Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 80

 

Về đến căn hộ ở khu phố cũ, bóng dáng Đào Tử lập tức phóng như bay từ đầu phòng khách tới.

Bốn cái chân ngắn tũn của nhóc tì như gắn lò xo, nhảy phốc từ tay vịn sô pha xuống, vạch ra một đường vòng cung tròn xoe giữa không trung. Lúc tiếp đất, đệm thịt đập xuống sàn gỗ vang lên một tiếng "bộp" trầm đục. Sau đó, nó lao đến như một mũi tên, ngồi chồm hổm ở lối vào, ngửa cái mặt tròn vo lên, kêu meo meo không ngớt với Ôn Ý Nùng.

Ôn Ý Nùng đã lâu không gặp bé mèo ngoan nhà mình, nhớ Đào Tử muốn chết.

Hồi ở Phần Ninh, thỉnh thoảng cô lại nài nỉ Mạc Thiếu Thương gọi video cho Lâm Khác. Mỗi lần gọi, trợ lý Lâm đều chĩa ống kính về phía Đào Tử, giúp cô phần nào vơi bớt nỗi khổ tương tư.

Hiển nhiên là Đào Tử cũng rất nhớ người chủ này. Cái thân hình nhỏ bé không ngừng cọ xát vào mắt cá chân Ôn Ý Nùng, cái đầu nhỏ cũng cọ qua cọ lại vào lòng bàn tay cô.

Cô lập tức ngồi xổm xuống, bế thốc Đào Tử lên ôm vào lòng, cúi đầu hôn chụt chụt mấy cái rõ kêu lên cái đầu nhỏ xù lông của nó.

Hai tai Đào Tử bị cô hôn đến mức cụp cả ra sau, nó híp mắt lại, phát ra tiếng rừ rừ đầy thỏa mãn.

Mạc Thiếu Thương đứng cách phía sau Ôn Ý Nùng hai bước chân. Nhìn cô gái đang ngồi xổm trên mặt đất và con mèo bị cô vò cho nghiêng ngả, người đàn ông không có phản ứng gì. Nét mặt không chút biểu cảm, ánh mắt tĩnh lặng, hệt như đang ngắm một bức tranh phong cảnh chẳng liên quan gì đến mình.

Một lát sau, Ôn Ý Nùng bế Đào Tử đứng dậy, lấy dép đi trong nhà của mình và anh từ trong tủ giày ra, cúi người xếp ngay ngắn. Mạc Thiếu Thương thay dép, xoay người mang túi to đựng rau củ quả đem từ nhà bà ngoại về cất vào bếp.

Lúc anh từ bếp đi ra, Ôn Ý Nùng đang đút súp thưởng cho Đào Tử. Cô gái ngồi xổm cạnh bát ăn của mèo, một tay bóp túi súp thưởng, tay kia đỡ cằm chú mèo nhỏ, bóp ra từng chút một.

Mèo con ăn rất vội, cái lưỡi cứ cuộn lại l**m láp, phát ra tiếng chóp chép, ăn đến mức râu cũng dính đầy thịt vụn.

Cho ăn súp thưởng xong, Ôn Ý Nùng lại đổ đầy ắp thức ăn và nước vào bát. Xong xuôi mọi việc cũng mất vài phút. Cô vỗ vỗ vụn thức ăn dính trên tay rồi quay người lại. Mạc Thiếu Thương đang nhìn cô chằm chằm.

Anh đứng cạnh khung cửa giữa phòng khách và lối vào, một bên vai tựa vào tường, hai chân dài bắt chéo vào nhau một cách tự nhiên. Tư thế thả lỏng như một loài mèo lớn đang lười biếng. Không có bất kỳ động tác thừa thãi nào, cứ lười nhác tựa vào tường nhìn cô như vậy. Ánh mắt anh rất sâu và trầm, khiến người ta liên tưởng đến những vòng xoáy dưới đáy biển. Bề ngoài phẳng lặng như tờ, nhưng bên dưới là những dòng chảy ngầm cuồn cuộn không thể nhìn thấy. Mang theo một lực hút khó cưỡng, từng chút từng chút hút chặt lấy ánh nhìn của cô.

Ôn Ý Nùng bị cuốn vào đó trọn vẹn hai giây, sau đó mới chậm chạp bừng tỉnh. Cô dùng sức chớp mắt, cảm thấy mình vừa bị thứ gì đó hớp hồn. Không đơn thuần là sợ hãi, mà giống như cảm giác khi đang đi dạo trên bờ biển bỗng bị một cơn sóng dữ cuốn tuột xuống biển sâu, cả người thoáng chốc trở nên hoang mang.

"Sao thế anh?" Cô theo bản năng đưa tay sờ lên má, đầu ngón tay chạm vào chóp mũi và gò má nhưng chẳng thấy gì, "Mặt em dính gì à?"

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, không trả lời câu hỏi này. "Em đã hôn Đào Tử," anh thốt ra một câu như vậy.

Âm lượng của người đàn ông rất vừa phải, tốc độ nói đều đặn, nét mặt không mảy may gợn sóng, cứ như đang đọc bản tin dự báo thời tiết. Nhưng Ôn Ý Nùng lại nghe ra một tia khác thường ẩn dưới chất giọng bình tĩnh ấy.

Ôn Ý Nùng cúi đầu nhìn Đào Tử trong lòng, rồi lại ngẩng lên nhìn anh, hơi khó hiểu: "... Có vấn đề gì sao anh?"

Mèo con đáng yêu biết bao. Cái mũi nhỏ ươn ướt, cái đầu tròn xoe, miếng đệm thịt màu hồng giẫm lên cánh tay cô trông như bốn bông hoa mai nhỏ xinh. Nó còn biết dùng đầu cọ cọ cằm cô, dùng đuôi quấn lấy cổ tay cô, dùng ánh mắt "cô là cả thế giới của tôi" tha thiết nhìn cô. Cô còn muốn hôn thêm mấy cái nữa cơ!

Mạc Thiếu Thương nhìn cô vài giây, sau đó sải đôi chân dài, bước từ khung cửa tới đứng sừng sững trước mặt cô. Khoảng cách giữa hai người trở nên rất gần, gần đến mức cô có thể ngửi thấy hơi sương đêm vương trên áo măng tô của anh, hòa quyện cùng mùi hương tuyết tùng thanh lạnh thoang thoảng đặc trưng.

Tầm mắt anh dán chặt vào đôi môi thoa son nhạt màu của cô. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng hắt xuống từ trần nhà, đọng lại một lớp bóng mượt mà, ẩm ướt trên đôi môi ấy. Dáng môi cô rất đặn đà, đường cong môi trên mềm mại tựa như một ngọn núi thu nhỏ, môi dưới hơi trĩu ra, mang theo vẻ nũng nịu ngây thơ mà chính cô cũng chẳng hay biết. Màu môi là màu hồng đậu đỏ nhạt, không phải màu son, mà là màu sắc ửng lên từ dưới da thịt, giống như sắc hồng phớt của cánh hoa anh đào đầu xuân sau cơn mưa dầm.

Mạc Thiếu Thương đăm đăm nhìn môi cô gái nhỏ một lúc lâu.

"Anh không thích em hôn Đào Tử." Anh lên tiếng, vẫn là khẩu khí thản nhiên không chút gợn sóng, chỉ có đôi mắt là vẫn dán chặt vào môi cô như bị đóng đinh tại chỗ.

Ôn Ý Nùng hơi chau mày, vừa định mở miệng nói gì đó. Một ngón tay thon dài, hơi lạnh đã khẽ khàng phủ lên môi cô. Phần bụng ngón tay vương lớp chai mỏng của người đàn ông ấn nhẹ vào giữa môi cô, chầm chậm và đều đặn miết sang hai bên. Lực đạo không mạnh, nhưng lại khiến cô không thể phớt lờ. Anh đang miết, đang x** n*n. Lại giống như đang v**t v* một món đồ chơi yêu thích đến mức không nỡ buông tay, mải miết phác họa đi phác họa lại từng tấc đường nét trên đôi môi cô không biết chán.

"Chỗ này là của anh." Anh nhạt giọng nói, từng từ từng chữ tựa như bị một loại vật chất dính dấp, ẩm ướt nào đó thấm đẫm, gõ nhẹ vào màng nhĩ cô, rơi trĩu nặng xuống cõi lòng cô, "Chỉ thuộc về anh, và cũng chỉ được hôn anh."

Ôn Ý Nùng sững người mất nửa giây, sau đó liền bật cười "phụt" một tiếng. Cô ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, trong đôi con ngươi trong veo lấp lánh tia sáng ranh mãnh, mang theo vài phần trêu chọc, trào phúng. "Ngài Mạc thân mến à," âm cuối của cô hơi ngân lên, giống hệt như chóp đuôi mèo khẽ cong lại, "Xin hỏi, ngài đang ghen với một con mèo đấy hả?"

Lúc cô gái nói xong câu này, Mạc Thiếu Thương vẫn đang nhìn chằm chằm môi cô. Hai cánh môi đầy đặn, mềm mại như bông cứ khép mở dưới ánh nhìn của anh, kéo theo sự rung động của dây thanh quản, một giọng điệu ngọt ngào, mềm mại nhuốm ý cười nhẹ bẫng tuôn ra từ giữa hai phiến môi, chui lọt vào tai anh.

Khoảng cách quá gần, nhìn từ góc độ này, anh thậm chí có thể nhìn rõ cấu trúc bên trong ướt át, tinh xảo giữa môi và răng cô. Những chiếc răng trắng bóc xếp ngay ngắn từng chiếc một, hai chiếc răng cửa và hai chiếc bên cạnh to hơn một chút, giống như bốn vỏ sò nhỏ nhắn, tròn trịa. Khuất sau kẽ răng là chiếc lưỡi của cô, nhỏ nhắn, ướt át trơn trượt mang sắc hồng, giờ phút này đang khẽ run rẩy theo từng nhịp nói chuyện của cô. Truyền đi một sự cám dỗ mãnh liệt mà câm lặng.

Yết hầu Mạc Thiếu Thương khẽ trượt lên trượt xuống một nhịp cực nhẹ. Biên độ chuyển động rất nhỏ, được giấu đi một cách hoàn hảo dưới đường xương hàm góc cạnh, nếu không quan sát kỹ sẽ chẳng thể nào phát hiện ra. Tiếp đó, anh vươn hai tay ra, ôm trọn lấy vòng eo của cô gái. Eo Ôn Ý Nùng rất nhỏ, nhỏ đến mức hai bàn tay anh gần như có thể ôm trọn, mềm mại và ấm áp. Đột nhiên anh rất muốn hôn cô.

Tâm tư vừa động, Mạc Thiếu Thương đã cúi đầu, đôi môi mỏng ẩm ướt áp xuống. Thế nhưng, vào đúng một giây trước khi bắt được đôi môi hồng đào kia, cô gái nhỏ trong lòng đã vội vàng giơ tay lên chặn anh lại.

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, khẽ nhướn mày một cách khó thấy.

"Em vừa mới hôn mèo xong đấy," Ôn Ý Nùng nhắc nhở.

Thế giới ngoài cửa sổ là tháng Chạp giá rét, gió đêm luồn qua khe cửa mang theo cái lạnh thấu xương. Nhưng hệ thống sưởi trong phòng lại bật rất mạnh, vô cùng ấm áp. Cô chẳng rõ do nóng hay do xấu hổ, hai gò má ửng lên sắc hồng anh đào kiều diễm, hai vành tai cũng đỏ rực như màu hoa lựu.

Mạc Thiếu Thương: "Vậy thì sao?"

"... Thôi xin anh, động vật nhỏ ít nhiều gì cũng rụng lông mà." Ôn Ý Nùng đỏ bừng mặt, lí nhí đáp, giọng nói cứ nhỏ dần, "Bây giờ anh hôn em là sẽ hôn phải lông của Đào Tử dính trên môi em đấy."

Nghe vậy, động tác đang định ghé sát lại gần cô của Mạc Thiếu Thương hơi khựng lại, tầm mắt hạ xuống, theo bản năng quét về phía dưới chân.

Không biết từ lúc nào, Đào Tử đã lén lút đến bên cạnh hai người, ngoan ngoãn ngồi chồm hổm cạnh đôi dép lê in hình quả dâu tây hoạt hình của Ôn Ý Nùng. Cái đuôi xù lông vòng quanh thân hình mũm mĩm, cái đầu nhỏ hơi nghiêng nghiêng, đôi mắt tròn xoe ngây thơ vô số tội đang nhìn họ, dưới cằm vẫn còn dính chút thịt nát chưa l**m sạch.

Mạc Thiếu Thương lườm Đào Tử một cái. Đào Tử nghiêng đầu nhìn anh, kêu "Meo" một tiếng.

Lúc này, cô bé trong lòng lại lên tiếng, rụt rè đưa ra một lời đề nghị: "Hay là anh ráng nhịn một lát đi? Đợi em đi tắm trước đã nhé?"

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, hơi chau mày. Đang do dự không biết nên hôn cô ngay bây giờ, xoa dịu ngọn lửa khao khát mãnh liệt mọc mầm như cỏ dại trong lòng. Hay là nghe theo lời đề nghị của cô, nhẫn nhịn vài phút, để cô đi tắm rửa sạch sẽ, chờ đợi cô thơm tho, mềm mại bước ra khỏi phòng tắm.

Trong chốc lát, Mạc Thiếu Thương đã chọn vế sau. Hai bàn tay lớn đang kẹp chặt eo cô gái buông lỏng ra. "Được." Phần bụng ngón tay anh trượt từ eo xuống mu bàn tay cô, nhẹ nhàng bóp một cái, mang theo chút ám thị, "Anh đi xử lý chút tài liệu trước đã." Nói xong, anh quay người đi về phía phòng làm việc.

Nhìn bóng lưng cao lớn, dong dỏng của người đàn ông, Ôn Ý Nùng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô cúi đầu nhìn Đào Tử đang ngồi dưới chân, Đào Tử cũng đang ngước khuôn mặt đầy lông nhìn cô, đôi mắt to sáng lấp lánh.

"May mà có mày đấy," Ôn Ý Nùng lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình, "Nếu không thì mẹ lại khó thoát kiếp nạn rồi."

Đào Tử ngoe nguẩy đuôi, chẳng biết là có hiểu hay không.

Ôn Ý Nùng bước vào phòng tắm. Nhiệt độ nước được điều chỉnh cao hơn bình thường một chút, hơi nước mịt mù, phủ lên tấm gương một lớp sương trắng. Cô đứng dưới vòi hoa sen, nhắm mắt lại, để dòng nước nóng trút xuống từ đỉnh đầu, tuôn dọc qua vai cổ, sống lưng và hõm eo. Nước rất nóng, nóng đến mức da cô ửng đỏ, nhưng độ nóng ấy lại vô cùng vừa vặn, như bốc hơi mọi mỏi mệt cả một ngày dài từ trong từng khe hở xương cốt ra ngoài.

Một lát sau, cô khóa vòi nước, kéo khăn tắm lau qua loa tóc rồi mở bộ quần áo đã được gấp gọn trên giá để đồ ra.

Một chiếc áo hai dây chất cotton màu be.

...

Hả? Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, sững người.

Cô nhớ rõ mười mươi là mình lấy một bộ váy ngủ ngắn tay màu be có kèm đệm ngực cơ mà. Ôn Ý Nùng nhíu mày, cúi xuống lục lọi lại đống quần áo trên giá, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng bộ váy ngủ ngắn tay đâu. Xem ra là hoa mắt cầm nhầm rồi. Giờ phải làm sao đây? Lúc vào cô chỉ cầm theo một bộ đồ thay, quần áo mặc đi ra ngoài hôm nay định đem giặt nên đã ném hết vào chậu ngâm, giờ vớt ra khỏi nước thì chắc chắn là không kịp nữa rồi.

Ôn Ý Nùng nhìn chằm chằm chiếc áo hai dây màu be trên tay, hàng mày dần cau lại thành một nếp gấp. Chiếc áo này là đồ cô mua đại trên mạng hồi mùa hè, miếng vải chỉ to cỡ bàn tay, lùng thùng lỏng lẻo, gió lùa tứ bề, cổ áo khoét cực sâu, hai dây áo thì mảnh như hai cây tăm. Chất liệu lại là kiểu dệt mỏng đến mức gần như xuyên thấu, mặc lên người cũng chẳng khác gì không mặc. Ưu điểm duy nhất là làm từ vải cotton, mặc khá thoải mái.

Nếu tối nay cô ở một mình thì mặc cái này đương nhiên chẳng có vấn đề gì. Trong nhà mình, cô muốn mặc gì là quyền tự do của cô. Nhưng bên ngoài vẫn còn có Mạc Thiếu Thương cơ mà. Dẫu rằng cô và anh đã tính đến chuyện cưới xin, đã chung giường chung gối chẳng biết bao nhiêu đêm, đã từng chứng kiến dáng vẻ mê loạn và điên cuồng nhất của đối phương. Nhưng mà... cứ thế mặc bộ này đi lại nhởn nhơ trước mặt anh thì thật sự... thật sự xấu hổ quá đi mất. Cứ như thể đang cố tình quyến rũ anh vậy.

Hiện giờ bày ra trước mắt chỉ có ba con đường. Một là cô cứ thế quấn khăn tắm lao ra ngoài. Hai là cô tr*n tr**ng lao ra luôn. Ba là cứ mặc tạm chiếc áo hai dây này chữa cháy vậy. Sau một phen suy đi tính lại, Ôn Ý Nùng đã chọn phương án ba. Dù sao áo hai dây vẫn tính là quần áo, còn đỡ hơn là không có mảnh vải che thân.

Hơn nữa, vừa nãy Mạc Thiếu Thương đã nói là anh đến phòng làm việc để xử lý tài liệu rồi. Chỉ cần cô thao tác lẹ một chút, từ phòng tắm đến phòng ngủ chỉ cách mấy mét, bước đi nhanh hơn, bước chân nhẹ nhàng hơn, chắc là sẽ không chạm mặt anh đâu nhỉ? Nghĩ vậy, Ôn Ý Nùng nâng cánh tay lên, tròng chiếc áo hai dây cotton màu be vào người.

Vải áo chạm vào làn da còn vương hơi nước, man mát, k*ch th*ch một cơn rùng mình nhạy cảm. Cô cúi đầu nhìn lại mình. Cổ áo mở to đến kinh ngạc, toàn bộ phần da dưới xương quai xanh đều lộ sạch ra ngoài. Hai dải dây áo mỏng tang vắt vẻo trên vai, có cảm giác như thể chực chờ tuột xuống bất cứ lúc nào.

Cô xoay người, lại đứng trước gương ngắm nghía. Nhìn từ góc độ này, đường cong hai bên ngực gần như lồ lộ không sót một mảnh: hai vòng cung mềm mại được lớp vải ôm hờ, tựa như hai trái quả được bọc trong một lớp sa mỏng, đẫy đà, trĩu nặng. Chỉ cần nhúc nhích nhẹ một cái là lớp vải bên eo sẽ xếch lên theo, để lộ ra đoạn da thịt vòng eo trắng trẻo hằn chút sắc hồng nhạt.

"..." Ôn Ý Nùng nhắm nghiền mắt, xoay người đi, không soi gương nữa. Càng nhìn càng thấy mình giống một món quà đang chờ được bóc tem. Cô mở cửa phòng tắm, rón rén bước ra ngoài. Đèn hành lang không bật, chỉ có một tia sáng vàng vọt hắt ra từ hướng phòng ngủ. Bước chân Ôn Ý Nùng thoăn thoắt, rất nhanh đã đẩy tung cửa phòng ngủ ra.

Vừa ngước mắt lên, cô đã chết sững. Mạc Thiếu Thương đang ngồi trước bàn làm việc. Trong phòng ngủ chỉ bật độc một chiếc đèn bàn cũ, ánh sáng hắt qua chao đèn bằng vải, được lớp vải lọc lại trở nên êm dịu, ấm áp, tạo thành một quầng sáng vàng mờ ảo khu vực quanh bàn. Người đàn ông ngồi rìa quầng sáng ấy, cặp chân dài tao nhã bắt chéo vào nhau một cách buông tuồng, dáng ngồi lỏng lẻo, vẻ mặt lười biếng thong dong.

Máy tính xách tay đặt trên bàn, ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình hắt lên trong căn phòng tranh tối tranh sáng rọi rõ đôi mắt sắc lạnh của anh, khắc họa sống mũi và xương mày anh thêm phần góc cạnh, sâu thẳm, góp phần tăng thêm sự sắc bén mang tính công kích.

Đồng thời, Mạc Thiếu Thương ngồi sau bàn dường như cũng nhận ra điều gì. Ngón tay đang gõ phím của anh khựng lại một nhịp, sau đó, mi mắt nhấc lên. Đôi con ngươi màu xanh đen chầm chậm nâng lên từ quầng sáng xanh của laptop, xuyên qua vệt sáng màn hình nhợt nhạt, khóa chặt lấy cô.

Cô gái đang mặc một chiếc áo hai dây rộng thùng thình đến cực hạn, chỉ là một mảnh vải mỏng tang, gần như phơi bày toàn bộ cơ thể cô trước mắt anh không chút e dè. Chiếc áo lỏng lẻo vắt trên người cô, tựa như một dải lụa mỏng bị gió thổi rớt xuống bức tượng điêu khắc, lớp vải áp sát vào hai luồng tuyết trắng ngần nhào nặn từ nước, trượt dọc theo đường cong căng mọng ấy xuống dưới, thu lại nơi vòng eo, rồi lại bị đường cong của xương hông hơi căng ra.

Hai quả đào phập phồng đẫy đà nhấp nhô theo từng nhịp thở của cô, lớp vải áo cũng gập ghềnh lên xuống theo nhịp điệu ấy, trông tựa như ánh trăng lênh đênh trên mặt biển. Xuyên thấu qua lớp vải cotton mỏng gần như trong suốt ấy, hai nụ anh đào thoắt ẩn thoắt hiện. Nhàn nhạt, phấn nộn, hệt như những nụ hoa chúm chím vừa hé nở trên cành vào độ vào xuân. Anh cứ thế dán mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Phía bên này, Ôn Ý Nùng cứng đờ toàn thân. Cô không ngờ Mạc Thiếu Thương lại ở đây. Sau vài giây mắt chạm mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Ý Nùng "xoẹt" một cái đã đỏ bừng, cảm giác như ai đó vừa châm một ngọn lửa trên người cô vậy, nó cháy bừng từ cổ lên trên, thiêu đốt gò má, mang tai, lan ra tứ chi, nung chín cả người cô như sắp sửa bốc khói tới nơi.

Cô theo bản năng đưa hai tay lên che ngực, lắp bắp bật ra một câu: "Anh... sao anh lại không ra phòng làm việc?"

Ôn Ý Nùng không biết rằng, hành động này của cô chẳng những không che được gì, ngược lại còn ép hai khối thịt mềm mại từ hai bên dồn vào giữa, trực tiếp đẩy chúng trồi ra khỏi mép vải. Một kẽ hở xuất hiện giữa lớp vải và da thịt, hai đường cong đẫy đà như muốn chọc thủng lớp áo mà nhảy ra.

Mạc Thiếu Thương thu cảnh tượng này vào mắt, yết hầu chuyển động cực kỳ nhẹ.

"Mạng phòng làm việc bị lỗi một chút." Anh điềm tĩnh đáp, tông giọng không mảy may khác lạ, nhưng ánh mắt chưa từng dời khỏi người cô dù chỉ một tích tắc.

Ôn Ý Nùng chẳng biết nói gì nữa. Cô há miệng rồi lại ngậm vào, gật đầu cái rụp, ra sức nặn ra dáng vẻ bình thản như không, cất bước đi về phía tủ quần áo. Xuyên qua tròng kính, ánh nhìn xanh đen của người đàn ông di chuyển theo bóng cô. Trong tầm mắt anh, chiếc áo khẽ lay động theo từng nhịp bước chân của cô gái, vải vóc áp sát vào làn da cô rồi nới lỏng, lỏng ra rồi lại dính vào. Mái tóc ướt sũng in hằn một vệt nước thẫm màu trên lưng cô, làm ướt đẫm lớp áo vốn đã mỏng manh, bó sát vào lớp da thịt ngang eo, phác họa một đường cong mềm mại mướt rượt từ xương bả vai xuống tận hõm lưng.

Tủ quần áo lại nằm ngay cạnh bàn làm việc. Ôn Ý Nùng bước tới, vươn tay kéo cửa tủ. Tuy nhiên, đầu ngón tay vừa chạm vào bề mặt mát lạnh của tay nắm kim loại, cổ tay cô đã chợt bị siết chặt. Năm ngón tay thon dài mạnh mẽ kẹp chặt lấy khúc xương cổ tay mảnh khảnh của cô. Ngay sau đó, trời đất quay cuồng, cô bị một sức mạnh thô bạo kéo giật về phía sau. Cơ thể mất thăng bằng lơ lửng trên không trung, lòng bàn tay khô ráo ấm nóng của người đàn ông bao trọn lấy thắt lưng cô, tiếp đó, cả người cô đã bị nhấc bổng lên mặt bàn.

Những xấp tài liệu trải trên bàn bị cô va trúng, vương vãi ra xung quanh, vài tờ trượt xuống đất.

Giây tiếp theo, hai chân cô bị ép dang rộng ra hai bên. Người đàn ông lách vào giữa hai đầu gối cô, cơ thể cao lớn vạm vỡ ép đôi chân cô bạnh ra. Tim Ôn Ý Nùng đập thình thịch như đánh trống, hàng mi run rẩy vểnh lên, nhìn thấy chiếc áo vest đen trên người Mạc Thiếu Thương đã không cánh mà bay, tay áo sơ mi được xắn lên cẳng tay, lộ ra những múi cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ cả gân xanh.

