Trong nhà giam đặc biệt của Tinh Thành, thứ tràn ngập trong không khí nhiều nhất không phải tử khí, mà là một cảm giác tuyệt vọng ngột ngạt, bám riết không rời.
Nó như một tấm lưới vô hình, bao trùm chặt lấy từng linh hồn.
Trong một gian phòng giam tối tăm chật hẹp, nơi góc phòng co ro một bóng người gầy đến trơ xương.
Nếu không tận mắt nhìn thấy, e rằng chẳng ai có thể tưởng tượng nổi, vị giáo sư Mạnh từng được giới nghiên cứu khoa học vô cùng kính trọng, phong quang vô hạn, giờ đây lại sa sút đến mức thảm hại như thế này.
Lúc này, Mạnh Trí Uyên mặt mũi lấm lem bùn đất, trên người tỏa ra mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn. Chiếc áo choàng rộng thùng thình từ lâu đã bị máu thấm đỏ, không còn nhìn ra màu sắc ban đầu.
Cả người ông co rúm thành một khối, thân hình gầy gò quá mức run rẩy không ngừng.
Trước mặt ông, Lê Chu mặc một bộ quân phục màu lam đang đứng đó.
Lê Chu từ trên cao nhìn xuống Mạnh Trí Uyên, đồng thời thong thả đeo đôi găng tay trắng chuyên dùng trong phẫu thuật lên tay.
Vừa nhìn thấy đôi găng tay trắng quen thuộc ấy, đồng tử của Mạnh Trí Uyên chợt co rút. Những ký ức đau đớn khi các vết thương hết lần này đến lần khác bị xé toạc như thủy triều ùn ùn tràn về trong đầu.
"Đừng qua đây!" Ông không nhịn được thất thanh hét lớn. "Những gì cần nói tôi đều đã nói hết rồi! Tôi thật sự không biết gì nữa!!"
Lê Chu đeo găng tay xong, từng bước ép sát về phía Mạnh Trí Uyên: "Giáo sư Mạnh, tôi khuyên ông nên suy nghĩ cho kỹ lại xem còn chuyện gì chưa khai."
Mạnh Trí Uyên hoảng loạn, vô ích co rúm vào góc tường, lưng dán chặt lên bức tường cứng lạnh. Đầu óc ông quay cuồng hết tốc lực, cố tìm lấy một tia hy vọng sống.
Đột nhiên, ánh mắt ông lóe lên, nói như bắn liên thanh: "Mẹ cậu! Cậu muốn biết chuyện trước đây của bà ấy, đúng không?!"
Bước chân của Lê Chu khựng lại.
Mạnh Trí Uyên biết mình đoán đúng, vội nói tiếp: "Tôi sẽ nói hết cho cậu!!"
Lê Chu siết chặt nắm đấm: "Nói đi. Chỉ cần có nửa câu dối trá, tôi nhất định sẽ khiến ông sống không bằng chết!"
Mạnh Trí Uyên nuốt nước bọt, khàn giọng lên tiếng: "Hai mươi lăm năm trước, tôi và mẹ cậu yêu nhau, rồi ngoài ý muốn có cậu."
"Cô ấy muốn kết hôn càng sớm càng tốt, nhưng lúc đó dự án tôi phụ trách đang ở giai đoạn then chốt, không có thời gian lo chuyện cưới xin."
"Vì chuyện đó, chúng tôi đã cãi nhau."
"Sau này, mẹ cậu giận dỗi gả cho người khác, tôi cũng hối hận không kịp..."
Nói đến đây, đôi mắt hõm sâu của ông ta lập tức đỏ hoe, cứ như thật sự yêu mẹ của Lê Chu sâu đậm đến tận xương tủy.
Thế nhưng Lê Chu lại đầy vẻ căm phẫn, quát lớn: "Toàn là nói nhảm! 'Dự án nghiên cứu khoa học' chẳng qua chỉ là cái cớ để ông trốn tránh trách nhiệm!"
"Đừng tưởng tôi không biết. Năm đó, chuyện ông dây dưa với mẹ tôi vốn dĩ là vì một vụ giao dịch!"
Mạnh Trí Uyên giật mình trong lòng, trên mặt tràn đầy kinh ngạc.
Việc ông ta qua lại với mẹ của Lê Chu là Tiết Hồng Bình, quả thực bắt nguồn từ một vụ giao dịch.
Năm đó, ông ta mãi không chịu lập gia đình, cha ông ta bắt đầu sốt ruột chuyện hôn sự của con trai.
Tiết Hồng Bình thật thà, chăm chỉ, cha ông ta cảm thấy người như vậy rất phù hợp với tiêu chuẩn hiền thê lương mẫu và con dâu tốt, nên có ý tác hợp hai người.
Ông ta nhân cơ hội đưa ra điều kiện giao dịch: lấy việc đồng ý qua lại với Tiết Hồng Bình làm điều kiện, yêu cầu cha giúp ông ta gia nhập đội ngũ nghiên cứu cốt lõi của viện nghiên cứu.
Người phụ nữ Tiết Hồng Bình này tuy vô vị, nhưng được cái ngoan ngoãn nghe lời, chưa bao giờ chủ động làm phiền ông ta.
Vì vậy, chuyện hai người qua lại rất ít người biết.
Vốn dĩ ông ta định sau khi đứng vững chân trong đội ngũ nghiên cứu thì sẽ tùy tiện tìm một cái cớ để đường ai nấy đi với Tiết Hồng Bình.
Ai ngờ, một lần say rượu, lại ngoài ý muốn khiến Tiết Hồng Bình mang thai.
Mạnh Trí Uyên vẫn còn đang chìm trong hồi ức thì trước ngực đột nhiên truyền đến một cơn đau dữ dội, ngay sau đó trời đất trước mắt quay cuồng.
Ông ta bị Lê Chu đá văng, lăn mấy vòng trên nền đất loang lổ vết máu.
Lê Chu giẫm một chân lên lưng ông ta, đế đôi giày quân đội hung hăng nghiền lên bả vai nhô cao của ông ta: "Phát hiện bà ấy mang thai, ông hoảng lắm nhỉ? Thế là nghĩ mọi cách để bà ấy gả cho người khác."
"Tôi không có!" Mạnh Trí Uyên vẫn cố cãi chày cãi cối. "Tôi thật lòng yêu Hồng Bình, vì bà ấy mà cả đời tôi còn chưa từng cưới vợ!"
"Ông không xứng gọi cái tên đó!" Lê Chu gầm lên, chân dưới đột ngột tăng lực, nghiền đến mức xương sau lưng Mạnh Trí Uyên phát ra tiếng "rắc rắc".
Gương mặt hắn u ám: "Tôi đã nói rồi, chỉ cần có nửa câu dối trá, tôi sẽ khiến ông sống không bằng chết."
Dứt lời, Lê Chu lập tức khom người, bàn tay đeo găng tay y tế móc vào vết sẹo vừa mới đóng vảy sau gáy Mạnh Trí Uyên, thuần thục giật mạnh xuống.
Mạnh Trí Uyên lập tức hét thảm, ngũ quan méo mó đến cực điểm, gương mặt đầy sẹo lở loét càng thêm dữ tợn.
Lê Chu vẫn chưa dừng tay, lại móc vào vết sẹo thứ hai trên người Mạnh Trí Uyên, cố tình chậm rãi kéo từng chút một, trông chẳng khác nào đang lột sống da thịt trên người ông ta.
Trong căn phòng chật hẹp chỉ toàn tiếng gào thét đau đớn của Mạnh Trí Uyên, nhưng rất nhanh đã bị những tiếng chửi bới điên cuồng của ông ta thay thế.
"Là tôi sắp đặt thì đã sao!"
"Con đàn bà đê tiện đó ỷ vào việc mang thai ép cưới, còn muốn công khai quan hệ. Tôi mà không phản kích thì phải bị bà ta trói buộc cả đời! Tôi chỉ muốn chuyên tâm nghiên cứu khoa học, tôi sai chỗ nào?!"
Lê Chu tức đến bật cười, nghiến răng hỏi: "Nếu đã vậy, mười năm trước, vì sao ông còn mặt dày vô sỉ bám lấy bà ấy?"
Khiến mẹ hắn thân bại danh liệt, tuyệt vọng tìm đến cái chết, làm hại đến tận bây giờ hắn vẫn không thể ngẩng đầu lên được!
"Mau nói!" Lê Chu hung hăng đá Mạnh Trí Uyên một cước.
Mạnh Trí Uyên ho ra một ngụm máu lớn, khó nhọc đáp: "Bởi vì... cậu."
"Mười năm trước, cậu vừa mới bộc lộ tài năng trong quân đoàn phòng thủ thành. Tôi linh cảm sau này cậu nhất định sẽ làm nên chuyện."
Đôi mắt Lê Chu nguy hiểm nheo lại: "Cho nên, ông định lợi dụng mẹ tôi, để tôi trở thành quân cờ của ông trong quân đoàn phòng thủ thành?"
