Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 78: NT6

Thân hình người đàn ông cao ráo mà rắn chắc, dấu ấn của việc rèn luyện thể hình hiện rõ mồn một. Cơ bụng vùng eo căng chặt, đường nét trơn tru mượt mà, ngay cả khi đang ngồi cũng chẳng hề thấy chút mỡ thừa nào, thu vào tầm mắt cô là tám múi cơ bụng cực kỳ quyến rũ.

Khi Quý Tư Hạ nhìn rõ cơ thể lấp ló dưới lớp áo choàng tắm của Bạc Trọng Cẩn, mặt cô lại đỏ bừng, khẽ mắng anh một câu: "Anh thật chẳng đàng hoàng chút nào."

Bất thình lình bị mắng là không đứng đắn, Bạc Trọng Cẩn chỉ khẽ nhướng mày, ý cười giữa đôi lông mày càng thêm đậm nét. Khóe môi anh cong lên một nụ cười đầy vẻ phóng túng, hỏi ngược lại:

"Anh không đàng hoàng ở chỗ nào chứ?"

Quý Tư Hạ khẽ nuốt nước miếng, đôi hàng mi dài run rẩy. Ngón tay cô khẽ m*n tr*n trên cánh tay anh rồi vòng lên ôm lấy cổ, đôi môi đỏ mọng mấp máy: "Anh... sao anh lại không mặc đồ cơ chứ?"

"Mặc vào làm gì?" Bạc Trọng Cẩn cười đầy gợi tình, lý sự một cách đầy ngang ngược: "Xuống tìm em, đằng nào mà chẳng phải cởi ra?"

"..." Đúng là biết cách lược bớt quy trình thật đấy.

Bạc Trọng Cẩn tuy nói rõ là muốn cô chủ động, nhưng bàn tay đang ôm sau eo cô lại chẳng hề để yên chút nào.

Vạt váy khẽ lay động, cảm giác nóng rẫy lan tỏa trên da thịt.

Quý Tư Hạ vốn sợ ngứa, thân thể hơi nghiêng đi suýt chút nữa là ngã xuống, trong ánh mắt mang theo vẻ hờn dỗi pha lẫn thẹn thùng: "Tay anh đang làm cái gì thế hả?"

"Thấy em mãi chẳng nhúc nhích, anh giúp em tìm chút cảm giác thôi mà."

Đầu ngón tay người đàn ông có một lớp chai mỏng, khi lướt qua làn da mịn màng lập tức mang đến một trận rùng mình run rẩy.

Đặc biệt là vùng da thịt đó của cô vô cùng mềm mại, nên lại càng nhạy cảm hơn trước những xúc cảm thô ráp.

Quý Tư Hạ khẽ cắn môi, nhìn dáng vẻ hư hỏng này của Bạc Trọng Cẩn trước mặt, trong lòng thoắt xẹt qua một ý nghĩ.

Cô cúi đầu, rút hẳn sợi dây đai trên áo choàng tắm của Bạc Trọng Cẩn ra.

Bạc Trọng Cẩn chú ý tới động tác của cô, ánh mắt cũng hạ xuống theo. Nhìn thấy sợi dây đai cô đang cầm trong tay, anh đầy hứng thú nhướng mày.

Quý Tư Hạ ngước mắt nhìn anh: "Nếu tối nay em chủ động, vậy bây giờ em phải trói hai tay anh lại mới được."

Quả nhiên đúng như anh nghĩ.

Bạc Trọng Cẩn l**m môi, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "Chơi trò trói buộc sao?"

Quý Tư Hạ mở to mắt, lập tức đính chính: "Gì chứ! Em chỉ là không muốn anh động đậy lung tung thôi!"

Khóe môi Bạc Trọng Cẩn khẽ nhếch, anh chậm rãi gật đầu, khép hai bàn tay đang vòng sau eo cô lại với nhau rồi đưa đến trước mặt cô.

Quý Tư Hạ thấy anh ngoan ngoãn như vậy thì có chút bất ngờ. Thừa dịp anh chưa đổi ý, cô nhanh chóng trói chặt hai tay anh lại với nhau, còn thắt thành một cái nơ bướm.

"Anh không được tự ý cởi ra đâu đấy, đợi lát nữa em xong việc rồi, em sẽ cởi giúp anh."

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn dán chặt trên mặt cô, giọng nói nghe có vẻ đầy hụt hẫng: "Chỉ một lát thôi à?"

"..."

"Bé cưng à, em có thể một lát là xong, chứ anh thì không xong nhanh thế được đâu." Bạc Trọng Cẩn hơi cụp mắt, ánh nhìn nóng bỏng khóa chặt lấy cô, nhắc nhở lại cho cô rõ:

"Anh thấy cần thiết phải nhắc cho em nhớ, trong vụ cá cược em chủ động đêm nay, là phải duy trì cho đến khi cả hai chúng ta cùng chạm đỉnh mới thôi đấy nhé."

Nghe anh thốt ra những lời trực diện như thế, Quý Tư Hạ vừa thẹn vừa giận, vội vàng cắt ngang: "Em biết rồi, anh gấp cái gì chứ?"

Bạc Trọng Cẩn nhướng mày cười khẩy: "Anh chỉ sợ em m*n tr*n anh cho đã đời, tự mình thỏa mãn xong rồi lại bỏ mặc anh đấy thôi."

"... Em mới không phải loại người như thế."

Bạc Trọng Cẩn dỗ dành: "Vậy thì tốt quá rồi."

Đôi mắt đen như mực của người đàn ông sâu thẳm lại đầy nguy hiểm, tựa như một hố sâu không đáy. Đôi môi mỏng gợi cảm không ngừng buông lời dụ dỗ:

"Muốn hôn thì chủ động lại đây hôn anh đi."

Tim Quý Tư Hạ đập dồn dập, cô bám lên bờ vai rộng của anh, hơi rướn cổ áp lên đôi môi ấy, vụng về học theo cách anh vẫn thường hôn mình, nhẹ nhàng l**m m*t.

Đôi môi Bạc Trọng Cẩn vừa chạm đã mở ra đón nhận. Cô ôm anh chặt hơn một chút, cơ thể dán sát vào nhau, chủ động đưa đầu lưỡi vào trong, khẽ chạm lấy lưỡi anh.

Lúc đầu là thăm dò đầy e ấp, sau khi đã thích nghi, cô mới bắt đầu làm theo bản năng mà quấn lấy anh.

Cảm giác mềm mại khiến cô không kìm được mà run rẩy, bờ vai cũng bất giác co rụt lại.

Quý Tư Hạ nhắm chặt mắt, hàng mi dài rậm như chiếc quạt nhỏ không ngừng rung động theo nhịp tim, bóng mờ rũ xuống cũng rung rinh theo từng nhịp thở.

Mới chỉ hôn thôi mà cô đã cảm thấy cả người nhũn ra rồi.

Vốn dĩ Quý Tư Hạ chỉ bấu lấy vai Bạc Trọng Cẩn để mượn lực, hiện tại cô hoàn toàn cạn kiệt chút sức lực cuối cùng, đành treo hẳn người lên lòng anh.

Bạc Trọng Cẩn lười biếng ngả lưng ra sau, cả người phơi bày dáng vẻ mặc cô muốn làm gì thì làm. Quý Tư Hạ xích lại gần, từ tư thế dựa vào ban đầu lặng lẽ biến thành tư thế nửa nằm bò lên người anh.

Đoạn video giám sát vẫn đang phát, Bạc Trọng Cẩn hôn cô thật lâu, âm thanh truyền đến khiến người ta phải đỏ mặt tim đập thình thịch, quả thực là một liều thuốc k*ch th*ch không khí tuyệt vời.

Dẫu Bạc Trọng Cẩn nói tối nay cô chủ động, nhưng lúc hôn nhau, anh vẫn thành thạo chiếm lấy thế thượng phong, dẫn dắt cô cuồng nhiệt theo mình.

Cơ thể dán sát, dù có cách một lớp vải đi chăng nữa, mọi cảm giác truyền tới đều vô cùng trực tiếp và mãnh liệt.

Nhiệt độ cơ thể Bạc Trọng Cẩn rất cao, cao đến mức Quý Tư Hạ không khỏi nghi ngờ có phải anh đang phát sốt rồi không.

Hiếm khi thấy Bạc Trọng Cẩn nhắm mắt hưởng thụ như thế.

Nhưng qua một khoảng thời gian rất lâu, Quý Tư Hạ vẫn cứ ướt át dính lấy hôn anh, cơ thể mềm nhũn áp sát.

Rõ ràng trong lòng cô cũng đang rạo rực, nhưng dường như mãi vẫn không nắm được trọng tâm, chiếc eo thon cứ loay hoay...

Yết hầu Bạc Trọng Cẩn trượt lên xuống liên hồi, gân xanh nơi thái dương giật mạnh, anh cảm nhận rõ sự tiếp xúc nóng bỏng giữa hai người... và tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

Lại qua một lát sau, Bạc Trọng Cẩn rốt cuộc vẫn không nhịn được mà mở mắt ra.

Anh cụp mắt, nhìn xuống Quý Tư Hạ đang đỏ bừng mặt như trái đào chín mọng trước mặt.

Anh hơi tách môi khỏi cô, giọng nói khàn đặc: "Em còn định hôn bao lâu nữa đây?"

Lưỡi Quý Tư Hạ vẫn chưa kịp thu về, trong mắt phủ một tầng sương mờ mịt, nghe anh nói mới sực nhớ ra điều gì, ngón tay khẽ v**t v* vùng da sau gáy anh:

"Ở đây không có..."

Chẳng trách hôn lâu như vậy mà vẫn chưa chịu bắt đầu bước tiếp theo.

Anh đã nhịn đến mức sắp nổ tung rồi.

Bạc Trọng Cẩn l**m môi, liếc mắt nhìn về phía ngăn kéo dưới bàn trà, khẽ hất cằm: "Trong ngăn kéo đấy, đi lấy đi."

Người đàn ông rõ ràng đã sắp không đợi được nữa, trong giọng nói đều mang theo sự bồn chồn nóng rực.

Quý Tư Hạ nhũn chân tuột khỏi người anh, cô mở ngăn kéo ra, quả nhiên nhìn thấy chiếc hộp vuông nhỏ quen thuộc bên trong.

Mấy thứ này bây giờ Bạc Trọng Cẩn toàn đặt mua theo thùng trên mạng, nhiều đến mức dùng mãi không hết, bất cứ chỗ nào trong nhà cũng có thể thấy anh nhét sẵn vài hộp.

Sau khi đứng lên, tầm nhìn từ trên cao rủ xuống, ánh mắt cô dừng trên người Bạc Trọng Cẩn đang ngồi trên sô pha.

Đôi chân dài của người đàn ông sỗ sàng dang rộng, liếc mắt một cái là nhìn thấu hết thảy. Anh chẳng hề thấy xấu hổ, trái lại Quý Tư Hạ chỉ nhìn thoáng qua đã thấy tác động mạnh đến thị giác, cô dường như càng thêm khát khao.

Bên trên thì khô khốc, bên dưới lại ướt át nồng nàn rỉ ra không dứt. Sự đối nghịch ấy khiến cô càng thêm bứt rứt khó tả.

Nhân lúc đang đứng, Quý Tư Hạ đỏ bừng mặt, tim đập nhanh không kiểm soát, ngay trước mặt Bạc Trọng Cẩn, cô hơi khom lưng cởi bỏ mảnh vải mỏng manh cuối cùng trên người, rồi một lần nữa quay lại vị trí cũ.

Đôi mắt đen láy của Bạc Trọng Cẩn chăm chú theo sát từng cử động của cô, không mảy may che giấu d*c v*ng đang cuộn trào nơi đáy mắt.

Tay Bạc Trọng Cẩn bị trói, tối nay đương nhiên mọi công đoạn đều do cô làm.

Quý Tư Hạ điều chỉnh vị trí, ôm lấy cổ anh, cắn chặt môi, nhưng vì quá căng thẳng nên mãi vẫn bị lệch.

Không chỉ cô, mà Bạc Trọng Cẩn cũng đã vã mồ hôi đầm đìa.

Anh khàn giọng bảo: "Đỡ lấy nó."

Cứ để mặc cô làm bừa thế này, khéo hỏng hết "đồ" của anh mất.

Cánh môi Quý Tư Hạ ướt át, chỉ vài từ ngắn ngủi cũng đủ để cô ngầm hiểu, rốt cuộc cũng thành công.

Khoảnh khắc đó, cơ thể Quý Tư Hạ chợt căng cứng, cô ôm chặt lấy Bạc Trọng Cẩn, áp má vào bên tai anh, bất động.

Bạc Trọng Cẩn đợi vài giây, thấy cô vẫn im lìm, anh không nhịn được mà tự mình đẩy lên, giọng nói trầm khàn pha lẫn tiếng cười: "Em ngủ gật rồi à?"

"... Đau mà."

Giọng Quý Tư Hạ nhỏ như muỗi kêu, cô khẽ hít một hơi khí lạnh, bờ vai gầy guộc vẫn đang run rẩy nhè nhẹ.

Bạc Trọng Cẩn cong môi cười chậm rãi, cho dù lúc này không nhìn thấy mặt anh, Quý Tư Hạ cũng có thể tưởng tượng ra nụ cười trên gương mặt điển trai ấy lả lơi và câu người đến nhường nào.

Cô vẫn còn đang bần thần thì bỗng thấy tai nóng lên, cô phản ứng rất mạnh, lại một lần nữa run lên trong lòng anh.

Bạc Trọng Cẩn hít vào một hơi lạnh, anh ngậm lấy d** tai cô, khoang miệng người đàn ông ấm áp và ướt át khiến Quý Tư Hạ tựa như bị điện giật.

Hơi thở nóng hổi của anh phả bên tai, cô nghe thấy anh đang cười khẽ.

Thật là xấu xa mà.

Bạc Trọng Cẩn liên tục dùng cách của mình để thúc giục, nhưng tuyệt nhiên không nhúc nhích thêm, đúng là hệt như một vị đại gia chẳng chịu bỏ ra chút sức lực nào, chỉ chờ để được hưởng thụ.

Rất nhanh, sự trêu chọc của anh đã phát huy tác dụng.

Khắp người Quý Tư Hạ tê dại khó chịu, cô không còn tâm trí đâu mà xấu hổ nữa, chỉ đành dựa theo bản năng để làm dịu đi sự rạo rực khó nhịn trong cơ thể.

Bạc Trọng Cẩn cũng được xoa dịu đôi chút, nhưng vì Quý Tư Hạ cứ gục vào vai nên anh không nhìn thấy mặt cô.

Anh thở hổn hển nói: "Hôn anh đi, bé cưng."

Quý Tư Hạ nghe lời anh, ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, chủ động dâng lên nụ hôn thơm ngát.

Lúc đang trong cuộc ân ái, nụ hôn mang lại cảm giác khác hẳn lúc bình thường.

Tay không cử động được, Bạc Trọng Cẩn đành phát tiết mọi tình cảm dồn nén vào nụ hôn này.

Anh hôn mãnh liệt hơn hẳn ban nãy, sự ướt át trực tiếp xông thẳng vào bên trong cô. Anh vừa nồng nhiệt hôn, vừa không quên dùng kỹ năng khuấy động để khiến cô phải đáp lại mình.

Quý Tư Hạ cảm giác tim đập nhanh đến mức tưởng chừng giây tiếp theo nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bạc Trọng Cẩn hài lòng cong môi, chậm rãi rời khỏi môi cô, dời xuống phía dưới.

Chiếc váy ngủ trên người Quý Tư Hạ vốn đang yên vị, Bạc Trọng Cẩn lập tức đánh chủ ý lên nó. Chóp mũi cao thẳng cọ qua vai cô, dễ dàng gạt dây áo xuống.

Ngay sau đó, anh vùi mặt vào trước ngực cô, tiếp tục dùng mũi dẫn xuống dưới, chẳng mấy chốc chiếc váy ngủ đã buông lơi hững hờ.

Quý Tư Hạ thu trọn chuỗi động tác của anh vào mắt, gò má càng thêm nóng rực.

Anh làm rất từ tốn, nhưng những gợn sóng d*c v*ng không ngừng cuộn trào dưới đáy mắt đã vạch trần tâm trạng nôn nóng không thể chờ thêm của anh lúc này.

"Gọi tên anh đi, bé ngoan." Giọng nói của Bạc Trọng Cẩn giờ đây đã khàn đục, trầm thấp.

"Bạc Trọng Cẩn..."

"Bạc Trọng Cẩn..."

Nhịp thở của Quý Tư Hạ hoàn toàn rối loạn.

Tiếng cô gọi tên anh mang theo sự run rẩy, đầu ngón tay không kìm được mà bấu vào lưng anh, để lại từng vệt xước.

Quý Tư Hạ vẫn đang nỗ lực hết mình.

Hiện tại không chỉ vì vụ cá cược trong xe, mà chính bản thân cô cũng đang thực sự khát khao anh.

Thời gian trôi qua vô cùng đằng đẵng, đoạn phim giám sát trên màn hình lớn đã bắt đầu tự động phát lại lần thứ hai.

Bạc Trọng Cẩn tay không nhúc nhích được, thế nhưng miệng lại không rảnh rỗi giây nào. Thỉnh thoảng anh lại giục cô hôn mình, lúc lại tự tìm đến những nơi anh muốn hôn.

Bờ môi Quý Tư Hạ ướt át đỏ tươi, hơi thở như làn sương mỏng manh.

Hương thơm thấm vào ruột gan trên người cô lấp đầy hơi thở của Bạc Trọng Cẩn, không ngừng trêu đùa thần kinh, khiến ngọn lửa trong lòng anh càng cháy càng vượng.

Anh ngẩng đầu, lại dùng sức chặn lấy miệng cô, đem hơi thở nồng nhiệt của mình quấn quýt lấy sự ngọt ngào mềm mại của cô.

Vốn dĩ tay Bạc Trọng Cẩn chỉ đặt giữa cơ thể hai người.

Nhưng nếu muốn anh tiếp tục duy trì trạng thái bất động vào lúc này thì quả đúng là ảo tưởng.

Rất nhanh, đôi tay bị trói của Bạc Trọng Cẩn cũng gia nhập cuộc chiến.

Cách trói của Quý Tư Hạ đối với anh mà nói chẳng có chút tác dụng cản trở nào, nhưng anh không giãy ra, chỉ phối hợp với cô chơi trò "tự lừa dối mình" này.

Anh đáp lại sự nỗ lực của cô, thỉnh thoảng giúp cô vài cái, phần lớn vẫn để mặc cô chủ động phát huy.

Nhưng nếu chỉ dựa vào chút kỹ thuật của Quý Tư Hạ thì mãi vẫn chẳng đạt được thứ cô thực sự muốn.

Thể lực của Quý Tư Hạ sắp chạm mức báo động đỏ, toàn thân mềm nhũn, càng sốt ruột lại càng không lấy được, trong tiếng r*n r* dần thấm đẫm giọng nức nở.

"Bạc Trọng Cẩn..." Giọng nói ngọt lịm mang theo sự tủi thân và cầu xin.

Đương nhiên Bạc Trọng Cẩn nhận ra điều đó, lúc này anh cũng chẳng khá hơn cô là bao, nhưng vẫn kiên nhẫn cổ vũ:

"Bé cưng cố lên, kiên trì một lát nữa là tốt rồi."

Quý Tư Hạ cảm thấy bản thân lúc này tựa như một lữ khách lạc giữa sa mạc. Bạc Trọng Cẩn dỗ dành cô rằng chỉ cần đi thêm chút nữa là thoát ra được, thế nhưng căn bản cô chẳng thấy điểm dừng đâu. Cơ thể cô càng lúc càng nóng, mồ hôi đổ đầm đìa, nhưng vẫn không thể thoát khỏi mảnh sa mạc khô khát này.

Bạc Trọng Cẩn đáng ghét vừa m*t mát môi cô, vừa luôn miệng dỗ ngọt bảo cô cố lên.

Cái kiểu "cố lên" này anh thích thì tự đi mà làm đi! Quý Tư Hạ hoàn toàn kiệt sức, cô ôm lấy anh ngừng lại, cũng không cho anh hôn nữa, gục lên vai anh mà ức nghẹn thút thít khóc.

Thấy cô tự làm mình khóc, Bạc Trọng Cẩn vừa thấy đáng yêu lại vừa buồn cười.

Trên người anh túa ra một lớp mồ hôi mỏng, ngón tay thon dài khẽ kéo đã cởi bỏ chiếc nơ bướm đang trói hai tay mình.

