Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 79: NT7

Nghe được những lời hằng mong chờ đợi, trong đôi mắt vốn đã sâu thẳm của Bạc Trọng Cẩn, những đợt sóng ngầm cuộn trào càng thêm mãnh liệt, mang theo sự nguy hiểm bủa vây nghẹt thở.

Nhắm vào bờ môi ướt át mềm mại, Bạc Trọng Cẩn đáp trả bằng nụ hôn sâu hơn nữa, bàn tay đặt bên eo Quý Tư Hạ vững vàng đỡ lấy cô, để cơ thể cô hoàn toàn dán chặt vào người anh.

Quý Tư Hạ đắm chìm trong sự sung sướng đến mức nhịn không được khẽ r*n r* một tiếng.

Trong phòng chiếu phim rộng lớn, đủ loại âm thanh tình tứ gợi tình đan xen vào nhau, truyền rõ ràng vào tai Quý Tư Hạ, khiến cô càng cảm thấy cổ họng khô khốc.

Vừa rồi Bạc Trọng Cẩn cố ý trêu đùa để cô phải chờ đợi, bắt Quý Tư Hạ nói những lời ngọt ngào dỗ dành anh, cô không chỉ nói ra mà còn bồi thêm lời hứa cả đời, khiến mức độ thỏa mãn cả về tinh thần lẫn thể xác của Bạc Trọng Cẩn lúc này đều tăng thêm một bậc.

Anh cũng khôi phục lại nhịp điệu mãnh liệt vừa nãy, đối với Quý Tư Hạ, cô muốn gì anh đều chiều chuộng hết mực.

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn nóng rực, ghim chặt trên người Quý Tư Hạ không rời.

Trên làn da trắng như tuyết của Quý Tư Hạ ửng lên một tầng hồng nhạt, đóa sen hồng đẫm nước trên xương quai xanh rực rỡ bung nở, càng nở rộ lại càng quyến rũ đến tột cùng.

Bờ vai Quý Tư Hạ không ngừng run rẩy nhè nhẹ, chú bướm đậu trên đóa hoa sen kia tựa như giây tiếp theo sẽ vỗ cánh bay vút lên chín tầng mây.

Bạc Trọng Cẩn nhìn chằm chằm không chớp mắt, ánh mắt khóa chặt lấy cô, không bỏ qua bất kỳ phản ứng nào của cô dù chỉ một giây.

Đôi mắt người đàn ông càng thêm tối sầm, d*c v*ng và tình yêu đan xen bùng cháy, trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu dáng vẻ xinh đẹp không tì vết của Quý Tư Hạ. Cô là món bảo bối anh nâng niu trong lòng bàn tay, để anh tỉ mỉ ngắm nhìn, dịu dàng che chở.

Quý Tư Hạ khóc đến mức không kìm nén nổi những âm thanh vỡ vụn, đôi mắt cô rơm rớm lệ nhạt nhòa, lúc mở mắt ra lại bắt gặp ánh mắt Bạc Trọng Cẩn đang nhìn mình, hai má liền đỏ bừng nóng ran.

Bạc Trọng Cẩn bắt đầu giở trò xấu xa, anh ép sát cơ thể tới gần, giọng nói cũng trầm xuống: “Bé yêu, chỗ này của em đẹp quá đi mất.”

“Anh đừng nói ra mà...”

Hai má Quý Tư Hạ đỏ bừng tựa như áng mây chiều ráng lấp ló, đẹp đến mức nao lòng. Nghe được lời khen ngợi của Bạc Trọng Cẩn, cô càng không chống đỡ nổi ánh mắt nóng bỏng như có thực chất của người đàn ông này.

Bạc Trọng Cẩn cười đầy cưng chiều, không còn cố ý trêu chọc cô như vừa nãy nữa, anh duy trì nhịp độ và dốc hết sức để yêu chiều cô.

Đến khoảnh khắc cao trào cuối cùng, Bạc Trọng Cẩn siết chặt vòng eo thon thả của cô, cúi đầu phủ lên đôi môi mềm mại đã đỏ rực, đem tất cả những tiếng kêu sắp sửa tràn ra khỏi miệng cô cướp đoạt toàn bộ.

Thời gian dần trở nên miên man chẳng có điểm dừng.

Cuối cùng, khi mọi thứ trở về sự tĩnh lặng, Quý Tư Hạ dán sát vào ngực Bạc Trọng Cẩn, lắng nghe tiếng tim đập điên cuồng của hai người, rung động đến mức nhức nhối cả màng nhĩ.

Mái tóc cô rối bời, cảm xúc vẫn đang ở đỉnh điểm, cô chìm đắm trong dư âm chưa thể bình tĩnh lại ngay được, bờ vai khẽ run rẩy.

Bạc Trọng Cẩn ôm chặt lấy cô, hai người quấn quýt khăng khít không một kẽ hở, trong không khí xung quanh tràn ngập hương vị nồng nàn của tình ái.

Bạc Trọng Cẩn cúi đầu hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô, lòng bàn tay khẽ v**t v* để vỗ về cảm xúc cho cô.

Hai tay Quý Tư Hạ vẫn bị trói sau lưng, bàn tay Bạc Trọng Cẩn vòng qua eo chạm đến cổ tay cô, rất nhanh đã cởi bỏ sợi thắt lưng buộc trên đó, đưa hai tay cô ra phía trước rồi cụp mắt cẩn thận kiểm tra.

Trên cổ tay trắng ngần vẫn lưu lại vết hằn đỏ do bị trói, thoạt nhìn càng thêm phần gợi dục, âm thầm nhắc lại những gì họ vừa trải qua.

“Có đau không hả em?” Bạc Trọng Cẩn nhẹ nhàng x** n*n, ngước mắt hỏi cô.

Quý Tư Hạ khẽ khụt khịt mũi, đè nén tiếng khóc nức nở, nhẹ nhàng lắc đầu: “Dạ không đau đâu ạ...”

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn khựng lại, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn trả lời của cô, trong lòng lập tức trào dâng vị ngọt ngào.

Đuôi mắt anh khẽ nhếch lên, ý cười tràn ra nơi khóe môi, anh gọi cô: “Quý Tư Hạ.”

Đột nhiên bị gọi cả họ lẫn tên như vậy, Quý Tư Hạ giật thót tim, cô giương mắt đối diện với ánh mắt mang chút ý vị sâu xa của Bạc Trọng Cẩn.

Cô nghe Bạc Trọng Cẩn nói: “Sao em lại ngọt ngào thế này nhỉ?”

Âm cuối của người đàn ông vang lên nhè nhẹ, lọt vào tai nghe có chút không đứng đắn. Quý Tư Hạ không hiểu sao tự dưng anh lại nói như vậy, chỉ cảm thấy Bạc Trọng Cẩn khen cô vào lúc này như thể đang ám chỉ điều gì đó khác.

“Sao tự dưng anh lại nói chuyện này cơ chứ?”

“Bởi vì anh cảm thấy em chính là viên kẹo không thể thiếu trong đời anh, sự tồn tại của em khiến cuộc sống của anh không còn đắng ngắt nữa.”

Bạc Trọng Cẩn kéo tay cô vòng lên cổ mình để cô ôm lấy anh, tư thế nương tựa vào nhau của hai người càng thêm phần thân mật quấn quýt.

Cô vừa ôm lấy, Bạc Trọng Cẩn đã không nhịn được mà liên tục hôn lên môi cô, vừa m*t vừa cắn, khiến đôi môi cô trông hệt như một miếng thạch dẻo thơm ngọt.

Bạc Trọng Cẩn hơi lùi ra xa một chút, trong mắt ngập tràn ý cười xấu xa:

“Cục cưng chỗ nào cũng ngọt cả, anh ngậm trong miệng thì sợ tan, nâng trên tay thì sợ vỡ, em nói xem anh phải làm sao đây hả?”

Quý Tư Hạ khẽ cắn môi, từ chối đáp lại lời trêu ghẹo của anh. Cô rủ mắt xuống, ấn lên vai anh, cẩn thận nâng cơ thể lên một chút để tách khỏi anh.

Bạc Trọng Cẩn cũng thuận thế rút người ra, theo thói quen kiểm tra qua loa một chút, thấy không có vấn đề gì mới ném món đồ đó vào thùng rác.

Trên người Quý Tư Hạ đổ rất nhiều mồ hôi, ngồi trên sô pha cảm thấy dính dấp ướt át.

Cô nằm th* d*c trên sô pha, nghiêng đầu liếc nhìn vị trí Bạc Trọng Cẩn vừa ngồi bên cạnh. Trên mặt sô pha da bóng loáng loang lổ vết nước, do vừa rồi động tác quá mạnh bạo nên đã văng cả ra ngoài.

Cô vô thức nhìn chằm chằm vào chỗ đó. Đợi Bạc Trọng Cẩn vứt đồ xong quay lại, anh lại bế thốc cô đang nhễ nhại mồ hôi lên, tựa như chẳng biết nóng là gì, ôm chặt cô vào lòng.

Trên màn hình lớn vẫn đang phát đoạn camera giám sát trong thang máy.

Quý Tư Hạ lúc này chân tay đều bủn rủn, cô rúc vào khuỷu tay Bạc Trọng Cẩn: “Xong rồi, em muốn lên nhà tắm rửa đây.”

Bạc Trọng Cẩn rũ mắt liếc nhìn cô, vạch trần: “Còn nói không thích xem, vậy mà nãy giờ em cứ nhìn chằm chằm mãi đấy thôi.”

“...”

Bị bắt quả tang, Quý Tư Hạ chun mũi, đưa tay véo eo anh một cái.

Bạc Trọng Cẩn trầm giọng bật cười, tóm lấy tay cô nắm gọn trong lòng bàn tay. Anh vươn người nhặt một chiếc vỏ bọc vuông nhỏ từ dưới thảm lên, nhét vào tay Quý Tư Hạ, dỗ dành: “Em đeo cho anh đi.”

Quý Tư Hạ cảm giác như bị nhét một củ khoai lang bỏng tay, lắp bắp: “Không phải... không phải là muốn lên nhà ngủ sao anh?”

Bạc Trọng Cẩn ngậm lấy d** tai cô, giọng nói khàn đặc đến cùng cực, đầy mê hoặc mở lời:

“Thêm một lần nữa nhé bảo bối.”

Bây giờ Bạc Trọng Cẩn đưa ra yêu cầu này, thực chất trong lòng Quý Tư Hạ cũng không thấy kinh ngạc lắm. Trước đây anh vốn đã là người có d*c v*ng rất mạnh, bao nhiêu năm trôi qua, sức lực ẩn chứa trong cơ thể anh không hề thua kém lúc còn trẻ, thậm chí còn dồi dào hơn thế.

Đầu ngón tay Quý Tư Hạ khẽ run lên, cô cúi đầu nghiêm túc chăm chú làm giúp anh.

Giây tiếp theo, Bạc Trọng Cẩn lại trực tiếp bóp lấy eo cô, nhấc bổng cô lên.

Trong lòng Quý Tư Hạ thót một cái, theo bản năng cô ôm chặt lấy cổ anh, hai chân cũng bất an quấn chặt lấy anh vì sợ bị rơi xuống.

Bạc Trọng Cẩn rảnh một tay để tắt chế độ phát lặp lại của camera giám sát, bế cô đi về phía cửa phòng chiếu phim.

Bạc Trọng Cẩn ôm cô bước đi vững vàng, bám trên người anh cảm giác vô cùng an toàn, nhưng đối với những chuyện sắp xảy ra tiếp theo, trong lòng Quý Tư Hạ lại dấy lên sự bất an khó tả.

Ra khỏi cửa, Quý Tư Hạ nũng nịu hỏi: “Đi đâu vậy anh?”

Bạc Trọng Cẩn xốc cô lên một chút, rũ mắt liếc nhìn cô, hờ hững cất giọng: “Không phải em bảo muốn lên nhà ngủ sao?”

Quý Tư Hạ hơi quay đầu lại, liền nhìn thấy Bạc Trọng Cẩn đang đi về phía thang máy của căn biệt thự, trong đầu xẹt qua một ý nghĩ táo bạo.

Cô không dám chắc chắn, cố đè nén sự rung động phập phồng trong lòng.

Thế nhưng cô vừa cúi đầu xuống, đã nghe thấy Bạc Trọng Cẩn ghé sát tai mình, đè thấp giọng rủ rỉ: “Vừa làm vừa lên, tiết kiệm thời gian nhé.”

Hai mắt Quý Tư Hạ lập tức trợn tròn, khó lòng tin nổi vừa nãy mình đã nghe thấy cái gì.

Bạc Trọng Cẩn cười cực kỳ xấu xa, rõ ràng là đang chứng thực cho suy đoán của cô.

Lúc đó cô nói Bạc Trọng Cẩn mở camera trong thang máy xem là b**n th**, Bạc Trọng Cẩn phản bác lại rằng ở trong thang máy, cô mới là đồ b**n th**.

Phòng chiếu phim nằm ở tầng hầm một của căn biệt thự.

Còn chưa kịp bước vào thang máy, Quý Tư Hạ đã bắt đầu cảm thấy khó nhịn, cô cắn chặt răng, vòng tay ôm bờ vai Bạc Trọng Cẩn, gục trên vai anh thút thít th* d*c.

Bạc Trọng Cẩn làm như không biết sự khó nhịn của cô lúc này.

Anh còn cố ý ôm cô chặt hơn. Quý Tư Hạ dở khóc dở cười, ngọn lửa vừa mới bị dập tắt trong cơ thể ngay lập tức lại bị Bạc Trọng Cẩn châm ngòi bùng cháy.

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn rơi trên khuôn mặt ửng đỏ lấm tấm mồ hôi của cô, tốt bụng nhắc nhở: “Nhớ ôm sát lấy anh nhé bé cưng, lát nữa đừng để bị ngã đấy.”

Vào khoảnh khắc bước vào thang máy, cuộc chinh phạt lại bắt đầu.

Bốn bức vách bên trong thang máy đều là gương, phản chiếu rõ nét dáng vẻ cô đang được Bạc Trọng Cẩn bế ngang ngực.

Quý Tư Hạ xấu hổ đến mức không dám nhìn, cô theo bản năng ngoảnh mặt sang hướng khác, thế nhưng trước mắt vẫn là tấm gương sáng choang.

Xuyên qua gương, cô nhìn thấy Bạc Trọng Cẩn đang đỡ lấy hai cánh tay cô, cơ bắp săn chắc đầy sức mạnh, cộng thêm sự chênh lệch thể hình giữa hai người khiến Bạc Trọng Cẩn bế cô lên vô cùng dễ dàng.

Bế cô làm bất cứ chuyện gì cũng không tốn sức, thậm chí anh còn có thể thong dong tự tại mà trêu ghẹo cô.

“Bé yêu đang nhìn gì thế hả?”

“Bé yêu có thấy anh đang làm gì em không?”

“Lạnh quá à?” Bạc Trọng Cẩn bật cười ngắn ngủi, “Bé cưng run rẩy dữ dội quá cơ.”

“Trên người bé cưng vừa thơm vừa mềm, anh chỉ muốn cắn một miếng nuốt trọn em vào bụng thôi.”

Quý Tư Hạ không chống đỡ nổi những lời đường mật này, cảm giác như ngọn lửa trong lòng đã bị anh thổi bùng lên dữ dội.

Cô không thể không ngẩng đầu, chủ động xoay mặt Bạc Trọng Cẩn qua, dùng môi mình bịt kín miệng anh để anh không thể nói thêm lời nào nữa.

Bạc Trọng Cẩn vô cùng thích thú trước sự chủ động của cô, chỉ sững sờ chưa đến một giây liền lập tức hôn đáp trả, chiếc lưỡi điên cuồng quấn lấy cô, tùy ý khuấy đảo.

Hơi thở bị nuốt chửng đến cạn kiệt, đầu óc Quý Tư Hạ choáng váng, dòng cảm xúc vẫn như sóng to gió lớn, hoàn toàn nhấn chìm cô vào cơn thủy triều tình ái.

Luồng điện chạy dọc từ xương cụt lên, trong chốc lát lan tràn khắp toàn thân, Quý Tư Hạ nheo mắt lại, mềm nhũn nằm sấp trên vai Bạc Trọng Cẩn, ôm hờ lấy cổ anh, ngay cả chút sức lực cuối cùng trên cánh tay cũng dần bị rút cạn.

Dáng vẻ cô thu mình lại hệt như một chú mèo con đáng yêu.

Mắt Bạc Trọng Cẩn đã đỏ ngầu cả lên.

Giống như anh chẳng hề biết mệt là gì vậy.

Anh nhìn tấm lưng trần trắng nõn nà của Quý Tư Hạ qua tấm gương trong thang máy, nụ hôn càng thêm phần sâu thẳm.

Nhịp điệu quá nhanh, Quý Tư Hạ suýt chút nữa thở không ra hơi, may mà Bạc Trọng Cẩn tự biết chừng mực, rời khỏi môi cô đúng vào giới hạn chịu đựng của cô.

Cửa thang máy mở ra rồi lại lặng lẽ đóng vào, cứ thế lặp đi lặp lại.

Bạc Trọng Cẩn bế cô đến sát cửa thang máy, lưng chạm vào mặt gương lạnh ngắt, Quý Tư Hạ rúc vào lòng Bạc Trọng Cẩn theo bản năng.

Hiện tại các nút bấm của thang máy đều nằm trong tầm kiểm soát của Bạc Trọng Cẩn.

Anh một tay ôm vững lấy cô, thi thoảng còn có thể rút tay kia ra để điều khiển thang máy.

Cùng với việc thang máy liên tục di chuyển lên xuống, cảm giác lơ lửng mất trọng lượng hòa cùng những cú th*c m*nh mẽ khiến Quý Tư Hạ sắp không chịu đựng nổi. Cảm giác khó thốt nên lời làm cô nhịn không được bật khóc thành tiếng.

Cô rất khó để gọi tên cảm giác lúng túng này, chỉ biết đó không đơn thuần là sự đau đớn.

Cô giống như bị Bạc Trọng Cẩn ghim chặt lên vách tường, phía sau lưng là cái lạnh thấu xương, còn trước mặt là lồng ngực nóng rực.

Ánh đèn trong thang máy sáng tỏ, Quý Tư Hạ dù là cụp mắt xuống hay liếc nhìn gương đều không thể trốn tránh những hình ảnh rõ nét đang diễn ra trước mắt.

Cô khóc đến mức hai mắt đỏ hoe, ôm chặt lấy cổ Bạc Trọng Cẩn.

Quý Tư Hạ bất giác ngửa cổ lên, trong tầm mắt, ánh đèn dịu nhẹ trên trần thang máy không ngừng chao đảo. Cô không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tinh lực của Bạc Trọng Cẩn quả thực dồi dào đến đáng sợ, khó mà đong đếm nổi.

Cổ họng cô cũng bắt đầu hơi khàn rồi, chuyện này đúng là hao tổn thanh quản thật mà.

Ngưỡng chịu đựng của Quý Tư Hạ thấp, đã không biết đây là lần thứ ba hay lần thứ tư rồi.

Việc làm chuyện ấy trong thang máy đối với cô mà nói thực sự quá k*ch th*ch. Trước kia tuy cô và Bạc Trọng Cẩn cũng đã từng thử qua rất nhiều nơi trong căn biệt thự này, nhưng trong thang máy thì đây mới là lần đầu tiên.

Bạc Trọng Cẩn cũng chỉ vì sự nũng nịu của Quý Tư Hạ ở phòng chiếu phim nên mới tạm thời nảy sinh ý định.

Địa điểm rất mới mẻ, nhưng những tấm gương ở bốn phía thì lại chẳng hề xa lạ.

Quý Tư Hạ đang chuẩn bị đón nhận đợt tiếp theo thì Bạc Trọng Cẩn đột nhiên đặt cô xuống. Đôi chân Quý Tư Hạ nhũn ra, vừa chạm đất thì cơ thể liền không tự chủ được mà trượt xuống.

Bạc Trọng Cẩn đã dự liệu từ trước, bàn tay lớn đợi sẵn ở bên hông cô, đỡ cô đứng vững.

“Quay lại đi bảo bối.” Giọng Bạc Trọng Cẩn khàn đến mức không ra hình thù gì, lọt vào tai nghe cực kỳ gợi cảm.

Trong lòng Quý Tư Hạ hẫng một nhịp, theo cái quay người của cô, đối diện ở cự ly gần với khuôn mặt đỏ bừng của chính mình trong gương, cõi lòng trong chốc lát lại trở nên căng đầy.

Trái tim cô vốn dĩ đã nhỏ bé, hiện tại cảm giác chua xót căng ứ đong đầy, lấp kín hoàn toàn trái tim cô khiến những giọt nước mắt kìm nén trong đáy mắt lập tức tuôn rơi.

Bạc Trọng Cẩn đỡ lấy cô từ phía sau, khom người vòng tay ôm chặt cô vào lòng.

Xuyên qua gương, Bạc Trọng Cẩn nhìn thấy những vệt nước mắt trên mặt Quý Tư Hạ, chuỗi ngọc trong suốt ấy chảy ròng ròng xuống chiếc cằm thon gọn của cô.

Bạc Trọng Cẩn một tay nâng cằm cô lên, ép cô phải quay mặt qua, từng chút từng chút hôn đi những giọt sương đọng trên cằm cô.

Động tác nếm nước mắt của người đàn ông mang theo sự dịu dàng pha lẫn bá đạo, dần dần trở nên ôn nhu cẩn trọng.

Sự đối xử dịu dàng miên man như thế càng khiến nước mắt Quý Tư Hạ rơi dữ dội hơn.

Chậm rãi mà sâu sắc, những cảm nhận lại càng thêm rõ ràng, khắc cốt ghi tâm.

Bạc Trọng Cẩn cúi người, má kề má với cô, tóc mai của hai người đều bị mồ hôi làm ướt sũng.

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn u ám, chằm chằm nhìn đôi mắt ngấn nước đỏ hoe của cô trong gương, xấu xa cất tiếng hỏi: “Bảo bối, chúng ta đang làm gì vậy hả?”

Đôi mày liễu của Quý Tư Hạ nhíu chặt, biểu cảm trên mặt rất phức tạp.

Cô không đáp, Bạc Trọng Cẩn liền đổi cách hỏi khác: “Bé cưng có thích anh đối xử với em như vậy không?”

“Sau này không che mắt cục cưng nữa, để cục cưng lần nào cũng được tận mắt nhìn thấy, bé ngoan có muốn không nhỉ?”

“Bây giờ bé ngoan có thấy ông xã đáng sợ không?” Bạc Trọng Cẩn kề bên tai cô dỗ dành bằng giọng trầm thấp.

“Bé ngoan đừng sợ, ông xã chỉ muốn làm em vui thôi mà.”

Giọng nói của Bạc Trọng Cẩn vừa trầm ấm từ tính vừa đong đầy mê hoặc, áp sát vào vành tai cô cất lời, hơi nóng phả vào tai cô hầm hập, thi thoảng còn lướt qua d** tai tựa như lông vũ m*n tr*n.

Cơ thể Quý Tư Hạ vô thức run nhẹ, không thể chịu nổi sự đối xử thế này thêm nữa, đôi môi đỏ mọng hé mở, cô quay đầu thúc giục: “Bạc Trọng Cẩn, nhanh lên chút đi...”

Anh không nhanh không chậm trò chuyện, rõ ràng là lại đang cố ý trêu chọc để cô phải chờ đợi, thời gian dằng dặc mài mòn đến mức cô không chờ đợi nổi nữa.

Nghe thấy tiếng thúc giục nũng nịu của cô, nhìn khuôn mặt rạng rỡ ngập tràn sắc hồng kiều diễm, đáy mắt Bạc Trọng Cẩn hoàn toàn bị bóng tối bao trùm, khóe môi nhếch lên một đường cong.

Anh cất giọng khàn khàn: “Bé ngoan đợi không kịp nữa rồi sao?”

“Xem ra bé ngoan vẫn không thích chậm chạp cho lắm nhỉ.”

Giọng nức nở của Quý Tư Hạ càng thêm rõ ràng: “Bạc Trọng Cẩn... Anh đừng nói nữa... Em muốn.”

“Muốn cái gì chứ? Bé ngoan nói ra đi.”

Bạc Trọng Cẩn vô cùng xấu xa, suốt quá trình anh không thèm nhìn thẳng vào mắt cô mà thông qua tấm gương khổng lồ ngay trước mặt hai người, thu toàn bộ mọi thứ rõ mồn một vào trong tầm mắt.

Anh chậm rãi ung dung, tựa hồ hoàn toàn không gấp gáp chút nào. Ánh mắt anh như đang nói với cô rằng, nếu cô không trả lời chính xác câu hỏi của anh, bây giờ anh sẽ không cho cô thứ cô muốn đâu.

Ánh mắt Quý Tư Hạ tủi thân lại mê ly, ướt át lệ nhòa, phản chiếu ánh sáng trong thang máy và cả tư thế Bạc Trọng Cẩn hoàn toàn bao trùm lấy cô từ phía sau lúc này.

Cô trề môi, cuối cùng vẫn phải chịu khuất phục dưới sự soi mói nóng rực của Bạc Trọng Cẩn. Cô nhìn sâu vào đôi mắt đen sâu không thấy đáy trong gương, nũng nịu thúc giục: “Em muốn anh nhanh lên một chút mà.”

Trong mắt Bạc Trọng Cẩn ánh lên ý cười. Quý Tư Hạ da mặt mỏng, bắt cô nói ra câu này đã là không dễ dàng gì, xem ra là thực sự không đợi nổi nữa rồi.

Bạc Trọng Cẩn khàn giọng khẽ cười một tiếng, như thể trao thưởng mà hôn lên gò má hồng hào non mịn của cô: “Bảo bối ngoan, ngoan lắm.”

Ánh đèn trong thang máy lại bắt đầu lắc lư dữ dội trong tầm mắt Quý Tư Hạ.

Quý Tư Hạ nhắm nghiền hai mắt lại, hàng mi run rẩy bần bật, cô bị Bạc Trọng Cẩn dẫn dắt bước vào một nhịp điệu hoàn toàn khác biệt.

Khi thang máy đi lên mang theo cảm giác mất trọng lượng, cô vẫn nhịn không được phân tâm suy nghĩ, không biết chiếc thang máy trong căn biệt thự này có chịu nổi sự tàn phá ngang ngược của Bạc Trọng Cẩn hay không nữa.

/

Sau khi được hầu hạ tắm rửa xong xuôi, lúc Quý Tư Hạ nằm lên giường thì đã là chuyện của một tiếng đồng hồ sau.

Cô mệt mỏi đến mức ngay cả một ngón tay cũng không buồn nhấc lên. Bây giờ mở miệng nói chuyện, trong giọng nói vẫn còn vương chút khàn khàn.

Bạc Trọng Cẩn rót cho cô một cốc nước mang tới, cô từ từ uống cạn sạch cả cốc.

Bạc Trọng Cẩn lau đi vệt nước vương trên khóe miệng cô, mỉm cười hỏi: “Có muốn uống nữa không em?”

“Không uống nữa đâu.” Quý Tư Hạ chầm chậm lắc đầu.

“Được.”

Sau khi lên giường, Bạc Trọng Cẩn nằm xuống bên cạnh ôm lấy cô, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Quý Tư Hạ chợt nhớ tới vũng nước nhìn thấy lúc rời khỏi phòng chiếu phim, nhịn không được nhắc nhở Bạc Trọng Cẩn: “Sô pha ở phòng chiếu phim vẫn chưa lau đâu.”

“Ngày mai ban ngày có người tới dọn dẹp mà, em đừng lo.”

Quý Tư Hạ lo lắng chính là chuyện này, cô túm lấy cổ áo ngủ của anh: “Không được! Không thể để người khác nhìn thấy chứ!”

Nhìn thấy vũng nước trên sô pha, lại dọn dẹp mấy thứ phế thải trong thùng rác, người ta khẳng định sẽ biết đêm qua chủ nhân căn biệt thự đã làm cái gì trong phòng chiếu phim.

Chỉ mới nghĩ tới thôi đã thấy ngượng ngùng rồi.

“Vậy sáng mai anh dậy dọn dẹp sạch sẽ rồi mới đi xuống được không?” Bạc Trọng Cẩn thừa biết trong lòng cô đang nghĩ gì, cũng bằng lòng nương theo ý cô, chủ động lo liệu mấy việc này.

“Vâng ạ.” Quý Tư Hạ nghe anh nói vậy mới rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, đôi mày thanh tú không còn nhíu chặt nữa, cô ỷ lại ôm lấy vòng eo thon gọn săn chắc của anh.

Cánh tay Bạc Trọng Cẩn cũng vòng qua eo cô, trong lòng lúc này vô cùng thỏa mãn yên bình.

Mỗi ngày đều được Quý Tư Hạ dựa dẫm thế này cảm giác thật tuyệt. Anh cảm nhận được cô cũng yêu anh, cô cũng giống như anh, sẵn lòng dốc hết tình yêu, thời gian và tâm sức vào đoạn tình cảm này.

Lúc ngủ mơ màng, Quý Tư Hạ chợt nhớ ra một chuyện, cô chậm rãi mở mắt ra, thương lượng cùng Bạc Trọng Cẩn: “Thứ Tư tuần sau là ngày giỗ của mẹ em, em phải về Cảng Thành thăm mẹ.”

Bạc Trọng Cẩn hôn lên trán cô: “Được, anh đi cùng em.”

“Vâng.” Quý Tư Hạ gật đầu, ôm anh càng chặt hơn.

Trong bóng tối, giọng nói trầm ấm của Bạc Trọng Cẩn thốt lên những lời êm ái vấn vương: “Ngủ đi cục cưng, chúc em ngủ ngon.”

Quý Tư Hạ lơ mơ ghé sát tới, hôn một cái lên đôi môi hơi lạnh của Bạc Trọng Cẩn, giọng nói mềm mại cất tiếng:

“Chúc ông xã ngủ ngon.”

Khóe môi Bạc Trọng Cẩn khẽ nhếch lên, anh im lặng ôm chặt người trong lòng hơn nữa.

Anh đã nói làm chồng của Quý Tư Hạ rất sướng mà, mỗi tối trước khi ngủ đều có thể nghe được câu “chúc ông xã ngủ ngon” đầy dịu dàng của cô.

Điều Bạc Trọng Cẩn cầu xin trong cuộc đời này chẳng hề nhiều nhặn gì, cũng chỉ là được cùng Quý Tư Hạ mặn nồng thắm thiết, bạc đầu giai lão mà thôi.

Anh đâu có tham lam gì.

Ông trời nhất định sẽ thỏa mãn ước nguyện này của anh mà nhỉ.

/

Sắp đến ngày công nghệ mới mà công ty Sumiss nghiên cứu phát triển được ra mắt, trên mạng lại đột nhiên xuất hiện một lượng lớn tin tức tiêu cực nhằm vào Bạc Trọng Cẩn.

Nội dung xoay quanh việc chỉ trích Bạc Trọng Cẩn đạo đức suy đồi, không màng tình nghĩa anh em, cướp đoạt vị hôn thê của CEO Tập đoàn Mạnh thị.

Làn sóng dư luận ác ý trên mạng này rõ ràng là cố ý nhắm thẳng vào Bạc Trọng Cẩn.

Chính là vì muốn gây ra ảnh hưởng tiêu cực cho Bạc Trọng Cẩn cũng như Sumiss, tạo áp lực dư luận, từ đó làm ảnh hưởng đến việc ra mắt công nghệ mới của công ty.

Quý Tư Hạ họp xong mới nhìn thấy tin tức trên mạng, đôi mày lập tức nhíu chặt. Dưới mỗi dòng từ khóa tìm kiếm nóng đều là đội quân ảo đang cố tình dẫn dắt dư luận, tấn công cá nhân Bạc Trọng Cẩn.

Những lời giễu cợt hạ thấp đó, Quý Tư Hạ đều nhìn không trôi.

Hơn nữa rất nhiều người bình luận còn là nam giới, bình thường vốn đã cực kỳ ghen tị với những thiếu gia giới thượng lưu Kinh thành có sự nghiệp thành đạt lại xuất thân hiển hách như Bạc Trọng Cẩn rồi, đến lúc này càng nhịn không được mà chạy ra giẫm đạp một cước.

Họ bịa đặt đủ loại tình huống bắt gặp Bạc Trọng Cẩn ôm ấp tay trái tay phải ở quán bar, câu lạc bộ cao cấp, nói như thật vậy, cứ làm như tận mắt nhìn thấy không bằng.

Lại còn có kẻ tự nhận là người thạo tin nhảy ra nói, Bạc Trọng Cẩn sau khi cưỡng ép cưới cô về nhà thì tình cảm hai người bất hòa, ngày nào cũng cãi vã, tối đến còn đắp chăn riêng ngủ, làm như tên này ngủ dưới gầm giường nhà bọn họ vậy.

Người có tâm lý vững vàng đến đâu nhìn thấy những tin tức này, trong lòng chắc chắn cũng vẫn cảm thấy khó chịu buồn bã.

Những tin tức tiêu cực này bùng nổ lan rộng trong thời gian ngắn, rõ ràng là đối phương đã chuẩn bị từ trước, sự ra mắt công nghệ mới của Sumiss ít nhiều cũng đã bị ảnh hưởng.

Quý Tư Hạ không hề do dự, cô nhắn với Lâm Y Phàm một tiếng liền lập tức vội vã chạy đến Sumiss tìm Bạc Trọng Cẩn.

Cô tìm thấy anh trong văn phòng làm việc.

Sắc mặt Bạc Trọng Cẩn quả nhiên u ám, rõ ràng là đang rất không vui. Nhìn thấy cô tới, trong mắt anh xẹt qua một tia ngạc nhiên ngắn ngủi, lập tức kìm nén sự tàn nhẫn và lửa giận nơi đáy mắt, ánh mắt nhìn cô chớp mắt đã trở nên dịu dàng thâm tình.

Anh bảo những nhân viên phụ trách truyền thông trong văn phòng ra ngoài trước.

Sau đó anh bước đến trước mặt cô, nắm lấy tay cô: “Bà xã, sao em lại tới đây rồi?”

Quý Tư Hạ chạy vội, lồng ngực vẫn còn đang phập phồng: “Em lo cho anh nên ghé qua xem thử.”

“Những lời bình luận ác ý của cư dân mạng đó, anh đừng để trong lòng nhé. Bọn họ căn bản không hiểu anh, cũng không hiểu tình cảm giữa chúng ta đâu.”

Bạc Trọng Cẩn cảm nhận được sự quan tâm của cô, sự ngọt ngào dâng lên trong lòng thậm chí đã đánh bay cả sự bực bội.

Anh ôm lấy cô, giọng nói ngậm ý cười: “Yên tâm đi bà xã, anh đương nhiên biết rõ, đâu có để trong lòng. Những lời do đám người không liên quan nói ra, có gì đâu mà phải ảnh hưởng đến tâm trạng của anh cơ chứ.”

Anh rũ mắt, không biết mệt mỏi mà thu vào tầm mắt sự lo lắng trong đôi mắt cô:

“Lúc đầu chấp nhận áp lực bị cả mạng xã hội chửi bới là kẻ thứ ba để cưới em, anh cũng chưa từng để tâm, chưa từng e sợ.”

“Anh gạt người ta à, sắc mặt anh vừa nãy rõ là khó coi mà.” Quý Tư Hạ bĩu môi.

Bạc Trọng Cẩn đành phải thành thật trả lời: “Thực ra bọn họ nói anh ra sao cũng không sao cả, nhưng nói tình cảm vợ chồng chúng ta bất hòa thì tuyệt đối không được. Anh nhất định phải chỉnh đốn những kẻ tung tin đồn này đến cùng mới thôi, không bỏ qua cho một ai hết, để xem bọn họ sau này còn dám ăn nói lung tung nữa không.”

Lúc này Quý Tư Hạ mới biết, hóa ra điều khiến Bạc Trọng Cẩn thực sự tức giận lại là chuyện này.

“Em đừng lo lắng quá nhé, người đứng sau giật dây cũng tìm ra rồi. Là do vài công ty muốn tranh giành thị trường với anh liên kết lại gây ra, thủ đoạn của đám người đó quá thấp kém hèn hạ, bộ phận truyền thông đã đang xử lý rồi. Đối phó với mấy thứ rác rưởi đó, còn chưa cần anh phải tự thân ra tay đâu.”

Quý Tư Hạ thở phào một hơi: “Vậy thì tốt rồi.”

Quý Tư Hạ nhớ tới lời Bạc Trọng Cẩn vừa nói rằng anh căn bản chẳng e sợ gì, lại tò mò hỏi thăm: “Vậy anh có sợ điều gì không?”

Đôi mắt đen nhánh của Bạc Trọng Cẩn trầm xuống, đáp lại: “Có chứ.”

Ánh mắt anh thâm thúy lại nặng nề khiến dây thần kinh của Quý Tư Hạ khẽ rung lên: “Chuyện gì vậy anh?”

Bạc Trọng Cẩn nhìn thẳng vào mắt cô: “Anh sợ em không yêu anh, không cần anh nữa.”

Quý Tư Hạ vòng tay qua eo anh, nghiêm túc nói với anh: “Chuyện mà anh lo sợ, cả đời này sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Em từng nói sẽ mãi mãi yêu anh, bất kể dáng vẻ anh ra sao, em đều chấp nhận, em đều yêu.”

“Được.” Bạc Trọng Cẩn cong khóe môi lên.

Quý Tư Hạ đợi anh tan làm trong phòng nghỉ thuộc văn phòng Bạc Trọng Cẩn. Qua khe cửa, cô nhìn dáng vẻ tập trung làm việc của anh, trong lòng lại càng thêm thương xót anh hơn.

Đầu tiên cô nhắn tin cho chú một tiếng trên WeChat, sau đó trực tiếp đăng nhập vào tài khoản chính thức của Tập đoàn Quý thị trên Weibo.

Một hơi gõ xuống một đoạn văn dài, dứt khoát đăng tải lên:

“Tôi là Quý Tư Hạ.

Bởi vì bản thân không có tài khoản xác thực chính thức, nay tôi mượn tài khoản chính thức của Tập đoàn Quý thị, đối với những hành vi ác ý bôi nhọ chồng tôi là Bạc Trọng Cẩn trên mạng ngày hôm nay, tôi xin đưa ra lời đính chính tại đây.

Lời đồn đại trước đó cho rằng tôi và CEO Tập đoàn Mạnh thị chuẩn bị đính hôn chỉ là tin giả dùng để che mắt thiên hạ. Tôi và CEO Tập đoàn Mạnh thị chưa từng ở bên nhau, thế nên không hề tồn tại việc chồng tôi Bạc Trọng Cẩn là kẻ thứ ba, càng không có chuyện anh ấy phá hoại đoạn tình cảm trước đó của tôi.

Chồng tôi là một người rất hay ghen và rất để tâm đến danh phận, tôi không hi vọng trên mạng có người hiểu lầm anh ấy, bôi nhọ anh ấy. Anh ấy trước nay chưa từng là kẻ thứ ba gì cả, phương diện đạo đức cũng không có bất kỳ tì vết nào.

Tôi và Bạc Trọng Cẩn quen biết nhau từ thuở thiếu thời. Trong khoảng thời gian tôi bị mù, cũng là Bạc Trọng Cẩn luôn túc trực bên cạnh tôi, âm thầm cống hiến. Thời đại học chúng tôi đã từng hẹn hò, vì vài hiểu lầm nên đã xa cách nhiều năm. Tôi vốn tưởng duyên phận kiếp này của chúng tôi chỉ dừng lại ở đó, nhưng thật may mắn, những năm tháng xa cách đó, chúng tôi đều luôn nhung nhớ về đối phương. Sau khi kết hôn tình cảm của chúng tôi cũng rất tốt. Anh ấy rất yêu tôi, tôi cũng rất yêu anh ấy.

So với chồng mình, tôi là một người thiếu sự dũng cảm hơn. Nếu không phải anh ấy chủ động bước về phía tôi, chủ động buộc vào giữa hai chúng tôi một nút thắt không thể tháo gỡ, có lẽ chúng tôi sẽ lại tiếp tục bỏ lỡ nhau. Anh ấy là một người rất tốt, những ai hiểu anh ấy đều sẽ biết được anh ấy lương thiện và dũng cảm nhường nào.

Yêu cầu những cư dân mạng có liên quan lập tức chấm dứt hành vi bịa đặt bôi nhọ chồng tôi. Nếu còn có kẻ cố ý đăng tải những lời lẽ không hay khiến chồng tôi buồn bã, làm ảnh hưởng đến hình tượng của anh ấy, tôi sẽ sử dụng các biện pháp pháp lý can thiệp, kiên quyết không bỏ qua cho một ai.”