Tay anh chống hai bên người cô xuống mặt bàn, cúi người, từ trên cao nhìn xuống cô. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt từ phía sau anh, bao trùm khuôn mặt anh trong một luồng bóng tối mờ ảo màu vàng úa mờ ám. Chỉ có đôi con ngươi màu xanh đen là rực sáng như hai đốm lửa ngầm. Cô cảm nhận được anh đang chăm chú nhìn mình, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, như đang giám định một tác phẩm nghệ thuật do chính tay mình tạo ra. Những ánh nhìn ấy dường như có thực thể, đọng lại nơi xương quai xanh, đậu trên ngực, rà soát từng tấc da thịt trên khắp cơ thể cô.

Gần như là phản xạ có điều kiện, Ôn Ý Nùng đỏ bừng mặt, tìm cách lấy tay che đậy bản thân. Nhưng vừa định động đậy, cô đã bị anh khống chế. Mạc Thiếu Thương chỉ cần dùng một tay đã kẹp chặt hai cổ tay mảnh mai của cô vắt ra sau lưng, ép toàn bộ cơ thể cô cong lên như một vành trăng khuyết, vươn cao phô bày một cách hoàn mỹ nhất trước mắt anh. Đôi con ngươi xanh đen sâu thẳm không thấy đáy.

Cô trắng quá đỗi. Không phải kiểu trắng bệch nhợt nhạt b*nh h**n, mà giống như màu sữa bò, ánh trăng, lại giống như bầu trời trước thềm trận tuyết rơi đầu đông. Trắng đến phát sáng, trắng đến trong suốt, khiến anh khát khao đến mức cháy bỏng muốn để lại chút dấu vết gì đó trên đó. Yết hầu Mạc Thiếu Thương khẽ lăn nhẹ, tiếp theo vươn tay ra, nắm lấy gấu chiếc áo hai dây màu be của cô gái. Bụng ngón tay vương lớp chai mỏng, hơi lành lạnh và rắn rỏi chạm vào vùng da bụng dưới của cô, k*ch th*ch cơn run rẩy không thể kiềm chế.

"..."

Hốc mắt Ôn Ý Nùng ươn ướt, hai cánh tay bị kẹp chặt không lối thoát, muốn phản kháng nhưng không cách nào vùng vẫy nổi, đành bất động. Ngón tay người đàn ông vuốt lên trên, cuộn lớp vải cotton mỏng manh lại, từng chút từng chút một, vô cùng chậm rãi và nhẹ nhàng vén mảnh áo từ eo cô đẩy lên trên. Vùng bụng dưới nõn nà trắng trẻo lộ ra, những dải tĩnh mạch màu xanh nhạt lẩn khuất dưới lớp da mỏng. Kéo lên cao nữa, hai đám mây màu hồng phấn không còn gì che chắn, hệt như thứ trái chín vừa bị lột khỏi vỏ, nặng trĩu mà run rẩy, lơ lửng ngay trước mắt anh.

Mạc Thiếu Thương chứng kiến cảnh tượng này, dưới đáy mắt ngọn lửa đã hừng hực bốc cháy. Đôi môi mỏng hé mở, nuốt trọn lấy. Lớp áo bị cuốn đến mức không thể cuốn thêm được nữa.

Anh nhét cục vải cuộn tròn ấy vào giữa hai cánh môi cô, giọng khàn khàn thì thầm: "Bảo bối, cắn lấy."

Nhịp thở của Ôn Ý Nùng đã hoàn toàn nhiễu loạn. Lông mi cô rung lên bần bật, hệt như đôi cánh bướm ướt nhẹp trong mưa, không thể vỗ mà cũng chẳng thể khép lại. Như bị ma xui quỷ khiến, cô ngoan ngoãn hé miệng cắn lấy lớp áo.

Ngay sau đó, lòng bàn tay người đàn ông v**t v* bên hông cô, ngón cái xoa nhẹ từng vòng quanh hõm eo, tựa như đang nhào nặn một khối đất sét chưa thành hình. Lực đạo không mạnh không yếu, lớp chai sần mỏng chà xát trên làn da, gợi lên cảm giác thô ráp và tính xâm lược vô cùng mãnh liệt.

Toàn bộ cơ thể cô rúc gọn trong khe hở hẹp giữa anh và chiếc bàn, hệt như một con thú nhỏ bị mưa ướt sũng đang trốn trong hốc cây, cả người ướt sũng, nhũn nhão, chẳng còn tí sức lực nào, đến cả ý định tẩu thoát cũng không dấy lên nổi.

Cuối cùng, anh cũng đặt nụ hôn lên người cô. Bờ môi mỏng lướt qua bả vai tr*n tr**, từ đầu vai trượt đến gáy, rồi từ gáy v**t v* ra phía sau tai. Cơ thể cô nương theo đôi môi anh mà uốn éo, nhạy cảm phập phồng, hệt như một tấm lụa bị gió mơn man, từng tấc thịt đều đang run rẩy.

Một sự chiếm đoạt mang tính xâm lược cực độ, cuồng bạo gần như tàn nhẫn. Ôn Ý Nùng nhíu mày, lớp vải bị cắn giữa hai hàm răng phát ra âm thanh khe khẽ, những giọt nước mắt sinh lý thi nhau trào ra khóe mi. Trướng quá. Cũng chật ních nữa. Có cảm giác như bị ai đó từ bên trong cơ thể nong giãn ra, nong đến mức từng tấc da tấc thịt đều đang gào thét vì không chịu nổi áp lực.

Ôn Ý Nùng ngậm cuộn vải trong miệng, ngửa cổ lên, trong cổ họng phát ra tiếng r*n r* vụn vặt như tiếng một con vật nhỏ bị dẫm phải đuôi.

"Bé con." Giọng nói trầm khàn của người đàn ông sượt qua tai cô, khẽ khàng nỉ non, "Gọi anh đi."

Đầu óc Ôn Ý Nùng lúc này đã trở thành một mớ hồn độn, cô r*n r* bật ra một tiếng mập mờ, bị miếng vải chặn họng nên chỉ còn nghe thấy một âm thanh ú ớ: "Ông xã..."

Mạc Thiếu Thương bật cười. Đầy cưng chiều, bất đắc dĩ, lại nhuốm một luồng khí tức nguy hiểm mãnh liệt. Anh cúi xuống, đầu lưỡi vươn ra nhẹ nhàng l**m láp đi từng giọt lệ đọng nơi khóe mắt cô, sau đó rút miếng vải khỏi miệng cô rồi phủ môi hôn xuống. Chiếc lưỡi xâm nhập vào khoang miệng cô, quấn lấy đầu lưỡi ẩm ướt trơn trượt của cô, m*t mát, vờn quanh, nuốt trọn, gần như là điên cuồng quấn quýt lấy cô.

Ôn Ý Nùng bị hôn đến mức đầu óc rỗng tuếch, trong cơn mê man, cô cảm nhận được cơ thể mình bị người đàn ông nhấc bổng khỏi bàn. Anh xoay người cô lại, bắt cô phải nằm bò trên mặt bàn. Ôn Ý Nùng chẳng còn tí sức nào nữa. Mí mắt sưng húp he hé, tầm nhìn hơi nâng lên, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên màn hình máy tính. Mái tóc ướt đẫm buông xõa trên vai, vài lọn tóc dính bết vào gò má, khuôn mặt đỏ ửng như rỉ máu, ánh sáng trong đôi mắt rệu rã, đờ đẫn, thậm chí trông có phần ngây dại.

Bàn tay to lớn của anh siết lấy hông cô, kéo giật cơ thể cô về phía sau áp sát vào người anh, ghim chặt cô tại đó. Ôn Ý Nùng hoảng hốt ngửa cổ lên cao, nước mắt giàn giụa, tựa như một con cừu non chuẩn bị bị đưa lên bàn hiến tế. Những âm thanh vụn vặt, mềm nhão từ cổ họng trào ra, bị va đập đến mức vỡ vụn đứt quãng.

"Lại gọi sai rồi." Mạc Thiếu Thương vừa dịu dàng hôn, lại vừa đòi hỏi đầy cường thế. Chờ đến lúc cô mê man trầm luân đến đánh mất cả lý trí, anh mới nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đê mê ấy lên, hạ giọng dụ dỗ: "Bảo bối nhỏ, anh từng dạy em rồi mà. Em quên rồi sao?"

Lại một cú thúc mãnh liệt đánh sâu vào tận xương tủy.

"Đừng mà..." Cuối cùng cô khóc òa lên, giọng nghèn nghẹt pha lẫn tiếng nức nở mềm nhũn, ỉ ôi van xin: "Daddy... xin Daddy tha cho em, hu hu..."

Mạc Thiếu Thương vô cùng mãn nguyện, đôi môi mỏng khẽ đặt nụ hôn lên khóe môi cô, cất lời khen ngợi thiên thần nhỏ của mình: "Giỏi lắm. Bé ngoan."