"Ban đầu đúng là định như vậy." Mạnh Trí Uyên cười khinh miệt. "Nhưng bà ta quá ngu ngốc, để lộ sơ hở rồi còn đi tìm cái chết, hại cậu từ đó ghi hận chính cha ruột của mình, mọi tính toán của tôi cũng đều đổ sông đổ biển."
"Im miệng! Một kẻ hèn nhát từ đầu đến cuối cũng không dám lộ mặt như ông, lấy đâu ra cái mặt để nói những lời đó!" Lê Chu giận dữ đến cực điểm, nhấc chân đá mạnh.
Đến lúc này hắn mới hiểu, Mạnh Trí Uyên kiêu ngạo và tự phụ như vậy, sao có thể chịu nhận sai?
Trong mắt ông ta, e rằng cả thiên hạ đều phải mặc cho ông ta thao túng, tùy ý chà đạp!
Lê Chu hoàn toàn mất lý trí, phát điên lao vào đấm đá Mạnh Trí Uyên.
Mạnh Trí Uyên nghiến chặt răng, ôm đầu cuộn người lại, không hề phản kháng.
Ông ta thầm nghĩ, chết cũng tốt, như vậy sẽ được hoàn toàn giải thoát.
Đáng tiếc, sự thật lại trái với mong muốn.
Ngay lúc ý thức của ông ta dần trở nên mơ hồ, những cú đấm cú đá rơi trên người lại đột ngột dừng hẳn.
Cùng lúc đó, một luồng hàn khí lạnh buốt quét tới, khiến toàn thân ông ta dấy lên từng cơn đau thấu xương.
Ông ta khó nhọc ngẩng đầu lên, chỉ thấy nửa người của Lê Chu chẳng biết từ lúc nào đã bị băng tuyết bao phủ, giống hệt một pho tượng băng, cứng đờ tại chỗ không thể nhúc nhích.
Lê Chu ra sức giãy giụa, nhưng chỉ uổng công. Hắn dứt khoát quát lớn: "Trọng Tuyết Chi! Có phải anh giở trò không?!"
Đứng ngoài cửa chính là Trọng Tuyết Chi và Mục Dực. Hai người vừa mới kịp chạy đến, cũng kịp thời ngăn cản Lê Chu đang hoàn toàn mất khống chế.
Trọng Tuyết Chi vừa cất bước đi vào phòng giam, vừa đáp: "Cậu bình tĩnh lại rồi hẵng nói."
Mục Dực cũng lên tiếng theo: "Ông ta bây giờ chỉ mong được giải thoát sớm thôi, ngươi lại nhiệt tình giúp người quá nhỉ."
Ban đầu Lê Chu quả thực đã bị cơn giận làm mờ lý trí, suýt nữa thì lỡ tay lấy mạng Mạnh Trí Uyên.
Sau khi hơi bình tĩnh lại, hắn nhìn hai người vừa bước vào phòng giam: "Hai người đến đây làm gì?"
Mục Dực dang tay: "Còn chưa đủ rõ sao? Đương nhiên là đến tìm cha ruột ngươi tính sổ rồi."
"Ông ta không phải!" Lê Chu lớn tiếng phản bác, như thể hai chữ "cha ruột" là sự sỉ nhục lớn nhất đối với hắn.
Mục Dực khẽ vuốt cằm, như có điều suy nghĩ: "Nói chính xác thì đúng là không hẳn."
Anh cố ý dừng lại một chút rồi bổ sung: "Con sên đất bị cải tạo thành thủ lĩnh thành ngầm kia mới là cha ruột chính hiệu trên phương diện sinh học của ngươi."
Lê Chu vừa nghe xong, suýt nữa nghẹn đến tắt thở: Toàn là cái thứ lời lẽ quái quỷ gì vậy!
Mục Dực lại cười trên nỗi đau của người khác, tiếp tục nói: "Tên Mạnh Trí Uyên trước mặt ngươi này chẳng qua chỉ là một bản sao xuyên không từ một vũ trụ song song khác tới."
"Có điều..." Anh đổi giọng: "Bất kể ở vũ trụ song song nào, ông ta cũng là một lão khốn nạn đã thật sự phụ bạc mẹ ngươi. Ngươu trả thù ông ta cũng là chuyện hợp tình hợp lý."
Lê Chu tức đến mức không đáp lời, chỉ trừng mắt nhìn Mục Dực, đôi mày đen rậm dựng ngược lên cao.
