Nếu ta thật sự chuyển vào đó ở, e rằng chỉ sang ngày hôm sau sẽ có lời đồn:
“Trưởng nữ Giang gia vừa về kinh đã chiếm khuê phòng của muội muội.”
Nàng ta nhường T.ử Đằng Uyển cho ta.
Nếu ta nhận, là ta không hiểu chuyện.
Nếu ta không nhận, là nàng ta rộng lượng chu đáo.
Tính thế nào, người thắng cũng là nàng ta.
Đổi lại là ta của trước kia, chưa biết chừng thật sự đã chuyển vào ở rồi.
Dù chỉ để chọc tức nàng ta cũng được.
Đáng tiếc… ta không còn là Giang Chiếu Nguyệt chỉ biết thẳng thắn xông tới như trước nữa.
3
Bữa tối được bày trong hoa sảnh của chính viện.
Phụ thân ngồi ở vị trí chủ tọa, mẫu thân ngồi bên phải ông.
Sở Lăng Tiêu ngồi phía dưới mẫu thân, còn muội muội ngồi sát bên cạnh hắn.
Ta được sắp xếp ngồi bên trái phụ thân, đối diện với Sở Lăng Tiêu.
Cách sắp xếp chỗ ngồi này quả thực khéo léo.
Vừa thể hiện sự đối xử công bằng với tất cả mọi người, lại vừa phân rõ mọi người thành hai phía.
Muội muội một nhà là khách.
Ta là khách mà cũng đều không phải khách.
Ta ngồi xuống một cách bình thản, không soi xét chỗ ngồi, cũng chẳng để tâm đến món ăn.
Đệ đệ dựa vào việc có một vị tỷ phu là thế t.ử phủ Tĩnh Ninh Hầu nên hai năm trước đã được vào học ở thư viện Bạch Lộ.
Phải đợi qua kỳ khảo thí tháng của thư viện thêm hai ngày nữa mới trở về.
Vì thế mẫu thân liền sai người dọn món lên.
“Tỷ tỷ nếm thử món này đi, thịt viên hầm thanh đạm. Muội đặc biệt bảo phòng bếp làm đó, trước đây tỷ thích ăn món này nhất mà.”
Muội muội nhiệt tình gắp thức ăn cho ta, cười đến mức đôi mắt cong cong.
Ta cúi đầu nhìn viên thịt trong bát, cảm ơn nàng ta.
Mùi vị không tệ nhưng khẩu vị của ta bây giờ đã khác rồi.
Thái Thương nằm gần biển, nhà ngoại quen ăn hải sản thanh đạm tươi ngon.
Ba năm trôi qua, ta đã không còn quen với những món ăn nhiều dầu nhiều nước tương của kinh thành nữa.
Nhưng ta không nói gì, vẫn ăn uống điềm nhiên.
Thỉnh thoảng khen một câu:
“Món này ngon.”
“Món kia cũng không tệ.”
Thỉnh thoảng lại xen vào vài câu về phong tục tập quán ở Thái Thương.
Nụ cười của muội muội ngày càng gượng gạo, ngược lại phụ thân và mẫu thân lại cười rất vui vẻ.
Sở Lăng Tiêu ngồi đối diện.
Hắn uống rượu hết chén này đến chén khác, ánh mắt thỉnh thoảng lại rơi trên người ta.
Ta giả vờ như không nhìn thấy, chỉ chăm chú trò chuyện với muội muội.
“Tỷ tỷ lần này trở về, dự định ở lại bao lâu?”
Muội muội nghiêng đầu nhìn ta, giọng điệu thân mật như thể giữa chúng ta chưa từng có khúc mắc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đặt đũa xuống, dịu dàng đáp:
“Bên nhà ngoại vẫn còn một số việc cần xử lý, chắc khoảng một tháng thôi.”
“Đợi qua tiệc trăm ngày của ngoại chất t.ử, lại ở cùng phụ mẫu thêm một thời gian rồi sẽ trở về.”
Vừa nghe vậy, phụ thân và mẫu thân đều nhìn ta một cái.
