“Sau đó, Thúy Nhi dùng bạc đút lót, nhờ người đưa một mảnh giấy vào trong. Không bao lâu sau, quản gia phủ Trần Bình Vương liền đích thân bước ra, mời nàng ta vào phủ.”
Thúy Nhi từng là người thân tín bên cạnh Ninh phu nhân.
Nếu phong thư đại nghịch bất đạo kia quả thực tồn tại, nàng ta hầu hạ Ninh phu nhân lâu như vậy, có lẽ đã biết chuyện từ sớm.
Chuyện xảy ra ở kiếp trước, liệu có phải chính nàng ta đã nói cho Dung Yên biết hay không?
Bằng không, sau khi phủ Ninh bị tịch biên, Dung Yên đột nhiên mất đi thế lực của nhà mẹ đẻ, vì sao Trần Bình Vương trái lại vẫn bằng lòng đứng ra bảo vệ tỷ?
19
Sinh thần của Quý phi nương nương đúng hẹn mà đến.
Đời này, chậu thạch hộc lan ấy từ lâu đã bị Đinh quản sự mượn tay Dung Yên hủy mất.
Khi ta theo Ninh lão gia và Ninh phu nhân vào cung, vừa khéo bắt gặp Dung Yên bị Trần Bình Vương bỏ lại ngoài cổng cung.
Ánh mắt tỷ nhìn người Ninh phủ như tẩm đầy độc, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ đắc ý.
Ta bước xuống xe ngựa.
Phía sau vang lên tiếng Dung Yên gọi lớn:
“Dung Ngư, thiện ác cuối cùng đều có báo ứng. Muội đối xử với ta như vậy, có từng nghĩ đến kết cục của chính mình chưa?”
Ta không hề để tâm, chỉ dìu Ninh phu nhân cùng tiến vào hoàng cung.
Trong cung yến, đến lượt quần thần dâng lễ.
Quả nhiên, giống hệt kiếp trước, Ninh lão gia dâng lên Quý phi một bức họa hoa lan do chính tay ông vẽ, ca ngợi nàng tâm hồn thanh cao như lan huệ, phẩm hạnh trong sạch.
Mượn hơi men, Trần Bình Vương lớn tiếng đòi được ngắm kỹ bức họa.
Tiểu thái giám cầm cuộn tranh run tay liên hồi.
Nhưng lần này, chẳng có thứ gì rơi ra cả.
Trần Bình Vương lập tức xé tung cuộn tranh, khăng khăng bên trong có vật giấu kín.
Thế nhưng, dù hắn lật tới lật lui bức họa, vẫn không tìm được bất cứ thứ gì.
Hắn lẩm bẩm:
“Không thể nào…”
Thấy sắc mặt bệ hạ dần tối sầm, Trần Bình Vương vội vàng quỳ xuống thỉnh tội, nói mình say rượu nên hành động lỗ mãng.
Ninh phu nhân siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
Ta khẽ nhìn người, như muốn trấn an.
Lúc này, dường như Ninh lão gia cũng đã hiểu ra.
Ta biết rõ.
Đêm qua, chính ta đã đốt bức họa vốn định dùng làm lễ vật mừng thọ, khiến Ninh lão gia vô cùng bất mãn.
Mọi người đều cho rằng ta phát điên.
Thế nhưng ta chỉ bình tĩnh nhận lỗi:
“Xin phụ thân vất vả vẽ lại một bức khác.”
Thánh thượng nổi giận.
Trước mặt bá quan văn võ và các nữ quyến, người nghiêm khắc quở trách Trần Bình Vương vì đã phá hỏng nhã hứng của Quý phi, đồng thời phạt hắn nửa năm bổng lộc.
Ngoài cổng cung, Dung Yên vẫn mỏi mắt chờ đợi.
Mãi đến khi thấy Trần Bình Vương nổi giận đùng đùng bước ra.
Tỷ vừa định tiến lên thì đã bị hắn tát mạnh một cái, ngã nhào xuống đất.
Dung Yên chẳng hiểu chuyện gì, đôi mắt long lanh phủ đầy hơi nước.
Nhưng Trần Bình Vương đã chẳng còn chút thương xót nào.