Mục Dực làm ngơ ánh mắt đầy giận dữ của hắn, ung dung bước đến trước mặt Mạnh Trí Uyên.
Ánh mắt anh quét từ trên xuống dưới, thu hết dáng vẻ thảm hại của Mạnh Trí Uyên lúc này vào mắt, sau đó khẽ gật đầu: "Tạo hình này, rất chuyên nghiệp."
Bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ muốn bố thí cho ông ta vài đồng.
Mạnh Trí Uyên vừa phải chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết, trên người gãy nhiều chỗ, hoàn toàn không thể cử động, chỉ có thể nằm bẹp dưới đất như một đống thịt nát.
Lồng ngực ông ta phập phồng dữ dội, thở hổn hển, đôi mắt đục ngầu ngập tràn hận ý, hung hăng trừng Mục Dực.
Mọi chuyện ông ta phải chịu ngày hôm nay đều là nhờ người trước mắt ban tặng!
Nếu không có Mục Dực đứng giữa cản trở, kế hoạch của ông ta đã sớm được thực hiện suôn sẻ. Ông ta nhất định sẽ trở thành cột mốc mang tính lịch sử, dẫn dắt nhân loại mới bước l*n đ*nh cao của thế giới!
Mục Dực cảm nhận được hận ý của Mạnh Trí Uyên, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: "Sao nào? Không phục à?"
"Chuyện đó thì không thể trách tôi được, chỉ có thể trách ông tài nghệ không bằng người."
Mạnh Trí Uyên âm thầm nghiến chặt răng, đầy vẻ không cam lòng lên tiếng: "Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?"
Chẳng phải chỉ là đến tìm ông ta tính sổ sao? Ông ta đã rơi vào hoàn cảnh thế này rồi, còn có gì là không chịu nổi nữa?
Mạnh Trí Uyên còn đang âm thầm suy tính thì thấy Mục Dực giơ một tay lên, năm ngón tay hơi xòe ra, từ xa nhắm thẳng vào vị trí tim bên trái của ông ta.
Trong lòng ông ta lập tức dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt: "C... cậu định làm gì?"
Mục Dực không trả lời, chỉ có ánh mắt lạnh đi, đột ngột phóng thích một lượng lớn pheromone, cưỡng ép rót thẳng vào lồng ngực Mạnh Trí Uyên.
Trong chớp mắt, cơ thể Mạnh Trí Uyên đột ngột căng cứng, ngay sau đó bắt đầu run rẩy dữ dội.
Ông ta chỉ cảm thấy từng luồng năng lượng không ngừng tràn vào lõi năng lượng trong cơ thể mình. Thế nhưng điều quỷ dị là, lõi năng lượng chẳng những không vì thế mà trở nên dồi dào, trái lại còn xuất hiện dấu hiệu cạn kiệt do thiếu năng lượng cung cấp.
"Dừng tay!!!" Mạnh Trí Uyên đau đớn ôm lấy vị trí trái tim, trên mặt tràn đầy kinh hãi và hoảng loạn.
Lúc này, Mục Dực mới chậm rãi lên tiếng: "Phía viện nghiên cứu nói rằng lõi năng lượng sau khi bị ông cải tạo đã hòa làm một với cơ thể ông. Nếu tùy tiện tháo bỏ, rất có thể ông sẽ chết ngay tại chỗ."
"Tuy đã đeo vòng ức chế thú cưng cho ông, nhưng để lõi năng lượng tiếp tục ở trong cơ thể ông, suy cho cùng vẫn là một mối họa ngầm."
"Con người tôi trước giờ không thích để lại phiền phức cho bản thân, nên đặc biệt đến 'chăm sóc' ông một phen."
Thủ lĩnh thành ngầm từng nói, nếu kế hoạch lây nhiễm toàn nhân loại của Mạnh Trí Uyên thất bại, rất có thể ông ta sẽ lại mở đường hầm xuyên không, quay trở về quá khứ một lần nữa.
Suy đi tính lại, vẫn là khiến Mạnh Trí Uyên hoàn toàn mất đi dị năng thì sẽ ổn thỏa hơn.
Mục Dực thuần thục điều khiển nguồn năng lượng thuần khiết, tùy ý lưu chuyển trong cơ thể Mạnh Trí Uyên, nhanh chóng thay đổi thuộc tính của từng tia năng lượng vốn thuộc về Mạnh Trí Uyên mà nó tiếp xúc.
Mạnh Trí Uyên hoảng sợ phát hiện, mối liên hệ giữa mình và lõi năng lượng ngày càng yếu đi, cho đến khi hoàn toàn không còn cảm nhận được sự tồn tại của lõi năng lượng nữa.
"C... các người đã làm gì ta?!" Mạnh Trí Uyên điên cuồng s* s**ng trước ngực mình bằng cả hai tay, miệng không ngừng lặp đi lặp lại câu nói ấy.
Một lúc sau, Mục Dực thu tay lại, thần sắc thản nhiên đáp: "Cũng không có gì, chẳng qua chỉ biến lõi năng lượng trong cơ thể ông thành một cơ quan bình thường, hoàn toàn không còn bất kỳ tác dụng thực chất nào mà thôi."
Vừa rồi, trong lúc thay đổi thuộc tính năng lượng bên trong lõi năng lượng của Mạnh Trí Uyên, anh còn khéo léo loại bỏ các phân tử hoạt tính tồn tại trong nguồn năng lượng đó.
Một thời gian trước, Mục Dực phát hiện rằng các phân tử hoạt tính trong năng lượng là điều kiện cần để năng lượng chuyển hóa thành dị năng. Nếu không đáp ứng điều kiện này, năng lượng sẽ giống như một vũng nước tù đọng, không thể bị điều khiển hay phân phối theo ý muốn.
Vì vậy, nguồn năng lượng đang lưu chuyển trong cơ thể Mạnh Trí Uyên lúc này nhiều lắm cũng chỉ có tác dụng tương tự như tuần hoàn máu, hoàn toàn không thể được sử dụng để phóng thích dị năng nữa.
Mạnh Trí Uyên cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự thay đổi này. Giờ phút này, ông ta đã hoàn toàn trở thành một kẻ phế nhân.
Điều đó còn khiến ông ta đau đớn hơn cả g**t ch*t ông ta.
Nghĩ đến việc bản thân oanh liệt cả một đời, cuối cùng toàn bộ vinh dự trong giới nghiên cứu khoa học đều bị tước sạch, ngay cả lõi năng lượng mà ông ta mất hơn mười năm mới cải tạo thành công cũng bị hủy hoại không thương tiếc.
"Giết ta đi!" Cảm xúc của Mạnh Trí Uyên hoàn toàn sụp đổ, bất chấp tất cả mà gào thét. "Giết ta đi!!!"
Ông ta quay sang Trọng Tuyết Chi, cố ý dùng lời lẽ chọc giận hắn: "Mười bốn năm trước, cái chết của mẹ nuôi ngươi hoàn toàn là do một tay ta sắp đặt. Đến đây đi! Báo thù cho bà ấy đi!!"
Mạnh Trí Uyên dốc hết sức lực, kéo lê thân thể tàn tạ bò về phía Trọng Tuyết Chi.
Thấy vậy, Mục Dực nhấc chân đá văng ông ta: "Cút xa một chút!"
Đường nét quai hàm của Trọng Tuyết Chi căng chặt, rõ ràng hắn đang cố hết sức kiềm chế.
Mặc dù từ lâu hắn đã biết chân tướng, nhưng khi nghe Mạnh Trí Uyên không chút hối hận hét lên những lời đó, hắn vẫn không khỏi bừng bừng lửa giận.
Hắn hít sâu một hơi, sau đó lạnh lùng lên tiếng: "Muốn chết sao? Ông còn chưa xứng."
"Yên tâm đi, tôi đã chuẩn bị sẵn cho ông một đội ngũ điều trị có năng lực xuất sắc."
"Từ nay về sau, bọn họ sẽ nghĩ mọi cách để kéo dài mạng sống cho ông, bảo đảm để ông... sống, lâu, trăm, tuổi."
Bốn chữ "sống lâu trăm tuổi" lọt vào tai Mạnh Trí Uyên chẳng khác nào lời nguyền độc ác nhất trên đời.
Điều đó có nghĩa là ông ta sẽ phải chịu đựng sự giày vò phi nhân tính trong nhà giam suốt một thời gian rất dài. Những tháng ngày dài đằng đẵng ấy chẳng khác nào vĩnh viễn không thể được giải thoát.
Đương nhiên, ông ta sẽ không bao giờ nhận ra rằng, những đau khổ mình đang gánh chịu lúc này, so với những gì các vật thí nghiệm vô tội từng bị ông ta trói lên bàn mổ rồi cuối cùng chết oan phải trải qua, thì chẳng qua cũng chỉ như hạt cát giữa sa mạc, hoàn toàn không đáng nhắc đến.