thì cũng đâu bị lừa đến mức thảm hại như bây giờ.
Sở Dật lại nhìn Tần Xuyên Từ.
Thấy hắn vẫn giữ vẻ nghiêm túc như đang xử lý công việc, chờ phản ứng của mình.
Anh đưa đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m đôi môi hơi khô, khẽ hắng giọng.
Dưới ánh mắt của Tần Xuyên Từ, anh chậm rãi mở miệng.
"Khụ."
"Tôi biết."
Đầu ngón tay của Tần Xuyên Từ khựng lại.
Hắn chưa từng nghĩ Sở Dật sẽ trả lời mình như vậy.
Thật ra trước đây Tần Xuyên Từ từng nghĩ đến việc có nên nói rõ chuyện này với Sở Dật hay không.
Nhưng rồi hắn lại cảm thấy...
Đặc biệt chạy đến trước mặt Sở Dật để giải thích mấy chuyện này thì quá kỳ quái.
Hắn là kim chủ. Việc gì phải giải thích chuyện riêng tư của mình với một bạn giường?
Cho dù thật sự đã ngủ với cậu ta.
Thật sự chen chân vào cuộc hôn nhân đó.
Thì đã sao?
Thế là cứ giữ mãi trong lòng.
Cho đến tối nay, bị cuộc gọi của Tôn Miểu làm cho phiền đến mức không chịu nổi.
Tôn Miểu đúng là một người rất... đặc biệt.
Tần Xuyên Từ có ấn tượng rất sâu với cậu ta.
Dù sao thì...
Người dám đứng ngay trước mặt hắn, như một quả pháo liên tục mắng hắn một tràng, còn đòi một chọi một với hắn...
Cũng chỉ có mỗi Tôn Miểu.
Lần đầu là vì say rượu, hắn không chấp nhặt.
Lần này lại tới.
Còn mắng hắn như thể hắn thật sự là một tên khốn tội ác tày trời.
Cho nên hắn mới nhân cơ hội này nói cho rõ mọi chuyện.
Kết quả Sở Dật lại nói biết rồi.
Tần Xuyên Từ hơi nheo mắt, chăm chú nhìn Sở Dật.
"Em biết?"
Sở Dật nhìn thẳng vào mắt hắn.
Dưới ánh nhìn ấy, vẻ mặt anh ngược lại càng lúc càng bình thản.
"Tôi điều tra rồi."
"...Anh điều tra tôi được, chẳng lẽ tôi không được điều tra anh à? Đừng bá đạo quá, Tần tổng."
Dứt lời.
Tần Xuyên Từ nhìn chằm chằm anh suốt ba giây.
Trong đôi mắt ấy không hề có chút tức giận nào như anh tưởng.
Ngược lại, giống như có vô số ánh sao vụn đang dần sáng lên.
"Ha."
Một tiếng cười khẽ tràn ra từ cổ họng hắn.
Hắn gật đầu, cầm lon coca trên bàn lên, ngửa đầu uống thêm một ngụm rồi không nói gì nữa.
Xem ra hắn không hề tức giận.
Thấy hắn không lên tiếng, Sở Dật cũng dời ánh mắt, quay lại nhìn điện thoại.
Lúc này anh mới phát hiện...
Không biết từ khi nào Tôn Miểu đã cúp máy.
Anh gọi lại.
Chưa đầy một giây đã bị từ chối.
Suy nghĩ một chút, Sở Dật mở khung trò chuyện, gửi cho cậu một tin nhắn.
【Em nghỉ ngơi cho tốt đi. Ngày mai anh sẽ đến thăm em.】
Tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, Tôn Miểu không hề trả lời.
Rõ ràng cú sốc tối nay vẫn chưa khiến cậu hoàn hồn.
Sở Dật cau mày, ném điện thoại sang một bên.
Anh nghiêng đầu nhìn Tần Xuyên Từ.
Lúc này Tần Xuyên Từ đang nhìn màn hình tivi. Bộ phim đã kết thúc, giao diện chọn phim hiện lên, nhưng hắn cứ nhìn chằm chằm vào đó, chẳng biết đang nghĩ gì.
Do dự một lát, Sở Dật vẫn lên tiếng.
