Toulouse.
Trong ánh hoàng hôn, thành phố nằm ở phía tây nam nước Pháp này dần chuyển mình, phô bày ra đường nét phác họa độc đáo và xinh đẹp của riêng nó.
Máy bay hạ cánh đúng lúc chạng vạng, ngoài ô cửa kính là cả một khoảng trời bị ánh tà dương nhuộm thành màu đỏ rực, những tầng mây sà xuống thấp hệt như vệt màu dầu bị người họa sĩ tiện tay quệt lên. Thân máy bay khẽ chấn động, bánh xe chạm đất, trượt dài trên đường băng kéo theo một trận gầm rú trầm đục.
Hai mươi phút sau, một bóng dáng thanh mảnh xuất hiện ở cửa ra của sảnh đến.
Đó là một cô gái trẻ người phương Đông với vóc dáng thon thả, mặc chiếc áo măng tô dáng dài màu trắng ngà, vạt áo khẽ đung đưa theo từng nhịp bước. Chiếc kính râm to bản gần như che khuất nửa khuôn mặt, chiếc khẩu trang cùng tông màu lại che kín bưng nửa khuôn mặt còn lại, chỉ để lộ ra một đoạn cổ trắng ngần, thanh mảnh.
Một tay cô kéo vali, tay kia cầm điện thoại, bước chân không hề vội vã nhưng cả người lại toát ra một cảm giác căng thẳng khó tả.
Cô gái đứng nán lại giữa sảnh, quay đầu dáo dác như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Xung quanh dòng người qua lại tấp nập, tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha, thi thoảng còn xen lẫn cả tiếng Trung, vô số ngôn ngữ đan xen tạo thành một mảng âm thanh ồn ã. Phía trên đỉnh đầu, thông tin chuyến bay chạy liên tục trên màn hình, tủ kính của cửa hàng miễn thuế trưng bày đủ loại nước hoa và rượu vang, trong không khí phảng phất hương cà phê nhàn nhạt.
Không lâu sau, một dáng người từ trong đám đông tách ra, lọt vào tầm mắt của cô gái phương Đông.
Đối phương trạc hăm sáu, hăm bảy tuổi, mái tóc xoăn gợn sóng màu hạt dẻ xõa tung trên vai, ngũ quan sắc sảo sâu hút, nụ cười rạng rỡ đầy phóng khoáng. Chiếc áo vest đen cắt may khéo léo ôm sát lấy đường cong cơ thể tuyệt mỹ, kết hợp với chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu bên trong và đôi giày cao gót nhọn hoắt, cả người cô ấy toát lên vẻ lười biếng và tinh tế đặc trưng của con gái nước Pháp.
Vừa chớp mắt, hai ánh nhìn đã chạm nhau giữa không trung.
"Ôn!" Cô gái người Pháp khẽ gọi, âm lượng không lớn nhưng giọng điệu lại ánh lên niềm vui sướng chẳng thể che giấu.
Cùng lúc đó, khóe môi cô gái phương Đông cũng cong lên, bước chân bất giác nhanh hơn. "Sophie!"
Ôn Ý Nùng tiện tay tháo kính râm và khẩu trang xuống, để lộ ra gương mặt mộc mạc nhưng vẫn đủ sức mười phân vẹn mười. Cô mỉm cười rạng rỡ, tay bắt mặt mừng: "Bao nhiêu năm không gặp, cậu đúng là càng ngày càng xinh đẹp ra đấy!"
Cô gái người Pháp tên là Sophie, từng là sinh viên trao đổi học cùng lớp đại học với Ôn Ý Nùng. Nhiều năm trước, Sophie từ Pháp đến Kinh Hải du học, tình cờ vào ngay lớp của Ôn Ý Nùng. Hai cô gái quen biết nhau qua một bài tập nhóm, từ đó trở thành đôi bạn thân thiết không giấu nhau chuyện gì. Ôn Ý Nùng thích gọi cô ấy là "Sophie" bằng tiếng Trung. Theo lời cô thì cái tên này đọc lên nghe rất êm tai, hệt như âm thanh của gió thổi qua cánh đồng lúa mì.
Sau khi tốt nghiệp, Sophie trở về quê nhà phát triển sự nghiệp, khoảng cách địa lý khiến hai người ít liên lạc hơn, nhưng tình bạn sâu đậm thì vẫn luôn nằm lại nơi đáy tim. Lần này Ôn Ý Nùng quyết định đi xa lánh nạn, người đầu tiên cô nghĩ đến chính là Sophie.
Lúc này, nghe thấy lời khen ngợi chân thành kia, cô gái người Pháp nhiệt tình, xinh đẹp khẽ bật cười. Sau đó, cô ấy dang rộng vòng tay, ôm chầm lấy người bạn Trung Quốc đã lâu không gặp.
"Cậu thì chẳng thay đổi chút nào cả." Sophie cười, vỗ vỗ lưng Ôn Ý Nùng, sau đó lùi lại nửa bước, ánh mắt đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, "Vẫn xinh đẹp y như tiên nữ trong thần thoại, cũng vẫn dịu dàng đằm thắm như xưa."
"Làm gì có." Ôn Ý Nùng hờn dỗi trêu lại, "Cậu đừng có mà tâng bốc tớ nữa."
Hai cô gái cùng nhau đi ra bãi đỗ xe.
Bên ngoài sân bay, trời vẫn chưa tối hẳn, nơi chân trời xa xa vẫn còn sót lại một vệt sáng màu đỏ cam. Bãi đỗ xe chật kín đủ các loại xe, biển số Pháp, biển số Đức, thi thoảng còn có thể thấy cả xe biển số Ý. Gió thổi tới mang theo cái lạnh buốt ẩm ướt đặc trưng của mùa thu châu Âu.
Lát sau, Sophie dẫn Ôn Ý Nùng đến trước một chiếc xe sedan màu xám.
Lớp sơn sáng bóng, thân xe sạch sẽ. Người tài xế gốc Âu với mái tóc vàng và đôi mắt xanh khoác trên mình bộ đồng phục màu đen phẳng phiu bước xuống từ ghế lái, hơi cúi đầu chào hai người, sau đó chủ động xách vali của Ôn Ý Nùng cất vào cốp xe.
