Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 20

Trọng Tuyết Chi vừa đổ ập xuống, Mục Dực lại lắc hắn hai cái, vẫn không có phản ứng, đúng là đã ngất hẳn.

Mục Dực tốn không ít sức mới gỡ được cánh tay đang vòng chặt ngang eo mình của Trọng Tuyết Chi, rồi lại mở thân phận hoàn của hắn ra.

May mà hai chỉ số dị biến và d*c v*ng công kích đều đang nhanh chóng giảm xuống, còn giá trị tinh thần thì ổn định tăng lên.

Các chỉ số khác cũng đều ở mức xanh an toàn, đánh giá sức khỏe cơ thể hiển thị mục tiêu khỏe mạnh.

Được rồi, xem ra không sao nữa.

Lên xuống như tàu lượn siêu tốc, cũng khá k*ch th*ch.

Âm thầm nhận xét xong, Mục Dực một tay đẩy Trọng Tuyết Chi đang đè trên người mình sang bên, rồi thở hắt ra mấy hơi.

"Bà nội nhà nó, đè chết ông đây rồi."

Gỡ được gánh nặng trên người, Mục Dực nhích người, tìm trên vách đá sau lưng một chỗ đỡ cấn hơn, rồi buông xuôi nhắm mắt lại.

Trước khi vội vàng chui vào thạch động, Trọng Tuyết Chi đã hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ qua đêm. Bây giờ mới rạng sáng năm giờ, anh vẫn còn tranh thủ chợp mắt được một lát.

Nhưng vừa lim dim, anh lại cảm thấy trong tay như thiếu thứ gì đó, bèn mở mắt ra, sột soạt dịch sang bên cạnh Trọng Tuyết Chi, nắm lấy chóp đuôi của hắn rồi mới nằm lại cho tử tế.

......

Sáng hôm sau.

Hiếm khi Trọng Tuyết Chi không bị đồng hồ sinh học của mình đánh thức. Khi hắn mở mắt ra thì đã gần tám giờ sáng.

Đối với hắn mà nói, chuyện này khá mới mẻ, đến mức sau khi tỉnh dậy còn ngẩn người mất mấy phút.

Đợi đến khi hoàn hồn lại, hắn bỗng cảm thấy vai mình hơi nặng. Cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện trên vai đang gác một cái đầu tóc tai rối bù.

Trọng Tuyết Chi nhìn chằm chằm cái đầu đó một lúc lâu, vậy mà vẫn không nhớ nổi tối qua sau khi vào thạch động đã xảy ra chuyện gì. Xem ra hắn đã mất đoạn ký ức rồi.

"Chậc... lạ thật..."

Trọng Tuyết Chi vỗ vỗ trán mình, vẫn không nhớ ra nổi chút gì, đành bỏ ý định hồi tưởng.

Hắn không tiếp tục bận tâm, chuyển sang mở thân phận hoàn kiểm tra chỉ số an toàn của bản thân. Kết quả đánh giá trên bảng dữ liệu khiến hắn hết sức bất ngờ.

Một loạt trạng thái an toàn và khỏe mạnh, quan trọng nhất là giá trị dị biến vậy mà đã tụt xuống dưới 30%, mức thấp chưa từng có.

"Ừm?"

Trọng Tuyết Chi nheo mắt, còn tưởng mình chưa tỉnh ngủ hẳn.

Tối qua sau khi mất ý thức, lẽ nào hắn đi cứu cả hành tinh nên được thưởng thế này?

Giá trị dị biến của hắn vốn luôn cao hơn những dị biến giả khác khá nhiều. Ở trạng thái lý tưởng nhất cũng chỉ xuống được khoảng 45%, bình thường dao động trong khoảng 55%-60%.

Dĩ nhiên, đó là khi mọi thứ ổn định. Hễ có dấu hiệu bất thường, chỉ số của hắn lập tức lao vọt lên bảy, tám mươi phần trăm.

Cũng vì thế, lượng năng lượng hắn có thể sử dụng cực kỳ hạn chế, chỉ cần tiêu hao hai ống năng lượng là đã bước vào trạng thái dị biến bất thường.

Hiện giờ dị biến giá trị tụt xuống dưới 30%, đủ để hắn dùng thêm mấy ống năng lượng nữa.

Nhất thời, Trọng Tuyết Chi vừa hưng phấn, vừa mơ hồ khó hiểu, chỉ cảm thấy niềm vui này đến quá đột ngột.

Tự tiêu hóa một lúc, hắn cẩn thận đẩy cái đầu đang gác trên vai mình ra, rồi nhẹ nhàng đặt tựa vào vách đá phía sau.

Tiếp đó, hắn đứng dậy, mở ba lô lục lọi một hồi. Tối qua hắn vậy mà lại ngủ luôn trong bộ dạng dính đầy máu heo, giờ chỉ cần chịu thêm một khắc thôi cũng thấy như sắp ngạt thở.

Trọng Tuyết Chi lôi quần áo sạch và đồ rửa mặt ra, rồi ba hai cái đã tự l*t s*ch sẽ, đứng ngay dưới dòng thác ào ào đổ xuống bên ngoài, nhanh chóng xối rửa thân thể đầy vết máu bẩn của mình.

Rửa được một lúc, hắn chép miệng, luôn cảm thấy trong miệng cũng phảng phất mùi tanh của máu.

"Đệt, máu heo bắn vào miệng mình rồi à?"

Trọng Tuyết Chi khó chịu đến mức nhe răng nhăn mặt, lập tức xoay người định lấy cốc súc miệng và bàn chải phía sau.

Không ngờ, vừa quay bước, Mục Dực vốn đang ngủ ngon lại đột nhiên mở mắt.

Hai người đồng thời khựng lại, rồi đồng thời co rút đồng tử.

Trọng Tuyết Chi lên tiếng trước:

"Cái này không thể trách tôi nhé! Là cậu tự mở mắt ra đấy."

Miệng thì nói vậy nhưng tay lại chẳng buồn che chắn, vẫn phải để Mục Dực tự xoay đầu dời tầm mắt đi.

"Mẹ kiếp, Trọng Tuyết Chi! Anh không có chút liêm sỉ nào à?!"

Phản ứng của anh khiến Trọng Tuyết Chi bật cười, một tay chống hông nói:

"Sao lần nào cậu cũng phản ứng dữ vậy, làm như tôi đang trêu ghẹo thiếu nữ khuê các không bằng."

Sự thoải mái khi các chỉ số an toàn đều trở lại bình thường khiến đội trưởng Trọng khôi phục dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.

Mà hễ đã cà lơ phất phơ, lời nói liền trở nên chọc tức người khác.

Mục Dực lập tức quay đầu lại, không chịu thua mà trừng hắn, rồi giơ tay quăng ra một chuỗi điện quang:

"Lo mà tắm nhanh đi!"

Trọng Tuyết Chi tr*n tr**ng xoay người né đại một cái, dễ dàng tránh được, bật cười nói:

"Được được được, tôi tắm nhanh xong ngay."

Nói rồi, hắn cúi xuống nhặt đồ đánh răng dưới đất, quay lưng lại ngoan ngoãn rửa mặt súc miệng.

Mục Dực ngồi xếp bằng, tiện tay cào loạn mái tóc rối bù của mình, trong đầu cũng rối như tơ vò.

Thân là một Beta, lại cứ động một chút là c** s*ch trước mặt Alpha, không phải cố ý câu dẫn thì cũng là gan lớn tày trời.

Trọng Tuyết Chi tuyệt đối thuộc loại thứ hai.

"Má nó..." Mục Dực cảm thấy mình bị khinh thường một cách trắng trợn.

Lần sau xem hắn còn né nổi không!

Nghĩ tới đây, anh lại đột nhiên ngẩng đầu, trừng hắn đang để lộ nguyên cái mông trần mà hỏi:

"Trọng Tuyết Chi, đuôi của anh đâu rồi?"

Trọng Tuyết Chi ngậm bàn chải quay đầu lại, đáp mơ hồ không rõ:

"Dị biến trị hạ xuống dưới mức an toàn thì trạng thái dị biến có thể tự do thu phóng."

Mục Dực: "Ồ." Tự do là được, lúc nào cũng có thể thả ra lại.

Anh vẫn còn hơi ngái ngủ, ngáp một cái rồi dựa lưng trở lại vách đá, nhưng dựa không được thoải mái, thế là nhích tới nhích lui mấy lần, cố điều chỉnh tư thế.

Trong lúc cử động, vạt áo vốn đã thiếu khuy của anh lại bị cọ mở rộng hơn, lệch sang một bên, vừa khéo lộ ra dấu răng rõ ràng trên vai.

Trọng Tuyết Chi đang định quay đầu tiếp tục đánh răng thì khựng lại, nghi hoặc hỏi:

"Ai cắn cậu sâu vậy?"

Răng miệng cũng tốt thật.

Mục Dực chậm rãi mở mắt, không cảm xúc nhìn về phía hắn:

"Anh không biết ai cắn à?"

Trọng Tuyết Chi đưa tay quệt bọt kem đánh răng chảy xuống cằm, vẻ mặt vô tội:

"Tôi không biết mà, tối qua trực tiếp mất trí nhớ luôn."

"Ha..." Mục Dực đột nhiên bật cười, rồi đáp:

"Một con mèo lớn câm điếc cắn."

Mèo lớn? Lại còn câm điếc?

Trọng Tuyết Chi ngậm bàn chải cũng bật cười:

"Sao cậu không nói là tôi cắn đi, còn đáng tin hơn."

Mục Dực nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.

Nhìn phản ứng của hắn, rõ ràng là hoàn toàn không biết bản thân từng loạn cắn người, thậm chí còn hút máu.

Suy nghĩ chốc lát, Mục Dực nhìn hắn, phát ra một tiếng cười lạnh:

"Đội trưởng Trọng, chuyện tối qua, tôi khuyên anh cứ từ từ nhớ, nhớ cho kỹ."

Mất đoạn ký ức đôi khi là một cơ chế tự bảo vệ của tiềm thức; nếu tùy tiện vạch ra, thường sẽ kéo theo hàng loạt phản ứng tiêu cực.

Dựa trên những trải nghiệm tương tự trước đây, lần này Mục Dực hiếm khi tỏ ra khoan dung, để mặc hắn tự mình dần dần mở khóa ký ức của đêm qua.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn