Qua đêm ở Phế Đô, tuy có nhà cửa che gió chắn mưa, nhưng ngủ vẫn phải trải chăn dưới đất.
Mục Dực ôm tấm chăn mỏng Trọng Tuyết Chi đưa cho mình, không chịu nhúc nhích:
"Tôi ngủ bên cạnh anh."
Trọng Tuyết Chi rũ mắt nhìn anh, không mấy hiểu nổi:
"Phòng rộng thế này, cậu nhất định phải chen sát ngủ làm gì?"
Mục Dực khẽ động năm ngón tay, ám chỉ:
"Ngứa tay."
Trọng Tuyết Chi lập tức hiểu ra, vội hạ thấp giọng:
"Cậu hôm nay chẳng phải đã sờ rồi sao?"
"Có tí xíu." Mục Dực đâu dễ bị cho qua như vậy.
Trọng Tuyết Chi quay đầu quét mắt nhìn bốn đồng đội đang nằm cách họ không xa, cố gắng giảng đạo lý:
"Chúng ta nói trước rồi mà, có người thứ ba ở đó thì không được sờ."
Mục Dực thấy vấn đề không lớn:
"Đợi họ ngủ hết rồi thì không tính là có mặt nữa."
"Ha..." Trọng Tuyết Chi không nhịn được bật cười. "Vậy thì cậu tính sai rồi."
Mục Dực nhíu mày:
"Ý gì?"
Trọng Tuyết Chi giơ tay chỉ về phía An Bối Trạch đang nằm, nói:
"Bối Bối nhà tôi có dị thể là Bạch Đồn, hai bán cầu não luân phiên nghỉ ngơi, hiểu không?"
"Cậu đợi bao lâu đi nữa, cậu ta cũng không tính là ngủ hẳn."
Nghe xong, Mục Dực lập tức ngưng tụ một ngọn điện diễm trong lòng bàn tay, giọng âm trầm:
"Vậy thì diệt cậu ta đi."
Thần sắc anh nghiêm túc, ngữ khí hung hăng, khiến nụ cười đắc ý nhỏ trên mặt Trọng Tuyết Chi lập tức biến mất.
"Ấy... chuyện đó... hai ta bàn lại đã, đừng có động một chút là chém chém giết giết..."
Mục Dực thu điện diễm lại, khôi phục vẻ ôn hòa ban đầu:
"Bàn thế nào?"
"Ra ngoài nói." Trọng Tuyết Chi khoác tay lên vai anh, kéo anh ra khỏi phòng.
Chẳng bao lâu sau, hai người sóng vai đi đến một góc khuất gió cách phòng ngủ vài mét.
Trọng Tuyết Chi nghiêng tai lắng nghe động tĩnh xung quanh, xác nhận không có gì bất thường rồi mới lên tiếng:
"Cậu ở đây sờ đi, sờ đủ rồi thì vào."
Mục Dực cười cười đáp:
"Vậy thì anh phải dời chỗ trải chăn ra ngoài đây. Tôi muốn sờ cả đêm mới đủ."
"Em trai, nói lý chút được không?" Trọng Tuyết Chi bắt đầu thấy đau đầu. "Cậu như vậy là chơi xấu đấy."
Mục Dực không cho là vậy, khoanh tay nói:
"Thời hạn năm ngày còn chưa hết, ở đây cũng chẳng có người thứ ba. Tôi chơi xấu chỗ nào?"
Trọng Tuyết Chi nghẹn lời một chút rồi nói:
"Nhưng hai thằng đàn ông, nửa đêm nửa hôm, lén lút dính vào nhau thế này, cậu không thấy kỳ à?"
Mục Dực nhíu mày:
"Kỳ chỗ nào? Tôi chỉ nằm sát cạnh anh ngủ thôi, chứ có làm gì lưu manh với anh đâu."
Lúc nên giữ khoảng cách thì lại chẳng giữ, đến lúc này lại bắt đầu lăn tăn.
Sao hắn không thử nghĩ xem, bản thân mình còn đang mặc cả q**n l*t của người ta kia kìa.
Trọng Tuyết Chi thì khỏi nghĩ, vì hắn căn bản nghĩ không thông. Thậm chí còn chẳng hiểu sao câu chuyện lại lệch sang tận chuyện giở trò lưu manh.
"Không phải, ý tôi là... cậu chẳng phải khá bảo thủ à? Mấy đứa đội viên của tôi mồm mép lắm, nhìn thấy chắc chắn sẽ nói linh tinh. Cậu không để ý sao?"
Nghe vậy, Mục Dực càng thấy khó hiểu:
"Tôi có gì phải để ý? Anh không để ý là được."
Nghĩ một lát, anh lại xác nhận:
"Anh có để ý không?"
Trọng Tuyết Chi thấy câu hỏi này kỳ quặc vô cùng, nhưng vẫn đáp khô khan:
"Không để ý."
Dù sao cũng là đồng đội nhiều năm, mấy lời trêu chọc linh tinh hắn nghe còn ít sao, toàn là đùa giỡn cả.
"Vậy chẳng phải xong rồi à." Mục Dực vỗ hai tay một cái, tiếp lời:
"Nếu anh không muốn ngủ ngoài, thì mình ngủ trong."
"Lúc ngủ kéo chăn phủ lên, ai biết bên dưới chúng ta làm gì."