Sophie ra dáng chủ nhà, chủ động kéo cửa xe cho Ôn Ý Nùng: "Xin mời, nàng công chúa phương Đông của tôi."
Ôn Ý Nùng cũng chẳng khách sáo với người bạn cũ này, mỉm cười ngồi vào xe.
Xe nổ máy, lao về phía lối ra sân bay. Khi tiến vào đường cao tốc dẫn tới trung tâm thành phố, khung cảnh ngoài cửa sổ trở nên rộng lớn, thoáng đãng. Đồng ruộng, trang trại, và cả hình dáng những dãy núi thoắt ẩn thoắt hiện phía xa.
Sophie lôi hộp phấn từ trong túi trang điểm ra, soi vào chiếc gương nhỏ dặm lại lớp trang điểm, tiện miệng hỏi: "Đúng rồi Ôn này, trong email cậu nói sẽ ở Toulouse mấy tháng liền cơ à?"
Ôn Ý Nùng gật đầu: "Đúng vậy."
Sophie chợt hiểu ra: "Thảo nào cậu lại nhờ tớ liên hệ với trường giáo dục đặc biệt bên này."
"Dạo trước làm việc mệt quá, tớ muốn đổi môi trường để lấy lại trạng thái." Ôn Ý Nùng nói, cố gắng giữ giọng điệu thật thoải mái tự nhiên, "Sau này nghĩ lại, qua đây mà cứ ngồi không thì cũng chán, thà tìm một công việc bán thời gian làm cũng tốt. Chỉ cần tính chất công việc không quá nặng nhọc là được."
Nghe xong lời này, mắt Sophie sáng rực lên: "Thế thì đúng lúc quá. Trường giáo dục đặc biệt gần nhà tớ dạo này đang tuyển người, làm trợ lý cho chuyên viên phục hồi chức năng, việc nhẹ nhàng nhàn rỗi, chỉ có điều lương hơi thấp một chút. Lúc trước tớ còn sợ cậu chê cơ."
Ôn Ý Nùng nghe vậy vô cùng mừng rỡ, đôi mắt long lanh: "Trợ lý phục hồi chức năng sao? Tớ làm được mà."
"Được." Sophie cười, "Hôm nay cậu cứ về nhà tớ nghỉ ngơi cho khỏe đã, ngày mai tớ sẽ đưa cậu tới trường xem thử."
Vừa mới đặt chân đến Toulouse ngày đầu tiên đã giải quyết xong vấn đề công việc, Ôn Ý Nùng vừa vui mừng vừa biết ơn. Cô vươn tay ôm lấy cánh tay Sophie, tựa đầu lên vai cô bạn: "Cảm ơn cậu! Sophie, có cậu thật tốt."
Sophie bật cười "phụt" một tiếng, đưa tay xoa xoa tóc cô: "Cảm ơn cái gì chứ. Chúng ta là bạn thân mà. Ngày xưa tớ một thân một mình rời quê hương đến Kinh Hải học, chẳng phải cũng nhờ cậu luôn giúp đỡ chăm sóc tớ hay sao. Tớ vẫn nhớ lần đó tớ bị sốt cao, nửa đêm nửa hôm cậu đưa tớ vào viện, lại còn nấu cháo cho tớ nữa..."
"Chuyện từ đời nảo đời nào rồi." Ôn Ý Nùng cười ngắt lời cô.
"Nhưng tớ vẫn luôn nhớ, khắc ghi trong lòng." Sophie đáp, ánh mắt ngày càng trở nên dịu dàng, "Cho nên Ôn à, lần này cậu đến tìm tớ, tớ thật sự rất vui."
Hai cô gái nhìn nhau mỉm cười.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, ngoài cửa sổ là màn đêm đang dần buông xuống của Toulouse.
Ôn Ý Nùng và Sophie lúc thì nói chuyện công việc, lúc lại ôn lại những kỷ niệm vui thời đại học và những người bạn chung, hỏi thăm gia đình đối phương, tìm hiểu tình hình hiện tại của nhau, dường như có nói bao nhiêu cũng không hết chuyện.
Đang mải mê trò chuyện, Ôn Ý Nùng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn lôi điện thoại từ trong túi ra.
Cô liếc nhìn màn hình. Không có cuộc gọi nhỡ, chẳng có tin nhắn mới nào.
Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một tràng chuông điện thoại chợt vang lên rành rọt.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng chuông, tim Ôn Ý Nùng thót lại, gần như theo bản năng sinh ra một nỗi sợ hãi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô mới sực nhớ ra: Từ trước khi lên máy bay, cô đã thay sim mới rồi, người đàn ông đó căn bản không thể biết số mới của cô...
Ôn Ý Nùng dời mắt nhìn xuống cái tên hiển thị trên màn hình: Bùi Tây Châu.
Ánh mắt cô khẽ dao động, nhận cuộc gọi: "Alo, bác sĩ Bùi?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm đầy nam tính: "Cô Ôn, hạ cánh an toàn rồi chứ?"
"Vâng, tôi vừa tới nơi, cũng đã gặp bạn tôi rồi." Ôn Ý Nùng đáp, "Cảm ơn bác sĩ Bùi đã quan tâm."
"Mọi chuyện suôn sẻ là tốt rồi." Bùi Tây Châu nói.
"Vâng. May mà không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn." Ôn Ý Nùng đáp lại một câu, sau đó ngập ngừng đôi chút, trong giọng nói pha lẫn một tia thấp thỏm: "Vậy anh còn chuyện gì nữa không?"
"Không có, biết cô bình an đến nơi là tôi yên tâm rồi." Bùi Tây Châu cười đáp lời, "Cô cứ thoải mái tâm sự với bạn đi nhé, tạm biệt."
Nói xong, đối phương đang định cúp máy.
Nhưng đầu dây bên này, Ôn Ý Nùng bỗng cao giọng lên một chút: "À đúng rồi, bác sĩ Bùi."
Người ở đầu dây bên kia khựng lại, vẫn giữ tông giọng chậm rãi, đều đều đó: "Sao thế?"
