Lạc Huyền đứng trước gương, chải tóc và thả mình vào những suy nghĩ lẫn lộn. Ngày hôm nay, cô sẽ tổ chức cuộc hội thảo đầu tiên cho các Omega trong làng, một sự kiện mà cô đã ấp ủ từ lâu. Mặc dù lòng đầy lo lắng, nhưng trong cô cũng có một niềm tin mạnh mẽ rằng đây là thời điểm để thay đổi.
“Em sắp xếp mọi thứ chưa?” Kha Lâm bước vào, nụ cười tươi tắn trên môi, xua đi không khí căng thẳng. “Tất cả đã sẵn sàng chưa?”
“Đúng rồi, nhưng… em vẫn không biết họ sẽ phản ứng thế nào,” Lạc Huyền thở dài, đôi mắt tràn ngập lo lắng.
“Em không thể để điều đó ngăn cản mình,” Kha Lâm động viên, “Hãy nhớ rằng chúng ta đang làm điều đúng đắn. Các Omega cần biết tiếng nói của họ có giá trị.”
Lạc Huyền gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng. Cô biết rằng không phải ai cũng ủng hộ ý tưởng này, đặc biệt là các Alpha. Nhất là Tùng Vũ, người luôn tìm cách khẳng định quyền lực của mình.
Cuộc hội thảo diễn ra trong một không gian giản dị nhưng ấm cúng ở giữa làng. Các Omega từ khắp nơi đến tham dự, ánh mắt họ đầy mong chờ. Khi Lạc Huyền bước lên bục, một làn sóng hồi hộp lan tỏa trong lòng cô. “Cảm ơn mọi người đã đến,” cô bắt đầu, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết. “Hôm nay, chúng ta sẽ nói về quyền lợi của các Omega và cách chúng ta có thể đứng lên bảo vệ chính mình.”
Khi Lạc Huyền nói, cô cảm nhận được sự ủng hộ từ những ánh mắt xung quanh. Nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, một tiếng cười khinh bỉ vang lên từ cuối phòng. Tùng Vũ, với vẻ ngoài lạnh lùng và sự tự mãn, bước vào. “Thật không tưởng, một Omega như cô lại dám đứng trước chúng tôi để nói về quyền lợi?” Anh ta chế nhạo.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề. Lạc Huyền cảm thấy như bị tê liệt, nhưng Kha Lâm nhanh chóng lên tiếng. “Chúng tôi không cần sự cho phép của anh. Đây là quyền của chúng tôi!”
“Quyền sao?” Tùng Vũ mỉa mai. “Các Omega chỉ nên biết làm việc và tuân theo. Nếu không, các cô sẽ chỉ nhận lấy sự khinh thường.”
“Chúng tôi không muốn sống trong bóng tối nữa!” Lạc Huyền thốt lên, cảm xúc dâng trào. “Chúng tôi có quyền quyết định cuộc sống của chính mình!”
“Quyền quyết định?” Tùng Vũ nhếch môi. “Cô không biết mình đang nói gì. Các Omega sẽ mãi mãi là những kẻ phụ thuộc.”
Bầu không khí trở nên căng thẳng. Những Omega xung quanh Lạc Huyền bắt đầu xôn xao, một số người tỏ ra sợ hãi, trong khi những người khác lại tràn đầy khí thế. “Chúng ta không cần phải sợ hãi!” Một Omega đứng dậy, “Chúng ta có thể thay đổi!”
“Hãy bình tĩnh!” Lạc Huyền nói, cố gắng giữ sự bình tĩnh. “Chúng ta cần phải đoàn kết. Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ có thể thay đổi được điều gì.”Tùng Vũ không thể không cười khẩy. “Đoàn kết? Một giấc mơ hão huyền. Các cô có thể làm gì để thay đổi hiện thực này? Hãy quay về với thực tại.”
“Chúng tôi sẽ không quay lại!” Một tiếng hét vang lên từ phía sau. Những Omega bắt đầu đứng lên, quyết tâm trong ánh mắt. Lạc Huyền cảm nhận được sức mạnh từ những người xung quanh, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho cô.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất,” Lạc Huyền nói, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ học hỏi, sẽ giúp đỡ lẫn nhau và tìm kiếm những cơ hội để tự lập.”
“Và nếu các Alpha không chấp nhận chúng ta?” Một Omega khác hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Chúng ta sẽ đối mặt với họ,” Kha Lâm khẳng định. “Không còn chấp nhận sự áp bức!”
Tùng Vũ nhíu mày, không thể tin vào những gì mình đang nghe. “Cô nghĩ mình có thể làm gì trước mặt các Alpha?” Anh ta hỏi, giọng điệu đầy chế nhạo. “Các cô chỉ là những kẻ yếu đuối.”
“Yếu đuối không có nghĩa là không có sức mạnh,” Lạc Huyền đáp lại, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta có thể thay đổi, và chúng ta sẽ làm điều đó!”
Cuộc hội thảo trở nên sôi nổi, từng tiếng nói, từng ý kiến lạc quan vang lên. Những Omega bắt đầu thảo luận về cách thức giúp đỡ nhau, tạo ra những kế hoạch cụ thể để cải thiện cuộc sống của họ. Tùng Vũ đứng bên lề, gương mặt anh ta ngày càng lạnh lùng.
“Cô không thể ngăn cản được điều này,” anh ta nói với Lạc Huyền, giọng điệu trầm xuống. “Tôi sẽ không để cho bất cứ ai làm hỏng kế hoạch của mình.”
“Chúng tôi sẽ không lùi bước!” Lạc Huyền đáp lại, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không sống trong bóng tối nữa.”
Cuộc hội thảo kết thúc trong sự phấn khích. Những Omega đứng dậy, trao nhau ánh mắt đầy hy vọng. Họ đã tìm thấy sức mạnh trong chính mình. Nhưng Lạc Huyền biết rằng cuộc chiến vẫn còn dài, và mối đe dọa từ Tùng Vũ không phải là điều có thể xem nhẹ.
Bên ngoài, ánh trăng sáng tỏ, như chứng kiến từng khoảnh khắc quyết định trong cuộc đời họ. Lạc Huyền nhìn lên bầu trời, lòng tràn đầy quyết tâm. Đây mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc hành trình dài, và cô sẽ không bao giờ từ bỏ.