Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 21

Tắm rửa xong, Trọng Tuyết Chi đề nghị với Mục Dực:

"Cậu cũng đi tắm đi, đồ dùng vệ sinh với quần áo sạch trong balo tôi đều có, tự lục lấy."

" Tôi ra ngoài họp nhanh với bọn họ trước."

Trước khi quay người, hắn lại ném cho Mục Dực một mảnh tinh thạch màu vàng, nói tiếp:

"Cái này của cậu."

Nói xong, hắn liền lách người xuyên qua màn thác, nhanh đến mức gần như không dính một giọt nước.

Mục Dực nhìn theo hướng thác nước một lúc, rồi mới cúi đầu quan sát viên tinh thạch vừa đưa tay đón lấy.

Tinh thạch màu vàng đại diện cho cấp A, năng lượng bên trong quả nhiên khác hẳn so với những viên trước đó từng dò xét.

Không chỉ năng lượng dồi dào mà độ tinh khiết cũng rất cao, bởi tạp chất cực ít.

Quả không hổ danh được gọi là ranh giới phân cấp.

Năng lượng trong mảnh tinh thạch cấp A tràn đầy, khiến Mục Dực không nhịn được liên tục dùng tin tức tố dò xét dòng điện trong lõi của nó, từng lần một cảm nhận quy luật biến đổi vi mô của điện tích.

Sau nhiều lần cảm nhận, anh giơ tay điều ra một luồng điện, chậm rãi điều chỉnh quy luật chuyển động của điện tích trong đó sao cho đồng bộ với quy luật điện tích bên trong tinh thạch.

Trải qua quá trình tinh chỉnh lặp đi lặp lại, độ tương đồng giữa hai luồng điện trong ngoài cuối cùng cũng đạt 100%.

Mục Dực khẽ cười, quấn luồng điện đặc thù vừa phục chế quanh đầu ngón tay lắc nhẹ hai vòng, suy nghĩ xem nên dùng thứ này thế nào.

Nhưng nghĩ mãi vẫn không ra, ngược lại còn bị hai chấm đỏ nhỏ trên đầu ngón tay mình thu hút sự chú ý.

Đó là dấu răng của con mèo lớn câm điếc nào đó để lại.

Anh dứt khoát tạm bỏ ý định suy nghĩ, đưa ngón tay lên trước mắt quan sát.

Nhìn một hồi, Mục Dực chống gối đứng dậy, giống như Trọng Tuyết Chi lúc trước, tự l*t s*ch quần áo rồi bắt đầu tắm rửa.

Dù Trọng Tuyết Chi nói có quần áo sạch, nhưng anh không thích mặc đồ của người khác, nên cầm bộ đồ dính đầy máu của mình lên, vụng về giặt giũ.

May mà chất liệu quần áo không dễ bám bẩn, dù anh chẳng có kinh nghiệm giặt đồ, nhưng dùng lực mạnh thì vẫn hiệu quả.

Mục Dực nghiến răng chà xát xong, lại vắt khô qua loa rồi ném sang một bên, tiếp tục kỳ cọ vết máu trên người.

Sau một đêm, những vết máu bắn lên người đã khô lại, giờ gặp nước liền tan ra, chạm vào trơn nhớt.

Mục Dực cụp mắt nhìn màu đỏ tươi trên đầu ngón tay, dường như vẫn còn cảm nhận được cảm giác dòng máu nóng bắn tới khi trước.

Trong mắt anh lóe lên một tia vui vẻ thoáng qua, rồi nhanh chóng rửa sạch toàn bộ vết máu trên người.

Hơn mười phút sau, sau khi thu dọn từ trong ra ngoài, Mục Dực lại trở về dáng vẻ chỉnh tề.

Trọng Tuyết Chi cũng vừa họp xong với đồng đội, quay lại hang đá thông báo xuất phát.

Trước khi đi, Trọng Tuyết Chi dán hai miếng băng cá nhân cỡ lớn lên hai lòng bàn tay đã không còn chảy máu của Mục Dực, lại nhét cho anh một quả dại không rõ tên làm bữa sáng.

Cuối cùng, hắn còn đưa áo mưa giữ ấm của mình qua.

"Cầm đi, ngoài kia lại mưa rồi, trong núi ẩm lạnh, nếu còn dính mưa nữa rất dễ bị h* th*n nhiệt."

Mục Dực cảm thấy mình là một Alpha, còn chưa đến mức phải nhận sự nhường nhịn và chăm sóc từ một Beta, nên không nhận.

"Anh tự mặc đi."

Nói xong, anh thả ra một luồng tin tức tố, thực thể hóa thành tấm chắn chống mưa trên đỉnh đầu, rồi bật người lao ra ngoài, xuyên qua màn thác nước.

Trọng Tuyết Chi khựng lại một chút, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi đuổi theo.

Hắn sải mấy bước đến trước mặt Mục Dực, tiếp tục nói:

"Cậu làm vậy tốn năng lượng lắm, cơn mưa này còn kéo dài khá lâu nữa."

Mục Dực trước giờ chưa từng bị ai quản như vậy, có chút mất kiên nhẫn, đáp lại:

"Anh sao cứ như bà mẹ già thế?"

Lúc này, Khâu Tài đột nhiên cười lớn, chen vào:

"Ha ha, cậu nói đúng rồi đấy! Đội trưởng bọn tôi đúng kiểu thuộc tính 'bà mẹ già', đặc biệt thích lo chuyện người khác!"

Đương nhiên, tiền đề là hắn muốn quan tâm người đó.

Trọng Tuyết Chi đá cậu ta một cái:

"Đi đi!"

Khâu Tài cười khanh khách hai tiếng rồi phủi mông bỏ đi.

Khâu Tài vừa rời khỏi, Văn Nhân Cẩn lại lắc lư tiến tới, chép miệng cảm thán:

"Ôi chao, ngủ chung rồi có khác, quan hệ tăng nhanh thật đấy."

Mục Dực: "?" Cái gì cơ?

"Đi đi đi!" Trọng Tuyết Chi cũng đá anh ta một cái, "Một đứa rồi lại thêm một đứa lắm mồm thế, phiền không?"

Văn Nhân Cẩn nở nụ cười đầy ẩn ý, lắc lư rời đi.

Đợi mấy kẻ phiền phức đi xa, Trọng Tuyết Chi lại nghiêng đầu:

"Mục—"

Mục Dực lập tức ngắt lời:

"Khỏi gọi nữa, tôi mặc."

Nói rồi, anh giật lấy áo mưa trong tay Trọng Tuyết Chi, tùy tiện khoác lên người.

Mặc xong còn xoay một vòng như khoe, cuối cùng dang tay ra:

"Được chưa?"

Trọng Tuyết Chi nhìn l*n đ*nh đầu anh:

"Thu năng lượng lại đi."

Mục Dực kiên nhẫn búng tay một cái, tấm chắn chống mưa lập tức biến mất.

Sau đó, anh lại liếc Trọng Tuyết Chi vài lần, phát hiện quần áo hắn đã bị ướt không ít, bèn hỏi:

"Còn anh thì sao?"

Trọng Tuyết Chi chỉ lên chiếc mũ trên đầu, nói:

"Tôi chịu lạnh tốt, không sợ rét, đội cái này là được."

"Ồ."

Mục Dực chỉ thuận miệng hỏi vậy, cũng chẳng thật sự quan tâm.

Anh nhấc chân tiếp tục đi về phía trước, bộ áo mưa không vừa người cọ xát phát ra tiếng "sột soạt" khó chịu.

Tiếp đó, cả nhóm bước nhanh dưới màn mưa xuân lất phất. Bữa trưa cũng giải quyết qua loa trên đường, vì phải tranh thủ rời khỏi Quỷ U Lâm càng sớm càng tốt.

Với Mục Dực mà nói, đoạn đường này cực kỳ nhàm chán, suốt dọc đường chẳng gặp phải trở ngại gì, mưa thì rơi mãi không dứt, lại thêm tiếng áo mưa cọ xát ồn ào bên tai.

Ngay trước khi sự kiên nhẫn của anh cạn sạch, Trọng Tuyết Chi cuối cùng cũng lên tiếng cho dừng lại.

"Nguyên chỗ nghỉ chỉnh đốn hai tiếng."

Đỗ Kinh khó hiểu:

"Đội trưởng, phía trước là Phế Đô rồi, sao không vào thẳng?"

"Ngốc à?" Trọng Tuyết Chi liếc cậu ta một cái, "Bộ muốn bụi bặm thế này mà đi vào để bọn 403 cười vào mặt à?"

Hơn nữa, có một cậu nhóc nào đó nhịn suốt dọc đường, cũng nên dỗ một chút.

Nghĩ vậy, hắn quay người, đi thẳng tới trước mặt Mục Dực.

Mục Dực đang nghiêng đầu dựa vào thân cây lãnh sam, ngậm một chiếc lá trong miệng, thỉnh thoảng lắc lư hai cái, toàn thân toát ra vẻ chán ngắt.

Thấy Trọng Tuyết Chi đến gần, anh không vui đưa cánh tay ra trước, yêu cầu:

"Thu dây lại."

Trải nghiệm đau đớn mở cửa 24 giờ đã kết thúc từ lâu, nhưng cái nút thắt chết Trọng Tuyết Chi buộc quá chặt, anh mãi vẫn không gỡ được.

Trọng Tuyết Chi mỉm cười, ngón tay khẽ ngoắc một cái, đai băng lạnh lập tức bay về tay hắn. Sau đó hắn cúi sát lại hỏi:

"Đi tìm chút gì ăn không?"

"Không đi." Mục Dực làm gì cũng tùy tâm trạng, mà hiện tại tâm trạng anh không tốt.

Trọng Tuyết Chi quệt nước mưa trên vành mũ, hạ giọng nhắc:

"Không có người thứ ba ở đó."

Mục Dực lập tức bật khỏi thân cây:

"Đi!"

Hai phút sau, cả hai cùng chui vào phía sau rừng lãnh sam.

Mục Dực đi sau lưng Trọng Tuyết Chi, chưa được mấy bước đã giục:

"Đuôi đâu."

Trọng Tuyết Chi bất lực, thả đuôi ra, còn chủ động đưa vào tay anh.

Tâm trạng của Mục Dực rõ ràng sáng sủa hẳn lên, hai hàng mày vô thức nhướng nhẹ.

Nhưng sờ được vài cái, đuôi đã bị mưa làm ướt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cảm giác.

Anh lập tức dựng lên một tấm chắn chống mưa đủ che cả hai người, rồi "xẹt" một tiếng, làm khô toàn thân Trọng Tuyết Chi trong chớp mắt.

Trọng Tuyết Chi nhìn mà cũng thấy xót thay:

"Lại tốn năng lượng rồi."

Mục Dực nghịch đuôi hắn, cúi đầu đáp một câu:

"Tôi thích."

"Được được được, cậu thích là được." Trọng Tuyết Chi dùng chóp đuôi gõ nhẹ vào lòng bàn tay anh, nói tiếp: "Chơi đủ chưa? Đến lúc làm việc chính rồi."

Mục Dực khép năm ngón tay, một phát túm chặt chóp đuôi, ngẩng đầu đáp:

"Cứ nắm thế này thôi, có cản trở gì đâu."

Trọng Tuyết Chi tê liệt xoa mặt:

"Được rồi."

Dù sao đã dỗ thì dỗ cho trót.

Thế là tiếp đó, hắn dùng đuôi dắt Mục Dực đi khắp khu rừng tìm thức ăn.

Mục Dực vừa nghịch đuôi hắn, vừa hỏi không ngừng.

"Cái này là gì? Trơn nhớt vậy."

"Thạch đài rêu, ngày mưa mới ló ra, trộn lạnh ăn ngon lắm."

"Còn cái này? Trước tôi từng gặp, mọc trong đất như củ cải, nhổ lên lại là con chuột."

"Củ cải chuột đất, thích hợp hầm canh, rất thơm."

"Cánh hoa này dùng làm gì?"

"Cánh hoa khổ dương tử, nấu trà uống, trừ ẩm trợ dương hiệu quả thấy ngay."

"Cái mọc ngoằn ngoèo kia là trái cây à?"

"Đúng, gọi là lê quải. Thịt quả chứa rất nhiều vitamin đa dạng, thuộc loại hiếm, gặp được nó xem như chúng ta may mắn."

Nói xong câu đó, Trọng Tuyết Chi cúi xuống, tìm kiếm dưới gốc cây.

Mục Dực không hiểu:

"Làm gì thế?"

"Tìm hạt giống. Lê quải hiếm là vì hạt của nó có thời kỳ ngủ đông, rơi xuống đất phải năm năm sau mới nảy mầm."

"Nhưng trước đó, phần lớn hạt đều trở thành thức ăn của sinh vật khác."

Vừa nói, Trọng Tuyết Chi vừa mò ra từ kẽ rễ cây một hạt tròn vo, lau qua loa rồi nhét vào túi.

Mục Dực nhìn loạt thao tác ấy, lần thứ N lên tiếng:

"Anh mang về tự trồng à?"

Hạt phải năm năm mới nảy mầm, người trồng nó chắc dễ mắc chứng lo âu lắm.

"Đương nhiên không." Trọng Tuyết Chi phủi tay giải thích: "Mang về cho Đỗ Kinh. Bất kỳ hạt giống nào vào tay cậu ta cũng có thể trồng và thu hoạch trong chớp mắt."

Mục Dực lúc này mới nhớ ra đội họ còn có một dị biến giả thiên phú hệ thực vật.

Suy nghĩ một lát, anh tiếp lời:

"Nếu trồng thu trong chớp mắt, hạt giống cũng đang phát sinh lượng biến..."

"Chẳng phải vậy là thực hiện được tự do vitamin đa chiều sao?"

"Đúng." Trọng Tuyết Chi cười đáp, rồi nói thêm: "Đủ rồi, quay về thôi."

Mục Dực nghĩ đến hạt giống, thong thả đi sau lưng hắn, lại ngẩng mắt nhìn một lúc đống đồ hắn xách trên tay.

Cũng khá biết cách sống đấy...

Năm phút sau, hai người cùng trở về điểm nghỉ trước Phế Đô. Chỉ là lúc này, nơi nghỉ ngơi đã náo nhiệt hẳn lên.

Nhóm bốn người bị một tiểu đội sáu người bao vây kín.

Kẻ cầm đầu đang chỉ thẳng vào mũi họ mà chửi:

"Tao chỉ xem thôi, có nói là lấy đâu! Mấy người phòng tao như phòng trộm thế là ý gì hả?!"

"he~~tui!" Khâu Tài thẳng thừng nhổ một bãi nước bọt về phía hắn, "Ngài xứng để xem chắc?"

Tên kia cũng là loại nóng tính, gầm lên:

"Đệt! Tao có cướp thật thì sao nào?!"

"Chúng mày lết về suốt dọc đường, năng lượng chắc chẳng còn bao nhiêu nữa đâu nhỉ? Đánh lại bọn tao không?"

"Anh có thể thử xem."

Giọng Trọng Tuyết Chi chậm rãi vang lên từ phía sau hắn, không nghe ra là vui hay giận.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn