Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 86

Hai người lần mò trong màn sương ẩm ướt gần nửa giờ đồng hồ, mới lờ mờ nhìn thấy tia sáng le lói hắt vào từ phía trước.

Trọng Tuyết Chi dồn hết sức lực, bốn chân cuồng phong lao đi, sau đó dốc sức nhảy vọt một cái, thoát khỏi phạm vi bao phủ của màn sương.

Cùng lúc đó, vóc dáng hắn nhanh chóng biến hóa, trong chớp mắt đã khôi phục lại nhân hình.

Trọng Tuyết Chi dang rộng đôi cánh giữa không trung, ngay sau đó điều chỉnh tư thế, vững vàng đỡ lấy Mục Dực đang rơi tự do xuống, cuối cùng tiếp đất an toàn.

Mục Dực lồm cồm nhảy xuống, rồi đeo lại chiếc kính nhìn đêm l*n đ*nh đầu, bởi lẽ thời gian bên ngoài Mộng Vực đã là đêm khuya thanh vắng, tối đen như mực.

Anh quay đầu quan sát bốn phía, không thấy bóng dáng của những người khác đâu.

Hiển nhiên, bọn họ vẫn còn bị kìm hãm trong không gian Mộng Vực.

Trọng Tuyết Chi nhấn "tít tít" hai cái vào vòng định danh trên cổ tay, sau đó khẽ thở phào nói: "Tín hiệu kết nối của vòng định danh đã khôi phục, nơi này hoàn toàn là không gian thực."

"Nếu đã ra ngoài được rồi..." Tia điện trên người Mục Dực nổ lách tách thành tiếng, anh âm trầm nói: "Vậy thì chọc thủng cái tổ ong này luôn đi!"

Trọng Tuyết Chi lại lắc đầu, bảo: "Việc khẩn cấp nhất lúc này là phải tìm ra thực thể của Vực chủ ngay trong không gian thực."

"Sau đó chém tận gốc."

Vực chủ khi kiến tạo và duy trì không gian Mộng Vực, ý thức và thực thể buộc phải tách rời hoàn toàn, khoảng thời gian này chính là thời cơ tốt nhất để tiêu diệt đối phương.

Chỉ cần Vực chủ mất mạng, không gian Mộng Vực sẽ sụp đổ, những người đang bị mắc kẹt bên trong cũng có thể lập tức tỉnh lại.

Sau khi nghe xong, Mục Dực cũng đã hiểu ra, thiên phú Tạo Mộng tuy rằng rất mạnh, nhưng nhược điểm của nó cũng cực kỳ chí mạng.

Anh suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Vậy thì tìm thôi."

Nếu đám người kia quá gà mờ mà chết sạch trong Mộng Vực, e là thú cưng của anh sẽ bị trầm cảm mất.

Hai người đạt thành thống nhất, tức tốc bắt đầu cuộc tìm kiếm trong trang trang viên Tích Thịnh ở không gian thực.

Nơi đầu tiên họ cần lùng sục, hiển nhiên là địa bàn tập trung của bầy ong ký sinh xuân — tòa tháp chuông.

Tuy nhiên, nếu tiến vào tháp chuông để lục soát thì khó tránh khỏi việc phải đối đầu trực diện với đàn ong ký sinh xuân, chẳng khác nào tự tay chọc vào tổ ong cả.

Vạn nhất không tìm thấy mục tiêu, vừa tốn thời gian, lại vừa tiêu hao năng lượng và tinh lực.

Mục Dực suy nghĩ một lát rồi đưa ra ý kiến: "Anh mang theo tôi bay vòng quanh bên ngoài tháp chuông đi, để tôi thử dùng cảm ứng điện từ dò xét một chút."

Tháp chuông quá cao, điện trường của anh không thể bao phủ toàn bộ, cần có sự hỗ trợ bay lượn.

Trọng Tuyết Chi dĩ nhiên là vạn phần vui vẻ khi được làm công cụ chạy bằng cơm này, hắn nhanh nhảu dang rộng đôi cánh, đưa Mục Dực dò xét từng tầng một từ dưới lên trên.