Ý ngoài lời chính là sẽ không bị nửa bộ não kia của An Bối Trạch phát hiện.
Trọng Tuyết Chi: "......"
Anh em à, lời cậu nói nghe mập mờ quá mức rồi đấy.
Nói chuyện với Mục Dực, lúc nào cũng có cảm giác hai người lệch sóng ở đâu đó.
Thấy anh im lặng, Mục Dực liền sốt ruột, giục:
"Chậc, nói gì đi."
"Được được được..." Trọng Tuyết Chi đưa tay xoa trán, cuối cùng vẫn nhượng bộ, "Làm theo cậu nói."
Mục Dực lập tức nhe răng cười, vui vẻ thấy rõ bằng mắt thường. Anh giơ tay trái không bị thương lên, miễn cưỡng khoác qua vai Trọng Tuyết Chi, cười nói:
"Đi, về phòng."
Giống hệt lúc Trọng Tuyết Chi kéo anh ra ngoài, lần này đổi lại thành anh lắc lư dắt người ta quay vào.
Trọng Tuyết Chi phối hợp hơi khom lưng xuống cho anh với tới, bất đắc dĩ nhưng cũng không nhịn được mà bật cười theo.
Vui đến vậy sao?
Ba phút sau, hai người quay lại phòng, hì hục ghép hai tấm đệm đơn lại thành một.
Động tĩnh họ tạo ra không lớn, nhưng không chịu nổi sự tò mò mãnh liệt của tổ bốn người. Cả bốn lần lượt ngẩng đầu, nhìn về phía hai người.
Văn Nhân Cẩn nheo mắt quan sát tư thế của họ, lập tức cảm thấy có chuyện hay ho, cười hì hì hỏi:
"Đội trưởng, có cần bọn em đeo nút bịt tai cách âm không?"
Khâu Tài cũng cười mờ ám, tiếp lời:
"Hoặc là bọn em sang chen với 403 bên cạnh cũng được."
An Bối Trạch khá kén môi trường ngủ, nói:
"403 thì thôi, nhưng mái nhà phòng họ cũng không tệ."
Đỗ Kinh: "Tôi cũng chọn mái nhà."
Cậu là người có hành động nhanh nhất trong đội. Vừa nói đã ngồi bật dậy khỏi đệm, cuộn tấm chăn mỏng lại kẹp dưới nách, bộ dạng như sẵn sàng rút quân bất cứ lúc nào.
Trọng Tuyết Chi tranh thủ ngẩng đầu, liếc họ một cái:
"Bớt ba hoa lại, ngủ đi."
Mục Dực thì cười hì hì. Nếu không phải còn cố giữ chút danh tiếng ít ỏi cho Trọng Tuyết Chi, anh thật sự muốn nhập hội trêu chọc cho vui.
Trọng Tuyết Chi cúi đầu chỉnh đệm, căn cho hai tấm bằng phẳng ngang nhau, rồi vỗ vỗ nửa bên thuộc về Mục Dực:
"Được rồi, nằm xuống đi."
Mục Dực đạp giày sang một bên, bước lên đệm, nhanh nhẹn nằm ngay ngắn, chờ Trọng Tuyết Chi đưa đuôi cho mình.
Trước khi nằm xuống, Trọng Tuyết Chi giơ tay thu lại mảnh tinh thạch đặt trong đèn năng lượng. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối hoàn toàn, rồi mới nghe tiếng sột soạt khi hắn chui vào trong chăn mỏng.
Mục Dực mở to mắt chờ một lát, đến khi cánh tay trái truyền tới cảm giác mềm mại, lông xù.
Anh lập tức xoay tay nắm lấy, liên tục vuốt mấy cái.
Sau đó nghiêng người, dùng cả hai tay quấn cái đuôi dài thành một cuộn, ôm hờ trong khuỷu tay.
Trọng Tuyết Chi khẽ nhắc:
"Cẩn thận đụng vào vết thương."
Mục Dực cũng hạ giọng đáp:
"Không sao."
Có cái đuôi báo tuyết bên cạnh, vết thương dường như cũng chẳng còn đau mấy.
Trọng Tuyết Chi thấy buồn cười, tiện đà khẽ vẫy chóp đuôi, lúc có lúc không nhẹ nhàng vỗ vào lòng bàn tay đang xòe ra của Mục Dực.
Mục Dực dường như rất thích cái đuôi động đậy. Mỗi lần lòng bàn tay bị vỗ một cái, anh lại khép năm ngón tay chộp lấy, rồi lập tức buông ra, chờ chóp đuôi rút về.
Vỗ thêm cái nữa, anh lại chộp tiếp.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Vừa trêu, Trọng Tuyết Chi vừa nghi hoặc, cái đuôi của hắn rốt cuộc có gì thú vị, mà khiến Mục Dực thích đến không biết chán?
Cũng đâu còn là trẻ con nữa, cần gì đến đồ chơi?
Đang nghĩ ngợi, chợt nghe tiếng sột soạt xung quanh ngày càng lộ liễu, gân xanh nơi thái dương hắn giật nhẹ. Hắn trầm giọng:
"Không ai buồn ngủ đúng không?"
"Hay là cả đám ra ngoài gác đêm hết đi."
"......"
Tiếng động lập tức biến mất.
Bốn đôi tai đang dựng thẳng lên hóng chuyện cũng như bị dọa cho giật mình, đồng loạt rụt trở lại.