Trọng Tuyết Chi nuốt khan, cẩn thận mở miệng hỏi Mục Dực: "Bọn họ đó là..."
Dáng vẻ như thể tam quan sụp đổ, mặt mũi đầy vẻ hoài nghi nhân sinh của đội trưởng Trọng đã thành công chọc Mục Dực bật cười.
Thế là anh ngẩng đầu lên, không chút nể nang cười thành tiếng.
"Đừng cười nữa." Trọng Tuyết Chi nắm chặt cánh tay Mục Dực, vẻ mặt phức tạp truy hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Mau nói cho anh nghe đi."
Mục Dực cười đủ rồi mới ung dung lên tiếng: "Như anh thấy đấy, người vừa bế người kia vào thang máy là một cô gái có 'hàng'."
"Vậy... người được bế thì sao?" Giọng Trọng Tuyết Chi càng thêm cẩn thận dè dặt.
Nụ cười nơi khóe môi Mục Dực dần mở rộng, ngắn gọn đáp: "Là đàn ông có thể mang thai sinh con."
Đồng tử Trọng Tuyết Chi chợt co rút, lắp bắp nói: "Em... em không lừa anh đấy chứ?"
"Em lừa anh làm gì." Mục Dực giơ tay khoác lên vai Trọng Tuyết Chi, dẫn hắn bước vào một thang máy khác.
"Không hiểu cũng không sao, em từ từ nói cho anh nghe..."
Trong ánh mắt đầy vẻ khó tin của Trọng Tuyết Chi, Mục Dực chậm rãi nói: "Ở thế giới của bọn em, không chỉ phân nam nữ, mà còn phân cả đặc tính giới tính thứ hai."
"Đặc tính giới tính thứ hai được chia thành Alpha, Beta và Omega."
"Nói cách khác, tổng cộng có sáu loại giới tính."
"Sáu loại?!!"
Tam quan của Trọng Tuyết Chi lần nữa chịu một cú sốc nặng nề. Động cơ suy nghĩ trong đầu hắn xoay tới xoay lui, nhưng vẫn không sao xoay ra được đáp án.
Mục Dực chu đáo giải thích cho hắn: "Đôi tình nhân vừa rồi dính lấy nhau ở cửa thang máy chính là nữ Alpha và nam Omega trong sáu loại giới tính đó."
Trọng Tuyết Chi giơ tay sờ trán mình, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, rối như tơ vò.
Ngay sau đó, hắn lại nhớ đến thái độ quá mức dè dặt, bảo thủ của Mục Dực khi hai người mới tiếp xúc.
Hắn không nhịn được hỏi: "Vậy lúc mới gặp, em xếp anh vào loại giới tính nào?"
"Nam Beta." Mục Dực không giấu giếm, thẳng thắn đáp: "Ở thế giới của bọn em, Beta là nhóm chiếm tỷ lệ đông nhất."
Nghe vậy, Trọng Tuyết Chi lặng lẽ thở phào một hơi, may mà không phải nam Omega.
Nghĩ đến đây, hắn lại cúi mắt nhìn về bụng dưới phẳng lì của Mục Dực, hỏi tiếp: "Vậy còn em..."
Mục Dực cảm nhận được ánh mắt của Trọng Tuyết Chi, vội vàng nói: "Em là nam Alpha, hàng thật giá thật."
"Ồ..." Ánh mắt Trọng Tuyết Chi vẫn lưu luyến trên bụng dưới của Mục Dực, giọng điệu nghe đầy vẻ tiếc nuối, như thể đang tiếc rẻ điều gì đó.
Thang máy rất nhanh đã xuống đến tầng một. Khi hai người bước ra khỏi thang máy, phía đối diện cũng có vài bóng người đang đi về phía họ.
Bước chân Mục Dực khựng lại, giọng điệu không mặn không nhạt: "Sao bọn họ cũng ở đây."
Lẽ nào trong tiềm thức, anh vẫn mong được gặp lại bọn họ...
Trọng Tuyết Chi để ý đến thái độ có phần khác thường của Mục Dực, không khỏi ngẩng đầu, cẩn thận quan sát mấy người đang đi về phía thang máy đối diện.
Hai người đi đầu cử chỉ thân mật, vừa nhìn đã biết là một đôi tình nhân.
Một người cao lớn tuấn tú, dáng người thẳng tắp; một người mảnh khảnh, lạnh lùng, khí chất thoát tục. Bất kể nhìn từ góc độ nào, hai người cũng vô cùng xứng đôi.
Phía sau hai người, còn có bốn người khác ung dung đi theo.
Cả nhóm ai nấy đều có ngoại hình nổi bật, khí chất hơn người, chỉ cần nhìn một cái là biết không giàu thì cũng sang.
Đợi bọn họ đến gần, ánh mắt Trọng Tuyết Chi bất giác dừng lại trên người thanh niên tóc dài mang khí chất lạnh lùng kia.
Không biết có phải là ảo giác hay không, hắn dường như cảm nhận được trên người đối phương một luồng khí tức quen thuộc.
Có phần giống với dao động năng lượng.
Cùng lúc đó, thanh niên tóc dài cũng bình thản đánh giá hắn, trong mắt lóe lên một tia dò xét.