"...Người đánh nhau với Tôn Miểu là?"
"Đội trưởng của em."
Tần Xuyên Từ trả lời ngắn gọn.
Là đội trưởng à...
Trong lòng Sở Dật khẽ giật thót, anh vò vò tóc, cảm thấy đau đầu.
"Cậu ấy coi như ra mặt giúp tôi. Tôi sẽ đi xin lỗi đội trưởng. Anh... Anh đừng..."
Anh còn chưa nói xong, Tần Xuyên Từ đã quay đầu nhìn sang, ánh mắt đầy vẻ kỳ lạ.
Sở Dật bị hắn nhìn đến ngẩn người.
Chỉ nghe Tần Xuyên Từ tiếp tục nói: "Đội trưởng của em bây giờ cũng đang nằm trong bệnh viện."
"..."
Lần này Sở Dật thật sự ngây người.
Phải mất mấy giây anh mới tìm lại được giọng nói của mình, trong giọng đầy vẻ khó tin.
"Là Tôn Miểu bọn họ đánh à?"
Sao có thể chứ?
Tuy Tôn Miểu suốt ngày lẽo đẽo theo sau anh, hấp ta hấp tấp, đánh đấm cũng được vài đường.
Nhưng hôm đó những anh em đi tìm Bạch Tri Kỳ, kể cả Tôn Miểu, về cơ bản đều không phải người chuyên phụ trách đánh nhau ở Uy Hổ.
Họ đều giống Tôn Miểu, là những Beta chuyên đi thu nợ.
Còn đội trưởng đội vệ sĩ của Tần Xuyên Từ...
Đó là một Alpha tinh anh trong số những Alpha tinh anh.
Dẫn theo người mà lại đánh không lại đám Tôn Miểu?
Vô lý quá.
"Có thể nói là vậy."
Tần Xuyên Từ hờ hững đáp.
"Cậu em của em dẫn theo... hơi nhiều người."
Đội vệ sĩ dưới quyền hắn đều là Alpha thuần một màu. Sức chiến đấu thì khỏi phải bàn.
Nhưng Tôn Miểu cũng đâu phải kẻ ngốc.
Đã dám ra tay thì đương nhiên cậu cũng có chỗ dựa.
Lúc đó, để nhanh chóng tìm được Bạch Tri Kỳ, đội trưởng đội vệ sĩ đã phân tán toàn bộ nhân lực ra ngoài. Tính cả anh ta thì bên mình chỉ còn vỏn vẹn năm người.
Còn phía Tôn Miểu ùa tới gần hai mươi người.
Đám người đó tuy không phải tay đấm chuyên nghiệp, nhưng quanh năm đi thu nợ, khả năng quan sát sắc mặt người khác và hù dọa đối phương đều thuộc hàng đỉnh, vóc dáng ai nấy cũng cao lớn, đều là những Beta có tiếng hung hãn.
Hai nắm đấm khó địch bốn bàn tay.
Cho dù mỗi Alpha có thể đánh được bốn người thì cũng không chịu nổi đối phương đông như kiến, đồng loạt xông lên.
Alpha bình thường có dùng pheromone thì tác dụng với Beta cũng chẳng đáng là bao, ngược lại còn bị đối phương chê là... hôi.
Kết quả cuối cùng...
Xem như lưỡng bại câu thương, hòa nhau.
Nghe xong lời Tần Xuyên Từ, Sở Dật giật giật khóe môi, nhất thời thật sự không biết nên nói gì.
Đúng lúc ấy...
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tần Xuyên Từ nhìn đồng hồ, sau đó giơ tay xoa nhẹ l*n đ*nh đầu Sở Dật.
Sở Dật vẫn còn đang mải suy nghĩ, bị hành động bất ngờ này làm cho giật mình.
Đến khi anh nhìn sang, Tần Xuyên Từ đã rất tự nhiên thu tay về, đứng dậy đi ra cửa.
Cửa mở rồi lại đóng.
Khi Tần Xuyên Từ quay trở lại, trên tay đã có thêm một chiếc hộp giấy được gói rất tinh xảo và một túi mua sắm đựng đồ dùng vệ sinh cá nhân.
Hắn mở chiếc hộp ngay trước mặt Sở Dật.