Ôn Ý Nùng khẽ cắn môi, dùng ánh mắt dò xét liếc nhìn Sophie bên cạnh.
Sophie đang mải soi gương dặm lại son, dồn toàn bộ sự chú ý vào lớp trang điểm hoàn hảo của mình nên chẳng hề để ý đến cô.
Thấy vậy, Ôn Ý Nùng mới lấy lại bình tĩnh, khẽ xoay người một góc, quay lưng về phía Sophie, thấp giọng dè dặt hỏi: "Bác sĩ Bùi, xin hỏi chuyện của bố mẹ tôi bên đó..."
Bùi Tây Châu đoán được cô định hỏi gì, liền nói: "Cô yên tâm. Tôi đã sắp xếp người âm thầm bảo vệ an toàn cho hai bác rồi, hễ có bất kỳ động tĩnh gì, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát."
Nghe anh ta nói vậy, tảng đá lớn treo lơ lửng trong lòng Ôn Ý Nùng mới được hạ xuống phần nào.
Cô rũ mắt, trong ánh mắt vẫn đọng lại chút sợ hãi và kinh hãi, ngập ngừng thốt lên: "Mặc dù trước khi thôi việc, tôi đã sắp xếp giáo viên phục hồi mới cho Eric từ trước, cũng đã nộp đơn xin nghỉ ốm chính thức cho bên Tinh Kiều... nhưng dẫu sao những chuyện này đều được thực hiện sau lưng anh Mạc. Tôi sợ anh ta phát hiện ra tôi bỏ đi không một lời từ biệt sẽ trút giận lên bố mẹ tôi, lên hiệu trưởng Trương Dao, hay thậm chí là cả Tinh Kiều."
Ở đầu dây bên kia, Bùi Tây Châu mỉm cười, giọng điệu điềm tĩnh: "Cô Ôn lo xa quá rồi. Trên thế giới này đúng là có rất nhiều quốc gia và khu vực để bọn nhà giàu quyền thế một tay che trời, coi thường pháp luật, nhưng không bao gồm Trung Quốc. Trong nước dẫu sao cũng là xã hội pháp trị, Mạc Thiếu Thương sẽ không làm ra chuyện gì quá giới hạn đâu."
Ôn Ý Nùng vẫn nơm nớp lo sợ, thẫn thờ lẩm bẩm: "Hy vọng là vậy."
Bùi Tây Châu: "Ở Pháp có gặp khó khăn gì thì cứ nói với tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ cô."
"... Cảm ơn anh." Ôn Ý Nùng chân thành nói.
Một lát sau, cô lại lên tiếng, mang theo chút chần chừ: "Bác sĩ Bùi, thật ra có một chuyện tôi vẫn luôn không hiểu."
Bùi Tây Châu: "Cô nói đi."
Ôn Ý Nùng: "Tại sao anh lại tận tâm giúp đỡ tôi như vậy?"
Đầu dây bên Bùi Tây Châu chìm vào khoảng lặng một chốc, sau đó anh ta mới đáp: "Tôi đã nói từ lâu rồi, cô là một người rất ngây thơ và lương thiện. Tôi chỉ không đành lòng trơ mắt nhìn cô bị giấu giếm, bị lừa gạt. Cô có quyền được biết tất cả sự thật."
Nghe lý do này, Ôn Ý Nùng khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy có gì đó khang khác, nhưng lại chẳng thể nói rõ là không đúng ở chỗ nào.
Lát sau, cuộc gọi kết thúc.
Chẳng biết Sophie đã dặm lại đồ trang điểm xong từ lúc nào, bắt đầu nấu cháo điện thoại với bạn trai. Cặp đôi trẻ ríu rít trò chuyện bằng tiếng Pháp, vừa nồng nhiệt vừa sến súa.
Nghe tiếng cười khúc khích thi thoảng vang lên của cô bạn thân, nhìn niềm hạnh phúc ngập tràn nơi đuôi mắt, Ôn Ý Nùng cũng bất giác mỉm cười theo.
Cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Phía ngoài lăng kính, cảnh vật trên đường phố lùi lại vun vút. Những tòa nhà cổ kính đan xen với các bức tường kính hiện đại tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp, hai bên đường là hai hàng cây ngô đồng xếp thẳng tắp. Thỉnh thoảng có thể bắt gặp bóng dáng những người thong dong đạp xe đi ngang qua, trong giỏ xe còn đựng mấy ổ bánh mì vừa mới mua. Trước cửa quán cà phê phía đằng xa, dăm ba vị khách đang ngồi ở dãy bàn ngoài trời, tay bưng tách cà phê, vui vẻ cười nói.
Tháp chuông của vương cung thánh đường Saint-Sernin lấp ló hiện ra trong ánh chiều tà.
Một đất nước xa lạ, một thành phố xa lạ, những con người xa lạ.
Ôn Ý Nùng đăm đăm nhìn mọi thứ trước mắt, cả người nảy sinh một cảm giác hư ảo vô cùng không chân thực.
Mới hai ngày trước đây thôi, cô vẫn còn ở Kinh Hải, Trung Quốc. Vẫn còn là giáo viên phục hồi chức năng riêng của trang viên nhà họ Mạc. Vẫn còn nằm trong vòng tay người đàn ông ấy, da thịt kề sát, ân ái triền miên, gánh chịu sự đòi hỏi như cuồng phong bạo vũ của anh.
Chỉ mới ba mươi tiếng đồng hồ trôi qua, cô đã đặt chân đến mảnh đất Tây Âu này rồi.
Nếu nhớ không lầm thì Mạc Thiếu Thương nói anh sẽ ở lại Tokyo nửa tháng.
Và hôm nay, vừa đúng tròn nửa tháng kể từ ngày anh rời đi.
Chắc là anh đã về nước rồi. Trở về Kinh Hải, đọc được bức thư của cô, và phát hiện ra cô đã rời đi không một lời từ biệt...
Anh sẽ làm gì?
Một kẻ cực kỳ giỏi ngụy trang, tâm cơ thâm hiểm nhường ấy, một người có vẻ ngoài hào hoa quý phái nhưng nội tâm lại vặn vẹo cực đoan nhường ấy, khi phát hiện cô đã cao chạy xa bay, anh sẽ làm ra những chuyện gì?