Đúng lúc Trọng Tuyết Chi còn đang nghi hoặc, cô gái cao ráo để tóc ngắn ngang tai trong nhóm bỗng giơ tay chỉ vào Mục Dực, kéo cao giọng hét lên:
"Mục Dực! Sao đi đâu cũng gặp anh vậy hả?"
Mục Dực tùy ý xòe tay, ung dung đáp trả: "Câu này cũng là điều tôi muốn nói."
"Đồ chó...!" Cô gái tóc ngắn dựng ngược mày liễu, mắt thấy sắp nổi đóa thì bị chàng trai cao lớn đi đầu ngăn lại.
"Thịnh Mạn, bao giờ em mới chịu sửa cái tính nóng nảy này đây?"
Cô gái được gọi là Thịnh Mạn tỏ vẻ vô cùng không phục, phồng má oán trách: "Tử Tín, rốt cuộc anh đứng về phía nào vậy?"
Thích Tử Tín lắc đầu, nhìn Mục Dực lần nữa, chủ động chào hỏi: "Lâu rồi không gặp."
Mục Dực thầm nghĩ đúng là lâu thật rồi, nhưng ngoài mặt chỉ thản nhiên gật đầu, giọng điệu không mấy thân thiết đáp lại: "Không ngờ mấy người cũng đến loại nơi này."
Thích Tử Tín còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị một cậu trai có vóc người hơi tròn phía sau cướp lời: "Bọn tôi sao lại không được đến? Chỗ này đâu phải toàn là mấy nơi ăn chơi khói mù chướng khí, bọn tôi muốn đến thì đến."
Nghe vậy, Mục Dực gật đầu, nghiêm túc nói: "Ồ, hiểu rồi, mấy người đến gọi 'suất ăn trẻ em'."
Cậu trai mặt tròn nghiến răng: "Cậu nói ai là trẻ con hả?!"
Mục Dực nhếch miệng cười, nụ cười trông rất đáng đòn.
Trong lúc hai người kia cãi nhau đầy trẻ con, Thích Tử Tín để ý thấy người yêu mình vẫn luôn dùng ánh mắt dò xét nhìn người đứng bên cạnh Mục Dực.
Vì thế, hắn ta lên tiếng hỏi: "Người bên cạnh cậu là...?"
Nghe câu hỏi đó, Mục Dực vươn cánh tay dài ôm lấy eo Trọng Tuyết Chi, thoải mái giới thiệu: "Trọng Tuyết Chi, vợ tôi."
Lời này vừa dứt, mấy người đối diện lập tức trừng to mắt, vẻ mặt như thể vừa nhìn thấy ma: "Cái gì?!!"
Thích Tử Tín sững người hồi lâu mới lịch sự đáp một câu: "À... khá... xứng đôi."
Trọng Tuyết Chi không ngờ Mục Dực lại thẳng thắn như vậy, cũng ngẩn ra một lúc lâu mới hoàn hồn.
Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, trên mặt nở nụ cười lịch sự, khẽ gật đầu với Thích Tử Tín: "Cảm ơn."
Thịnh Mạn chăm chăm nhìn chằm chằm vào mặt Trọng Tuyết Chi, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hoài nghi: "Anh em, cậu thật sự là vợ anh ta à?"
Cậu trai mặt tròn cũng mang vẻ mặt không dám tin: "Anh em, nếu cậu bị anh ta bắt cóc thì chớp mắt đi."
Trọng Tuyết Chi chậm rãi giơ tay trái lên, để lộ chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, nghiêm túc đáp: "Là thật, bọn tôi đã kết hôn rồi."
"Shhh...!" Mấy người đối diện đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, vẻ kinh ngạc trên mặt giống hệt biểu cảm của Trọng Tuyết Chi khi vừa biết thế giới này có sáu loại giới tính.
Mục Dực nhìn động tác đồng bộ đến kỳ lạ của bọn họ, không nhịn được bật cười. Quả nhiên vẫn y như trước, chuyện gì cũng làm quá lên.
Lúc này, cảnh tượng xung quanh bỗng khẽ rung chuyển. Đây là dấu hiệu báo trước không gian ký ức sắp sụp đổ.
Mục Dực thu lại ý định tiếp tục trêu chọc bọn họ, nói: "Tôi phải đi rồi."
Hai bên vốn không phải kiểu quan hệ mà lúc chia tay sẽ nói "tạm biệt", có thể bình tĩnh đứng cùng một chỗ nói chuyện với nhau đã là chuyện vô cùng hiếm thấy.
Thích Tử Tín dẫn bạn bè lùi sang một bên nhường đường, còn Mục Dực thì ôm eo Trọng Tuyết Chi, lướt vai đi ngang qua mấy người.
Khi không gian ký ức hoàn toàn sụp đổ, Mục Dực cũng cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với thế giới mà anh từng sống.
【Vận: Theo yêu cầu của rất nhiều độc giả, để bọn họ liên kết với nhau rồi nhé!】
【Giải thích một chút: Mấy người xuất hiện phía sau là oan gia vui vẻ của Mục Dực ở thế giới cũ.】
【Trọng Tuyết Chi và chàng trai tóc dài đều cảm nhận được dao động năng lượng, là vì cả hai đều đến từ thế giới có dị năng, chỉ là chàng trai tóc dài đến từ một thế giới dị năng khác thuộc vũ trụ song song.】