Sau khi tim Trọng Tuyết Chi suýt ngừng đập, lại đập loạn xạ dữ dội, đến mức vừa mở miệng đã lắp bắp:
"Cậu... cậu chưa ngủ à..."
Mục Dực cười toe toét, vui vẻ vô cùng:
"Tôi cố ý buộc cỏ mèo rồi chui vào lều anh, sao có thể ngủ được?"
Nghe vậy, sắc mặt Trọng Tuyết Chi lập tức biến hóa vô cùng đặc sắc, CPU trong đầu quay đến bốc khói.
Nhưng cuối cùng, hắn chỉ nghẹn ra được một câu:
"Em trai... chuyện này...đừng nói ra ngoài, được không?"
Mục Dực vẫn cười, hỏi ngược lại:
"Sao anh nói cứ như làm chuyện không dám gặp người vậy?"
Trọng Tuyết Chi trầm mặc:
"... "
Không phải không dám gặp người thì là gì...
Mục Dực lại nói:
"Động vật họ mèo bị cỏ mèo hấp dẫn, đó là chuyện đương nhiên, bình thường hết sức."
"Có gì mà phải lén lén lút lút, giấu giấu giếm giếm?"
Trọng Tuyết Chi khựng lại, đáp:
"Tôi là người."
"Ừ ừ ừ."
Mục Dực gật cho có lệ, "Anh là người, cũng là báo tuyết."
Trọng Tuyết Chi lại dừng một chút, rồi bật cười:
"Làm gì có chuyện hai thân phận chồng lên nhau, nghe như tôi là dị chủng ấy."
Nghe vậy, Mục Dực lập tức nhích lại gần, hơi mong chờ nói:
"Nếu anh thật sự là dị chủng, thì tôi có thể nuôi một con báo tuyết hoàn chỉnh rồi."
Trọng Tuyết Chi cười khô hai tiếng:
"Nếu tôi biến thành báo tuyết thật, một miếng là nuốt luôn cậu."
"Đến lúc đó phản ứng đầu tiên của cậu chắc chắn không phải nuôi tôi, mà là quay đầu bỏ chạy."
Mục Dực xoa cằm suy nghĩ vài giây, rồi nghiêm túc đáp:
"Vậy tôi sẽ nhanh chóng mạnh lên, để anh không đánh lại tôi."
Giọng anh chắc như đinh đóng cột, nghe đến Trọng Tuyết Chi sững người một lúc, hồi thần lại mới hỏi:
"Không đánh lại cậu, rồi sao?"
Mục Dực không trả lời thẳng, mà hỏi ngược lại, như đang trưng cầu ý kiến:
"Anh thích loại vòng cổ với rọ mõm kiểu gì?"
Trọng Tuyết Chi lập tức quay đầu trừng anh:
"Vòng gì? Rọ gì?"
Mục Dực như đang lẩm bẩm một mình:
"Nếu anh ngoan một chút, hai thứ đó cũng không cần đeo, tôi có thể đổi sang..."
"Khoan đã...!"
Trọng Tuyết Chi vội vàng cắt ngang, dùng luôn ba câu từ chối liên tiếp:
"Đừng nghĩ nữa, không thể đâu, bỏ đi."
Mục Dực vẫn cười, tự mình quyết định:
"Về rồi chọn kiểu cho anh."
"... Mẹ nó..."
Đội trưởng Trọng tê dại lau mặt.
Hắn cảm thấy nói chuyện với Mục Dực căn bản không thông nổi, liền mặt không cảm xúc lật người nằm thẳng:
"Tôi ngủ."
"Khoan."
Mục Dực nhích người lại, giơ tay vỗ vai mình, rất hào phóng nói:
"Tôi cho phép anh cọ thêm một lúc."
"... "
Trọng Tuyết Chi nhắm mắt, bắt đầu giả chết.
Mục Dực sờ tới cái túi bên hông, lắc mạnh vài cái, để mùi lan ra nhiều hơn, lại hỏi:
"Thật sự không cọ?"
Trọng Tuyết Chi nhắm mắt, không khống chế được nuốt nước bọt, hai tay siết chặt vào nhau, tiếp tục giả chết.
"Được thôi."
Mục Dực không hỏi nữa, mà chống tay bò dậy, giọng rất tùy ý:
"Nếu không cần, tôi về lều mình ngủ."
Nói rồi, anh đưa tay định vén rèm lều.
Ngay khoảnh khắc đó, sau lưng anh bỗng có luồng gió lạnh lướt qua, Trọng Tuyết Chi vốn đang giả chết đột nhiên nhào tới, đè anh nằm trở lại.
Dưới ánh sáng xanh u u, nửa người Trọng Tuyết Chi phủ lên trên, đè anh xuống, hít sâu mấy hơi, rồi thấp giọng thương lượng:
"Vẫn câu đó, đừng nói ra ngoài, được không?"
Mục Dực thấy hắn anh một mặt vò mẻ chẳng sợ nứ, đắc ý cười:
"Được."
Đồng ý xong, lại dùng khuỷu tay chống lên ngực hắn, "Xuống đi."
Trọng Tuyết Chi lật người, từ nằm sấp đổi sang nằm nghiêng, rồi ôm chặt Mục Dực, vùi đầu vào người anh ngửi hai cái.