Lòng Ôn Ý Nùng chùng xuống, cô không dám nghĩ tiếp nữa.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai.
Là Sophie. Cô bạn thân đã cúp điện thoại từ lúc nào, nửa đùa nửa thật bảo: "Xin lỗi Ôn nhé, bạn trai tớ hơi bám người một tí, để cậu chê cười rồi."
Ôn Ý Nùng thu hồi tâm trí, quay đầu lại, trên gương mặt đã nở một nụ cười nhạt vô cùng tự nhiên: "Bám người mới tốt chứ, chứng tỏ anh ấy thích cậu, quan tâm đến cậu đấy."
Sophie nhún vai, không bình luận gì thêm.
"Hai người quen nhau bao lâu rồi?" Ôn Ý Nùng lại hỏi.
"Sắp được nửa năm rồi." Sophie vừa nói, vẻ mặt bỗng trở nên bí hiểm, cô đưa điện thoại lên mở thư viện ảnh, chìa ra trước mặt bạn mình, "Đây này, chính là anh ấy. Đây là bạn trai tớ."
Ôn Ý Nùng nhìn vào màn hình điện thoại.
Bức ảnh chụp một chàng trai cao to đẹp trai, trạc hăm bảy hăm tám tuổi, mặc chiếc áo khoác thể thao rộng thùng thình, ôm một quả bóng bầu dục trên tay, đôi mắt màu nâu nhạt, mái tóc ngắn màu nâu vàng, nụ cười sảng khoái, cả người tỏa sáng hệt như ánh mặt trời miền Nam nước Pháp.
Phông nền là một sân cỏ xanh mướt, đằng xa xa còn có thể thấp thoáng nhìn thấy dãy khán đài chật kín khán giả.
"Chà, đẹp trai nha!" Ôn Ý Nùng tán thưởng từ tận đáy lòng, "Cười lên trông rạng rỡ tỏa nắng thật đấy, có vẻ là người rất hiền lành. Mắt nhìn người của cậu tốt thật."
Nghe vậy, Sophie che miệng cười ha hả mấy tiếng, sau đó tắt màn hình điện thoại, cất lại vào túi xách.
Đột nhiên, cô gái người Pháp dường như lại sực nhớ ra chuyện gì, bèn quay sang nhìn Ôn Ý Nùng, thuận miệng hỏi: "Thế còn bạn trai cậu thì sao? Cậu định ở Toulouse lâu như vậy, bạn trai cậu nỡ để cậu đi à?"
Lời vừa dứt, tia sáng trong mắt Ôn Ý Nùng vụt tắt ngấm.
Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, sắc mặt cô đã nhanh chóng trở lại như bình thường, cô cười đáp: "Tớ làm gì có bạn trai."
"Hả?" Sophie kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt, há hốc miệng, "Trời ơi, một đại mỹ nhân ngực nở eo thon như cậu mà vẫn còn độc thân á? Tớ không dám tin luôn đấy!"
Một cảm giác chột dạ khó hiểu trào dâng trong lòng.
Ôn Ý Nùng ho khan hai tiếng, vặn nắp chai uống một ngụm nước để che giấu đi sự bất an của mình, rồi giữ im lặng.
"À... tớ hiểu rồi, chắc chắn là cậu không thích đàn ông Trung Quốc các cậu chứ gì. Không sao hết." Sophie không hề nhận ra sự khác thường của Ôn Ý Nùng, khoác tay lên vai bạn mình một cách đầy hào sảng, "Thời gian này, cậu cứ tiếp xúc nhiều với đàn ông Pháp bọn tớ, biết đâu lại nhắm trúng anh nào thì sao? Lát nữa về tớ sẽ giới thiệu cho cậu mấy anh chàng vận động viên đội bóng bầu dục nhé. Đảm bảo toàn là mấy anh cao ráo đẹp trai, mà kỹ năng trên giường cũng đỉnh lắm đấy!"
Ôn Ý Nùng bị sặc.
Vừa nghe đến năm chữ "kỹ năng trên giường", những hình ảnh diễm lệ, nóng bỏng bỗng chốc chen lấn xô đẩy nhau ùa vào tâm trí cô.
Bàn tay nóng rực của người đàn ông áp chặt lấy hõm eo cô, đôi môi mỏng của anh vấn vương quanh chiếc gáy nhỏ, ngọn lửa tình rực cháy trong đôi mắt xanh đen kia, anh chằm chằm nhìn cô một cách trắng trợn, như muốn thiêu đốt cô thành tro bụi...
Những hình ảnh đó quá đỗi sắc nét. Rõ ràng đến mức cô gần như có thể cảm nhận lại được sự run rẩy và kh*** c*m ngập đầu ấy.
Cô ho sặc sụa, ho đến mức đỏ bừng cả mặt, vội xua tay: "Không cần không cần đâu."
Sophie nhìn dáng vẻ đỏ mặt tía tai của cô bạn thân thì bật cười khanh khách. Cô ấy không nhịn được đưa tay nhéo nhẹ lên cặp má mềm mại của Ôn Ý Nùng, cảm thán: "Ôn, cậu đáng yêu thật đấy."
Một mỹ nhân phương Đông hội tụ đủ nét đằm thắm dịu dàng và vẻ yêu kiều quyến rũ thế này quả là một vật báu hiếm có trên đời. Bất cứ gã đàn ông nào chỉ cần từng nếm qua mùi vị của cô thì chắc chắn sẽ không đời nào quên được đâu. Sophie thầm nghĩ trong lòng.
Xe tiếp tục băng băng tiến về phía trước, hòa vào màn đêm dịu dàng của Toulouse.
Cùng lúc đó, tại Kinh Hải, Trung Quốc. Trang viên nhà họ Mạc.
Tòa trang viên rộng lớn chìm trong sự tĩnh lặng, lúc này đang bị bao phủ bởi một bầu không khí chết chóc, hệt như bị một lớp sương mù vô hình trùm kín, hệt như cơn giông bão đang sắp sửa ập tới.
Trong phòng ngủ trên tầng ba, đèn không bật, ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào chỉ đủ phác họa nên một hình bóng lạnh lẽo, đơn độc.
Mạc Thiếu Thương đứng lặng trước cửa sổ, đưa mắt ngắm nhìn màn đêm tĩnh mịch bên ngoài, đôi môi mỏng mím chặt, trên mặt không chút biểu cảm.
Đôi mắt màu xanh đen phẳng lặng và trống rỗng, tựa như một vùng đất hoang vu bị rút cạn mọi mầm sống.
Không lâu sau, có tiếng bước chân vang lên. Chú Hành bước vào, dừng lại ở cửa, đầu hơi cúi thấp.
"Thưa ngài." Ông cung kính gọi.
Mạc Thiếu Thương không quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi: "Eric có thích ứng với giáo viên mới không."
Nghe hỏi vậy, chú Hành càng cúi đầu thấp hơn, đáp: "Trước khi đi, cô Ôn... đã sắp xếp vô cùng ổn thỏa. Cô Tưởng Dung rất kiên nhẫn, tận tâm và cực kỳ chuyên nghiệp, trước mắt thì tạm thời thay thế vị trí của cô Ôn, chắc là không có vấn đề gì lớn đâu ạ."
Nói đến đây, chú Hành ngập ngừng một giây rồi lại rụt rè hỏi: "Nhưng mà, vài ngày trước ngài đã bí mật tìm một giáo viên phục hồi chức năng dự phòng rồi. Vậy chúng ta cứ tiếp tục dùng cô Tưởng, hay là...?"
"Người mà cô ấy giới thiệu, chắc chắn không tệ đâu. Tạm thời cứ như vậy đi."
"Vâng."
Một lát sau, Mạc Thiếu Thương khẽ rũ mắt, phẩy tay một cái. Chú Hành lập tức lui ra ngoài không một tiếng động.
Cửa phòng đóng kín, trong phòng chỉ còn lại một mình Mạc Thiếu Thương.
Anh đứng lặng thinh bên cửa sổ hồi lâu, sau đó mới xoay người, đảo mắt nhìn quanh căn phòng.
Anh nhìn chiếc giường lớn đặt giữa phòng, nhớ lại cô gái của mình đã từng nằm trên đó, nước mắt đầm đìa cuộn tròn trong lòng anh, hệt như một con thú nhỏ bị bắt nạt.
Lại nhìn chiếc gối trên giường, nhớ đến mái đầu của cô từng gối lên đó trong biết bao nhiêu đêm dài, mái tóc xõa tung, hơi thở đều đều.
Trên sàn nhà vẫn còn đôi dép lê mà cô để lại, chất liệu cotton nguyên chất, nhỏ nhắn và mềm mại, trên mặt dép còn in những họa tiết hoa nhí tươi tắn. Trong tủ quần áo vẫn còn vài bộ đồ cô không mang theo, màu sắc nhã nhặn, tựa như những đám mây và bông tuyết tinh khôi.
Mạc Thiếu Thương bước đến bàn làm việc, dùng những ngón tay thon dài khẽ v**t v* mặt bàn.
Đây là nơi Ôn Ý Nùng ngồi soạn giáo án.
Mạc Thiếu Thương khép hờ hai mắt, tưởng tượng ra dáng vẻ cô đang làm việc chăm chỉ ở chỗ này: Đầu tiên, cô chắc chắn sẽ xếp gọn đống giáo án và sổ tay lên bàn, rồi mới ngồi xuống, cầm bút lên, lật mở cuốn sổ ghi chép, viết viết vẽ vẽ, một lọn tóc sẽ rủ xuống bên gò má phớt hồng và mềm mại, khẽ đung đưa theo từng cử động viết của cô...
Lát sau, Mạc Thiếu Thương lại đứng dậy, bước vào phòng thay đồ. Đẩy cửa ra.
Quần áo của cô gái nhỏ đã mang đi gần hết, chỉ chừa lại vỏn vẹn hai ba chiếc áo len dệt kim mềm mại.
Anh vươn tay ra, đầu ngón tay khẽ miết qua những xớ vải ấy, huyễn hoặc rằng bản thân đang v**t v* làn da tr*n tr** mịn màng của cô.
Cuối cùng, anh quay lại mép giường, ngồi xuống. Bàn tay anh ấn mạnh xuống mặt đệm, miết nhẹ những nếp nhăn.
Nơi này là chỗ cô từng ngủ.
Mới vài ngày trước thôi, anh vẫn còn ở ngay đây quấn quýt triền miên cùng cô, thân mật đến mức hòa làm một.
Anh hít một hơi thật sâu.
Trong không khí dường như vẫn còn vương vấn mùi hương của cô, là một mùi hương dịu nhẹ ngọt ngào, thoang thoảng như hương trái cây mùa hè.
Giây tiếp theo, Mạc Thiếu Thương đột ngột mở bừng mắt.
Đối diện anh là chiếc gương trên bàn trang điểm của cô. Chiếc gương phản chiếu chính xác hình ảnh người đàn ông đang ngồi trên mép giường. Người đàn ông đó trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, thần sắc điềm tĩnh, thế nhưng đôi mắt xanh đen kia lại như có thứ gì đó đang rạn nứt, từng chút một, vỡ vụn tan tành.
Tức giận, bi thương, hay là không cam lòng? Dường như đều không phải.
Đó là một loại cảm xúc sâu thẳm hơn, nguy hiểm hơn, gần như muốn xé toạc con người anh ra làm đôi.
Tại sao? Rõ ràng mọi chuyện đều nằm trong dự tính của anh, mọi việc đều đang phát triển theo đúng quỹ đạo mà anh đã vạch sẵn.
Khi phát hiện ra một mối nguy hiểm tuyệt đối, không thể đoán trước và hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, bản năng của bất kỳ sinh vật nào cũng là bỏ chạy thoát thân. Nhưng mà, tại sao khoảnh khắc nhìn thấy cô thực sự nghi ngờ anh, sợ hãi anh và bỏ trốn khỏi anh, trái tim anh lại đau đớn đến thế, như bị ai đó sống sờ sờ xé toạc ra?
Trong bóng tối, Mạc Thiếu Thương chằm chằm nhìn chính mình trong gương, các khớp xương ngón tay siết chặt lại, nắm chặt ga trải giường dưới thân.