Hắn hung hăng trừng mắt nhìn tỷ.
“Đồ ngu như lợn.”
Xe ngựa của vương phủ nhanh ch.óng rời đi, bỏ mặc Dung Yên phía sau.
Cuối cùng, tỷ cũng chẳng còn màng đến thể diện, vừa khóc vừa chạy theo sau xe, lớn tiếng gọi:
“Vương gia… Yên Nhi oan uổng mà…”
Sau khi trở về phủ, Ninh phu nhân quyết định bán Thúy Nhi đi.
Rùa
20
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Suốt mùa đông năm ấy.
Từng phong thư của Dung Yên liên tiếp được gửi đến Ninh phủ, ngoài bì thư đều ghi rõ muốn giao tận tay ta.
Những lúc rảnh rỗi sau giờ học, để khuây khỏa đôi chút, ta mở ra đọc một hai bức.
Từ đầu đến cuối đều là những lời ăn năn hối hận, tự nhận đã cải tà quy chính.
Đương nhiên, trong thư còn kể rằng Trần Bình Vương đã cưới tiểu thư nhà họ Thôi làm chính phi.
Chính phi họ Thôi ghen ghét dung mạo của tỷ, khắp nơi chèn ép, hành hạ.
Dung Yên cầu xin ta cứu mình.
Ta gom cả một xấp thư lại, sai Chu Quả bỏ vào chậu than đốt sạch, cũng coi như thêm chút hơi ấm.
Đông qua xuân tới.
Lần tiếp theo gặp Dung Yên là khi Quý phi triệu ta vào cung.
Ngoài cổng cung có một người lén lút khả nghi, cứ âm thầm bám theo xe ngựa của ta.
Vừa bước xuống xe, ta đã thấy một đôi bàn tay bê bết m.á.u túm lấy vạt váy mình.
Ta giật mình.
Chủ nhân của đôi tay ấy, gương mặt đã bị rạch đến mức không còn nhận ra, quần áo rách nát, trông chẳng khác nào một kẻ điên.
“Cứu ta... Ta là tỷ tỷ ruột của muội...”
Giọng nàng khàn đặc.
Ta nhíu mày.
“Dung Yên?”
Từ xa, một vị phu nhân tay phe phẩy quạt tròn chậm rãi bước tới.
Ta ngước mắt nhìn, mỉm cười.
“Thôi tiểu thư?... Không, giờ phải gọi là Trần Bình Vương phi mới đúng.”
Nàng không phủ nhận, chỉ liếc nhìn Dung Yên đang hoảng hốt trốn ra sau lưng ta.
“Chẳng lẽ Ninh đại tiểu thư cũng muốn xen vào việc nhà của vương phủ ta?”
Dung Yên nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta.
“Nó là muội muội ruột của ta, sao có thể mặc kệ ta?”
Trần Bình Vương phi cười lạnh, ra lệnh cho bà t.ử phía sau:
“Ăn nói hồ đồ. Tát miệng.”
Cảm nhận được thân thể Dung Yên bên cạnh khẽ run lên.
Ta nhẹ giọng nói:
“Dừng tay.”
Dung Yên lập tức thở phào, xúc động nhìn ta, trong mắt bừng lên tia hy vọng.
Trần Bình Vương phi khó hiểu nhìn ta.
Ta khẽ nhếch môi.
“Cổng cung ngay trước mắt. Muốn đ.á.n.h thì cũng đừng đ.á.n.h ở đây.”
Trần Bình Vương phi mỉm cười.
“Đa tạ Ninh tiểu thư đã nhắc nhở.”
Nghe xong lời ta, Dung Yên không dám tin, trừng mắt nhìn ta đến muốn nứt khóe.
“Dung Ngư? Sao ta lại có một đứa muội muội lòng dạ độc ác như muội chứ?”
Tỷ gần như không đứng vững nổi, mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.
Ta cúi người nhìn tỷ.
“Chẳng phải từ lâu chúng ta đã đoạn tuyệt tình tỷ muội rồi sao?”
Dung Yên níu c.h.ặ.t vạt tay áo ta.
“Muội muội ngoan... Tỷ biết sai rồi... Tỷ thật sự biết sai rồi... Xin muội... cứu tỷ đi...”
“Buông tay.”
Tỷ vẫn cố chấp không chịu buông.
Thúy Nhi từng là người thân tín bên cạnh Ninh phu nhân.
Nếu phong thư đại nghịch bất đạo kia quả thực tồn tại, nàng ta hầu hạ Ninh phu nhân lâu như vậy, có lẽ đã biết chuyện từ sớm.
Chuyện xảy ra ở kiếp trước, liệu có phải chính nàng ta đã nói cho Dung Yên biết hay không?
Bằng không, sau khi phủ Ninh bị tịch biên, Dung Yên đột nhiên mất đi thế lực của nhà mẹ đẻ, vì sao Trần Bình Vương trái lại vẫn bằng lòng đứng ra bảo vệ tỷ?
19
Sinh thần của Quý phi nương nương đúng hẹn mà đến.
Đời này, chậu thạch hộc lan ấy từ lâu đã bị Đinh quản sự mượn tay Dung Yên hủy mất.
Khi ta theo Ninh lão gia và Ninh phu nhân vào cung, vừa khéo bắt gặp Dung Yên bị Trần Bình Vương bỏ lại ngoài cổng cung.
Ánh mắt tỷ nhìn người Ninh phủ như tẩm đầy độc, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ đắc ý.
Ta bước xuống xe ngựa.
Phía sau vang lên tiếng Dung Yên gọi lớn:
“Dung Ngư, thiện ác cuối cùng đều có báo ứng. Muội đối xử với ta như vậy, có từng nghĩ đến kết cục của chính mình chưa?”
Ta không hề để tâm, chỉ dìu Ninh phu nhân cùng tiến vào hoàng cung.
Trong cung yến, đến lượt quần thần dâng lễ.
Quả nhiên, giống hệt kiếp trước, Ninh lão gia dâng lên Quý phi một bức họa hoa lan do chính tay ông vẽ, ca ngợi nàng tâm hồn thanh cao như lan huệ, phẩm hạnh trong sạch.
Mượn hơi men, Trần Bình Vương lớn tiếng đòi được ngắm kỹ bức họa.
Tiểu thái giám cầm cuộn tranh run tay liên hồi.
Nhưng lần này, chẳng có thứ gì rơi ra cả.
Trần Bình Vương lập tức xé tung cuộn tranh, khăng khăng bên trong có vật giấu kín.
Thế nhưng, dù hắn lật tới lật lui bức họa, vẫn không tìm được bất cứ thứ gì.
Hắn lẩm bẩm:
“Không thể nào…”
Thấy sắc mặt bệ hạ dần tối sầm, Trần Bình Vương vội vàng quỳ xuống thỉnh tội, nói mình say rượu nên hành động lỗ mãng.
Ninh phu nhân siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
Ta khẽ nhìn người, như muốn trấn an.
Lúc này, dường như Ninh lão gia cũng đã hiểu ra.
Ta biết rõ.
Đêm qua, chính ta đã đốt bức họa vốn định dùng làm lễ vật mừng thọ, khiến Ninh lão gia vô cùng bất mãn.
Mọi người đều cho rằng ta phát điên.
Thế nhưng ta chỉ bình tĩnh nhận lỗi:
“Xin phụ thân vất vả vẽ lại một bức khác.”
Thánh thượng nổi giận.
Trước mặt bá quan văn võ và các nữ quyến, người nghiêm khắc quở trách Trần Bình Vương vì đã phá hỏng nhã hứng của Quý phi, đồng thời phạt hắn nửa năm bổng lộc.
Ngoài cổng cung, Dung Yên vẫn mỏi mắt chờ đợi.
Mãi đến khi thấy Trần Bình Vương nổi giận đùng đùng bước ra.
Tỷ vừa định tiến lên thì đã bị hắn tát mạnh một cái, ngã nhào xuống đất.
Dung Yên chẳng hiểu chuyện gì, đôi mắt long lanh phủ đầy hơi nước.
Nhưng Trần Bình Vương đã chẳng còn chút thương xót nào.
Hắn hung hăng trừng mắt nhìn tỷ.
“Đồ ngu như lợn.”
Xe ngựa của vương phủ nhanh ch.óng rời đi, bỏ mặc Dung Yên phía sau.
Cuối cùng, tỷ cũng chẳng còn màng đến thể diện, vừa khóc vừa chạy theo sau xe, lớn tiếng gọi:
“Vương gia… Yên Nhi oan uổng mà…”
Sau khi trở về phủ, Ninh phu nhân quyết định bán Thúy Nhi đi.
Rùa
20
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Suốt mùa đông năm ấy.
Từng phong thư của Dung Yên liên tiếp được gửi đến Ninh phủ, ngoài bì thư đều ghi rõ muốn giao tận tay ta.
Những lúc rảnh rỗi sau giờ học, để khuây khỏa đôi chút, ta mở ra đọc một hai bức.
Từ đầu đến cuối đều là những lời ăn năn hối hận, tự nhận đã cải tà quy chính.
Đương nhiên, trong thư còn kể rằng Trần Bình Vương đã cưới tiểu thư nhà họ Thôi làm chính phi.
Chính phi họ Thôi ghen ghét dung mạo của tỷ, khắp nơi chèn ép, hành hạ.
Dung Yên cầu xin ta cứu mình.
Ta gom cả một xấp thư lại, sai Chu Quả bỏ vào chậu than đốt sạch, cũng coi như thêm chút hơi ấm.
Đông qua xuân tới.
Lần tiếp theo gặp Dung Yên là khi Quý phi triệu ta vào cung.
Ngoài cổng cung có một người lén lút khả nghi, cứ âm thầm bám theo xe ngựa của ta.
Vừa bước xuống xe, ta đã thấy một đôi bàn tay bê bết m.á.u túm lấy vạt váy mình.
Ta giật mình.
Chủ nhân của đôi tay ấy, gương mặt đã bị rạch đến mức không còn nhận ra, quần áo rách nát, trông chẳng khác nào một kẻ điên.
“Cứu ta... Ta là tỷ tỷ ruột của muội...”
Giọng nàng khàn đặc.
Ta nhíu mày.
“Dung Yên?”
Từ xa, một vị phu nhân tay phe phẩy quạt tròn chậm rãi bước tới.
Ta ngước mắt nhìn, mỉm cười.
“Thôi tiểu thư?... Không, giờ phải gọi là Trần Bình Vương phi mới đúng.”
Nàng không phủ nhận, chỉ liếc nhìn Dung Yên đang hoảng hốt trốn ra sau lưng ta.
“Chẳng lẽ Ninh đại tiểu thư cũng muốn xen vào việc nhà của vương phủ ta?”
Dung Yên nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta.
“Nó là muội muội ruột của ta, sao có thể mặc kệ ta?”
Trần Bình Vương phi cười lạnh, ra lệnh cho bà t.ử phía sau:
“Ăn nói hồ đồ. Tát miệng.”
Cảm nhận được thân thể Dung Yên bên cạnh khẽ run lên.
Ta nhẹ giọng nói:
“Dừng tay.”
Dung Yên lập tức thở phào, xúc động nhìn ta, trong mắt bừng lên tia hy vọng.
Trần Bình Vương phi khó hiểu nhìn ta.
Ta khẽ nhếch môi.
“Cổng cung ngay trước mắt. Muốn đ.á.n.h thì cũng đừng đ.á.n.h ở đây.”
Trần Bình Vương phi mỉm cười.
“Đa tạ Ninh tiểu thư đã nhắc nhở.”
Nghe xong lời ta, Dung Yên không dám tin, trừng mắt nhìn ta đến muốn nứt khóe.
“Dung Ngư? Sao ta lại có một đứa muội muội lòng dạ độc ác như muội chứ?”
Tỷ gần như không đứng vững nổi, mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.
Ta cúi người nhìn tỷ.
“Chẳng phải từ lâu chúng ta đã đoạn tuyệt tình tỷ muội rồi sao?”
Dung Yên níu c.h.ặ.t vạt tay áo ta.
“Muội muội ngoan... Tỷ biết sai rồi... Tỷ thật sự biết sai rồi... Xin muội... cứu tỷ đi...”
“Buông tay.”
Tỷ vẫn cố chấp không chịu buông.