Đương Thời Minh Nguyệt Tại

Chương 3

Thúy Liễu theo sau ta, ôm hành lý trong tay.

Nghe vậy, nàng lén ngước mắt nhìn ta một cái rồi lập tức cúi đầu xuống.

Nàng biết ta đã thay đổi rất nhiều.

Trước đây ở Giang phủ, sao ta có thể nói những lời như:

“Ở đâu mà chẳng là ở.”

Ta là đích trưởng nữ của Giang gia, từ nhỏ muốn gì có nấy, ngay cả việc ở viện nào cũng phải chọn lựa kỹ càng.

Không vừa ý còn phải làm ầm lên với mẫu thân một trận.

Nhưng bây giờ ta hiểu rồi.

Chỉ là một cái viện mà thôi, có thể ở được là được.

Điều quan trọng là ta tuyệt đối không thể để người khác nắm được nhược điểm của mình, để mặc họ muốn nắn tròn bóp méo thế nào cũng được.

Mẫu thân hé môi nhưng bị những lời của ta làm cho nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào.

Bàn tay đang khoác lấy cánh tay ta của muội muội cũng cứng lại trong chớp mắt.

Nhưng rất nhanh nàng ta lại nở nụ cười:

“Tỷ tỷ nói vậy thật xa lạ quá. Chúng ta là người một nhà, cần gì khách sáo như thế?”

“Mẫu thân thương chúng ta nhất. Sắp xếp một viện chỉ là dặn dò một câu thôi, nào có gì vất vả?”

“Ngược lại, tỷ tỷ cẩn thận như vậy lại khiến người ta cảm thấy xa cách.”

Lời nàng ta nói kín kẽ không một sơ hở, vừa làm nổi bật sự khách sáo của ta lại vừa thể hiện sự chu đáo của nàng.

Ta cười cười, không tiếp tục đề tài này nữa, chỉ quay đầu nhìn mẫu thân:

“Mẫu thân cứ tùy ý sắp xếp là được. Nữ nhi không kén chọn.”

Mẫu thân nhìn ta một cái, ánh mắt mang theo vài phần phức tạp, cuối cùng vẫn gật đầu:

“Nếu đã vậy, Lãm Nguyệt Các trước đây con từng ở vẫn còn để trống. Ta sẽ bảo người thu dọn lại, con cứ tiếp tục ở đó đi.”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Ta cụp mắt chớp chớp, đến khi ngẩng đầu lên thì trên mặt đã là vẻ ngoan ngoãn thuận theo:

“Vâng, nghe theo mẫu thân. Con sẽ vẫn ở Lãm Nguyệt Các. Lát nữa con sẽ bảo Thúy Liễu chuyển đồ qua đó.”

“Từ Thái Thương trở về, con cũng mang theo một ít lễ vật cho gia đình. Tuy không đáng giá gì nhưng đều là tấm lòng của nữ nhi, mong phụ thân, mẫu thân và muội muội đừng chê.”

“Sao lại thế được?”

Mẫu thân khá vui mừng, đưa tay xoa đầu ta.

“Con quả thật đã trưởng thành hơn nhiều rồi. Có tấm lòng ấy là tốt. Dù con không mang gì về, ta và phụ thân con cũng sẽ không nói gì đâu.”

Muội muội hé môi dường như còn muốn nói gì đó nhưng thấy mẫu thân như vậy, cuối cùng vẫn không mở miệng.

Sở Lăng Tiêu từ đầu đến cuối đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn vẫn luôn đặt trên người ta, như muốn tìm ra chút sơ hở nào đó trên gương mặt ta.

Ta thản nhiên đón lấy ánh mắt ấy, chỉ trong một thoáng hắn đã vội vàng dời mắt đi.

Mẫu thân sai người đi thu dọn Lãm Nguyệt Các, lại giữ muội muội và Sở Lăng Tiêu ở lại dùng bữa tối.

Muội muội mỉm cười đồng ý, rồi lại kéo tay ta nói:

“Tỷ tỷ trở về thật tốt quá. Hai năm nay trong nhà chỉ còn một mình muội là nữ nhi. Đệ đệ lại còn nhỏ, ngay cả một người để tâm sự cũng không có.”

“Giờ tỷ tỷ đã trở về, sau này tỷ muội chúng ta lại có thể thường xuyên ở cùng nhau trò chuyện rồi.”

Khi nói những lời ấy, đôi mắt nàng ta long lanh sáng ngời như thể hoàn toàn xuất phát từ chân tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta cũng mỉm cười gật đầu đáp lại.

Chỉ là cười rồi cười, trong lòng lại dâng lên một trận lạnh lẽo.

Trước đây ta chính là bị dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên ấy của nàng ta lừa gạt.

Ta từng cho rằng nàng ta chỉ là quá quấn quýt người khác, chỉ là thích làm nũng, chỉ là không nỡ rời xa tỷ tỷ.

Mãi đến khi chuyện giữa nàng ta và Sở Lăng Tiêu bại lộ, ta mới biết bản thân mình nực cười đến mức nào.

Nàng ta chưa từng không nỡ rời xa ta, nàng ta chỉ muốn những thứ thuộc về ta mà thôi.

Lãm Nguyệt Các nằm ở vị trí khá hẻo lánh trong Giang phủ.

Từ chính viện đi tới đây phải xuyên qua hai nguyệt môn, vòng qua một hồ sen đã héo úa phân nửa, lại đi qua một hành lang dài, cuối cùng mới tới được trước cửa viện.

Thúy Liễu đẩy cửa viện ra, mặc dù mẫu thân đã sai người dọn dẹp nhưng một luồng mùi ẩm mốc vẫn xộc thẳng vào mặt.

Thúy Liễu tức đến đỏ cả mắt:

“Tiểu thư, chỗ này... chỗ này sao có thể ở được chứ?”

“Đủ rồi.”

Ta cắt ngang lời nàng bước vào sân, đưa mắt quan sát một vòng.

Viện này tuy đã xuống cấp nhưng nền móng vẫn còn.

Trước đây nơi này từng là một trong những viện tốt nhất của Giang phủ.

Có lẽ sau khi ta rời đi, nó mới dần dần bị bỏ hoang.

Như vậy cũng tốt, vốn dĩ ta đâu có ý định ở lâu trong Giang phủ.

Bên nhà ngoại tại Thái Thương đã tìm giúp ta một đối tượng phù hợp.

Lần này trở về, chẳng qua chỉ để kết thúc một đoạn tâm sự còn dang dở mà thôi.

Ở nơi hẻo lánh một chút, trái lại càng thuận tiện.

“Đi đi, tìm vài bà t.ử làm việc nặng tới đây, dọn dẹp viện này cho t.ử tế.”

“Chỉ cần sạch sẽ là được, không cần quá cầu kỳ.”

Thúy Liễu c.ắ.n môi muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn quay người rời đi.

Ta đứng trong sân một lát rồi xoay người bước vào chính phòng.

Chính phòng không lớn nhưng được thu dọn khá gọn gàng.

Trên chiếc bàn cạnh cửa sổ còn đặt một bình hoa men xanh, những cành hoa khô cắm trong bình từ lâu đã không còn nhận ra màu sắc ban đầu.

Ta bước tới bên cửa sổ, đưa tay đẩy mở.

Bên ngoài chính là hồ sen đã héo úa một nửa, bên hồ trồng mấy cây mai già cành lá đan xen, cắt ánh sáng thành từng mảnh vụn lấp lánh.

Từ góc nhìn này, thấp thoáng còn có thể thấy mái cong của T.ử Đằng Uyển.

T.ử Đằng Uyển là viện tốt nhất trong Giang phủ.

Hướng nam đón nắng, ba gian chính phòng cùng hai dãy đông tây sương phòng.

Trong sân còn có một giàn t.ử đằng, mỗi độ xuân về hoa nở rực rỡ như gấm vóc, hương thơm có thể lan đi rất xa.

Trước đây, viện ấy là của ta.

Sau này bị muội muội đòi lấy, rồi không bao giờ trả lại nữa.

Giờ đây nàng ta đã xuất giá, viện ấy bỏ không, vậy mà vẫn không chịu trả cho ta, còn giả vờ tốt bụng nói một câu:

“Tỷ tỷ cứ ở T.ử Đằng Uyển của muội đi.”