Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 74: NT 2 - Không muốn bịt mắt thì tư thế quay lưng lại ?

Lời nói của Bạc Trọng Cẩn vốn dĩ đã đầy ẩn ý, cộng thêm những cử chỉ của anh lại càng khiến người ta không khỏi nghĩ ngợi vẩn vơ.

Cánh tay đang siết chặt quanh eo cô cứng như sắt đá, cơ thể nóng hổi của Bạc Trọng Cẩn ép sát, khiến nhiệt độ cơ thể cô cũng không ngừng tăng vọt theo.

"Vẫn còn chối à," Bạc Trọng Cẩn hôn nhẹ lên gò má trắng ngần của cô, ghé sát tai cô nói với nụ cười mập mờ ẩn ý, "Xem ra bé cưng thực sự rất thích kiểu miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo nhỉ."

Quý Tư Hạ nghe ra vẻ trêu chọc trong lời nói của anh. Vốn dĩ toàn thân cô đã chẳng còn chút sức lực nào, bị anh ôm lấy chỉ biết ngoan ngoãn nép mình vào lòng anh. Lúc này Bạc Trọng Cẩn lại đang không ngừng tấn công dồn dập, cô đến sức lực để đẩy cánh tay anh ra cũng không còn.

Mái tóc dài xõa trên vai cô được Bạc Trọng Cẩn vén gọn ra sau lưng, để mặc chúng rủ xuống tự nhiên.

Khi không còn làn tóc che chắn, Bạc Trọng Cẩn trực tiếp vùi mặt vào hõm cổ cô, chìm đắm trong mùi hương thanh tao dễ chịu trên da thịt, anh tham lam hít sâu liên tục mấy hơi.

Quý Tư Hạ xấu hổ tới mức làn da trắng nõn lập tức ửng hồng, hệt như một con tôm luộc.

Nhịp tim cô tăng nhanh không thể kiểm soát, cảm nhận rõ hơi thở đầy vẻ chiếm hữu áp đảo của Bạc Trọng Cẩn, toàn thân cô mềm nhũn.

Cô vốn là người sợ nhột nhất, vậy mà Bạc Trọng Cẩn còn cố tình lưu luyến mãi nơi sườn cổ cô, thậm chí chẳng hề báo trước, anh bất ngờ cắn nhẹ lên hình xăm hoa sen nơi xương quai xanh.

Nơi cổ họng Quý Tư Hạ không kìm được mà bật ra một tiếng r*n r* nhỏ, cô vừa thẹn vừa uất ức, giơ tay dùng sức đẩy gương mặt Bạc Trọng Cẩn ra, giận dỗi nói: "Bạc Trọng Cẩn, anh cầm tinh con chó à?"

Gương mặt Bạc Trọng Cẩn bị đẩy sang một bên. Anh khẽ l**m môi như đang nhấm nháp dư vị, cảm nhận được Quý Tư Hạ đang run rẩy trong lòng mình. Anh tạm thời ngẩng đầu lên, chậm rãi nhướng mắt, chạm phải đôi mắt đong đầy vẻ e ấp xen lẫn oán trách của cô.

Anh lập tức nhận ra sự thay đổi trên cơ thể Quý Tư Hạ. Không chỉ khuôn mặt đỏ bừng, mà trong ánh mắt như phủ một lớp sương mờ ảo, đọng hơi nước long lanh, đôi môi vì nhẫn nhịn mà in hằn dấu răng, rõ ràng là phản ứng khi đ*ng t*nh.

Bạc Trọng Cẩn khẽ xoa nơi đó, vờ như quan tâm ân cần: "Cắn đau em rồi sao?"

Quý Tư Hạ lườm anh một cái, sau đó ngoảnh mặt đi nhìn rèm cửa. Đây không phải là hỏi thừa ư? Không đau thì sao cô lại thốt lên như thế?

Giây tiếp theo, Bạc Trọng Cẩn chợt nhếch môi cười nhạt: "Vậy để anh hôn bù nhé."

Đôi mắt Quý Tư Hạ trợn tròn, vừa định quay lại bảo anh đừng làm thế, Bạc Trọng Cẩn đã nhanh hơn một bước, đầy bạo dạn mà hôn chụt một cái vào đúng vị trí anh vừa cắn lúc nãy.

Khoảnh khắc đôi môi ấm nóng chạm vào, cơ thể Quý Tư Hạ lập tức căng cứng vì sợ anh lại cắn thêm cái nữa.

Bạc Trọng Cẩn dường như cảm nhận được sự căng thẳng của cô, anh bật cười trầm đục, trong giọng nói khàn đặc pha lẫn hơi thở nồng nàn: "Vẫn còn đau à?"

Chất giọng nam nhân cố ý đè thấp chính là muốn mê hoặc lòng người. Chỉ nghe thôi, Quý Tư Hạ đã cảm thấy anh hoàn toàn khác xa với dáng vẻ thường ngày.

