Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 29

Khi điểm nghỉ ngơi đã được thu dọn gần xong, Trọng Tuyết Chi đưa cho Mục Dực một bộ quần áo sạch, ra hiệu bảo anh đi tắm.

"Phòng phía sau là phòng tắm, nước nóng tôi chuẩn bị sẵn rồi."

Mục Dực cúi mắt nhìn bộ đồ trong tay hắn, lắc đầu:

"Không cần. Lát nữa quần áo tôi khô nhanh rồi mặc lại là được."

"Vẫn nên thay đi." Trọng Tuyết Chi lại đưa bộ đồ về phía trước thêm chút nữa. "Áo cậu rách mấy đường rồi, mặc không khó chịu à?"

Mục Dực thản nhiên nhún vai:

"Không khó chịu."

Trọng Tuyết Chi đặt tay lên vai anh, xoay người anh về phía phòng tắm, vừa đẩy vừa nói:

"Tôi nhìn còn thấy khó chịu nữa kìa. Cả người đầy vết rách lởm chởm lượn qua lượn lại trước mặt tôi, hội chứng sợ lỗ của tôi sắp phát tác rồi."

"Huống chi mấy người 403 sắp tới nơi. Cậu đi tắm một cái, thay bộ đồ khác."

"Đến lúc đó thong dong đứng trước mặt tổ sáu người nhếch nhác kia, tự mang hiệu ứng khiêu khích max cấp, không sướng à?"

Mục Dực nghĩ một chút, cảm thấy cũng đáng để sướng một phen.

Thế là anh nhận lấy bộ quần áo trong tay hắn, hờ hững nói:

"Tôi tự vào được rồi, anh lui xuống đi."

"Chậc..." Trọng Tuyết Chi đứng khựng lại tại chỗ. "Nói chuyện đúng là khiến người ta phát ghét..."

Chỉ có lúc ra ngoài đối phó người khác mới dùng được.

Dù bị ghét, Trọng Tuyết Chi vẫn lớn giọng nhắc một câu:

"Chú ý vết thương không được dính nước!"

Đáp lại hắn là một tiếng "rầm!", cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đóng lại không thương tiếc.

Trọng Tuyết Chi: "......"

Bên trong phòng tắm, Mục Dực ôm bộ quần áo, đảo mắt nhìn một vòng bố trí trong phòng.

Vì ngoài một cái bàn và một cái thùng gỗ ra, chỉ còn lại bốn bức tường.

Được lắm, phiên bản tối giản cực hạn.

May mà cái thùng gỗ dùng để tắm khá lớn.

Mục Dực chậm rãi bước đến trước thùng gỗ, phát hiện trên mặt bàn bên cạnh bày không ít đồ dùng vệ sinh cá nhân.

Anh cúi xuống, lần lượt nhận diện từng món, rồi không khỏi tặc lưỡi...

Trọng Tuyết Chi đúng là một sinh vật lai kỳ lạ, có thể chuyển đổi mượt mà giữa boy tinh tế và hán tử thô ráp.

Mục Dực đứng thẳng dậy, ba hai động tác c** s*ch quần áo trên người, rồi bước vào ngồi trong thùng tắm.

Nước trong thùng có nhiệt độ vừa phải, dễ chịu đến mức khiến người ta chỉ muốn chìm hẳn xuống đáy. Nhưng vừa ngâm được nửa người, anh vẫn đưa cánh tay bị thương gác ra ngoài thành thùng.

Không còn cách nào khác, Trọng Tuyết Chi lải nhải quá giỏi, còn khiến tai anh đau hơn cả tiếng nghiến răng của lũ Xích Du.

Mà nói đi cũng phải nói lại, hai bàn tay này của anh đúng là lắm tai nạn thật.

Mục Dực vừa nghĩ linh tinh, vừa bắt đầu kỳ cọ vết máu bắn lên người.

Chỉ dùng một tay để tắm quả thực không tiện, tốn của anh không ít thời gian mới coi như rửa xong qua loa.

Trước khi mặc đồ, anh xách bộ quần áo Trọng Tuyết Chi đưa cho mình lên nhìn kỹ, đó là đồng phục tác chiến của đội săn 404.

Lần trước vá áo cho Trọng Tuyết Chi, anh chỉ chú ý đến đường rách phía sau, giờ mới phát hiện, ngay vị trí ngực trái của bộ đồng phục có thêu con số 404.

Ngoài ra, trên tay áo trái còn thiết kế một phù hiệu. Chính giữa phù hiệu là hình một tòa tháp tinh thể nhiều màu.

Có lẽ đây chính là biểu tượng riêng của Tinh Thành bọn họ.

Cũng khá chăm chút chi tiết.

Mục Dực cúi đầu lật tiếp, lôi ra một chiếc áo ba lỗ trắng mặc trong, cùng với một chiếc q**n l*t màu xanh.

Anh nhướng mày. Tên Beta này đúng là chẳng khách sáo chút nào.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ngón tay vẫn không nhịn được mà móc lấy mảnh vải kia ngắm nghía mấy lượt.

Một lát sau, anh chậc một tiếng, có chút không phục. Ban đầu còn định chỉ xem chứ không mặc, giờ thì nhất quyết phải mặc vào cho bằng được.

