Dung Nhan Trong Gió Đông

Chương 10

Dung Yên tức tối nói:

“Từ nay cầu đi đường cầu, đường đi đường đường. Ta và muội không còn là tỷ muội nữa. Vinh hoa phú quý sau này của ta cũng sẽ không còn liên quan đến muội dù chỉ nửa phần.”

Thật khó cho tỷ, cuối cùng cũng chịu nói ra lời thật lòng.

Ta khẽ gật đầu.

“Như tỷ mong muốn.”

16

Cuối năm đã cận kề, lại đúng dịp sinh thần của Quý phi nương nương trong cung.

Người trong kinh thành đều biết bệ hạ vô cùng sủng ái Quý phi, vì thế đặc biệt mở cung yến, cho phép các trọng thần dẫn theo nữ quyến vào cung chúc mừng.

Kiếp trước, Ninh lão gia làm quan thanh liêm, không thể lấy ra lễ vật quá quý giá, bèn định dùng chậu thạch hộc lan quý mà mình cất giữ làm quà mừng thọ.

Thế nhưng ngay trước ngày sinh thần của Quý phi nương nương, chậu lan ấy lại biến mất.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, người đầu tiên bị truy trách đương nhiên là Đinh quản sự.

Đám nha hoàn trong hoa phòng ai nấy đều hoang mang lo sợ.

Thúy Nhi lại đứng ra, trước mặt mọi người chỉ đích danh ta, nói chính mắt nàng ta trông thấy ta trộm đồ trong hoa phòng rồi mang ra khỏi phủ.

Rùa

Người mua, môn phòng trong phủ, ba bên đối chất.

Bọn họ đã mua chuộc người từ trước, tất cả chứng cứ đều chỉ thẳng về phía ta.

Ninh phu nhân vẫn nhớ ân cứu mạng năm xưa ta dành cho Ninh công t.ử, nên chỉ nói phẩm hạnh như vậy không thích hợp tiếp tục ở lại phủ Ninh, rồi đuổi ta ra khỏi phủ.

Bởi thế, ta lại lưu lạc đầu đường.

Giữa tháng Chạp giá rét, ta mắc bệnh lao.

Không nơi nào chịu thuê một kẻ mắc bệnh lao làm việc, chỉ sợ bị lây nhiễm.

Mấy ngày sau, ta nghe tin phủ Ninh bị tịch biên, cả nhà bị kết án c.h.é.m đầu.

Còn tỷ tỷ Dung Yên, nhờ có Trần Bình Vương đứng ra bảo đảm, lại chẳng hề bị liên lụy dù chỉ một chút.

Có một lão khất cái quen biết với ta, tình cờ nghe lén được lời của đám quyền quý đang uống rượu ở Nồng Ý Lâu.

Trong yến tiệc mừng thọ Quý phi nương nương, lễ vật Ninh Đại học sĩ dâng lên là một bức lan thảo do chính tay ông vẽ.

Trần Bình Vương nói muốn thưởng thức thật kỹ.

Tiểu thái giám mở bức họa ra, tay chợt run lên, khiến một phong thư cũ rơi khỏi cuộn tranh.

Phong thư ấy lại do chính nghịch thần phản quốc ba năm trước viết.

Năm xưa, sở dĩ loạn thần tặc t.ử kia bị bại lộ, là vì Ninh Đại học sĩ phát hiện manh mối đầu tiên.

Khuyên can không thành, ông đau lòng khôn xiết, cuối cùng lựa chọn tố giác với thánh thượng.

Thế nhưng Ninh Đại học sĩ vẫn giữ lại bức thư tay nghịch thần kia gửi cho mình.

Trong thư còn mượn thơ ám chỉ rằng chim khôn nên chọn cành lành mà đậu.

Thánh thượng lập tức nổi cơn thịnh nộ.

Trần Bình Vương đứng bên cạnh còn đổ thêm dầu vào lửa, nói thẳng rằng loạn thần tặc t.ử kia và Ninh Đại học sĩ từng là bằng hữu tri kỷ.

Quý phi không chịu tin, dịu giọng khuyên giải bệ hạ:

“Năm xưa đã là Ninh đại nhân đứng ra vạch trần, hẳn ông ấy không có lòng bất thần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng Thánh thượng căm ghét nhất chính là những “nghịch thần” có ý đồ cấu kết với ngoại quốc, đương nhiên không chịu dễ dàng tin tưởng.

Ninh Đại học sĩ dù có nỗi khổ cũng không thể giãi bày.

Đó là di vật của cố hữu, ông không đành lòng hủy bỏ.

Nhưng giữ lại vật ấy, quả thực cũng là tội khi quân.

Sau cung yến, trên dưới phủ Ninh đều bị tống vào đại lao, đợi đến mùa thu hành hình.

17

Dung Yên ra ngoài mua son phấn, tình cờ gặp ta đang ăn xin đầu đường.

Khi ấy, bên cạnh tỷ lại vẫn có Thúy Nhi đi theo.

Trông thấy ta đầu tóc rối bù, quần áo bẩn thỉu, lại ho mãi không dứt, vành mắt Dung Yên lập tức đỏ lên.

Tỷ khóc lóc nói rằng bản thân thật ra cũng thân bất do kỷ, bị người ta ép buộc.

Tỷ còn nói đã tìm ta suốt một thời gian dài, lại chuẩn bị sẵn một trăm lượng bạc để chữa bệnh cho ta.

Khi ấy, ta đã bệnh nặng quấn thân, không còn chịu tin tỷ nữa.

Trong lòng chỉ còn lại thất vọng.

Nhưng nghĩ mình sắp c.h.ế.t, cuối cùng ta vẫn thở dài, kể cho tỷ chuyện mấy ngày trước mình vô tình nhìn thấy.

“Ngoại thất của Trần Bình Vương đã có thai. Hắn thật sự không phải lương phối, tỷ nên tự lo liệu lấy.”

Ta có lòng tốt nhắc nhở, tỷ lại kéo c.h.ặ.t lấy ta, nhất quyết bắt ta phải nói chuyện ấy trước mặt Trần Bình Vương.

“Hắn cố nhiên có lỗi, nhưng muội lén lút nói với ta như vậy, rõ ràng là mang lòng hiểm độc.”

Đến lúc đối chất, Trần Bình Vương lại đổi trắng thay đen, nói ta có ý quyến rũ hắn, rồi sai người dùng loạn côn đ.á.n.h c.h.ế.t ta.

Ta biết mình sắp c.h.ế.t, nhưng lại không muốn bị đ.á.n.h sống đến đau đớn mà c.h.ế.t, đành khóc lóc cầu xin Dung Yên:

“Cứu muội với.”

Tỷ chỉ bĩu môi.

“Muội biết rõ hắn phong lưu, còn cố tình sáp lại gần. Không phải tự mình hèn hạ thì là gì?”

Ta bị loạn côn đ.á.n.h c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể bị ném xuống đáy hồ.

Dung Yên lại giảng hòa với Trần Bình Vương, sau đó phong quang đại hôn.

Trước khi c.h.ế.t, ta nghe thấy giọng tỷ mềm mại, nũng nịu nói:

“Thiếp và Vương gia lại hòa hảo như xưa, tựa buổi đầu gặp gỡ bên tường cao, trên lưng ngựa. Xin người chớ phụ tấm chân tình này.”

18

Ký ức kiếp trước lần lượt hiện lên trong đầu, khiến ta chợt bắt được vài chi tiết mà trước đây mình từng bỏ qua.

Trần Bình Vương tuy đã nhượng bộ trước mặt Trần lão phu nhân, đồng ý cho Dung Yên vào vương phủ làm thiếp, nhưng lại mãi không sai người đến đón tỷ.

Vậy mà đến đầu tháng Chạp, hắn đột nhiên cho người đưa tỷ vào phủ.

Chu Quả nói với ta:

“Người chúng ta phái đi đã về bẩm báo. Trong khoảng thời gian theo dõi vừa qua, họ thấy Dung Yên đưa cho Thúy Nhi một khoản bạc lớn, bảo nàng ta đến vương phủ cầu kiến Vương gia, nhưng bị thị vệ đuổi ra ngoài.”