Hơi thở cô ngưng trệ, ngẩn ngơ quay đầu lại, đụng ngay vào đôi mắt đào hoa sâu thẳm đầy tình ý của Bạc Trọng Cẩn. Nơi khóe mắt người đàn ông vương ý cười, mí mắt mỏng rủ xuống, trong đôi đồng tử đen nhánh chỉ in đậm bóng hình cô, tâm tư không nói cũng đủ hiểu rõ.

Khóe môi mỏng nhếch lên, cộng thêm cổ áo ngủ đã sớm bị vò xé xộc xệch trong lúc vận động, dáng vẻ hiện tại của anh hệt như chàng hồ ly tinh chuyên đi mê hoặc lòng người để hút dương khí trong truyện Liêu Trai vậy. Chỉ khác là con hồ ly tinh trên giường cô lúc này lại là giống đực.

Quý Tư Hạ cảm giác sợi dây lý trí trong đầu mình dường như đã đứt phựt.

Bạc Trọng Cẩn thấy cô thẫn thờ, ánh mắt sâu thẳm rơi xuống đôi môi ướt át. Quý Tư Hạ bị anh nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, theo bản năng thò đầu lưỡi ra l**m môi.

Ở góc độ cô không nhìn thấy, ánh mắt Bạc Trọng Cẩn trở nên nguy hiểm hơn gấp bội.

Cô còn chưa kịp thu lưỡi về, khuôn mặt điển trai của anh đột nhiên phóng to trước mắt, tóm gọn lấy cái "đuôi nhỏ" chưa kịp rụt lại kia.

Bạc Trọng Cẩn ngậm lấy môi cô, dùng đầu lưỡi phác họa hình dáng đôi môi căng mọng, nụ hôn vừa cuồng nhiệt vừa sâu sắc. Quý Tư Hạ không thể không vươn dài cổ ra sau, cơ thể cũng xích lại gần, nép chặt vào cánh tay Bạc Trọng Cẩn.

Ngay lúc môi răng đang quấn quýt, những ngón tay thon dài rõ khớp xương của Bạc Trọng Cẩn lại bắt đầu làm loạn. Trái tim Quý Tư Hạ tức khắc thắt lại, cô nghẹn ngào một tiếng, dùng sức đè chặt tay anh.

Bạc Trọng Cẩn không thể cử động, chậm rãi rời khỏi môi cô, phát hiện cánh môi cô đã bị chà xát đến mức ửng đỏ mọng nước.

Quý Tư Hạ thở ra hương lan, vệt hồng nhạt nơi đuôi mắt càng thêm phần kiều mị.

Cô không cho anh động đậy, Bạc Trọng Cẩn cũng thuận theo ý cô mà dừng lại, chỉ là những sự trêu chọc ở nơi khác lại không hề có dấu hiệu dừng nghỉ. Anh hôn lên môi cô hết cái này đến cái khác, ngắn ngủi nhưng dồn dập.

Cánh tay ôm phía sau eo rõ ràng nóng hổi, vậy mà Quý Tư Hạ lại cảm giác như một con rắn băng giá đang trườn dọc theo võng lưng cô đi lên, quấn chặt lấy cô, chờ thời cơ nuốt chửng.

Khi thời cơ đã chín muồi, Bạc Trọng Cẩn áp sát đôi môi nóng hổi của cô, bốn mắt nhìn nhau. Anh nhướng mày, kìm nén nụ cười nơi khóe miệng, khẽ l**m môi rồi cất giọng khàn đặc: "Có cần anh hầu hạ không? Đại tiểu thư."

"..."

Hàng mi Quý Tư Hạ run rẩy dữ dội, thầm chửi rủa trong lòng không biết Bạc Trọng Cẩn học thứ "tà thuật" quyến rũ này ở đâu ra thế nhỉ?

Không đợi cô trả lời, ánh mắt Bạc Trọng Cẩn sầm xuống, một lần nữa cúi đầu bá đạo phủ lên môi cô, nhanh chóng chiếm lấy từng tấc hơi thở.

Quý Tư Hạ đã quen với nụ hôn của anh, cô mềm nhũn trong vòng tay anh, không kìm được mà vươn cánh tay ra quàng lên cổ người đàn ông.

Mãi đến khi cô sắp không thở nổi, Bạc Trọng Cẩn mới buông ra cho cô hít thở.

Do ma sát với bờ vai người đàn ông, dây áo ngủ mỏng manh của cô liền trượt xuống.

Mất đi sự chống đỡ, chiếc váy ngủ gần như lập tức tuột xuống một khoảng.

Anh lại dùng chóp mũi cọ nhẹ vào người cô.

