Đương Thời Minh Nguyệt Tại

Chương 6

Nếu vì chuyện này mà xảy ra tranh cãi, đến lúc nghị thân lại sinh thêm bất hòa, đối với thể diện của Giang gia cũng chẳng phải chuyện tốt.

“Lão gia.”

Cuối cùng mẫu thân cũng lên tiếng, cẩn thận cân nhắc từng lời:

“Chiếu Nguyệt vừa mới trở về, chuyện này không cần vội.”

“Dù sao Chu công t.ử cũng không ở kinh thành, Vu Hồ lại cách kinh thành khá xa, đợi qua tiệc trăm ngày rồi tính tiếp cũng chưa muộn.”

Phụ thân trầm ngâm một lúc rồi gật đầu:

“Cũng được. Vậy trước mắt cứ chưa vội định xuống.”

Ta mỉm cười cụp mắt, tiếp tục dùng bữa.

4

Sau bữa tối, muội muội và Sở Lăng Tiêu cáo từ rời đi, ta đứng ở nhị môn tiễn họ.

Dưới ánh trăng, muội muội khoác cánh tay Sở Lăng Tiêu, cười ngọt ngào và dịu dàng.

Sở Lăng Tiêu đưa tay chỉnh lại áo choàng cho nàng ta, động tác nhẹ nhàng mà chu đáo.

Đã từng có lúc nào hắn cũng đối xử với ta như thế sao?

Chỉ là khi ấy, lúc hắn chỉnh áo choàng cho ta, ta lại thấy hắn phiền phức, một tay gạt phăng tay hắn ra, cười lớn nói:

“Ta đâu phải trẻ con ba tuổi, cần ngươi lo làm gì?”

Khi ấy ta vẫn cho rằng ngày tháng còn rất dài, cho rằng sự tốt đẹp hắn dành cho ta là chuyện đương nhiên, cho rằng cả đời còn rất dài rất dài, đến mức ta có thể từ từ báo đáp sự tốt đẹp ấy.

Không ngờ… cả một đời còn chưa kịp bắt đầu, đã kết thúc mất rồi.

“Tỷ tỷ, bọn muội đi đây.”

Muội muội quay đầu vẫy tay với ta.

“Tiệc trăm ngày nhớ nhất định phải đến nhé. Ngoại chất t.ử của tỷ còn đang chờ gặp di mẫu đấy.”

“Được.”

Ta mỉm cười gật đầu.

Mãi đến khi bóng dáng của họ biến mất ngoài cửa nguyệt môn, ta mới thu lại ánh mắt, xoay người trở về Lãm Nguyệt Các.

Vừa đóng cửa viện lại, Thúy Liễu đã không nhịn được nữa, đem những lời nghẹn suốt dọc đường tuôn ra:

“Sở thế t.ử đối xử với Nhị tiểu thư thật tốt. Vốn dĩ là phu quân của tiểu thư, chớp mắt đã thành của người khác.”

“Chu công t.ử kia đã ba mươi hai tuổi, lại còn là goá thê. Lão gia sao có thể mở miệng nhắc tới mối hôn sự ấy được chứ?”

“Tiểu thư là đích trưởng nữ của Giang gia, lão thái gia năm xưa còn từng làm Thái t.ử Thái phó. Nhà chúng ta tuy không còn huy hoàng như trước, nhưng cũng đâu đến mức phải gả tiểu thư đi làm kế thất cho người ta?”

Nói đến đây, vành mắt nàng đã đỏ lên, giọng nói cũng nghẹn ngào:

“Tiểu thư mới hai mươi mốt tuổi, Chu công t.ử kia lại lớn hơn người tới mười một tuổi, còn c.h.ế.t mất chính thất.”

“Chuyện này... chuyện này chẳng phải là chà đạp người ta sao?”

Ta không nói gì, chỉ bước tới bên cửa sổ đưa tay đẩy cửa ra.

Gió đêm thổi vào, mang theo mùi tanh nhàn nhạt từ hồ sen.

“Thúy Liễu.”

Ta khẽ lên tiếng.

“Ngươi nghĩ xem, tiểu thư nhà ngươi hiện giờ trong giới quý nữ kinh thành, còn có danh tiếng gì đáng nhắc tới sao?”

Thúy Liễu lập tức nghẹn lời.

“Ba năm trước, chuyện giữa muội muội và Sở Lăng Tiêu náo loạn đến mức cả kinh thành đều biết đích trưởng nữ Giang gia bị từ hôn.”

“Không ai đi truy cứu chân tướng, bọn họ chỉ nghĩ vì sao phủ Tĩnh Ninh Hầu thà chọn một muội muội thể nhược nhiều bệnh, cũng không chọn ta là đích trưởng nữ?”

“Có phải ta phẩm hạnh có vấn đề hay không? Có phải ta không bằng muội muội hay không?”

Ta quay người lại nhìn Thúy Liễu, khẽ cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ba năm trôi qua, muội muội đã là Thế t.ử phu nhân phủ Tĩnh Ninh Hầu. Còn ta thì sao?”

“Một người từng bị từ hôn, một nữ t.ử hai mươi mốt tuổi, một lão cô nương đã ở Thái Thương ba năm.”

“Phụ thân còn có thể tìm cho ta một mối hôn sự, đã xem như ông còn nhớ đến tình phụ t.ử rồi. Nếu ông nhẫn tâm hơn một chút đưa ta tới gia miếu thanh tu, cũng không phải không thể.”

Vành mắt Thúy Liễu lập tức đỏ hoe.

Nàng nghẹn ngào:

“Nhưng tiểu thư có làm gì sai đâu, dựa vào cái gì chứ...”

Ta cụp mắt xuống, ánh nhìn rơi trên chiếc bình hoa sứ xanh.

Những cành hoa khô trong bình dưới ánh trăng trông như một bộ xương khô.

“Dựa vào cái gì ư? Chỉ vì ta thua rồi.”

“Năm đó trong trận chiến ấy, ta không thắng nổi muội muội và Sở Lăng Tiêu.”

“Chuyện trên đời này vốn không phải ai đúng ai sai mà là ai thắng ai thua.”

“Người thắng làm gì cũng đúng, kẻ thua ngay cả khóc cũng là sai.”

Thúy Liễu không nói được gì nữa, chỉ cúi đầu lén lau nước mắt.

Nha đầu này đã theo ta gần mười năm, từ lúc ta còn là đích trưởng nữ được cưng chiều nhất Giang phủ.

Nàng đã tận mắt nhìn thấy ta bị từ hôn, bị đưa đi Thái Thương, bệnh nặng một trận rồi từng chút từng chút hồi phục lại.

Không ai hiểu ba năm qua ta đã sống thế nào hơn nàng, cũng không ai đau lòng vì ta hơn nàng.

“Đừng khóc nữa.”

Ta bước tới, lấy khăn tay từ trong tay áo đưa cho nàng.

“Sau này còn có trận chiến lớn phải đ.á.n.h đấy.”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Thúy Liễu nhận lấy khăn tay, lau khô nước mắt rồi ngẩng đầu nhìn ta:

“Tiểu thư định đấu với ai vậy?”

Ta bật cườinnhưng không giải thích.

Ba năm ở Thái Thương, ta học được một điều.

Lời không cần nói hết, việc không cần làm tuyệt.

Có những lời nói ra sẽ trở thành nhược điểm, có những việc làm rồi sẽ trở thành sơ hở.

Nhưng trong lòng ta rất rõ, mối hôn sự mà phụ thân tìm cho ta chỉ là khởi đầu mà thôi.

Nếu là Giang Chiếu Nguyệt của trước đây, có lẽ đã đập vỡ chén trà ngay tại chỗ, khóc lóc nói:

“Ta không gả!”

Sau đó khiến phụ thân nổi giận, mẫu thân thất vọng, muội muội giả vờ khuyên nhủ, Sở Lăng Tiêu lạnh lùng đứng nhìn.

Cuối cùng ta sẽ mang thêm cái danh bất hiếu, bất đễ, không biết điều mà mối hôn sự ấy vẫn không thể từ chối được.

Nhưng bây giờ đã khác rồi.

Ta không từ chối cũng không đồng ý.

Chỉ lấy ngoại tổ mẫu và Thanh Hư đạo trưởng ra làm cớ, kéo dài thời gian.

Ta đứng bên cửa sổ, nhìn màn đêm dày đặc bên ngoài, trong lòng lặng lẽ tính toán ngày tháng.

Ba ngày nữa là tiệc trăm ngày, đệ đệ sẽ từ thư viện Bạch Lộ trở về.

Người nhà ngoại phái tới đưa lễ vật cũng đã ở trên đường.

Những người đáng trở về kinh cũng đang lần lượt trở về.

Đây là thời cơ tốt nhất, cũng là thời cơ duy nhất.

Ta xoay người, đi tới trước bàn trang điểm rồi ngồi xuống.