Mẫu thân muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn mở miệng:
“Bên Thái Thương... ngoại tổ mẫu con vẫn khỏe chứ?”
“Đa tạ mẫu thân quan tâm. Ngoại tổ mẫu thân thể vẫn cường tráng, chỉ là chân có hơi bất tiện. Dù sao cũng đã lớn tuổi rồi.”
Ta dừng một chút rồi nói tiếp:
“Ngoại tổ mẫu thường nói, hy vọng mẫu thân có thời gian thì về thăm bà.”
Mẫu thân im lặng.
Từ sau khi gả vào Giang gia, bà rất ít khi trở về Thái Thương.
Một là đường sá xa xôi.
Hai là… quy củ của Giang gia quá nhiều, việc trong phủ quá bận, là đương gia chủ mẫu bà khó lòng rời phủ.
Ta nhìn mái tóc đã điểm thêm vài sợi bạc nơi thái dương của bà, trong lòng bỗng dâng lên chút không đành lòng nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc sự không đành lòng ấy nhanh ch.óng tan biến.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Năm đó khi bà khóc lóc cầu xin ta tác thành cho muội muội, bà đã từng không đành lòng với ta chưa?
Năm đó khi bà trơ mắt nhìn ta bị người đời chỉ trỏ, lời ra tiếng vào khắp kinh thành, bà đã từng không đành lòng với ta chưa?
Năm đó khi bà đưa ta tới Thái Thương, trong suốt ba năm chỉ gửi cho ta vỏn vẹn ba lá thư, mà mỗi lá thư đều chỉ vài dòng ngắn ngủi, bà đã từng không đành lòng với ta chưa?
Đúng lúc ta đang nghĩ ngợi, phụ thân lại tiếp lời:
“Nếu bên ngoại không có việc gì thì con trở về kinh đi. Tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc trở về kinh để bàn chuyện hôn sự rồi.”
Thì ra… đó mới là nguyên nhân thật sự khiến phụ thân gửi thư tới Thái Thương thúc giục ta trở về.
Tính tuổi ra, năm nay ta đã hai mươi mốt.
Ở kinh thành, độ tuổi này hoàn toàn có thể bị gọi là nữ t.ử lỡ thì.
Nhà bình thường gả nữ nhi, ai mà chẳng sớm định hôn sự từ lúc cập kê?
Chỉ có hôn sự của ta là lắm trắc trở, lại còn gây ra chuyện tỷ muội tranh giành một nam nhân.
Người ngoài không hiểu nội tình chỉ thấy phủ Tĩnh Ninh Hầu từ hôn với ta, nhất quyết kết thân với muội muội.
Họ chẳng bàn đến gia phong của Giang gia ra sao, chỉ cho rằng phẩm hạnh của ta có vấn đề.
Ba năm qua, trong thư mẫu thân chưa từng nhắc tới chuyện có bà mối nào tới cửa cầu thân cho ta.
Điều đó đủ cho thấy những gia đình quyền quý trong kinh đều đã khinh thường con người ta.
Giờ phụ thân muốn làm mai cho ta, vậy còn có thể tìm được nhà nào tốt đây?
Quả nhiên, phụ thân nói tiếp:
“Người này là nhi t.ử của một đồng liêu với ta. Năm nay ba mươi hai tuổi, hiện đang giữ chức tri huyện ở Vu Hồ, tiền đồ rất sáng sủa.”
“Mùa đông năm ngoái phu nhân của hắn bệnh mất, mùa xuân năm nay đang muốn cưới kế thất. Biết con vẫn chưa xuất giá nên hắn đặc biệt nhờ phụ thân mình tới tìm ta.”
Ta cúi đầu nhấp một ngụm trà.
Nước trà hơi đắng, vị đắng quanh quẩn trên đầu lưỡi một vòng rồi mới chậm rãi nuốt xuống.
“Phụ thân đang nói tới vị đại nhân nào vậy?”
Ta đặt chén trà xuống, trên mặt vẫn giữ nụ cười tò mò, dịu dàng và lễ độ.
“Nữ nhi rời kinh đã ba năm, nhân sự trong kinh có nhiều thay đổi, e rằng nhất thời không đối chiếu ra được.”
“Trưởng nữ Giang gia vừa về kinh đã chiếm khuê phòng của muội muội.”
Nàng ta nhường T.ử Đằng Uyển cho ta.
Nếu ta nhận, là ta không hiểu chuyện.
Nếu ta không nhận, là nàng ta rộng lượng chu đáo.
Tính thế nào, người thắng cũng là nàng ta.
Đổi lại là ta của trước kia, chưa biết chừng thật sự đã chuyển vào ở rồi.
Dù chỉ để chọc tức nàng ta cũng được.
Đáng tiếc… ta không còn là Giang Chiếu Nguyệt chỉ biết thẳng thắn xông tới như trước nữa.
3
Bữa tối được bày trong hoa sảnh của chính viện.
Phụ thân ngồi ở vị trí chủ tọa, mẫu thân ngồi bên phải ông.
Sở Lăng Tiêu ngồi phía dưới mẫu thân, còn muội muội ngồi sát bên cạnh hắn.
Ta được sắp xếp ngồi bên trái phụ thân, đối diện với Sở Lăng Tiêu.
Cách sắp xếp chỗ ngồi này quả thực khéo léo.
Vừa thể hiện sự đối xử công bằng với tất cả mọi người, lại vừa phân rõ mọi người thành hai phía.
Muội muội một nhà là khách.
Ta là khách mà cũng đều không phải khách.
Ta ngồi xuống một cách bình thản, không soi xét chỗ ngồi, cũng chẳng để tâm đến món ăn.
Đệ đệ dựa vào việc có một vị tỷ phu là thế t.ử phủ Tĩnh Ninh Hầu nên hai năm trước đã được vào học ở thư viện Bạch Lộ.
Phải đợi qua kỳ khảo thí tháng của thư viện thêm hai ngày nữa mới trở về.
Vì thế mẫu thân liền sai người dọn món lên.
“Tỷ tỷ nếm thử món này đi, thịt viên hầm thanh đạm. Muội đặc biệt bảo phòng bếp làm đó, trước đây tỷ thích ăn món này nhất mà.”
Muội muội nhiệt tình gắp thức ăn cho ta, cười đến mức đôi mắt cong cong.
Ta cúi đầu nhìn viên thịt trong bát, cảm ơn nàng ta.
Mùi vị không tệ nhưng khẩu vị của ta bây giờ đã khác rồi.
Thái Thương nằm gần biển, nhà ngoại quen ăn hải sản thanh đạm tươi ngon.
Ba năm trôi qua, ta đã không còn quen với những món ăn nhiều dầu nhiều nước tương của kinh thành nữa.
Nhưng ta không nói gì, vẫn ăn uống điềm nhiên.
Thỉnh thoảng khen một câu:
“Món này ngon.”
“Món kia cũng không tệ.”
Thỉnh thoảng lại xen vào vài câu về phong tục tập quán ở Thái Thương.
Nụ cười của muội muội ngày càng gượng gạo, ngược lại phụ thân và mẫu thân lại cười rất vui vẻ.
Sở Lăng Tiêu ngồi đối diện.
Hắn uống rượu hết chén này đến chén khác, ánh mắt thỉnh thoảng lại rơi trên người ta.
Ta giả vờ như không nhìn thấy, chỉ chăm chú trò chuyện với muội muội.
“Tỷ tỷ lần này trở về, dự định ở lại bao lâu?”
Muội muội nghiêng đầu nhìn ta, giọng điệu thân mật như thể giữa chúng ta chưa từng có khúc mắc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đặt đũa xuống, dịu dàng đáp:
“Bên nhà ngoại vẫn còn một số việc cần xử lý, chắc khoảng một tháng thôi.”
“Đợi qua tiệc trăm ngày của ngoại chất t.ử, lại ở cùng phụ mẫu thêm một thời gian rồi sẽ trở về.”
Vừa nghe vậy, phụ thân và mẫu thân đều nhìn ta một cái.
Mẫu thân muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn mở miệng:
“Bên Thái Thương... ngoại tổ mẫu con vẫn khỏe chứ?”
“Đa tạ mẫu thân quan tâm. Ngoại tổ mẫu thân thể vẫn cường tráng, chỉ là chân có hơi bất tiện. Dù sao cũng đã lớn tuổi rồi.”
Ta dừng một chút rồi nói tiếp:
“Ngoại tổ mẫu thường nói, hy vọng mẫu thân có thời gian thì về thăm bà.”
Mẫu thân im lặng.
Từ sau khi gả vào Giang gia, bà rất ít khi trở về Thái Thương.
Một là đường sá xa xôi.
Hai là… quy củ của Giang gia quá nhiều, việc trong phủ quá bận, là đương gia chủ mẫu bà khó lòng rời phủ.
Ta nhìn mái tóc đã điểm thêm vài sợi bạc nơi thái dương của bà, trong lòng bỗng dâng lên chút không đành lòng nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc sự không đành lòng ấy nhanh ch.óng tan biến.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Năm đó khi bà khóc lóc cầu xin ta tác thành cho muội muội, bà đã từng không đành lòng với ta chưa?
Năm đó khi bà trơ mắt nhìn ta bị người đời chỉ trỏ, lời ra tiếng vào khắp kinh thành, bà đã từng không đành lòng với ta chưa?
Năm đó khi bà đưa ta tới Thái Thương, trong suốt ba năm chỉ gửi cho ta vỏn vẹn ba lá thư, mà mỗi lá thư đều chỉ vài dòng ngắn ngủi, bà đã từng không đành lòng với ta chưa?
Đúng lúc ta đang nghĩ ngợi, phụ thân lại tiếp lời:
“Nếu bên ngoại không có việc gì thì con trở về kinh đi. Tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc trở về kinh để bàn chuyện hôn sự rồi.”
Thì ra… đó mới là nguyên nhân thật sự khiến phụ thân gửi thư tới Thái Thương thúc giục ta trở về.
Tính tuổi ra, năm nay ta đã hai mươi mốt.
Ở kinh thành, độ tuổi này hoàn toàn có thể bị gọi là nữ t.ử lỡ thì.
Nhà bình thường gả nữ nhi, ai mà chẳng sớm định hôn sự từ lúc cập kê?
Chỉ có hôn sự của ta là lắm trắc trở, lại còn gây ra chuyện tỷ muội tranh giành một nam nhân.
Người ngoài không hiểu nội tình chỉ thấy phủ Tĩnh Ninh Hầu từ hôn với ta, nhất quyết kết thân với muội muội.
Họ chẳng bàn đến gia phong của Giang gia ra sao, chỉ cho rằng phẩm hạnh của ta có vấn đề.
Ba năm qua, trong thư mẫu thân chưa từng nhắc tới chuyện có bà mối nào tới cửa cầu thân cho ta.
Điều đó đủ cho thấy những gia đình quyền quý trong kinh đều đã khinh thường con người ta.
Giờ phụ thân muốn làm mai cho ta, vậy còn có thể tìm được nhà nào tốt đây?
Quả nhiên, phụ thân nói tiếp:
“Người này là nhi t.ử của một đồng liêu với ta. Năm nay ba mươi hai tuổi, hiện đang giữ chức tri huyện ở Vu Hồ, tiền đồ rất sáng sủa.”
“Mùa đông năm ngoái phu nhân của hắn bệnh mất, mùa xuân năm nay đang muốn cưới kế thất. Biết con vẫn chưa xuất giá nên hắn đặc biệt nhờ phụ thân mình tới tìm ta.”
Ta cúi đầu nhấp một ngụm trà.
Nước trà hơi đắng, vị đắng quanh quẩn trên đầu lưỡi một vòng rồi mới chậm rãi nuốt xuống.
“Phụ thân đang nói tới vị đại nhân nào vậy?”
Ta đặt chén trà xuống, trên mặt vẫn giữ nụ cười tò mò, dịu dàng và lễ độ.
“Nữ nhi rời kinh đã ba năm, nhân sự trong kinh có nhiều thay đổi, e rằng nhất thời không đối chiếu ra được.”