Sau đó, anh vòng tay ra sau lưng ôm gọn lấy cô không một kẽ hở, bàn tay to lớn khẽ v**t v* dọc sống lưng để xoa dịu cảm xúc của cô.

Bạc Trọng Cẩn nghiêng đầu cọ vào tai cô, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc: "Mới có mười phút mà em đã hết sức rồi sao?"

Quý Tư Hạ cũng chẳng màng mất mặt nữa, cô vùi mặt vào vai anh, nhanh chóng lắc đầu, nhưng bên dưới vẫn cắn chặt không buông.

Yết hầu Bạc Trọng Cẩn bật ra tiếng cười trầm ấm. Ngay sau đó anh ôm cô chặt hơn, v**t v* mái tóc dài đang xõa tung, thấp giọng hỏi: "Vậy để anh làm nhé?"

Quý Tư Hạ gật đầu như giã tỏi, cô chỉ chờ mỗi câu này của anh thôi.

Dù sao thì tối nay cô cũng đã chủ động rồi, cũng nỗ lực đến giới hạn rồi, giờ thực sự không thể kiên trì nổi nữa mới nhường cho anh làm tiếp.

Quý Tư Hạ cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.

Chuyện này với Bạc Trọng Cẩn thì chẳng khó khăn gì, nhưng anh vẫn chưa muốn đồng ý ngay.

Cho dù lúc này chính anh cũng sắp bị cô làm cho nổ tung rồi, và việc cứ ôm nhau bất động thế này đối với anh chẳng khác nào một cực hình tra tấn chậm rãi.

Bạc Trọng Cẩn nắm lấy vai cô, không cho cô gục mặt nữa. Lúc này anh mới nhìn rõ những vệt nước mắt long lanh trên gò má ửng hồng, hàng mi cong vút vẫn còn đọng nước nhìn vô cùng xót xa, nhưng đồng thời cũng khơi dậy khao khát muốn tàn phá trong anh.

Đầu ngón tay anh lướt qua đuôi mắt ửng đỏ của cô, ánh mắt tối sầm lại, anh cúi đầu hôn lên mí mắt cô.

Môi Bạc Trọng Cẩn dính nước mắt của cô, anh hơi đưa đầu lưỡi ra l**m nhẹ.

Nước mắt của bảo bối có vị mằn mặn.

Quý Tư Hạ nhìn chằm chằm anh nếm nước mắt mình như một kẻ b**n th**, trong lòng cô thắt lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Ngón tay Bạc Trọng Cẩn ấn nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của cô, chậm rãi thương lượng: "Để anh làm cũng được thôi."

"Nhưng vì bé cưng không hoàn thành hết từ đầu tới cuối, nên phải có hình phạt cho em."

Hàng mi Quý Tư Hạ khẽ run, cô chợt có dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, Bạc Trọng Cẩn nhìn xoáy vào mắt cô, khàn giọng nói ra hình phạt:

"Đêm nay bé ngoan không chủ động đến cùng, vậy chúng ta đành phạt trói tay em lại, được không?"

Muốn trói tay cô sao?

Quý Tư Hạ nhìn sang tay anh, thấy anh đã cầm sẵn sợi dây đai màu trắng kia từ bao giờ.

Lúc này cô mới nhận ra anh đã thoát khỏi trói buộc từ lâu. Ánh mắt cô mở lớn, nhịp thở cũng gấp gáp hơn.

Ánh mắt sâu thẳm của Bạc Trọng Cẩn liên tục dồn ép:

"Bảo bối thấy sao hả?"

"Em không cần phải làm gì cả, chỉ cần tận hưởng là được rồi."

"Hình phạt đơn giản quá còn gì?"

Trong lúc cô còn đang chần chừ, Bạc Trọng Cẩn bỗng cử động nhẹ vài cái như để nhắc nhở về trạng thái hiện tại của cả hai. Quý Tư Hạ hoa mắt chóng mặt, ý thức bị đánh tan, bất giác bật ra tiếng r*n r*.

Bạc Trọng Cẩn hỏi lại: "Bé ngoan nghĩ kỹ chưa?"

Quý Tư Hạ ôm chặt lấy cổ anh, gật đầu loạn xạ.

