Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 134: Tần Xuyên Từ: "..."

Nhận ra ánh mắt của anh, Tần Xuyên Từ chỉ hờ hững liếc sang một cái, gương mặt không chút biểu cảm, dường như hoàn toàn chẳng để tâm đến chủ đề mà Tôn Miểu đang nói.

Mà đúng là như vậy thật.

So với chuyện nhỏ nhặt ấy, điều khiến hắn tâm phiền ý loạn hơn chính là hành động hoang đường của chính mình ban nãy.

Ánh đèn mờ tối, bầu không khí mập mờ, bộ phim đầy cảm xúc...

Tất cả những điều đó đã vô thức kéo hắn vào một nhịp điệu mất kiểm soát.

Khiến hắn làm ra chuyện vốn dĩ sẽ không làm, cũng không nên làm.

Tần Xuyên Từ lặng lẽ hít sâu một hơi, ánh mắt lướt qua bàn trà, cầm lấy một lon coca còn nguyên chưa mở.

"Cạch."

Hắn vặn nắp, uống liền mấy ngụm.

Cảm giác mát lạnh khiến đầu óc tỉnh táo hơn, đồng thời cũng đè nén được sự nóng nảy đang cuộn lên trong lòng.

Hắn không để tâm.

Nhưng có người thì sắp tức đến phát khóc.

Trên màn hình điện thoại, Tôn Miểu hít sâu một hơi, khuôn mặt bầm tím đỏ bừng lên.

Cậu ta gào to cái tên mà Sở Dật đã biết từ lâu.

"Mẹ nó, là Tần Xuyên Từ đó--!"

Tiếng hét chứa đầy bi phẫn vang vọng khắp phòng khách.

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng chuyển ánh mắt sang, vẻ mặt vẫn bình tĩnh không gợn sóng.

Sở Dật không nhìn hắn, chỉ nhìn màn hình điện thoại.

"Chuyện này... Em biết bằng cách nào?"

Thấy vẻ mặt Sở Dật không hề đau khổ hay nổi trận lôi đình như mình tưởng tượng, ngược lại còn khá bình tĩnh.

Tôn Miểu lập tức cho rằng...

Sở Dật không tin mình!

Thế là cuống lên ngay.

"Ơ, anh! Anh đừng không tin em! Những gì em nói đều là thật!"

"Hôm qua em chẳng phải đã nhắn cho anh là em gặp người của Tần Xuyên Từ rồi sao?"

"Lúc đó em vừa nhìn đã nhận ra ngay tên cầm đầu! Chính là tên vệ sĩ lần trước ngăn em chụp ảnh sau khi em bắt quả tang gian phu!"

Càng nói Tôn Miểu càng kích động, cả người gần như bật dậy khỏi giường bệnh.

"Mẹ, lúc đó em còn hỏi hắn theo băng nào, hắn nhất quyết không nói! Hắn tưởng không nói thì lừa được ông đây chắc?"

"Em đảo mắt nhìn một vòng... má nó, trong đám đó có mấy người em từng thấy đứng cạnh Tần Xuyên Từ! Thế là em nhắc đến tên Tần Xuyên Từ, hay lắm, thằng cha đó khỏi giả vờ luôn!"

"'Là ngài Tần sai chúng tôi tới.' Còn bày đặt lên mặt với em nữa!!"

Tôn Miểu vừa bịt mũi vừa cố tình bóp giọng, bắt chước ngữ điệu của tên vệ sĩ lúc ấy, vẻ mặt cực kỳ khôi hài.

"Rầm!"

Một tiếng đập mạnh vang lên.

Tôn Miểu tát bốp một cái xuống chiếc bàn nhỏ trước mặt, làm cả màn hình điện thoại cũng rung lên.

Nói đến đây, chính cậu ta càng nói càng nổi nóng.

"Lúc đó em chịu hết nổi luôn! Đúng là bắt nạt người quá đáng! Em lao vào đánh nhau với tên khốn đó ngay!"

Nghe đến đây, mắt Sở Dật lập tức mở to.

"Hai người đánh nhau?"

"Chứ còn gì nữa!" Tôn Miểu đáp ngay, rồi lại có chút xìu xuống. "Đệt... lúc đó em kích động quá, đúng là không phát huy được phong độ..."

Ngay khoảnh khắc ấy, sợi dây lý trí trong đầu Tôn Miểu chỉ nghe "ong" một tiếng...

Rồi đứt phựt.

Vốn dĩ Tôn Miểu còn tưởng tên họ Tần dòm ngó anh Dật của mình đã đủ súc sinh rồi!

Kết quả thì sao?

Tên khốn đó còn từng qua lại với cả Bạch Tri Kỳ!

Tên gian phu mà bọn họ tìm bấy lâu nay, hóa ra lại luôn ở ngay bên cạnh!

Hai vợ chồng, hắn chơi sạch cả hai! Đúng là biết cách chơi thật!

Hắn tưởng mình ghê gớm lắm chắc?!

Đụ mẹ, thế này còn là người nữa sao?!

Ngay khoảnh khắc đó, nhiệm vụ hay gì gì cũng bị Tôn Miểu quẳng thẳng lên chín tầng mây.

Cậu lao lên đánh luôn!

Đám đàn em phía sau tuy không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng vài người vẫn biết mối quan hệ giữa Sở Dật và Tần Xuyên Từ.

Chỉ là bọn họ không hề biết Tần Xuyên Từ còn từng dính líu với Bạch Tri Kỳ, chỉ cho rằng Tôn Miểu đang nhân cơ hội này trút giận thay Sở Dật.

Ra tay là vì nghĩa khí!

Đại ca đã xông lên rồi, bọn họ nào có thể đứng nhìn?

Lập tức ùa theo!

Những đàn em còn lại tuy chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng thấy anh em đều đã lao lên, còn do dự gì nữa?

Thế là cũng nối gót xông vào!

Người của Tần Xuyên Từ dĩ nhiên cũng không thể đứng yên chịu đòn, lập tức nghênh chiến.

Thế là hai nhóm người vốn đều đến tìm Bạch Tri Kỳ, cứ thế rầm rộ lao vào đánh nhau.

Nghe đến đây, thái dương của Sở Dật giật liên hồi.

Anh giơ tay ngắt lời Tôn Miểu.

"Khoan đã, em không sao chứ? Bây giờ đang ở bệnh viện nào?"

Người của Tần Xuyên Từ anh biết rõ mà.

Đều là đồng nghiệp cả.

Ai nấy đều là tinh anh, rất biết đánh nhau.

Trong cuộc gọi video chỉ thấy mỗi khuôn mặt của Tôn Miểu, những chỗ khác trên người đều không nhìn thấy.

Lỡ đâu bị đánh gãy xương chỗ nào thì sao!

Ở đầu dây bên kia, Tôn Miểu nghe ra sự quan tâm trong giọng nói của Sở Dật, tâm trạng kích động cũng dịu xuống đôi chút.

Cậu sờ sờ mũi, giọng nói cũng nhỏ lại.

"Haizz, em đang ở bệnh viện An Đằng đây. Không có gì nghiêm trọng đâu anh, anh đừng lo cho em. Chỉ là bị thương ngoài da thôi, bác sĩ bảo nghỉ ngơi vài hôm là ổn."

Nói xong, cậu cũng không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.

Xét về kết quả thì...

Cậu không đánh thắng.

Vốn đã tức muốn chết, đánh không thắng lại càng tức hơn.

Cuộc gọi này chủ yếu là để báo cho Sở Dật một tiếng.

Lúc mới lao vào đánh thì rất hăng, nhưng đánh xong Tôn Miểu mới chợt nhận ra mình có thể đã gây họa.

Sợ liên lụy đến Sở Dật nên mới gọi điện.

Bây giờ thấy trạng thái của Sở Dật trên màn hình vẫn khá ổn, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, miệng lại méo xệch xuống, vẻ mặt trở nên đầy bi tráng.

"Anh... em gây họa cho anh rồi."

"Nếu sau này tên họ Tần đó tìm em, anh đừng che chở cho em. Một người làm một người chịu! Mấy anh em cũng là vì đi theo em mới làm vậy. Anh cứ giao em ra là được!"

Mắt Tôn Miểu đỏ hoe, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn.

"Anh nhất định... nhất định đừng vì cứu em mà đồng ý bất kỳ điều kiện nào của tên họ Tần đó! Không thì em... em thật sự... em chết còn hơn!"

Nói xong, Tôn Miểu nhắm chặt mắt, đau khổ vô cùng.

Tên họ Tần đó vừa hèn hạ vừa vô sỉ. Nếu Sở Dật muốn bảo vệ cậu, ai biết hắn sẽ đưa ra những yêu cầu quá đáng đến mức nào.

Nếu anh Dật vì cậu mà phải chịu nhục...

Thì cậu còn sống làm gì nữa!

Không sống nữa!

Nhất quyết không sống nữa!

Sở Dật mím môi, khóe mắt liếc sang Tần Xuyên Từ, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng ngồi bên cạnh.

Vẻ mặt hắn hờ hững, như đang thưởng thức một màn kịch chẳng liên quan gì đến mình.

"...Em cứ yên tâm dưỡng thương đi. Chuyện khác không cần lo, anh sẽ xử lý."

Sở Dật thu hồi ánh mắt, trầm giọng nói.

"Xử lý cái gì chứ!" Nghe vậy, Tôn Miểu càng cuống hơn. "Anh Dật, nếu anh thật sự muốn tốt cho em thì đừng lo cho em nữa! Không thì dù anh có cứu em, em cũng không biết ơn anh đâu... trong lòng em khó chịu lắm!"

Nói đến đây, nước mắt Tôn Miểu gần như không kìm được nữa.

"Hắn ngủ với Bạch Tri Kỳ xong, giờ lại muốn ngủ với anh! Trên đời bao nhiêu người như thế, sao hắn cứ nhắm đúng mình anh mà bắt nạt? Hắn là cái giống gì biến thành vậy?! Đúng là chẳng ra cái gì! Em... em thật sự..."

Sở Dật khẽ hắng giọng.

"Khụ... đừng nói nữa."

Tôn Miểu nào chịu nghe.

"Không nói? Tại sao không nói? Hắn đã làm như thế rồi, còn sợ người khác nói chắc?"

"Anh, anh đừng sợ hắn! Mấy lời này đều là em nói, không liên quan gì đến anh!"

"Tôi chưa từng ngủ với Bạch Tri Kỳ."

Một giọng nói đột nhiên vang lên.

Lời của Tôn Miểu lập tức nghẹn lại.

Cậu sững sờ.

Một giọt nước mắt lơ lửng nơi khóe mắt, rơi cũng không được, rớt cũng chẳng xong.

Cậu...

Hình như vì quá căm ghét Tần Xuyên Từ nên...

Bắt đầu xuất hiện ảo giác nghe rồi.

Sở Dật cũng quay đầu nhìn Tần Xuyên Từ, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Người này im lặng suốt nãy giờ...

Sao tự nhiên lại lên tiếng?

Đã giữ im lặng từ đầu thì không thể tiếp tục im luôn được sao?

Đợi cúp máy rồi hẵng nói cũng được mà...

Đến nước này, Sở Dật chỉ có thể lúng túng nhìn Tôn Miểu đang hóa đá trên màn hình điện thoại, nhất thời không biết nên nói gì.

Nhưng Tần Xuyên Từ chẳng quan tâm Sở Dật có ngượng hay không.

Nếu hắn còn không lên tiếng...

Thì e là từng đứa rác rưởi kia sẽ lôi hắn ra chửi một lượt mất.

"Tôi chưa từng phát sinh quan hệ với Bạch Tri Kỳ."

"Là cậu ta chủ động tìm đến tôi. Khi đó, tôi không hề biết cậu ta đã kết hôn."