Cô cứ thế mà đi. Không một lời từ biệt, chỉ để lại một bức thư và một cái lý do chết tiệt, với dăm ba từ ngữ lạnh lẽo thấu xương, thái độ thậm chí còn không bằng đối xử với một người dưng.
Không dám chất vấn, chẳng dám đối chất. Vứt bỏ mọi thứ chạy thục mạng, đi một mạch không ngoảnh lại.
"..." Khớp xương của Mạc Thiếu Thương dùng lực siết chặt hơn nữa, anh cụp mắt xuống, nhíu mày trong sự đau khổ tột cùng.
Ôn Ý Nùng, Ôn Ý Nùng.
Thời gian qua, anh nâng niu cô trong lòng bàn tay, dâng hiến toàn bộ sự dịu dàng và kiên nhẫn, cẩn thận che chở, dành cho cô tất thảy mọi sự sủng ái. Anh kể cho cô nghe về tuổi thơ của mình, đưa cô bước vào bộ sưu tập cá nhân của anh, để cô tiến vào thế giới thầm kín nhất của mình, chỉ thiếu điều chưa moi tim ra đưa cho cô mà thôi.
Nhưng còn cô thì sao? Đồ lừa đảo nhỏ không có lương tâm, cục cưng hư hỏng mồm mép đầy dối trá, nhân lúc anh đi Tokyo thì quay lưng bỏ trốn... Sao cô có thể nhẫn tâm đến mức như vậy? Sao cô lại có thể tuyệt tình đến thế?
Rõ ràng bọn họ vĩnh viễn thuộc về nhau cơ mà. Rõ ràng cô đã từng hứa với anh, bọn họ sẽ vĩnh viễn thuộc về nhau.
Nghĩ đến đây, trong đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương cuộn trào những đợt sóng ngầm đủ sức cắn nuốt tất thảy, khóe môi chậm rãi cong lên tạo thành một đường cung. Ánh trăng lạnh lẽo từ ngoài cửa sổ hắt vào, rọi lên nụ cười nhạt nhòa trên môi anh, lan tỏa một luồng hàn khí khiến người ta rùng mình ớn lạnh.
Anh vùi mặt vào chiếc gối cô từng nằm, để bản thân chìm đắm hoàn toàn trong mùi hương của cô. Hít một hơi thật sâu.
Rồi cất tiếng thì thầm mỏng manh, như tự nói với chính mình, lại gần giống như một câu mớ: "Tesoro, tornerai da me... (Bảo bối, em sẽ trở về bên anh thôi)"
"Non scapperai. Sei mia... (Em không trốn thoát được đâu. Em là của anh)"
"Per sempre. (Mãi mãi)"
Đúng lúc này, "Cộc, cộc." Một tràng gõ cửa xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của cả căn phòng.
Mạc Thiếu Thương như không hề hay biết. Tiếng gõ cửa lại vang lên thêm hai tiếng nữa.
Im lặng vài giây, anh mới đứng thẳng người dậy, đi lại phía bàn làm việc, nhàn nhạt cất lời: "Vào đi."
Cửa mở. Là Lâm Khác.
Nét mặt Lâm Khác ánh lên sự chần chừ rõ rệt. Anh ta bước tới trước mặt Mạc Thiếu Thương, đứng yên, nửa ngày vẫn chẳng hé răng.
Mạc Thiếu Thương mất hết kiên nhẫn: "Nói đi."
Lâm Khác hắng giọng một cái, mới thấp giọng nhắc nhở: "Thưa ngài, hôm nay ngài có một cuộc họp rất quan trọng."
Mạc Thiếu Thương: "Hủy bỏ."
"..." Nghe vậy, trợ lý Lâm vô cùng khó xử, nhưng vẫn chỉ đành cố đấm ăn xôi nói tiếp, "Đó là cuộc họp của Ủy ban Quyết định Đầu tư. Cần ngài định đoạt xem có tiếp tục triển khai công việc của dự án COLRA lần trước hay không."
Mạc Thiếu Thương rơi vào khoảng không tĩnh lặng vài giây.
Anh liếc mắt nhìn Lâm Khác, chẳng nói chẳng rằng. Đôi mắt màu xanh đen ấy hoàn toàn không vương chút cảm xúc, thế mà Lâm Khác lại thấy ớn lạnh sống lưng.
Lát sau, Mạc Thiếu Thương thu lại tầm mắt, tự mình mở cửa rời đi. Lâm Khác thấy vậy, lén thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rảo bước đi theo.
Trụ sở chính của Tập đoàn Mạc thị, phòng họp tầng cao nhất.
Bên ngoài khung cửa sổ kính trong suốt khổng lồ là đường chân trời của Kinh Hải, mây đen giăng kín, bầu trời u ám. Trong phòng họp đèn đuốc sáng trưng, quanh chiếc bàn dài hình bầu dục có hơn chục người đang ngồi, bao gồm các lãnh đạo cấp cao của bộ phận đầu tư, người đứng đầu phòng quản lý rủi ro và tuân thủ, cùng vài vị giám đốc độc lập.
Trên màn hình máy chiếu đang hiển thị bản trình bày PowerPoint của dự án COLRA. Những biểu đồ tinh xảo, những con số dữ liệu đầy hấp dẫn, từng trang từng trang được lướt qua.
Tôn Đại Phú ngồi một bên bàn họp, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, thỉnh thoảng lại chen vào vài câu, giải đáp những thắc mắc của các vị giám đốc.
Hàn Dân Sơn ngồi phía đối diện ông ta, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng, từ đầu đến cuối rất ít khi mở miệng. Đầu ngón tay ông vô thức cọ xát vào mép cuốn sổ ghi chép cuộc họp, trông có vẻ như đang mất tập trung.
Cuộc họp này kéo dài ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ. Mọi câu hỏi được đưa ra và giải đáp. Mọi hoài nghi được ném ra và xua tan. Mọi dữ liệu đều được xác minh và kiểm tra kỹ lưỡng.
Cuối cùng, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Mạc Thiếu Thương tựa lưng vào ghế, đôi chân dài vắt chéo một cách đầy thanh lịch, mi mắt hơi rũ xuống, vẻ mặt thờ ơ, anh lật giở tài liệu trước mặt một cách tùy ý. Hệt như anh chỉ đang đọc một tờ báo lá cải vỉa hè chẳng mấy quan trọng.
Phòng họp tĩnh lặng tới mức cực hạn, chỉ có tiếng hít thở cố ý kìm nén của đám lãnh đạo cấp cao.
Một lát sau. Mạc Thiếu Thương cầm bút lên. Ký tên vào trang cuối cùng của xấp tài liệu.
Thấy vậy, Lâm Khác đứng đối diện với mọi người dõng dạc tuyên bố: "Đồng ý."
Hai chữ nhạt nhẽo ấy lại chính là bản án cuối cùng. Tôn Đại Phú và Hàn Dân Sơn nhìn nhau một cái, nét mặt mỗi người một vẻ, rồi nhanh chóng quay đi.
Sau khi cuộc họp kết thúc, mọi người lũ lượt rời đi. Tôn Đại Phú một mình đi vào buồng thang bộ, đứng trước cửa sổ châm một điếu thuốc.
Khói thuốc lượn lờ bay lên, hòa vào luồng ánh sáng mờ ảo. Ông ta hít một hơi thật sâu rồi từ từ nhả khói ra, mùi nicotine lan tỏa trong khoang phổi, mang theo một cảm giác thiêu đốt đầy kh*** c*m.
Ngay sau đó, Tôn Đại Phú lấy điện thoại ra, soạn một tin nhắn ngắn: [Dự án đã được Ủy ban Quyết định Đầu tư phê duyệt, Mạc Thiếu Thương đã ký tên. Thiếu gia, thành công rồi.]
Chốc lát sau, điện thoại khẽ rung lên. Phía bên kia trả lời: [Vất vả rồi]
Tôn Đại Phú: [Thứ mà bọn người Ý đưa cũng đủ sức để lừa gạt, nhưng khứu giác thương mại của Mạc Thiếu Thương cực kỳ nhạy bén, đáng lẽ trước khi lên họp hôm nay tôi vẫn còn toát mồ hôi hột, sợ nó đánh hơi thấy mánh khóe gì, không ngờ...]
Bên kia: [Chim dạ yến cưng bay mất rồi, Mạc Thiếu Thương bây giờ chắc chắn là loạn cả cào cào, tâm thần bất an. Bất cứ ai, dẫu cho tố chất tâm lý có vững đến đâu, chỉ cần là người trần mắt thịt thì không thể nào giữ được sự bình tĩnh và óc phán đoán chính xác vào những lúc thế này.]
Tôn Đại Phú: [Tôi hiểu rồi.]
Tôn Đại Phú: [Nước cờ này của cậu, một mũi tên trúng hai đích, quả thật là cao tay]
Bên kia: [Chuyện sau này, lại làm phiền chú Tôn phải nhọc lòng rồi]
Tôn Đại Phú: [Việc nên làm thôi.]
Nhắn xong câu này, Tôn Đại Phú nhếch mép cười, sau đó cất điện thoại lại vào túi.
Ông ta rít thêm một hơi thuốc nữa, ngước mắt nhìn lên bầu trời u ám ngoài cửa sổ. Đằng xa xa, một con quạ đen vỗ cánh bay xẹt qua bầu trời, chỉ trong nháy mắt đã mất hút vào những tầng mây xám xịt.
Đêm khuya, tại một quán bar ngầm nào đó ở Kinh Hải.
Trong sảnh lớn, mùi cồn và nước hoa trộn lẫn vào nhau, quấn quýt một cách đầy ám muội. Bên quầy pha chế, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong ly, ánh đèn chập chờn lưu chuyển trên miệng cốc. Có người đang rầm rì, có người lại cười phá lên. Nhịp trống đánh thình thịch đập thẳng vào tim, dường như đến những đường vân trên chiếc bàn gỗ cũng đang rơi vào trạng thái chếnh choáng hơi men.
Đi xuyên qua một hành lang chật hẹp, đẩy cánh cửa gỗ không có gì nổi bật ra, thế giới trước mắt là một không gian ánh đèn leo lét, những luồng sáng đỏ và tím mập mờ đan xen, trong không khí ngập ngụa đủ mọi loại mùi vị chẳng mấy thơm tho.
Phía trong cùng khuất lấp nhất là một căn phòng bao riêng tư. Ghế sofa bọc da cao cấp, bàn trà bằng pha lê, trên tường treo vài bức tranh trừu tượng, ánh sáng lại càng tối tăm hơn bên ngoài vài phần. Trái ngược hoàn toàn với thế giới hỗn độn ở ngoài kia, nơi này giống như bị hút chân không vậy, vô cùng thoải mái, sạch sẽ, hương nước hoa cao cấp lan tỏa trong không khí.
Kiều Minh Y ngồi trên ghế sofa, bắt chéo chân, tay bưng ly Martini, đang nhâm nhi thưởng thức. Rõ ràng đã sang đầu đông, nhưng cô ta lại mặc một chiếc váy hai dây màu đen, phóng khoáng phô diễn vóc dáng bốc lửa của mình, lớp trang điểm trên mặt vẫn tinh xảo và rực rỡ như mọi khi.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng bao mở ra, một người đàn ông với vóc dáng cao ráo đi vào. Anh ta không nói một lời, cũng chẳng thèm cất tiếng chào Kiều Minh Y, cứ thế thong dong đi đến chiếc sofa đối diện cô ta rồi cúi người ngồi xuống.
"Lạ thật đấy." Ánh mắt Kiều Minh Y lướt qua người đàn ông một lượt, nhướng mày, "Bùi thiếu gia lại chủ động hẹn tôi ra đây uống rượu, quả thật là khiến tôi thụ sủng nhược kinh nha."
Luồng sáng ám muội hắt vào đôi mắt Bùi Tây Châu, nhưng chẳng thể che giấu nổi vẻ lạnh lẽo bên trong đó. Anh ta nhìn Kiều Minh Y, đi thẳng vào vấn đề: "Nghe nói, lúc trước cô Kiều có thuê thợ săn ảnh chụp lén vài bức hình?"
"..." Bàn tay bưng ly rượu của Kiều Minh Y hơi sững lại.
Trông mắt cô ta xẹt qua vài tia cảnh giác, trầm giọng nói: "Tôi không hiểu anh đang nói gì."
"Tất cả đều là người thông minh cả, không cần phải giả ngốc lấp l**m ở đây làm gì." Bùi Tây Châu nói, "Tôi biết, trong tay cô đang nắm giữ vài tài liệu đen của Mạc Thiếu Thương."
Thấy đối phương đã nói toạc móng heo ra đến mức này, Kiều Minh Y mím môi, biết rằng việc giả ngốc đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Một lát sau, cô ta hỏi Bùi Tây Châu: "Làm sao anh biết chuyện này?"
"Cô không cần quan tâm làm sao tôi biết." Bùi Tây Châu giữ giọng điệu thản nhiên, trong lúc nói, anh ta móc một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi áo vest ra, đặt lên bàn trà, từ từ đẩy về phía cô ta, "Hôm nay tôi đến đây, là muốn nhắc nhở cô hãy bảo quản mấy bức ảnh đó cho thật kỹ. Nhất định phải đợi đến thời điểm mấu chốt mới được tung chúng ra ánh sáng."
Kiều Minh Y nhìn chằm chằm tấm thẻ ngân hàng kia, không nhúc nhích. Sự đề phòng của cô ta đã tăng đến đỉnh điểm.
"Mạc Thiếu Thương cử anh đến đây à?" Kiều Minh Y lại hỏi, trong giọng nói toát lên vẻ căng thẳng không thể che giấu.
Bùi Tây Châu lắc đầu.
Kiều Minh Y nhíu mày, có vẻ như càng cảm thấy hoang mang hơn: "Vậy tại sao anh lại để tâm tới mấy bức ảnh đó làm gì?"
Giọng điệu trả lời của Bùi Tây Châu càng thêm phần lạnh nhạt: "Biết quá nhiều không tốt cho cô đâu."
Kiều Minh Y suy nghĩ hồi lâu, vẫn không thể nào hiểu nổi. Nhưng tấm thẻ ngân hàng kia đang nằm chễm chệ ngay trước mắt, số tiền trong đó chắc chắn không hề nhỏ. Một món hời làm sao tính cũng chẳng thấy lỗ, cô ta cũng lười bận tâm thêm làm gì.
Ngay sau đó, Kiều Minh Y ẻo lả dựa hẳn ra thành ghế sofa, rút một điếu thuốc lá dành cho phái nữ ra, cầm bật lửa châm thuốc. Ánh lửa bùng lên giữa các ngón tay trong tích tắc, chiếu sáng cả khuôn mặt cô ta.
Cô ta rít một hơi thuốc, gẩy gẩy tàn, giọng điệu cũng thư giãn hơn vài phần: "Anh Bùi cất công hẹn tôi ra đây, chỉ để nói chuyện này thôi sao?"
Bùi Tây Châu không đáp, chỉ vươn tay cầm lấy ly rượu Tây trên bàn lên uống một ngụm. Thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh khẽ đung đưa trong ly.
"Nghe nói..." Anh ta đặt ly rượu xuống, chợt đổi chủ đề, "Cô Kiều và cô giáo Ôn Ý Nùng, có chút ân oán?"
Sắc mặt Kiều Minh Y hơi biến đổi. Cô ta dụi tắt điếu thuốc mới rít được hai hơi, giọng nói cũng trầm hẳn xuống: "Chuyện này không liên quan đến anh chứ."
"Cô Ôn là bạn của tôi." Bùi Tây Châu điềm đạm nói, "Bây giờ cô ấy đang một thân một mình ở Pháp. Tôi đến tìm cô Kiều, chủ yếu là muốn hòa giải mâu thuẫn giữa hai người."
"..." Kiều Minh Y ngẩng đầu lên.
Ánh mắt Bùi Tây Châu ghim chặt lên mặt Kiều Minh Y, giọng nói lại nhẹ bẫng đi vài phần, "Tôi không hề muốn cô ấy gặp phải bất kỳ tai nạn ngoài ý muốn nào ở nơi xứ người đâu."
Kiều Minh Y nheo mắt lại.
"Thôi được rồi, lời đã nói hết. Tạm biệt cô Kiều." Nói xong, Bùi Tây Châu đứng dậy, sải bước rời đi.
Cửa mở ra, rồi lại khép vào. Nhất thời, căn phòng lại chìm vào không gian tĩnh lặng.
Kiều Minh Y ngồi trên ghế sofa, dán mắt vào ly rượu uống dở của Bùi Tây Châu, đầu óc bắt đầu hoạt động hết công suất.
Ôn Ý Nùng... Ở Pháp... Tai nạn ngoài ý muốn?
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, một tia tàn nhẫn và hận thù như muốn trả đũa lóe lên trong đáy mắt, cô ta nhếch mép cười.
Sau đó, cô ta cầm điện thoại lên, bấm một dãy số. Sau vài tiếng tút tút, đầu dây bên kia bắt máy.
"Alo?" Một giọng nói của nam thanh niên cất lên.
"Hiện giờ Ôn Ý Nùng đang ở Pháp một mình." Kiều Minh Y khẽ nói, "Chuyện sau này, không cần tôi phải dạy anh cách làm đâu nhỉ."
"Biết rồi."
[Lưu ý của tác giả: Nùng Nùng quả thực hoàn toàn không hiểu gì về Mạc Thiếu Thương, và anh ấy cũng đúng là một nhân vật vô cùng, vô cùng phức tạp. Rất nhiều bí ẩn sẽ dần được hé lộ ở các chương sau. Ngoài ra, tình cảm giữa cặp đôi từ nông đến sâu, từ sự say mê thể xác đến sự đồng điệu tâm hồn, dẫu sao cũng phải trải qua chút sóng gió và thử thách. Không spoil nhiều nữa nhé! Tái bút: Chính văn đang bước vào phần kết, dự kiến khoảng một tuần nữa sẽ hoàn thành, sau đó sẽ có vô số phiên ngoại ngọt ngào và cốt truyện ẩn. Yêu mọi người!]