Trong mắt Quý Tư Hạ rơm rớm nước, ướt át long lanh. Cô nhìn anh, bất giác ôm cổ anh chặt hơn, cắn chặt đôi môi.

Hơi thở nóng rực phả lên làn da mịn màng, đi đến đâu cũng mang theo một trận run rẩy.

Quý Tư Hạ cảm thấy hiện tại mình đã biến thành một miếng bánh kem anh đào ngon lành, tan chảy ngay khi vừa đưa vào miệng, thơm ngọt mời gọi, khiến người ta thèm thuồng nghiện ngập, đã nếm thử một miếng là không muốn dừng lại nữa.

Chẳng hiểu sao, trong đầu Quý Tư Hạ lúc này chợt nhớ tới bài cổ văn "Khẩu Kỹ" từng học thời trung học, câu đầu tiên chính là "Trong kinh thành có người giỏi khẩu kỹ".

Xét theo một ý nghĩa nào đó, Bạc Trọng Cẩn sao không được coi là bậc thầy "kỹ thuật miệng" của Kinh thành cơ chứ?

Ngay lúc cô đang suy nghĩ miên man, Bạc Trọng Cẩn đã đè cô nằm xuống. Lớp ga trải giường màu xám dưới thân hoàn toàn tương phản gay gắt với làn da trắng như tuyết của cô.

Quý Tư Hạ th* d*c, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Bạc Trọng Cẩn cúi người xuống hôn cô để trấn an, sau đó rướn người kéo ngăn kéo đầu tiên của chiếc tủ đầu giường ra.

Sau tiếng sột soạt, bên cạnh chiếc gối vốn chỉ có một chiếc váy ngủ mỏng tang như cánh ve, nay đã có thêm một bộ đồ ngủ nam màu xám, cùng với mấy chiếc túi vuông nhỏ nằm vương vãi.

Quý Tư Hạ nghiêng đầu liếc nhìn, còn chưa kịp đếm xem Bạc Trọng Cẩn đã đổ ra bao nhiêu cái thì sự chú ý đã bị những nụ hôn ngợp trời của anh cướp mất.

Cô không kìm được vươn đôi cánh tay ra quấn lấy cổ Bạc Trọng Cẩn, luồn tay vào mái tóc đen sau gáy anh.

Trong phòng ngủ yên tĩnh chỉ thắp duy nhất ngọn đèn nhỏ ở đầu giường. Vầng sáng ấm áp bao trùm lấy cô và Bạc Trọng Cẩn, như thể vạch ra một khoảng không gian riêng tư không có ai quấy rầy.

Tim Quý Tư Hạ đập rộn như gõ trống.

Cho dù đã cùng Bạc Trọng Cẩn làm chuyện này rất nhiều lần, nhưng mỗi lần cô lại có những cảm nhận hoàn toàn khác biệt.

Chuyện này đúng là y như lời Bạc Trọng Cẩn nói, bên trong có rất nhiều cách thức huyền diệu, một sớm một chiều hay cả một đời cũng trải nghiệm không hết. Anh phải dùng thời gian cả đời này để cùng cô khám phá.

Cơ thể Bạc Trọng Cẩn chống lên phía trên cô. Mặt dây chuyền Phật bằng ngọc đeo trên cổ treo lơ lửng giữa không trung, nương theo động tác của anh mà không ngừng đung đưa trước mắt Quý Tư Hạ.

Đôi mắt đen của Bạc Trọng Cẩn thâm trầm quan sát biểu cảm trên khuôn mặt cô. Quý Tư Hạ chịu không nổi ánh mắt nóng bỏng của anh, ngại ngùng nghiêng mặt đi.

Chiếc cổ thon trắng phơi bày ngay trước mắt. Yết hầu Bạc Trọng Cẩn lăn lộn, trong lòng sinh ra thôi thúc muốn cắn một cái, đôi mắt đen cũng theo đó tối đi một bậc.

Anh cố nén ý nghĩ này lại, lực tay bất giác trở nên nặng nề hơn.

Rất nhanh, những âm thanh vỡ vụn vẫn tràn ra khỏi miệng Quý Tư Hạ. Sau khi tiếng đầu tiên thốt lên, trong lòng cô cũng khó tránh khỏi sinh ra tâm tư buông xuôi mặc kệ, dần dần nới lỏng hàm răng đang cắn chặt.

Cô khóc thút thít đứt quãng, tựa như đang chìm trong h**n **, lại tựa như đang đau đớn chịu đựng.

Chợt trước mắt tối sầm lại, bàn tay to lớn của Bạc Trọng Cẩn đã che kín đôi mắt cô. Lần này Quý Tư Hạ mất đi cảm giác an toàn, đành lên tiếng ngăn cản: "Đừng..."

Bạc Trọng Cẩn vừa hôn cô vừa hỏi: "Sao thế em?"

"Anh đừng che mắt em nữa, em sợ..." Cô gạt tay Bạc Trọng Cẩn ra.

Bạc Trọng Cẩn rũ mi, che giấu đi sự u ám vặn vẹo dưới đáy mắt. Thân thể anh hơi cứng đờ, nhưng trong chớp mắt lại khôi phục dáng vẻ bình thường. Anh cúi người hôn lên vùng da trắng ngần: "Tại sao bịt mắt em lại thấy sợ?"

Quý Tư Hạ lại run lên, đuôi mắt phiếm hồng mang theo giọng nức nở: "Ỷ vào việc em không nhìn thấy nên anh lại càng không kiêng nể gì cả. Em phải nhìn chằm chằm anh, để anh không dám làm càn."

Bạc Trọng Cẩn lúc này mới biết thì ra cô đang nghĩ như vậy. Anh nhấc mắt lên, cưng chiều nhìn sâu vào mắt cô, khóe môi ngậm nụ cười bỡn cợt: "Em sai rồi."

Đôi mày thanh tú của Quý Tư Hạ khẽ nhíu lại, trong ánh mắt mơ màng xẹt qua tia hoang mang.

Bạc Trọng Cẩn giảm dần tốc độ, ngón tay dài vuốt lọn tóc mai bên má ra sau tai cô, giọng khàn đến mức không thể tả nổi: "Bé ngoan à, em có biết không, nếu em cứ nhìn chằm chằm lúc anh làm chuyện này với em, anh sẽ chỉ càng mãnh liệt hơn, càng muốn làm bậy với em hơn đó?"

Quý Tư Hạ nghẹn họng. Cô nhớ tới lúc trước từng hỏi Bạc Trọng Cẩn, việc bịt mắt có phải là sở thích của anh hay không, anh trả lời cô là do sợ cô nhìn thấy dáng vẻ chật vật khi đ*ng t*nh của mình.

Cô đổi giọng hỏi lại: "Không phải trước đây anh từng nói sợ em nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của anh sao?"

"Hửm?" Âm cuối của Bạc Trọng Cẩn kéo dài đầy ý vị.

Quý Tư Hạ cố gắng thốt ra âm thanh tròn trịa, đón nhận d*c v*ng trong mắt anh, lắc đầu nói một cách nghiêm túc: "Em không cảm thấy... dáng vẻ này của anh xấu xí đâu, anh đừng bịt mắt em nữa nhé."

Bạc Trọng Cẩn bị lời nói của cô dỗ dành đến mức khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý: "Không xấu là tốt rồi."

Quý Tư Hạ vừa định thở phào nhẹ nhõm thì lại phát hiện ra, mặc dù ngoài mặt Bạc Trọng Cẩn đang cười, nhưng sức lực tung ra vẫn mang theo sự quyết liệt và hung hãn: "Nhưng anh vẫn thấy sợ đấy bảo bối à, làm sao bây giờ?"

Bạc Trọng Cẩn vừa trò chuyện với cô, lại vẫn có thể dồn hết tâm trí làm công việc dang dở trước mắt.

Quý Tư Hạ không tài nào làm được kiểu một lúc hai việc như anh, thậm chí chỉ đối phó với một chuyện thôi đã khiến tứ chi bủn rủn, mềm nhũn như nước rồi. Giờ đây đầu óc cô choáng váng, phản ứng lại lời Bạc Trọng Cẩn chậm mất nửa nhịp, anh chỉ cần dùng sức một chút là cô suýt chút nữa không nói nên lời.

Rõ ràng Bạc Trọng Cẩn đang cố tỏ vẻ đáng thương. Quý Tư Hạ nằm buông xuôi thầm nghĩ, anh muốn che mắt thì cứ che đi, mặc dù trước mắt tối tăm mịt mù, trong lòng cũng sẽ bất an, nhưng bù lại thì cảm giác trên cơ thể lại vô cùng rõ rệt.

Giữa lúc thăng trầm, Bạc Trọng Cẩn chợt hạ nhịp điệu chậm lại, v**t v* má cô, dò xét mở lời: "Hay là..."

Nói đến đây, giọng anh im bặt. Bàn tay đang che trên mắt cô dời đi, trước mắt Quý Tư Hạ lại bừng lên ánh sáng.

Cô nhìn thấy Bạc Trọng Cẩn ở phía trên đang nở nụ cười gian xảo, hôn lên đôi mắt ướt át long lanh của cô: "Anh không bịt mắt em cũng được."

Quý Tư Hạ khẽ rùng mình, thấp thỏm chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Bạc Trọng Cẩn phản chiếu bóng hình kiều diễm của cô lúc này. Anh chậm rãi nhả từng chữ, đưa ra điều kiện: "Đêm nay chúng ta thử để cục cưng quay lưng lại, em thấy sao?"