Vĩnh viễn đừng đánh giá thấp lòng hiếu thắng của một Alpha ở vài phương diện nào đó.

Mục Dực nhanh nhẹn mặc xong q**n l*t và áo lót trong. Nhưng khi khoác bộ tác chiến phục lên người, anh lại bắt đầu thấy không phục nữa.

Mục Dực anh dù sao cũng được xem là giá treo quần áo chuẩn chỉnh, vậy mà bộ đồ của Trọng Tuyết Chi mặc lên người anh lại vừa rộng vừa thùng thình, chưa kể ống tay và ống quần đều dài hơn một đoạn.

"Đệt..."

Mục Dực nghiến răng khe khẽ, bướng bỉnh gập phần cổ tay áo và ống quần vào trong, cố chỉnh sao cho không lộ quá nhiều dấu vết gấp nếp.

Cuối cùng, anh siết chặt dây lưng của bộ tác chiến phục, phần vải rộng lập tức được thu lại, tạo thành những nếp gấp mang nét cá tính riêng.

Sau một hồi loay hoay chỉnh sửa, bộ đồ rốt cuộc cũng được anh cải tạo đến mức gần như vừa vặn.

Tiếp đó, anh ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, sải bước lớn ra khỏi cửa phòng tắm.

Vừa lúc anh bước ra, đội 403 cũng vừa kịp đến điểm nghỉ.

Đúng như Trọng Tuyết Chi đã nói, sau một trận hỗn chiến với bầy Xích Du phát cuồng, hình tượng của bọn họ ai nấy đều có phần thảm hại.

Quần áo trên dưới đầy những vết rách do móng vuốt cào xé, dưới lớp vải là từng mảng máu loang lổ.

Nhìn thôi cũng đủ khiến tâm trạng người ta thoải mái hẳn.

Mục Dực lười tốn lời châm chọc, dứt khoát lựa chọn làm ngơ, sải bước ngông nghênh chẳng coi ai ra gì, tiêu sái rời đi.

"Thằng nhóc thối..." Triệu Khánh âm trầm nhìn chằm chằm theo bóng lưng Mục Dực, nghiến răng đến kêu ken két, "Cứ đợi đấy cho tao!"

Ánh mắt hắn đầy ác ý, hận không thể dùng ánh nhìn đục thủng lưng Mục Dực.

Thế nhưng bản thân Mục Dực dường như chẳng hề hay biết, vẫn lắc lư bước đi, tâm trạng khá tốt còn khẽ ngân nga mấy câu.

Vừa bước vào phòng ngủ mà 404 đã chiếm trước, Trọng Tuyết Chi ngẩng đầu nhìn anh, cười nói:

"Ồ, tâm trạng không tệ nhỉ."

Ngũ giác của Trọng Tuyết Chi vô cùng nhạy bén, từ xa đã nghe thấy anh khe khẽ hát. Dù chỉ vài âm rời rạc, vẫn đủ để nhận ra là người từng được đào tạo bài bản, tính chuyên nghiệp rất cao.

"Cũng được." Mục Dực cong môi đáp, đồng thời tiến lên mấy bước, tiện tay đặt bộ đồ bẩn lên một ghế đá.

Thấy vậy, Trọng Tuyết Chi đột nhiên đứng dậy, xách theo một túi đóng gói chân không đi tới.

"Làm gì đấy?" Mục Dực hỏi.

Trọng Tuyết Chi cúi xuống nhặt bộ quần áo trên ghế, nhanh chóng nhét vào túi, đáp:

"Áo cậu dính máu, để lộ ngoài không khí dễ thu hút thứ khác."

Nghe vậy, Mục Dực mới nhớ ra hỏi:

"Máu của tôi có phải có sức hấp dẫn đặc biệt với dị chủng không?"

Trọng Tuyết Chi cân nhắc lời lẽ rồi nói:

"Đa số dị chủng đều khát máu. Mùi máu của cậu khá đậm, trong khứu giác của chúng sẽ đặc biệt thơm ngọt, khiến chúng không nhịn được mà muốn nếm thử."

"Bầy Xích Du phát cuồng lúc nãy cũng vì chúng cực kỳ khao khát máu, mức độ cuồng nhiệt chẳng kém gì mấy lão nghiện rượu lâu năm."

"Vì thế, chúng còn có một cái tên khác là Huyết Du."

Nghe xong, Mục Dực xoa cằm gật gù:

"Chả trách."

Trọng Tuyết Chi niêm phong chặt miệng túi, nhìn anh một lúc rồi hạ giọng hỏi:

"Đặc điểm máu của cậu trước đây tự mình không phát hiện sao?"

"Có chứ." Mục Dực nhún vai, tỏ vẻ vô tội. "Nhưng trước đây tôi đâu có tiếp xúc với dị chủng."

Trọng Tuyết Chi gật đầu:

"Cũng đúng."

Vài giây sau, hắn lại nói:

"Vậy sau này ra ngoài khu an toàn, cậu phải đặc biệt chú ý phòng hộ. Không thì khác gì một cái bia di động."

Mục Dực bật cười, tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm:

"Thế chẳng phải càng tiện à? Đỡ phải tốn công đi tìm chúng."

Trọng Tuyết Chi: "......?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn