Dưới Ánh Trăng

Chương 15: Bích Huy và bí mật cây trồng

Khi tiếng động lạ vang lên, không khí trong phòng bỗng chốc trở nên căng thẳng. Mọi ánh mắt đều hướng về phía cửa, nơi mà tiếng động phát ra. Bích Huy, vẫn mang vẻ vui tươi, giờ đây có chút lo lắng. “Có ai đó không?” cô hỏi, giọng nói hơi run.

“Có thể chỉ là gió thôi,” Kha Lâm trấn an, nhưng ánh mắt anh không giấu nổi sự lo lắng. “Chúng ta hãy kiểm tra.”

Lạc Huyền đứng dậy, gương mặt cô nghiêm túc. “Tôi sẽ đi cùng cậu.” Cô luôn có một trực giác mạnh mẽ, và lần này cũng không ngoại lệ. Nguyên Hạo theo sát sau họ, quyết tâm bảo vệ những người bạn của mình.

Cả ba bước ra ngoài, ánh sáng mờ ảo của ánh trăng chiếu xuống, tạo ra một bầu không khí huyền bí. Họ nhìn quanh, nhưng không thấy gì bất thường. “Chắc chắn có gì đó ở đây,” Nguyên Hạo nói, ánh mắt anh quét qua các bụi cây gần đó.

Bích Huy đứng lại, cảm thấy không yên tâm. “Có thể chúng ta nên quay vào trong?” Cô nhìn Lạc Huyền, hy vọng rằng cô sẽ đồng ý.

“Chờ đã,” Lạc Huyền khẽ nói, dừng lại khi thấy một bóng dáng lướt qua. “Có ai đó!”

Một người đàn ông cao lớn, với dáng vẻ lạnh lùng, bước ra từ bóng tối. Đó là Tùng Vũ. “Thú vị thật, các bạn đang làm gì ở đây?” Anh ta hỏi, giọng điệu đầy mỉa mai.

“Chúng tôi chỉ đang kiểm tra tình hình,” Nguyên Hạo đáp, không che giấu sự cảnh giác. “Cậu có việc gì ở đây?”

“Tôi đến để xem những người nông dân nhỏ bé đang chuẩn bị cho một tương lai rực rỡ,” Tùng Vũ nói, ánh mắt anh ta lấp lánh sự tính toán. “Thú vị lắm, nhưng liệu các bạn có đủ sức để đối mặt với những thử thách phía trước?”

“Chúng tôi không cần sự quan tâm của cậu,” Lạc Huyền lạnh lùng đáp, không muốn tỏ ra yếu đuối trước sự xuất hiện của Tùng Vũ.

“Vậy thì tốt. Nhưng đừng quên, có những thứ không thể thay đổi chỉ bằng ý chí,” Tùng Vũ nhếch môi cười, rồi quay lưng bước đi.

Khi Tùng Vũ khuất bóng, cả ba người quay trở lại phòng, lòng nặng trĩu. “Hắn ta đang âm thầm theo dõi chúng ta,” Kha Lâm lo lắng nói. “Có thể hắn đã biết về kế hoạch của chúng ta.”“Không thể để hắn phá hoại những gì chúng ta đang cố gắng xây dựng,” Nguyên Hạo khẳng định. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

“Đúng vậy,” Lạc Huyền đồng tình. “Nhưng chúng ta cần tìm ra cách nào đó để bảo vệ thông tin của mình.”

Bích Huy, sau một lúc im lặng, bỗng nói: “Có thể chúng ta nên trồng một loại cây mới? Một loại cây mà chỉ chúng ta biết về nó, để tạo ra nguồn lợi nhuận và phát triển bền vững.”

“Ý tưởng hay đấy!” Kha Lâm tán thành, ánh mắt sáng lên. “Mình đã nghe nói đến một loại cây có thể chịu được thời tiết khắc nghiệt và cho năng suất cao. Chúng ta có thể thử trồng nó!”

“Nhưng cần phải nghiên cứu kỹ càng,” Lạc Huyền nhấn mạnh. “Chúng ta không thể để Tùng Vũ biết về kế hoạch này.”

Cả nhóm bắt đầu bàn bạc về loại cây mà Bích Huy đề xuất. Mỗi người đều đóng góp ý kiến, tạo nên một bầu không khí sôi nổi và đầy hy vọng. Những ý tưởng nảy sinh, họ cùng nhau vạch ra kế hoạch cho tương lai.

“Chúng ta sẽ cần một không gian riêng để thử nghiệm,” Nguyên Hạo nói. “Một nơi an toàn, nơi mà không ai có thể tìm thấy.”

“Có thể là ở phía sau nông trại,” Kha Lâm gợi ý. “Nơi đó ít người qua lại.”

“Đúng rồi! Chúng ta có thể chuẩn bị mọi thứ ở đó,” Bích Huy nói với niềm vui. “Mình sẽ chăm sóc cây trồng, và nếu mọi thứ diễn ra suôn sẻ, chúng ta sẽ có nguồn thu nhập ổn định.”

Sự phấn khích lan tỏa trong lòng họ. Họ đã tìm thấy một con đường mới, một hy vọng mới giữa những khó khăn đang chờ đón. Nhưng trong sâu thẳm lòng, họ biết rằng những mối đe dọa vẫn đang rình rập, và không gì là chắc chắn.

“Chúng ta phải bắt đầu ngay,” Lạc Huyền nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Đừng để cơ hội trôi qua.”

Khi cả nhóm chuẩn bị cho những bước tiếp theo, bầu không khí trong phòng dần trở nên ấm áp hơn, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu. Họ cần phải cẩn thận, vì mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Trong lòng họ, một cuộc chiến mới đang âm thầm hình thành, và ánh trăng bên ngoài vẫn chiếu sáng, chứng kiến từng bước đi của họ trên con đường gian nan phía trước.