Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ
Chương 73: NT 1 - Không rên cho em nghe thì làm sao dụ dỗ em được đây, cục cưng?
Bạc Trọng Cẩn đem chiếc áo khoác phi công mà cô vừa mang về treo vào trong phòng thay đồ.
Vừa tắm xong bước ra, Quý Tư Hạ đẩy cửa bước vào phòng thay đồ thì liền bắt gặp hình ảnh ấy.
Cô đứng khựng lại, nhìn chăm chú vào chiếc áo khoác. Trước mắt cô bất giác hiện lên dáng vẻ của Bạc Trọng Cẩn khi mặc chiếc áo này. Chàng thiếu niên năm ấy đầy vẻ ngông cuồng ngạo mạn, luôn thích diện một cây đen cực ngầu với nụ cười phóng túng luôn nở trên môi. Cho dù lúc nào cũng chỉ mặc đồ đen, nhưng mỗi lần đứng giữa đám đông, anh vẫn luôn là người rực rỡ và thu hút ánh nhìn nhất.
Mải ngắm nhìn đến ngẩn ngơ, cô chẳng hề nhận ra Bạc Trọng Cẩn đã bước đến phía sau mình từ lúc nào.
Đột nhiên, một đôi cánh tay săn chắc, mạnh mẽ ôm chầm lấy cô từ phía sau. Trái tim Quý Tư Hạ khẽ run lên khi cảm nhận tấm lưng mình áp sát vào lồng ngực ấm áp của anh.
"Nhìn áo lại nhớ đến người đấy à?" Bạc Trọng Cẩn hơi cúi người, kề sát bên tai cô. Chất giọng trầm ấm đầy từ tính pha chút ý cười: "Người thật bằng xương bằng thịt đang đứng lù lù ở đây này, em nhìn cái áo rách kia làm gì chứ?"
Quý Tư Hạ bĩu môi, không nhịn được mà lầm bầm: "Anh thay đổi sắc mặt nhanh thật đấy."
Vừa nãy ở phòng khách còn nâng niu, mân mê chiếc áo cô đã cất giữ bao lâu nay không nỡ buông tay, thế mà giờ thấy cô đứng nhìn một chút đã tỏ vẻ bất mãn, đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
Nghe lời oán trách đầy chân thật của cô, từ trong cổ họng Bạc Trọng Cẩn bật ra tiếng cười trầm thấp, lười biếng. Lồng ngực anh khẽ rung lên, vẻ mặt đầy thản nhiên: "Anh nói đâu có sai, một người sống sờ sờ như anh đương nhiên phải đẹp hơn cái áo rồi."
Dứt lời, Bạc Trọng Cẩn nắm lấy cổ tay cô, để cô xoay người lại trong vòng tay anh, đứng đối diện với mình.
Lúc này Quý Tư Hạ mới phát hiện trên người Bạc Trọng Cẩn chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm. Trên những khối cơ bụng săn chắc, rõ nét vẫn còn vương những giọt nước đang chậm rãi lăn dài. Ánh mắt cô vô thức trượt xuống, dừng lại nơi vết sẹo nơi thắt lưng anh.
Thực ra, sẹo trên người Bạc Trọng Cẩn không chỉ có một chỗ. Trước kia, anh còn cố tình mang những vết thương trong lúc huấn luyện đến tìm cô, cốt để chiếm lấy sự đồng cảm, muốn thấy cô phải xót xa vì mình. Khi ấy cô chẳng dám tỏ ra nuông chiều theo ý anh, vì sợ anh nếm được chút ngọt ngào rồi sau này lại tiếp tục làm mình làm mẩy như vậy.
Quý Tư Hạ bất giác giơ tay lên, khẽ chạm vào vết sẹo nơi vùng eo bụng của anh. Khoảnh khắc đầu ngón tay cô vừa chạm tới, cô cảm nhận rõ rệt cơ bắp của Bạc Trọng Cẩn căng cứng lại, đường nét càng thêm rắn rỏi.
Dù là bị thương ở đâu thì chắc chắn cũng đều rất đau.
Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt ngập tràn vẻ xót xa. Bạc Trọng Cẩn chợt nắm chặt lấy cổ tay cô, không cho cô tiếp tục chạm vào nữa. Từ lòng bàn tay anh, một luồng nhiệt nóng bỏng truyền thẳng qua làn da nơi cổ tay cô.
"Được rồi, ngoan nào."
Quý Tư Hạ từ từ ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt phượng đầy vẻ cợt nhả của anh. Khóe môi anh nhếch lên, ánh mắt cụp xuống nhìn cô chằm chằm:
"Cứ tiếp tục thế này, lát nữa vào nhà vệ sinh anh lại phải 'ghìm súng' đấy."
【Không miêu tả quá đà】
Khuôn mặt Quý Tư Hạ thoắt cái đỏ bừng. Cô trừng mắt lườm Bạc Trọng Cẩn một cái rồi vội vàng rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh.
Bạc Trọng Cẩn sau khi biết rõ tâm ý của cô thì lại bắt đầu trở nên thiếu đứng đắn, ăn nói chẳng còn kiêng dè gì, không còn vẻ chính nhân quân tử như mấy ngày trước nữa. Có những buổi tối cô ngồi trên đùi anh, chỉ cần lỡ lơ đễnh một chút thôi là đã bị anh cuốn vào những nụ hôn đắm đuối trên ghế sofa thật lâu.
Quý Tư Hạ nghiêm mặt: "Anh có thể đứng đắn một chút được không?"
"Anh chỉ đứng đắn với người ngoài thôi, còn trước mặt em, anh không làm được."
Bạc Trọng Cẩn cứ thế quang minh chính đại thừa nhận, khiến Quý Tư Hạ chẳng thể cãi lại lời nào.
Cô chủ động chuyển chủ đề: "Hồi đó lúc anh theo đuổi em, sao anh không nói cho em biết anh chính là Tông Cảm?"
Khóe môi Bạc Trọng Cẩn hơi nhếch lên, anh cúi đầu nhìn cô: "Nếu lúc đó anh nói mình là Tông Cảm, liệu em có dành đặc quyền gì cho anh không?"
"... Đặc quyền gì cơ?"
"Em có lập tức đồng ý ở bên anh không?"
Quý Tư Hạ lắc đầu: "Không đâu."
Bạc Trọng Cẩn ra vẻ suy nghĩ, nhướng mày hỏi tiếp: "Vậy thì anh sẽ có phúc lợi gì nào?"
Quý Tư Hạ trầm ngâm vài giây rồi nghiêm túc trả lời: "Em sẽ cảm thấy anh còn tuyệt vời hơn, lương thiện hơn cả những gì em đã thấy."
Trong mắt Bạc Trọng Cẩn ánh lên tia sáng, anh khẽ cười: "Em đang phát thẻ người tốt cho anh đấy à?"
"Không phải, là cảm thấy anh càng xứng đáng được người khác yêu thương hơn."
"Lúc đó trong mắt em, anh đã rất xứng đáng được yêu rồi mà. Thế em thích anh ở điểm gì nhỉ?"
Bạc Trọng Cẩn khép hờ mắt, vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng.
Quý Tư Hạ rủ hàng mi dài, giọng điệu mềm mỏng: "... Thích anh chính trực, lương thiện, lại còn rất vui tính nữa, lúc nào cũng biết cách chọc em cười."
"Không thích khuôn mặt này của anh sao?"
Bạc Trọng Cẩn quả thực có đủ vốn liếng để hỏi câu đó. Gương mặt anh đẹp trai không có gì để bàn cãi, ánh mắt sắc sảo mang theo vẻ lạnh lùng, từng cử chỉ hành động đều toát lên cá tính vô cùng rõ nét.
Biểu cảm của Quý Tư Hạ đã thay cho câu trả lời.
"Trong lòng đã thích anh đến thế, vậy mà hồi đó miệng cứ leo lẻo là không thích. Em đúng là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo đấy, bé cưng ạ."
Bạc Trọng Cẩn cúi người, cố tình cọ chóp mũi mình vào mũi cô, thỉnh thoảng lại mổ nhẹ lên môi cô một cái.
Quý Tư Hạ lùi về sau né tránh những nụ hôn vụn vặt như chim gõ kiến của anh, đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết, vội vàng giải thích: "Bởi vì theo góc nhìn của em lúc đó, em hoàn toàn không biết tình cảm anh dành cho em sâu đậm đến mức nào, anh nghiêm túc đến đâu, và sự yêu thích ấy có thể kéo dài bao lâu. Thế nên đương nhiên em phải tìm hiểu anh thật cẩn thận rồi."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, anh không nhịn được mà bật cười trầm thấp: "Tìm hiểu ra kết quả thế nào..."
Anh kéo dài giọng, bắt chước đúng ngữ điệu của cô để nói ra kết quả:
"Hóa ra là chung thủy sắt son, đời này không phải em thì không được."
Quý Tư Hạ bị sự hóm hỉnh trong lời nói của anh chọc cười.
Giây tiếp theo, bàn tay Bạc Trọng Cẩn đang ôm sau eo cô dời lên sau gáy, giữ chặt lấy rồi đột ngột cúi đầu ngậm lấy bờ môi cô.
Thừa dịp cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã thuần thục dùng lưỡi tách mở hàm răng cô, mãnh liệt tiến vào càn quét.
Quý Tư Hạ mềm nhũn cả hai chân, suýt chút nữa đứng không vững, may mà cánh tay kia của Bạc Trọng Cẩn đã nhanh nhạy đỡ lấy vòng eo cô.
Quý Tư Hạ bị anh lấn tới, lùi lại vài bước cho đến khi lưng tựa sát vào cánh cửa tủ. Anh đứng sát rạt bên cô, lại kéo cổ tay cô vòng lên cổ mình.
Tư thế này khiến Quý Tư Hạ hoàn toàn không còn đường lui, chỉ có thể toàn tâm toàn ý cảm nhận mọi sự nồng nhiệt mà Bạc Trọng Cẩn mang đến.
Đôi môi nóng bỏng của anh trượt xuống, m*n tr*n trên cần cổ và bờ vai cô. Quý Tư Hạ chỉ kịp tranh thủ chút khe hở để hé môi dồn dập hít thở. Lúc này, hơi thở của cô đã tràn ngập mùi hương của Bạc Trọng Cẩn. Vì cảm giác ngứa ngáy ở cổ và vai, nhịp thở của cô còn dồn dập hơn cả lúc hôn.
Cô không chịu nổi nữa, đưa tay đẩy anh ra nhưng không đẩy nổi.
Miếng ngọc Phật trước ngực Quý Tư Hạ dán sát vào làn da, mang theo nhiệt độ ấm nóng của cơ thể cô.
Khi Bạc Trọng Cẩn hôn đến vị trí đó, anh từ từ dừng lại.
Anh nhìn đăm đăm vào miếng ngọc Phật đeo trên cổ cô, ra chiều suy nghĩ, rồi đột nhiên cúi người bế bổng cô lên, sải bước ra khỏi phòng thay đồ.
Hai má Quý Tư Hạ ửng hồng, đôi mắt ngấn nước long lanh. Vốn tưởng anh sẽ bế mình lên giường, không ngờ Bạc Trọng Cẩn lại bước ra khỏi phòng ngủ, đi thẳng về phía thư phòng.
Cô khẽ th* d*c, khó hiểu hỏi: "Vào thư phòng làm gì cơ?"
"Lát nữa em sẽ biết." Bạc Trọng Cẩn cố ý úp mở.
Trong thư phòng.
Bạc Trọng Cẩn đặt cô ngồi lên ghế. Ngay trước mặt cô, anh nhập dãy số ngày sinh của hai người để mở chiếc két sắt.
Thứ đầu tiên Quý Tư Hạ nhìn thấy là hai cuốn sổ đăng ký kết hôn đặt ngay trên cùng. Hồi mới đi đăng ký về, Bạc Trọng Cẩn đã giữ lấy cả hai cuốn, hóa ra là anh đem cất kỹ trong két sắt.
"Anh để giấy đăng ký kết hôn trong két sắt làm gì vậy?"
Bạc Trọng Cẩn trả lời một cách vô cùng hiển nhiên: "Két sắt chẳng phải dùng để cất giữ những thứ quan trọng sao?"
Cũng đúng, một lý do không thể bắt bẻ vào đâu được.
Chưa để cô hỏi thêm, Bạc Trọng Cẩn lại lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương đưa đến trước mặt cô.
Quý Tư Hạ ngẩn người: "Bên trong là gì vậy anh?"
Bạc Trọng Cẩn hơi hất cằm ra hiệu: "Em tự mở ra xem chẳng phải sẽ rõ sao?"
Dưới ánh mắt chăm chú của anh, Quý Tư Hạ từ từ mở hộp. Bên trong chính là mặt dây chuyền ngọc Phật mà cô từng đánh mất.