Thấy cô đồng ý, khóe môi Bạc Trọng Cẩn lập tức giương lên nụ cười đầy lưu manh, ý cười nơi đáy mắt cũng sâu hơn.

Anh l**m môi, cả ánh mắt lẫn cơ thể đều tràn đầy sức mạnh, hệt như một con mãnh hổ đang thu mình chuẩn bị vồ mồi.

Quý Tư Hạ thấy tim mình run rẩy, cô rũ mi mắt xuống để xoa dịu cảm giác ngượng ngùng.

Cô cũng làm giống như anh lúc nãy, áp hai tay lại với nhau đưa ra trước mặt anh.

Vốn tưởng anh sẽ trói tay cô ở phía trước, chẳng ngờ Bạc Trọng Cẩn lại bất ngờ nhào tới hôn lấy cô.

Theo bản năng, cô ngửa người ra sau, hai cổ tay lần lượt bị anh nắm lấy, bắt chéo rồi ép sát vào sau eo.

Ngay sau đó, cảm giác dây đai siết lại truyền đến từ cổ tay.

Bạc Trọng Cẩn vô cùng thuần thục và nhanh chóng trói chặt hai tay cô ra sau lưng!

Vừa rồi cô trói tay anh ở phía trước thực ra chẳng ảnh hưởng gì đến cử động, nhưng bây giờ anh trói tay cô ở phía sau đã hạn chế cực lớn hành động của Quý Tư Hạ.

Hơn nữa với tư thế này, cô chỉ có thể mặc cho anh thỏa sức làm càn trước người mình.

Bạc Trọng Cẩn dùng một tay khống chế hai cổ tay cô để kiểm tra độ chặt.

Da cô vốn mỏng manh nên anh không dám trói quá chặt vì sợ để lại vết hằn, nhưng độ siết này đã đủ để giữ chân cô rồi.

Hai tay bị trói ra sau, Quý Tư Hạ sợ ngã nên đành phải dựa hẳn vào người anh.

Bạc Trọng Cẩn nâng mắt nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô, giữa hàng chân mày xinh đẹp nhuốm màu d*c v*ng, trông cô vô cùng quyến rũ và động lòng người.

Anh ôm lấy eo cô, nhắc nhở: "Muốn không bị ngã thì lát nữa đừng động đậy lung tung."

Quý Tư Hạ đã thôi khóc nhưng vẫn còn hơi sụt sùi. Nghe lời nhắc nhở này, cô đã lường trước được lát nữa anh sẽ điên cuồng đến mức nào.

Cô nuốt nước miếng, trong lòng thầm hối hận vì đã nhường quyền cho anh.

Thực ra cô chỉ cần nghỉ một lát là có thể tiếp tục được mà.

Chỉ là do cô làm không đúng cách, lại không dám làm quá nhanh hay quá mạnh nên mãi không tìm được cảm giác như anh từng mang lại.

Sau khi thế trận được Bạc Trọng Cẩn tiếp quản, không còn cảnh tượng lặng sóng như lúc Quý Tư Hạ làm nữa.

Thời tiết trên biển thoắt cái trở nên âm u, cơn bão dữ dội sầm sập kéo đến. Từng đợt sóng nối đuôi nhau vỗ mạnh vào boong tàu, thân tàu suýt chút nữa là lật úp, may mà khi con sóng tiếp theo cuộn tới đã kịp nâng con thuyền lên cao.

Quý Tư Hạ run rẩy bần bật, cô muốn thích nghi với nhịp điệu của anh nhưng việc đó quá khó.

Hai tay bị trói sau lưng, cô muốn ôm anh cũng không được, thực sự trở thành một kẻ cô độc không nơi nương tựa giữa biển khơi. May mà có anh ôm chặt lấy eo cô, giúp cô không bị rơi rụng trong cơn sóng dữ.

Ở tư thế đối mặt nhau, Bạc Trọng Cẩn chằm chằm nhìn vào mắt cô, thưởng thức từng biểu cảm thay đổi trên khuôn mặt cô vì anh.

Mọi kh*** c*m cô có được đều là do anh mang đến.

Sự hưng phấn về mặt tâm lý của Bạc Trọng Cẩn lúc này đã vượt xa cả sự thỏa mãn về sinh lý.

Anh hôn lên môi cô, ra lệnh một cách đầy cứng rắn: "Bé ngoan, gọi ông xã đi."

"Ông xã..."

Giọng Quý Tư Hạ vốn đã thanh tao mềm mại, giờ phút này càng thêm nũng nịu, ngọt ngào đến mức lịm người, trở thành chất xúc tác tuyệt vời nhất trong bầu không khí này.

Trong phòng chiếu phim, đoạn video giám sát vẫn đang phát đi phát lại. Góc quay này khác hẳn với đoạn video anh từng giao cho truyền thông.

Nó có thể thấy rõ khuôn mặt và phản ứng của Quý Tư Hạ khi bị anh cưỡng hôn. Hơn nữa, âm thanh đã được xử lý đặc biệt, từng tiếng r*n r* đều nghe rõ mồn một.

Cảm giác mà Quý Tư Hạ dày công tìm kiếm bấy lâu, giờ đây đã được Bạc Trọng Cẩn mang đến dồn dập qua cả thị giác, thính giác và xúc giác.

Cơ thể Quý Tư Hạ run lên dữ dội.

Bạc Trọng Cẩn ngoảnh mặt nhìn hình ảnh hai người hôn nhau trên màn hình lớn vài giây. Anh th* d*c, đôi cánh tay đang ôm cô càng thêm dùng lực.

Anh thu lại ánh mắt, gắt gao khóa chặt dáng vẻ dập dềnh trong giông bão của cô.

Quý Tư Hạ không chống đỡ nổi ánh nhìn rực lửa ấy, cô muốn chui vào lòng anh để trốn tránh nhưng eo lại bị anh nắm chặt, cô hoàn toàn không điều khiển nổi cơ thể mình nữa.

Cô nghe thấy Bạc Trọng Cẩn nghiêm túc nói với cô như đang hồi tưởng: "Cục cưng, em biết không?"

"Lúc chưa cưới được em, mỗi đêm anh đều ở đây, xem cảnh anh cưỡng hôn em, nghe tiếng em bị hôn đến thở không ra hơi, trong đầu tưởng tượng ra đủ cách để chiếm lấy em."

"Bây giờ em đã ở trong vòng tay anh rồi, thật tốt." Anh thở dài một tiếng đầy thỏa mãn.

Trong cơn mê đắm, Quý Tư Hạ miễn cưỡng tập trung sự chú ý để phân tích câu nói của anh: "Mỗi ngày luôn sao?"

Anh sung sức đến thế cơ à?

"Đúng vậy, gần như mỗi ngày, nhưng cũng không phải lúc nào cũng làm được," Bạc Trọng Cẩn cười trầm thấp một tiếng:

"Làm một mình thì có ý nghĩa gì đâu, phải làm cùng bé cưng mới thú vị chứ."

Nghe anh tuôn ra những lời th* t*c đầy ác ý, Quý Tư Hạ cắn chặt môi, nhưng nơi cổ họng vẫn rỉ ra vài tiếng rên ngọt lịm.

Bạc Trọng Cẩn nhận ra cô sắp l*n đ*nh liền dần dần chậm lại. Anh nhìn xoáy vào đôi mắt ướt đẫm của cô, yết hầu lên xuống liên hồi: "Bé ngoan à, bây giờ vẫn chưa được đâu nhé."

Bị ép phải kìm nén, đôi mắt Quý Tư Hạ càng thêm mọng nước.

Bạc Trọng Cẩn hôn mạnh lên môi cô rồi lùi ra, giọng nói trầm khàn đầy gợi tình:

"Bảo bối, nói em yêu anh đi, cả đời này."

"Mau nói đi nào, nói xong anh sẽ cho em."

Người Quý Tư Hạ ướt đẫm như vừa được vớt dưới nước lên, chiếc váy ngủ đã tuột mất từ lâu, chẳng còn gì che đậy.

Đáy mắt đen láy của Bạc Trọng Cẩn bùng lên ngọn lửa t*nh d*c rực cháy. Quý Tư Hạ nín thở, cô chủ động hôn lấy anh: "Bạc Trọng Cẩn, em yêu anh, em yêu anh trọn đời."