Bây giờ đang là đêm khuya, tập tính hướng sáng lánh tối của loài ong khiến chúng ngoan ngoãn nằm im trong tháp chuông, không xông ra gây trở ngại cho họ.

Nhờ vậy, phương án dùng cảm ứng điện từ để thăm dò đã được thực hiện thuận lợi.

Mục Dực tỉ mỉ rà soát từ tầng trệt lên đến tầng đỉnh, ngay cả chiếc chuông đồng khổng lồ treo ở nơi cao nhất cũng không bỏ sót.

Thế nhưng, sau một hồi tìm kiếm gắt gao, kết quả lại là con số không tròn trĩnh.

Bên trong toàn bộ tháp chuông, ngoại trừ lũ ong ký sinh xuân dày đặc ra thì chẳng còn thứ gì khác.

"Haizz... đúng như dự đoán." Trọng Tuyết Chi đưa Mục Dực từ từ hạ cánh, đề nghị: "Đi chỗ khác tìm thôi, chúng ta chia nhau ra hành động."

Mục Dực không có ý kiến gì, tùy tiện chọn một hướng thuận chân rồi quay đầu đi thẳng.

Trọng Tuyết Chi nhìn theo bóng lưng dứt khoát của anh, không nhịn được mà đưa tay lên quệt mũi.

Đi nhanh thế không biết, hắn còn chưa kịp dặn dò câu nào.

Lại bất giác nghĩ bụng: Dù sao cũng là lần đầu tiên hai người nghiêm chỉnh chia nhau hành động sau chừng ấy thời gian ở cạnh nhau, thế mà cũng chẳng thèm nói với nhau câu nào...

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tầm này thì còn nói được gì nữa?

Hẹn gặp lại sao?

"Shh..." đội trưởng Trọng quệt mũi xong lại vò đầu bứt tai, tự mình lẩm bẩm: "Đừng bảo là bị đấm cho chấn thương sọ não thật rồi đấy nhé?"

Sao cảm thấy cái đầu mình dạo này cứ không được linh hoạt cho lắm.

Trọng Tuyết Chi vừa xoa cái đầu có vẻ kém linh hoạt của mình, vừa nhấc chân rảo bước theo hướng ngược lại.

Lúc này, thời gian đã cận kề hai giờ sáng.

Hai người chia nhau hành động, dốc toàn lực tìm kiếm khắp trang viên Tích Thịnh với tốc độ nhanh nhất, thi thoảng lại thông báo tình hình cho nhau qua vòng định danh trên cổ tay.

Trước đó, họ đã từng lùng sục trang viên này một lần trong không gian Mộng Vực, nên địa hình và cách bài trí nơi đây đã quá quen thuộc. Nhờ vậy, hiệu suất của cuộc tìm kiếm lần hai này tăng lên đáng kể.

Sau hai giờ đồng hồ rà soát gắt gao, từng ngõ ngách trong trang viên Tích Thịnh đều bị họ lật tung lên. Từ những chỗ có thể giấu người cho đến những góc kẹt tưởng chừng không thể, tất cả đều được kiểm tra tỉ mỉ.

Đáng tiếc thay, kết quả vẫn là con số không.

Trọng Tuyết Chi sợ có sai sót nên đã tận dụng khả năng bay để rà soát nhanh toàn bộ khu vực lân cận trang viên Tích Thịnh, nhưng kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh.

Dù kiên nhẫn đến đâu thì lúc này sự bình tĩnh của hắn cũng gần như bị mài mòn sạch sành sanh, lòng bắt đầu nảy sinh phiền muộn. Bởi lẽ, trong số những người rơi vào mộng cảnh vẫn chưa thấy ai đột phá thoát ra, hiển nhiên tất cả đều đang gặp rắc rối không nhỏ trong Mộng Vực.

Họ càng trì trệ trong không gian ảo thêm một giây, hiểm họa khôn lường lại tăng thêm một phần.