Đôi mắt Quý Tư Hạ ánh lên sự ngỡ ngàng rõ rệt, nhịp thở cũng theo đó mà khựng lại. Cô không dám tin vào mắt mình: "Sao miếng ngọc Phật này của em lại ở chỗ anh?"
Sợi dây chuyền này là món quà bà ngoại tặng cô lúc mới chào đời, cô đã đeo nó từ nhỏ đến lớn như một vật hộ mệnh.
Hồi đó sau khi phát hiện miếng ngọc bị mất, cô đã tìm kiếm khắp nơi mà không thấy. Suốt một thời gian dài cô cứ thẫn thờ như người mất hồn, cảm giác như trái tim bị khuyết mất một mảnh.
Bạc Trọng Cẩn bế cô ngồi lên đùi mình, hôn nhẹ lên má cô một cái: "Anh nhặt được ở dưới gầm ghế sofa ngoài ban công phòng bệnh của em."
"Lúc đó tập báo cáo trên tay anh bị rơi xuống đất, khi cúi xuống nhặt thì tình cờ nhìn thấy nó dưới gầm ghế. Anh biết chắc chắn là của em, vốn định trả lại ngay nhưng em đã đi rồi, anh đành phải tạm thời giữ hộ. Ai ngờ một lần giữ hộ lại kéo dài suốt ngần ấy năm."
Quý Tư Hạ đưa tay chạm vào miếng ngọc Phật, cảm nhận cái chạm mát lạnh. Bao nhiêu năm trôi qua, miếng ngọc vẫn bóng mịn, đủ thấy người giữ nó đã nâng niu, chăm chút đến nhường nào.
Vốn nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ tìm lại được, không ngờ món đồ tưởng chừng đã mất lại nằm trong tay Bạc Trọng Cẩn.
Quý Tư Hạ tinh ý nhận ra điều gì đó trong lời nói của anh, cô ngước mắt nhìn: "Lúc em đã rời viện dưỡng bệnh rồi, anh còn vào phòng bệnh của em làm gì?"
Bạc Trọng Cẩn nhìn cô cười như không cười, anh nhướng mày, giọng điệu có phần lười biếng: "Thì anh vào đó để nhìn vật nhớ người chứ sao."
"..."
Quý Tư Hạ quan sát miếng ngọc, cảm thán: "Anh bảo quản nó tốt thật đấy."
"Thực ra hồi ở nước ngoài, anh toàn lén đeo nó đấy." Bạc Trọng Cẩn thú nhận, đôi mắt anh dưới ánh đèn sâu thẳm mà lấp lánh, nhìn cô không chớp mắt:
"Lúc chia tay, em chẳng để lại cho anh chút kỷ vật nào cả, miếng ngọc Phật này coi như là thứ để anh nhung nhớ. Nó là vật tùy thân em mang từ bé, anh đeo nó trên người, luôn có cảm giác như mình đang được ở thật gần trái tim em."
Cõi lòng Quý Tư Hạ khẽ lay động, cô cảm nhận được sức nặng tình cảm ẩn chứa trong từng lời nói của anh.
Bạc Trọng Cẩn dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên chiếc hộp, khóe môi nhếch lên: "Giữ giúp em bao nhiêu năm nay, giờ vật về tay chủ cũ nhé."
Ngón tay Quý Tư Hạ nhẹ nhàng m*n tr*n miếng ngọc, rồi lại chạm vào miếng ngọc đang đeo trên cổ mình, trong lòng liền đưa ra một quyết định.
Cô lấy mặt dây chuyền trong hộp ra, nắm lấy sợi dây tết, quay sang nhìn Bạc Trọng Cẩn: "Anh cứ tiếp tục đeo nó được không?"
Bạc Trọng Cẩn thoáng ngỡ ngàng: "Em muốn tặng cho anh sao?"
"Vâng, nếu anh đã đeo nó suốt những năm tháng ở nước ngoài rồi, thì cứ tiếp tục đeo đi." Quý Tư Hạ mỉm cười dịu dàng, lúm đồng tiền bên khóe môi hiện lên cực kỳ ngọt ngào:
"Hy vọng nó cũng có thể phù hộ cho anh luôn bình an khỏe mạnh."
"Cho anh thật à?"
Quý Tư Hạ gật đầu không chút do dự: "Vâng ạ."
Đáy mắt Bạc Trọng Cẩn cuộn trào những tia cảm xúc mãnh liệt: "Vậy em tự tay đeo cho anh đi."
Quý Tư Hạ khẽ mím môi, nới lỏng nút thắt phía sau sợi dây. Bạc Trọng Cẩn ngoan ngoãn cúi đầu xuống, để cô tự tay đeo lên cổ mình rồi thắt lại thật chặt.
Sau khi đeo xong, anh rũ mắt nhìn miếng ngọc Phật đang nằm trước ngực mình, khóe môi bất giác cong lên.
Anh khẽ nheo mắt, ánh nhìn luân chuyển giữa miếng ngọc trên cổ cô và miếng ngọc của mình, ý cười dạt dào: "Thế này có tính là dùng đồ đôi không nhỉ?"
Kể từ lần nhìn thấy Quý Tư Hạ cùng một người đàn ông lạ mặt mặc đồ trông rất giống đồ đôi ở sân bay, thời gian qua Bạc Trọng Cẩn luôn dốc lòng săn lùng đồ đôi trong nhà, mua sắm trên mạng rất nhiều.
Lắc tay và nhẫn đôi thì phải đặt làm riêng, mặt trong nhất định phải khắc chữ cái đầu trong tên của hai người.
Cốc đánh răng cũng phải là tông màu xanh - hồng dành cho các cặp đôi.
Thậm chí trong phòng thay đồ, cứ mỗi bộ quần áo của cô là anh lại bắt buộc phải có một bộ tương ứng để phối cùng.
...
Nguyên nhân cuối cùng khiến Quý Tư Hạ nhịn không nổi, phải lên tiếng yêu cầu Bạc Trọng Cẩn dừng cái trò đồ đôi này lại là vì một buổi tối nọ, cô phát hiện anh đã đổi bát ăn cơm trong nhà thành bộ bát "ông xã - bà xã".
Mỗi lần dùng bữa, nhìn thấy những dòng chữ và hình nhân vật hoạt hình in trên bát là cô lại thấy cạn lời. Nếu cô không can thiệp, e là Bạc Trọng Cẩn còn làm tới nữa.
Thấy giờ này anh vẫn còn vương vấn chuyện đồ đôi, Quý Tư Hạ liền lườm anh một cái hờn dỗi.
Bạc Trọng Cẩn hiểu ý, chỉ cười một cách đầy lơ đãng.
***
Trong đêm.
Quý Tư Hạ đang thiu thiu ngủ thì trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được người đàn ông bên cạnh đang tiến sát lại phía mình.
Mấy ngày nay Bạc Trọng Cẩn nói là theo đuổi cô, ban ngày cũng cư xử cực kỳ đúng mực, ra dáng một người theo đuổi đạt chuẩn. Nhưng cứ hễ đến đêm, khi cô đã ngủ say, anh lại không kiềm chế nổi mà lén hôn cô.
Lén hôn thì thôi đi, coi như là phần thưởng cho anh, nhưng Bạc Trọng Cẩn thực sự rất quá đáng. Lần nào anh cũng không chỉ hôn trộm, mà còn vừa hôn vừa th* d*c bên môi, bên tai cô bằng chất giọng khàn đặc đầy gợi cảm, khiến người ta phải đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch.
Sau khi th* d*c chán chê, anh mới rón rén thức dậy, rời khỏi phòng ngủ, khoảng nửa tiếng sau mới mang theo luồng khí lạnh ngắt trở về giường.
Từ sau trận cãi vã cộng thêm kỳ sinh lý của cô, cô và Bạc Trọng Cẩn quả thực đã rất lâu không làm chuyện đó. Quý Tư Hạ chỉ thầm thấy may là hiện giờ đang mùa hè, anh còn có thể tắm nước lạnh để hạ hỏa.
Đang mải suy nghĩ, trên môi bỗng cảm thấy mềm nhũn, Bạc Trọng Cẩn lại đến hôn lén cô rồi.
Đêm nào anh cũng làm vậy khiến Quý Tư Hạ ngủ không ngon giấc, lại còn phải khổ sở kiềm chế phản ứng của cơ thể, không ngừng giả vờ ngủ trước mặt anh.
Chẳng mấy chốc, Bạc Trọng Cẩn vừa hôn vừa tỏa ra hơi thở trầm khàn bên tai cô.
Hai tai Quý Tư Hạ bắt đầu nóng ran, bàn tay buông thõng bên hông vô thức bấu chặt lấy ga giường dưới thân.
Thế nhưng đêm nay, dường như anh muốn kéo dài thời gian hơn mọi khi. Mãi mà chẳng thấy anh có ý định đứng dậy, cô cảm giác đôi môi mình trong miệng anh đã trở thành một miếng bánh ngọt lịm, được anh nếm đi nếm lại không biết bao nhiêu lần.
Kỳ sinh lý của Quý Tư Hạ đã kết thúc được mấy ngày, hiện tại lượng hormone trong cơ thể tăng cao, cô cũng chẳng thể kháng cự nổi những chuyện này, cơ thể vô thức mềm nhũn ra.
Đến khi đôi môi ướt át, nóng bỏng của Bạc Trọng Cẩn hôn lên cổ mình, Quý Tư Hạ triệt để xù lông. Cô đột ngột mở bừng mắt, đẩy mặt anh ra rồi nhoài người bật chiếc đèn ngủ đầu giường lên.
Ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra, bao trùm lấy cả hai người.
Quý Tư Hạ ngoảnh đầu nhìn Bạc Trọng Cẩn, lồng ngực phập phồng: "Bạc Trọng Cẩn! Anh có định ngủ nữa không hả?"
Trên môi Bạc Trọng Cẩn vẫn còn lấp lánh vệt nước ướt át. Thấy cô bị mình làm cho tỉnh giấc, trên mặt anh hoàn toàn không có vẻ gì là lúng túng khi bị bắt quả tang làm chuyện xấu.
Đầu lưỡi anh đẩy nhẹ vào chân răng, l**m đi giọt nước vương trên môi, uể oải lên tiếng: "Không giả vờ ngủ nữa à?"
"Em đang ngủ thật, là bị anh hôn cho tỉnh đấy! Anh hôn mạnh bạo như thế, lại còn..." Những lời tiếp theo, Quý Tư Hạ cảm thấy hơi khó mở miệng.
"Anh còn th* d*c bên tai em đến mức đó, em làm sao mà không tỉnh cho được?"
Bạc Trọng Cẩn nhếch môi bật cười thành tiếng, tình ý trong đôi mắt đen hiện lên rõ mồn một, chất giọng khàn khàn trêu người: "Không rên cho em nghe, thì làm sao quyến rũ được em đây hả cục cưng?"
"Anh!"
Lúc cô ngồi dậy đã vô tình làm chiếc chăn mỏng đắp trên người cả hai tung ra, khiến trạng thái lúc này của Bạc Trọng Cẩn bị phơi bày trọn vẹn không sót chút gì.
Nhịp tim Quý Tư Hạ như hẫng đi một nhịp, cô thầm nuốt nước bọt, cảm thấy hai má bắt đầu nóng bừng.
Bạc Trọng Cẩn nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của cô bằng ánh mắt rực lửa. Anh từ từ rướn người ép sát lại, giọng nói trầm khàn như đang mê hoặc trái tim cô:
"Bé cưng chịu hết nổi rồi, là vì bị anh quyến rũ rồi sao?"
"... Không có, mau ngủ đi."
Quý Tư Hạ cắn môi, hơi thở nồng nặc mùi vị nam tính của anh nhanh chóng bao phủ lấy cô. Hàng mi dài như lông chim của cô không nhịn được mà khẽ rung động, hệt như nhịp tim đang loạn nhịp của cô lúc này.
Bạc Trọng Cẩn khẽ cười nhạt.
Ngay khi Quý Tư Hạ định nằm xuống, anh đột ngột đưa tay kéo mạnh cô vào lòng.
Cõi lòng Quý Tư Hạ thắt lại, cô thốt lên một tiếng kêu khẽ theo bản năng: "Á..."
Bạc Trọng Cẩn một tay ôm chặt lấy cô, bàn tay to lớn, nóng hổi còn lại đã luồn vào bên dưới chiếc váy ngủ màu xanh nhạt. Quý Tư Hạ không kịp ngăn lại, chỉ nghe thấy tiếng cười khẽ bật ra từ yết hầu anh. Đôi mắt đen láy ngập tràn ý cười của anh đóng đinh vào đôi mắt đang hờn dỗi lẫn ngượng ngùng của cô, anh lên tiếng công bố đáp án:
"Xem ra bé ngoan thực sự bị anh quyến rũ mất rồi."