Bên trong là một bộ đồ ngủ màu xám đậm, chất liệu trông rất cao cấp.
"Không còn sớm nữa, nên đi ngủ thôi."
Nói xong, hắn cầm đồ đi thẳng vào phòng tắm.
Cửa phòng tắm đóng lại, chẳng mấy chốc bên trong đã vang lên tiếng nước chảy rào rào.
Sở Dật bĩu môi, đưa tay sờ lên chỗ vừa bị xoa.
Anh nhìn đồng hồ treo tường, nghĩ đúng là cũng đã muộn rồi, liền bắt đầu dọn dẹp mớ bừa bộn dưới sàn.
Đợi Tần Xuyên Từ tắm xong anh cũng vào tắm một lát rồi đi ngủ.
Đêm đó lại yên bình ngoài dự liệu.
Suốt cả đêm, Tần Xuyên Từ đều rất thành thật, không hề có bất kỳ hành động dư thừa nào.
Sở Dật lúc đầu vẫn còn đề phòng hắn.
Nhưng đề phòng mãi...
Rồi anh ngủ say luôn.
Đến khi mở mắt lần nữa, trời đã sáng hẳn.
Anh đã dậy khá sớm, nhưng bên cạnh đã không còn bóng dáng Tần Xuyên Từ.
Đối với chuyện này, Sở Dật cũng chẳng thấy bất ngờ.
Người được nghỉ là anh.
Chứ đâu phải Tần Xuyên Từ.
Sở Dật dụi đôi mắt còn hơi cay, chống người ngồi dậy. Anh xỏ dép lê rồi bước ra khỏi phòng ngủ, vừa liếc mắt đã nhìn thấy bữa sáng đặt trên bàn phòng khách.
Bước chân anh khựng lại.
Anh chậm rãi đi tới, phát hiện bên cạnh bữa sáng còn có một tờ giấy ghi chú bị đè dưới đĩa.
Nét chữ sắc bén, mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, hệt như con người hắn.
-- Ăn hết bữa sáng đi, tôi đi trước đây. Trong tủ lạnh có dâu tây.
Ánh mắt Sở Dật dừng trên dòng chữ đó vài giây, rồi cụp mi xuống, nhìn bữa sáng trên bàn.
Tần Xuyên Từ làm?
Ăn được không đây?
Đang nghĩ như vậy, ánh mắt anh chợt chuyển sang chiếc thùng rác dưới chân.
Bên trong lặng lẽ nằm một hộp đựng thức ăn trông rất quen, trên đó in logo của một nhà hàng Tây cao cấp gần đây.
"Haha."
Sở Dật khẽ cong khóe môi, bật cười thành tiếng.
Biết ngay mà.
Anh lắc đầu, cảm giác kỳ lạ khó gọi tên trong lòng cũng theo đó mà tan biến.
Kéo ghế ngồi xuống, giải quyết sạch bữa sáng xong, Sở Dật thay quần áo rồi cũng ra khỏi nhà.
----------
Bệnh viện An Đằng.
Tôn Miểu đang nằm trên giường bệnh, buồn bực chọc chọc màn hình điện thoại.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh bị đẩy mở.
Cậu ngẩng đầu nhìn sang. Khi thấy Sở Dật xách theo một giỏ trái cây bước vào, hai mắt lập tức sáng rực.
"Anh!"
Nhưng tiếng "anh" vừa cất lên...
Khung cảnh ngượng ngùng đến mức chỉ muốn đào hố chui xuống đất tối qua lập tức ùa về trong đầu.
Ánh sáng trên gương mặt cậu nhanh chóng tắt ngấm, biểu cảm thay đổi liên tục, vô cùng đặc sắc.
Nhìn bộ dạng ấy của cậu, Sở Dật không nhịn được mà bật cười.
Sở Dật đặt giỏ trái cây lên tủ đầu giường, kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống.
"Vết thương sao rồi?"
Tôn Miểu im lặng một lúc, rồi quay mặt sang một bên, giọng rầu rĩ.
"Em khỏe lắm."
"Khỏe lắm?" Sở Dật cười khẩy một tiếng, lập tức vạch trần cậu, "Thôi đi, nghe bọn họ nói eo em đập vào tường rồi?"
Sắc mặt Tôn Miểu cứng đờ.
Bao nhiêu lời định nói đều nuốt ngược trở lại.
Mất mặt quá!
Mất mặt thật sự!
Lúc đó máu nóng dồn lên đầu, cậu vừa xông lên, chưa qua nổi ba chiêu đã bị người ta đạp một cú văng vào góc tường, eo đập mạnh vào chỗ gồ lên trên vách.
Hai bên tuy đánh nhau, nhưng đều không dùng vũ khí, chỉ toàn là vết thương ngoài da.
Kết quả, mấy anh em đi cùng cậu nằm viện một ngày là nhảy nhót tung tăng xuất viện hết, chỉ có mỗi cậu đau eo đến mức không xuống nổi giường, thành "thương binh nặng" duy nhất phải ở lại bệnh viện theo dõi.
Biểu cảm trên mặt cậu thay đổi liên tục, lén liếc Sở Dật một cái. Thấy Sở Dật vẫn mỉm cười, cuối cùng cậu vẫn không nhịn được, lí nhí hỏi: "Anh... anh Dật... anh với người họ Tần đó... rốt cuộc là quan hệ thế nào?"
Chuyện tối qua thật sự khiến tim cậu suýt bay ra ngoài.
Cậu còn chưa chuẩn bị tinh thần để ngay trước mặt Tần Xuyên Từ mà lao vào chửi nhau đâu.
Nghe vậy, Sở Dật cười cười.
"Thì cứ vậy thôi."
Tôn Miểu vừa nghe câu đó lại càng sốt ruột, còn định nói thêm gì đó, nhưng nhìn gương mặt bình thản của Sở Dật, lại chẳng biết phải nói gì, cuối cùng chỉ có thể ủ rũ cúi đầu.
Cậu muốn giúp anh Dật.
Nhưng bây giờ xem ra, việc gì cậu làm cũng chỉ toàn gây thêm phiền phức.
Sở Dật nhìn bộ dạng tiu nghỉu của cậu, im lặng một lát rồi chống cằm, chậm rãi lên tiếng.
"Tôn Miểu."
Giọng anh rất bình tĩnh.
"Em cũng không cần như vậy, anh... không yếu đuối như em nghĩ đâu."
Tôn Miểu lập tức ngẩng đầu nhìn Sở Dật.
Sở Dật nhìn thẳng vào mắt cậu.
"Tần Xuyên Từ... thật ra cũng là một kim chủ khá tốt."
"Cuộc sống của anh thật ra không tệ như em nghĩ, anh cũng sẽ không cố chấp mãi vì chuyện đó."
Sở Dật ngừng một chút, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, như đang sắp xếp lại suy nghĩ.
"Đúng là anh ta đột nhiên chen vào cuộc hôn nhân của anh, xong còn bắt anh làm bạn giường của mình. Lúc đầu anh đúng là không thể chấp nhận nổi."
"Nhưng sau đó, anh cũng có được rất nhiều. Công ty ngày càng phát triển, mọi người đều kiếm được tiền, mối thù trước kia cũng đã trả xong, còn tiện thể nhìn rõ Bạch Tri Kỳ rốt cuộc là hạng người gì."
"Có được thì cũng có mất."
"Nếu anh chỉ chăm chăm nhìn vào những thứ mình đã đánh mất, cứ mãi níu lấy chúng không buông, thì mẹ nó anh chết từ lâu rồi, sao còn có thể ngồi đây nói chuyện với em được."
Tôn Miểu nhất thời im lặng.
Sở Dật nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cậu, lại bật cười, đưa tay xoa đầu Tôn Miểu.
Tôn Miểu lập tức thấy hơi ngượng.
Cậu đâu còn là đứa trẻ năm xưa được Sở Dật nhặt về nữa.
Giờ cậu là người trưởng thành rồi!
Mím môi, Tôn Miểu mất một lúc mới tiêu hóa hết những lời ấy, sau đó mới nhỏ giọng hỏi: "Vậy... vậy người họ Tần đó... định... định bám lấy anh đến bao giờ?"
Câu hỏi ấy khiến vẻ mặt Sở Dật khựng lại.
Anh chợt nhớ, trước đây mình cũng từng hỏi Tần Xuyên Từ một câu tương tự.
Tần Xuyên Từ đã trả lời thế nào nhỉ?
Mãi mãi.
Ánh mắt Sở Dật tối đi vài phần, rồi khẽ cười giễu một tiếng.
"Đợi đến khi anh ta tìm được người tiếp theo khiến mình hứng thú thôi."
Nghe vậy, sắc mặt Tôn Miểu lập tức khó coi như vừa nuốt phải ruồi, hoàn toàn không nói thêm lời nào.
Đầu óc cậu lúc này rối như một mớ bòng bong.
Tối qua, khi Tần Xuyên Từ bất ngờ lên tiếng, cậu thật sự bị dọa đến ngây người.
Sau khi cúp máy, cậu còn hơi trách Sở Dật, sao không báo trước là Tần Xuyên Từ đang ở ngay bên cạnh.
Sau đó cậu ngủ thiếp đi, còn nằm mơ một giấc.
Trong mơ, Tần Xuyên Từ nói với cậu rằng anh ta muốn kết hôn với anh Dật.
Giấc mơ chân thật đến đáng sợ, đến mức sáng nay tỉnh dậy, nhớ lại giọng điệu Tần Xuyên Từ nói chuyện với Sở Dật tối qua, cậu thật sự bắt đầu nghi ngờ... có phải anh Dật đã lừa mình không.
Thật ra hai người đã quen nhau rồi.
Bây giờ...
Chính miệng đương sự đã xác nhận ngược lại.
Tôn Miểu thầm thấy may mắn vì mình đã không nói ra giấc mơ kỳ quặc đó, nếu không thì không còn là ngượng nữa, mà là ngượng đến giai đoạn cuối luôn.
Cậu bĩu môi, chợt nhớ ra chuyện gì đó, vội vàng lên tiếng.
"À đúng rồi! Anh, hôm nay anh có rảnh không?"
Sở Dật nhướng mày.
"Có, sao vậy?"
"Là con bé Lý Thiến ấy."
"Bây giờ nó đang ở bên văn phòng của bọn mình mà, bình thường đều là em đưa đón nó đi học. Hôm qua em phải nằm viện nên nó tự bắt xe về, sáng nay em lại quên nhờ người báo một tiếng, chắc nó cũng tự đi học luôn. Khu đèn đỏ cũng không an toàn, nếu chiều nay anh rảnh thì giúp em đón nó sau giờ tan học nhé?"
Nghe vậy, Sở Dật cũng không có ý kiến gì.
"Được, lát nữa gửi địa chỉ cho anh."
"Vâng!"
Năm giờ chiều.
Trước cổng trường Tiểu học Đông Thiên, Đế Đô.
Một chiếc xe thể thao phối hai màu đỏ trắng cực kỳ phô trương ngang nhiên đỗ bên lề đường.
Thân xe với những đường nét mạnh mẽ cùng màu sơn nổi bật khiến nó hoàn toàn lạc quẻ giữa dàn xe gia đình đến đón con, lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Sở Dật dựa vào cửa xe, chờ Lý Thiến tan học.
Lúc Tôn Miểu nhờ, anh chẳng nghĩ ngợi gì đã đồng ý, hoàn toàn quên mất bây giờ mình là một "người không có xe".
Sáng nay đến bệnh viện còn phải đi taxi.
Đến lúc ra khỏi bệnh viện, anh mới chợt nhớ ra.
Lại sờ túi một cái, phát hiện sau khi thanh toán toàn bộ tiền mua căn nhà kia, ví tiền của mình đã xẹp lép đến đáng thương.
Đừng nói mua xe mới, ngay cả gom đủ tiền trả trước cũng đủ mệt.
Bất đắc dĩ, anh chỉ đành lái chiếc xe Tần Xuyên Từ tặng mình ra ngoài.
Ánh mắt của người xung quanh lúc có lúc không đều hướng về phía anh.
Trai đẹp đi cùng siêu xe vốn luôn là tổ hợp hút mắt nhất.
Một Alpha đi ngang qua, liếc anh một cái rồi khẽ khịt mũi.
"Ra vẻ."
Sở Dật không chút biểu cảm.
Anh cũng thấy... đúng là khá ra vẻ thật.