Không biết nhân diện thung cho loại cỏ mèo gì, chỉ một túi nhỏ, mà khiến cả người Mục Dực từ trên xuống dưới đều dính mùi.
Tuy vậy, Trọng Tuyết Chi cũng không quá buông thả, sau khi chỉnh lại tư thế nằm cho hai người, chỉ rất kiềm chế dùng má nhẹ nhàng cọ lên tóc anh.
Mục Dực không vui, khẽ giãy giụa, rõ ràng không hài lòng với tư thế này.
Anh vất vả chui ra khỏi lòng Trọng Tuyết Chi, dịch người lên một chút, rồi đưa tay ôm lấy cái đầu đầy lông của đối phương, đổi thành chính anh ôm người kia vào lòng.
"Như vậy mới đúng."
Sau khi đổi tư thế, Trọng Tuyết Chi bị Mục Dực ấn vào trước ngực, trước mắt tối sầm, nhưng mùi cỏ mèo hít vào trong mũi lại càng nồng hơn.
Thế nên hắn không động đậy, chỉ thỏa mãn khẽ ngửi, khẽ cọ, một lúc sau lại tự kiềm chế dừng lại, siết chặt cánh tay đang vòng qua eo đối phương, định cứ thế mà ngủ luôn.
Mục Dực cũng ngáp một cái, cảm giác mệt mỏi vì tiêu hao quá nhiều sức lực lúc này mới chậm chạp kéo tới.
Anh nhắm mắt, lần mò một hồi, sờ được cái đuôi của Trọng Tuyết Chi, tay kia thì túm lấy cái tai lông xù trên đầu hắn.
Sau đó tắt máy ngay lập tức.
......
Bốn tiếng sau, Mục Dực bị chuông báo trên vòng thân phận đánh thức.
Anh khó khăn ngồi dậy, phát hiện Trọng Tuyết Chi đã không còn ở trong lều.
Thiếu ngủ khiến anh hơi bực bội, giơ tay gãi gãi cái đầu tổ gà của mình, mới gãi được hai cái đã thấy cánh tay hơi mỏi.
Bị mèo lớn gối lên.
Anh hạ tay xuống, liên tục nắm rồi thả, hoạt động cơ tay một lúc, đợi cảm giác tê mỏi giảm bớt, mới mở hẳn đôi mắt đang nheo thành một khe.
Sau đó, anh gọi ra một tấm lưới điện cỡ nhỏ, gom hai con bướm đuôi dài vẫn đang bay vòng trong lều lại.
Đang cúi đầu định nhét chúng vào túi trữ vật, đột nhiên liếc thấy miệng balo của Trọng Tuyết Chi mở ra, hộp que gặm lộ ra bên ngoài, lớp màng trong suốt bọc ngoài đã bị xé rách.
Mèo lớn đã dùng que gặm rồi.
Ý thức được điều này, Mục Dực lập tức vén rèm lều, chui ra ngoài.
Anh nhìn quanh một vòng, phát hiện Trọng Tuyết Chi đang dựa ngồi bên bờ sông, dưới một cây liễu.
Mục Dực sải bước đi tới, gọi:
"Trọng Tuyết Chi."
Trọng Tuyết Chi ngẩng đầu nhìn anh, trong miệng đang ngậm một que phô mai màu vàng nhạt, to cỡ chiếc đũa, chỉ còn lại nửa đoạn.
Mục Dực ngồi xuống cạnh hắn, cười nói:
"Tôi còn tưởng anh phải ngượng ngùng một thời gian mới chịu dùng que gặm chứ."
Trọng Tuyết Chi khoanh tay, mặc kệ đời tựa lưng vào thân cây phía sau, "Cỏ mèo còn ngửi rồi, ngậm cái que gặm thôi mà, có gì phải ngại."
"Dù sao giới hạn cũng bị kéo thấp rồi, còn ngượng nữa cũng vô nghĩa, thà thoải mái một chút, đổi lấy nhẹ nhõm."
Nghe vậy, Mục Dực lộ vẻ tán thưởng, hiếu kỳ hỏi:
"Vị thế nào?"
Trọng Tuyết Chi cuộn lưỡi một cái, đổi que phô mai đang ngậm bên trái sang bên phải, rồi đáp:
"Không tệ, mặn mặn ngọt ngọt."
"Chỉ là hơi khó gặm, ngậm cũng không tan, cắn một que mà tốn cả buổi."
Hắn vừa tả vậy, Mục Dực càng tò mò hơn, liền ghé lại gần ngửi ngửi, ngửi xong nói:
"Hình như thơm thật."
Trọng Tuyết Chi ngậm que gặm cười:
"Thèm rồi à?"
Mục Dực rất thản nhiên chìa tay ra trước mặt hắn:
"Bẻ chút đi, tôi thử xem."
"Được."
Trọng Tuyết Chi hào phóng đồng ý, điều động năng lượng, ngưng tụ thành một lưỡi băng mỏng, dễ dàng cắt xuống một đoạn nhỏ ở đầu que, đặt vào lòng bàn tay anh.
Mục Dực ném miếng vừa xin được vào miệng, dùng đầu lưỡi đẩy hai cái, rồi gật đầu:
"Quả thật không tệ."
"Lần sau chọn thêm cho anh nhiều vị, đổi qua đổi lại mà gặm."