Ngoài ra, Cổ Bán Cầm sau khi dị biến có thể cùng lúc vây hãm ngần ấy người, thực lực bộc phát đã vượt xa cấp A. Rất có khả năng là thủ lĩnh mới của đàn ong, sau khi dung hợp năng lực tư duy của Cổ Bán Cầm, đã tiến hành dị biến lần hai và trực tiếp đột phá lên cấp S.

Một dị chủng cấp S hệ cường công không phải là thứ mà những dị chủng cấp S hệ lây nhiễm như nấm ký sinh có thể so bì được. Một khi chạm trán, ngay cả khi cả đội cùng xông lên cũng sẽ là một trận ác chiến sinh tử, huống hồ hiện tại mọi người đều bị phân chia vào các phó bản đơn riêng biệt.

Cứ nghĩ đến khả năng này, Trọng Tuyết Chi lại không khỏi nóng lòng như lửa đốt. Đội săn 395 đã toàn quân bị diệt, hắn lực bất tòng tâm, tuyệt đối không thể để hai đội ngũ đi theo mình lần này gặp phải bất trắc.

"Con sâu hôi thối này rốt cuộc là trốn ở đâu rồi?" Trọng Tuyết Chi cau mày chặt chẽ, nghiến răng nghiến lợi.

Mục Dực thấy vậy bèn lục lọi túi đồ, lôi ra một gói măng ngâm ớt cay rồi đưa đến trước mặt Trọng Tuyết Chi.

"Chuyện đã đến nước này, ăn cơm trước đã."

Động tác liên tục xoa cằm của Trọng Tuyết Chi khựng lại, hắn rủ mắt nhìn đối phương, không nói gì mà đối diện trong vài giây, sau đó vươn tay nhận lấy gói măng.

" Cậu nói đúng."

Chuyện có dầu sôi lửa bỏng đến đâu thì con người vẫn phải ăn uống ngủ nghỉ, hắn đã không nạp gì vào bụng từ sáng đến nửa đêm, để bụng đói quá lâu sẽ ảnh hưởng đến khả năng tư duy.

Trọng Tuyết Chi tùy tiện tìm một bức tường thấp bên cạnh ngồi xuống, dùng răng nanh xé toạc bao bì gói măng ngâm, vừa ăn vừa để đầu óc bình tĩnh lại.

Mục Dực cũng ngồi xuống cạnh hắn, tự xé một gói cho mình, vừa ăn vừa đưa tay về phía đối phương: "Đuôi."

Trọng Tuyết Chi vẫn không ngừng nhai, hắn thả chiếc đuôi ra và thuần thục quấn lấy cánh tay Mục Dực.

Mục Dực cong ngón tay gẩy gẩy chóp đuôi của hắn, một lúc sau, giọng nói mang theo vài phần hoài niệm: "Vẫn là lông của mèo con và báo tuyết hoàn chỉnh sờ sướng tay hơn."

Trọng Tuyết Chi chậm rãi quay đầu, không cảm xúc nhìn chằm chằm Mục Dực, động tác nhai măng trong miệng cũng dừng hẳn.

Mục Dực đáp lại bằng một nụ cười nhe răng, vẫn không từ bỏ ý định thuyết phục: "Anh thực sự không định trở thành một con báo tuyết thực thụ sao?"

"Dù sao đội săn 395 cũng đã toàn quân bị diệt rồi, Giáo sư Mạnh đa phần là không sống nổi, xác suất Tinh thành có thể vực dậy được là cực kỳ thấp."

"Chi bằng anh đi theo tôi đi, cái vòng ức chế trên cổ anh, tôi sẽ từ từ nghĩ cách giúp anh tháo nó ra."

Trọng Tuyết Chi nuốt chửng miếng măng trong miệng xuống, phản ứng đầu tiên là: "Đừng có mà trù ẻo lung tung!"

Nhưng ngay khắc sau, hắn bỗng khựng lại: "Khoan đã, Giáo sư Mạnh!"

Nói đến đây, Trọng Tuyết Chi dường như bừng tỉnh đại ngộ, hắn phóng vọt lên khỏi bức tường thấp, giọng nói lộ rõ vẻ kích động: "Tôi biết rồi!"

"Thủ lĩnh mới của đàn ong còn một nơi nữa có khả năng ẩn náu!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn