Trong gương, nữ t.ử có gương mặt thanh lãnh, khóe môi mang theo một nụ cười như có như không.
Ba năm, hơn một ngàn ngày đêm.
Giang Chiếu Nguyệt ngây thơ, cố chấp, không biết uyển chuyển năm nào đã c.h.ế.t trong đêm mưa bão ở Thái Thương rồi.
Người còn sống bây giờ… là Giang Chiếu Nguyệt đã được tái sinh, là Giang Chiếu Nguyệt đã được tôi luyện qua lửa, là Giang Chiếu Nguyệt đã học được mọi thủ đoạn và tâm kế.
Ta biết cười, biết nhẫn nhịn, biết chờ đợi.
Ta sẽ từng chút một, từng bước một… đòi lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.
Từng thứ một dù phải ngọc đá cùng tan.
Ngoài cửa sổ nổi lên một cơn gió, khẽ lướt qua hồ sen đã héo tàn, phát ra tiếng xào xạc.
Nghe như có ai đó đang khe khẽ thở dài.
5
Những ngày tiếp theo, ngày nào ta cũng đến chính viện thỉnh an phụ mẫu, lời nói cử chỉ đều không có chỗ nào để chê trách.
Sáng sớm thức dậy, ta đến phòng mẫu thân hầu hạ bà rửa mặt chải đầu, sau đó lại đến thư phòng thỉnh an phụ thân. Thái độ cung kính, lễ nghi chu toàn.
Ban đầu mẫu thân còn có chút không quen nhưng dần dần cũng thành thói quen. Thỉnh thoảng bà còn kéo tay ta nói vài câu tâm tình.
“Chiếu Nguyệt, bây giờ con hiểu chuyện hơn nhiều rồi.”
Bà nhìn ta, vành mắt hơi đỏ lên.
“Nếu trước đây con được như thế này thì phụ thân con cũng sẽ không…”
Bà không nói hết nhưng ta biết bà muốn nói gì.
Nếu trước đây ta ngoan ngoãn hiểu chuyện như bây giờ, có lẽ hai nhà Giang, Sở đã không đi đến bước đường đó.
Nhưng bà chưa từng nghĩ tới, Giang Chiếu Nguyệt không hiểu chuyện ngày trước mới chính là con người thật của ta.
Một ta biết cười lớn, biết làm nũng, sống động nhiệt thành, tùy ý phóng khoáng.
Đó mới là Giang Chiếu Nguyệt chân chính.
Chỉ tiếc rằng, Giang Chiếu Nguyệt ấy bọn họ đều không thích, điều họ thích là ta của hiện tại.
Một ta dịu dàng, đoan trang, tiến thoái đúng mực, một con b.úp bê sứ biết nghe lời.
Ta cụp mắt xuống, thuận theo nói:
“Trước đây là Chiếu Nguyệt không hiểu chuyện, khiến phụ mẫu phiền lòng. Giờ nghĩ lại, quả thật là lỗi của con.”
Nghe ta nói vậy, mẫu thân kéo tay ta nhẹ nhàng vuốt ve.
“Con có thể nghĩ như vậy, mẫu thân cũng yên tâm rồi.”
“Chuyện của muội muội con… con đừng trách nó nữa, nó cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Sau khi xuất giá mấy năm nay, tuy Lăng Tiêu đối xử với nó rất tốt nhưng Sở lão phu nhân vẫn luôn không hài lòng.”
“Bà ấy luôn cảm thấy thân thể nó yếu ớt, khó sinh dưỡng. Giờ khó khăn lắm mới sinh được một nhi t.ử, coi như cũng đã vượt qua rồi.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Trong lòng ta khẽ động.
Thì ra cuộc sống của muội muội ở hầu phủ cũng không huy hoàng như vẻ ngoài.
“Mẫu thân, chuyện của muội muội, con không trách nàng ấy nữa.”
Ta dịu giọng nói:
“Chuyện cũ cứ để nó qua đi. Sau này cả nhà chúng ta hòa thuận vui vẻ với nhau, còn gì tốt hơn nữa.”
Thấy tỷ muội chúng ta hòa giải, mẫu thân vô cùng vui mừng.
Bà liên tục gật đầu, lại kéo ta nói rất nhiều chuyện riêng.
Chẳng qua cũng chỉ là hỏi ta sống ở Thái Thương thế nào, cữu phụ cữu mẫu có khỏe không, những chuyện thường ngày trong nhà.
Ta đều trả lời từng câu một, đoan trang dịu dàng, không để lộ bất cứ sai sót nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
---
Sáng sớm hôm sau, ta dậy từ rất sớm.
Ba năm ở Thái Thương, dưới sự chỉ dạy của cữu mẫu, ta đã hình thành thói quen dậy sớm.
Ngày nào cũng phải đi dạo trong viện một vòng, ngắm hoa, trêu chim coi như thư giãn tâm tình và vận động gân cốt.
Khu vườn của Giang phủ vẫn như xưa, chỉ là hoa cỏ cây cối không được chăm sóc kỹ lưỡng, có vài chỗ đã trở nên hoang tàn.
Ta đang ngồi xổm bên luống hoa ngắm một cây hải đường nửa sống nửa c.h.ế.t thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
“Chiếu Nguyệt.”
Là giọng của Sở Lăng Tiêu.
Ta không vội đứng dậy, lại nhìn cây hải đường thêm vài lần rồi mới chậm rãi đứng lên, phủi lớp đất trên váy, quay người nhìn hắn.
Trong ánh bình minh, hắn mặc một bộ trường bào màu nguyệt bạch.
So với ba năm trước, thân hình có phần cao gầy hơn, khí chất cũng trầm ổn hơn.
Giữa hàng mày còn nhiều thêm vài phần phong thái của một nam nhân trưởng thành.
Phải thừa nhận rằng hắn thật sự có dung mạo xuất chúng, chẳng trách năm đó muội muội phải hao tâm tổn trí để cướp lấy hắn.
“Thế t.ử có việc gì sao?” Ta hỏi.
Tiếng gọi ấy vừa thốt ra khỏi miệng, thần sắc trên mặt hắn lập tức tối đi vài phần.
Trước đây ta luôn gọi hắn là “Lăng Tiêu ca ca”, thân thiết hơn nữa thì gọi thẳng tên. Khi nào từng xa cách như thế này?
“Không... không có việc gì lớn.”
Hắn khẽ ho một tiếng, ánh mắt né tránh.
Dường như muốn tìm lại bóng dáng năm xưa trên gương mặt ta.
“Chỉ là nghe nói hôm nay đệ đệ muội từ thư viện trở về, ta và Vãn Ngâm đến xem thử.”
“Muội... những năm qua có khỏe không?”
Tin tức của hắn đúng là linh thông, đệ đệ còn chưa về tới nhà, hắn đã đến trước rồi.
Ta khẽ gật đầu.
“Đa tạ Thế t.ử quan tâm. Những năm qua ta sống rất tốt.”
“Cữu cữu, cữu mẫu ở Thái Thương đối xử với ta vô cùng t.ử tế, ngoại tổ mẫu cũng rất thương ta. So với khi còn ở kinh thành, ngược lại còn tự do thoải mái hơn nhiều.”
“Vậy thì tốt... vậy thì tốt.”
Hắn liên tiếp lặp lại hai lần nhưng ánh mắt vẫn chậm chạp không rời khỏi gương mặt ta.
“Muội thay đổi rất nhiều. Trước đây muội đâu có như thế này...”
“Trước đây là ta không hiểu chuyện.”
Ta ngắt lời hắn, nụ cười vẫn không đổi.
“Đã gây không ít phiền phức cho Thế t.ử và cho gia đình, còn mong Thế t.ử thứ lỗi.”
Sắc mặt Sở Lăng Tiêu thay đổi, hàng mày hơi nhíu lại, dường như hắn không ngờ ta sẽ nói như vậy.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng:
“Muội không cần khách sáo như thế. Dù sao chúng ta... cũng là người cùng nhau lớn lên.”
Nhìn hắn, trong lòng ta bỗng thấy buồn cười.
Đúng vậy, cùng nhau lớn lên, sau đó vì muội muội ta, hắn chẳng màng đến tình nghĩa nhiều năm, cũng chẳng màng đến danh tiếng của ta, một cước đá ta sang một bên.
Giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa?
“Thế t.ử nói phải.”
Ta khẽ mỉm cười, giọng điệu vẫn dịu dàng.
“Nhưng chuyện trước kia đều đã qua rồi. Bây giờ ngài là phu quân của muội muội ta, ta nên giữ khoảng cách mới phải.”
Ba năm, hơn một ngàn ngày đêm.
Giang Chiếu Nguyệt ngây thơ, cố chấp, không biết uyển chuyển năm nào đã c.h.ế.t trong đêm mưa bão ở Thái Thương rồi.
Người còn sống bây giờ… là Giang Chiếu Nguyệt đã được tái sinh, là Giang Chiếu Nguyệt đã được tôi luyện qua lửa, là Giang Chiếu Nguyệt đã học được mọi thủ đoạn và tâm kế.
Ta biết cười, biết nhẫn nhịn, biết chờ đợi.
Ta sẽ từng chút một, từng bước một… đòi lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.
Từng thứ một dù phải ngọc đá cùng tan.
Ngoài cửa sổ nổi lên một cơn gió, khẽ lướt qua hồ sen đã héo tàn, phát ra tiếng xào xạc.
Nghe như có ai đó đang khe khẽ thở dài.
5
Những ngày tiếp theo, ngày nào ta cũng đến chính viện thỉnh an phụ mẫu, lời nói cử chỉ đều không có chỗ nào để chê trách.
Sáng sớm thức dậy, ta đến phòng mẫu thân hầu hạ bà rửa mặt chải đầu, sau đó lại đến thư phòng thỉnh an phụ thân. Thái độ cung kính, lễ nghi chu toàn.
Ban đầu mẫu thân còn có chút không quen nhưng dần dần cũng thành thói quen. Thỉnh thoảng bà còn kéo tay ta nói vài câu tâm tình.
“Chiếu Nguyệt, bây giờ con hiểu chuyện hơn nhiều rồi.”
Bà nhìn ta, vành mắt hơi đỏ lên.
“Nếu trước đây con được như thế này thì phụ thân con cũng sẽ không…”
Bà không nói hết nhưng ta biết bà muốn nói gì.
Nếu trước đây ta ngoan ngoãn hiểu chuyện như bây giờ, có lẽ hai nhà Giang, Sở đã không đi đến bước đường đó.
Nhưng bà chưa từng nghĩ tới, Giang Chiếu Nguyệt không hiểu chuyện ngày trước mới chính là con người thật của ta.
Một ta biết cười lớn, biết làm nũng, sống động nhiệt thành, tùy ý phóng khoáng.
Đó mới là Giang Chiếu Nguyệt chân chính.
Chỉ tiếc rằng, Giang Chiếu Nguyệt ấy bọn họ đều không thích, điều họ thích là ta của hiện tại.
Một ta dịu dàng, đoan trang, tiến thoái đúng mực, một con b.úp bê sứ biết nghe lời.
Ta cụp mắt xuống, thuận theo nói:
“Trước đây là Chiếu Nguyệt không hiểu chuyện, khiến phụ mẫu phiền lòng. Giờ nghĩ lại, quả thật là lỗi của con.”
Nghe ta nói vậy, mẫu thân kéo tay ta nhẹ nhàng vuốt ve.
“Con có thể nghĩ như vậy, mẫu thân cũng yên tâm rồi.”
“Chuyện của muội muội con… con đừng trách nó nữa, nó cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Sau khi xuất giá mấy năm nay, tuy Lăng Tiêu đối xử với nó rất tốt nhưng Sở lão phu nhân vẫn luôn không hài lòng.”
“Bà ấy luôn cảm thấy thân thể nó yếu ớt, khó sinh dưỡng. Giờ khó khăn lắm mới sinh được một nhi t.ử, coi như cũng đã vượt qua rồi.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Trong lòng ta khẽ động.
Thì ra cuộc sống của muội muội ở hầu phủ cũng không huy hoàng như vẻ ngoài.
“Mẫu thân, chuyện của muội muội, con không trách nàng ấy nữa.”
Ta dịu giọng nói:
“Chuyện cũ cứ để nó qua đi. Sau này cả nhà chúng ta hòa thuận vui vẻ với nhau, còn gì tốt hơn nữa.”
Thấy tỷ muội chúng ta hòa giải, mẫu thân vô cùng vui mừng.
Bà liên tục gật đầu, lại kéo ta nói rất nhiều chuyện riêng.
Chẳng qua cũng chỉ là hỏi ta sống ở Thái Thương thế nào, cữu phụ cữu mẫu có khỏe không, những chuyện thường ngày trong nhà.
Ta đều trả lời từng câu một, đoan trang dịu dàng, không để lộ bất cứ sai sót nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
---
Sáng sớm hôm sau, ta dậy từ rất sớm.
Ba năm ở Thái Thương, dưới sự chỉ dạy của cữu mẫu, ta đã hình thành thói quen dậy sớm.
Ngày nào cũng phải đi dạo trong viện một vòng, ngắm hoa, trêu chim coi như thư giãn tâm tình và vận động gân cốt.
Khu vườn của Giang phủ vẫn như xưa, chỉ là hoa cỏ cây cối không được chăm sóc kỹ lưỡng, có vài chỗ đã trở nên hoang tàn.
Ta đang ngồi xổm bên luống hoa ngắm một cây hải đường nửa sống nửa c.h.ế.t thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
“Chiếu Nguyệt.”
Là giọng của Sở Lăng Tiêu.
Ta không vội đứng dậy, lại nhìn cây hải đường thêm vài lần rồi mới chậm rãi đứng lên, phủi lớp đất trên váy, quay người nhìn hắn.
Trong ánh bình minh, hắn mặc một bộ trường bào màu nguyệt bạch.
So với ba năm trước, thân hình có phần cao gầy hơn, khí chất cũng trầm ổn hơn.
Giữa hàng mày còn nhiều thêm vài phần phong thái của một nam nhân trưởng thành.
Phải thừa nhận rằng hắn thật sự có dung mạo xuất chúng, chẳng trách năm đó muội muội phải hao tâm tổn trí để cướp lấy hắn.
“Thế t.ử có việc gì sao?” Ta hỏi.
Tiếng gọi ấy vừa thốt ra khỏi miệng, thần sắc trên mặt hắn lập tức tối đi vài phần.
Trước đây ta luôn gọi hắn là “Lăng Tiêu ca ca”, thân thiết hơn nữa thì gọi thẳng tên. Khi nào từng xa cách như thế này?
“Không... không có việc gì lớn.”
Hắn khẽ ho một tiếng, ánh mắt né tránh.
Dường như muốn tìm lại bóng dáng năm xưa trên gương mặt ta.
“Chỉ là nghe nói hôm nay đệ đệ muội từ thư viện trở về, ta và Vãn Ngâm đến xem thử.”
“Muội... những năm qua có khỏe không?”
Tin tức của hắn đúng là linh thông, đệ đệ còn chưa về tới nhà, hắn đã đến trước rồi.
Ta khẽ gật đầu.
“Đa tạ Thế t.ử quan tâm. Những năm qua ta sống rất tốt.”
“Cữu cữu, cữu mẫu ở Thái Thương đối xử với ta vô cùng t.ử tế, ngoại tổ mẫu cũng rất thương ta. So với khi còn ở kinh thành, ngược lại còn tự do thoải mái hơn nhiều.”
“Vậy thì tốt... vậy thì tốt.”
Hắn liên tiếp lặp lại hai lần nhưng ánh mắt vẫn chậm chạp không rời khỏi gương mặt ta.
“Muội thay đổi rất nhiều. Trước đây muội đâu có như thế này...”
“Trước đây là ta không hiểu chuyện.”
Ta ngắt lời hắn, nụ cười vẫn không đổi.
“Đã gây không ít phiền phức cho Thế t.ử và cho gia đình, còn mong Thế t.ử thứ lỗi.”
Sắc mặt Sở Lăng Tiêu thay đổi, hàng mày hơi nhíu lại, dường như hắn không ngờ ta sẽ nói như vậy.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng:
“Muội không cần khách sáo như thế. Dù sao chúng ta... cũng là người cùng nhau lớn lên.”
Nhìn hắn, trong lòng ta bỗng thấy buồn cười.
Đúng vậy, cùng nhau lớn lên, sau đó vì muội muội ta, hắn chẳng màng đến tình nghĩa nhiều năm, cũng chẳng màng đến danh tiếng của ta, một cước đá ta sang một bên.
Giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa?
“Thế t.ử nói phải.”
Ta khẽ mỉm cười, giọng điệu vẫn dịu dàng.
“Nhưng chuyện trước kia đều đã qua rồi. Bây giờ ngài là phu quân của muội muội ta, ta nên giữ khoảng cách mới phải.”