Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 65: Đừng ghét anh, đừng rời xa anh.

Quý Tư Hạ đột ngột trở về nhà, làm xáo trộn hoàn toàn kế hoạch của Bạc Trọng Cẩn. Dù có tính toán kỹ lưỡng đến đâu cũng không tránh khỏi sơ hở, cuối cùng anh vẫn bị cô bắt quả tang.

Bạc Trọng Cẩn đẩy thẳng cửa phòng tắm bước ra, thậm chí còn chẳng kịp quấn khăn tắm. Anh cứ thế để cơ thể tr*n tr** sải bước thật nhanh đến trước mặt cô, vội vã ôm chặt cô vào lòng.

Trong lòng Quý Tư Hạ đang kìm nén cơn giận. Ngay khoảnh khắc anh chạm vào, cô liền giơ tay đẩy mạnh vào vòng eo săn chắc của anh. Lập tức, hai bàn tay cô dính đầy những giọt nước lạnh buốt, ướt sũng từ người anh truyền sang.

Quý Tư Hạ nhíu chặt đôi mày thanh tú, bực bội nói: "Anh đừng ôm em."

Ban nãy, cô tận mắt nhìn thấy Bạc Trọng Cẩn tắt vòi nước lạnh, còn lúc này là cảm giác trực tiếp về sự nóng lạnh cực đoan đang đan xen ngay trên cơ thể anh. Vì đang cảm cúm nên nhiệt độ cơ thể anh rất cao, nhưng do vừa tắm nước lạnh xong nên giờ phút này, trên người anh lại phủ một lớp nước lạnh toát.

Dù đang là mùa hè, Quý Tư Hạ vẫn bị cái lạnh ấy làm cho rùng mình. Thế nhưng, Bạc Trọng Cẩn lại hoàn toàn không màng đến sức khỏe của chính mình. Giấu cô, chẳng biết anh đã tắm nước lạnh như thế này bao nhiêu lần rồi.

Càng cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ người Bạc Trọng Cẩn, ngọn lửa giận dữ trong lòng cô càng bùng cháy dữ dội, đến mức cô chẳng muốn đoái hoài gì tới anh nữa. Nhưng hai cánh tay Bạc Trọng Cẩn siết quá chặt, Quý Tư Hạ căn bản không sao vùng vẫy thoát ra được.

Cô giận quá hóa gắt: "Bạc Trọng Cẩn, anh buông em ra đi chứ!"

Bạc Trọng Cẩn cúi người, không những không buông tay mà còn vòng tay siết chặt hơn nữa. Anh khom lưng, vùi mặt vào hõm vai cô: "Anh không buông đâu, bảo bối, em nghe anh giải thích đã."

Chỉ cần nghĩ đến việc anh tự hành hạ cơ thể mình như vậy, Quý Tư Hạ căn bản không thể nào giữ nổi bình tĩnh để nói chuyện với anh.

"Giải thích ư? Anh còn muốn giải thích chuyện gì nữa hả?" Quý Tư Hạ cười lạnh, "Anh đã bị em bắt quả tang ngay tại chỗ rồi, còn gì để mà chối cãi nữa đâu?"

Bạc Trọng Cẩn lắc đầu, vội vã giải thích với cô: "Lúc anh đổ bệnh, cơ thể suy nhược, em lại đối xử với anh tốt hơn hẳn ngày thường. Anh trót quyến luyến cảm giác được em trân trọng, chăm sóc tỉ mỉ thế này. Hạ Hạ, anh chỉ muốn em dành thời gian ở bên anh nhiều hơn thôi. Anh muốn hai mươi bốn giờ mỗi ngày đều được ở cạnh em, như vậy thì mấy kẻ hèn hạ rình rập muốn phá hoại gia đình chúng ta bên ngoài sẽ chẳng có cơ hội nào mà lợi dụng được nữa."

Quý Tư Hạ hít hít mũi, vặn hỏi lại: "Thế nên anh mới tắm nước lạnh, liên tục tự hành hạ bản thân mình như vậy à?"

"Anh biết làm thế là sai rồi, em đừng giận anh nữa nhé." Bạc Trọng Cẩn nhận lỗi cực kỳ nhanh chóng.

"Biết là sai mà anh vẫn làm đó sao?"

"Ngày mai đã là sinh nhật em rồi, đêm nay chúng ta đừng vì chuyện vặt vãnh này mà cãi vã nữa nhé." Bạc Trọng Cẩn nhắc đến sinh nhật cô với hy vọng cô có thể mềm lòng, đồng thời liên tục cam đoan với cô hết lần này đến lần khác: "Từ nay về sau anh sẽ không như vậy nữa đâu. Hạ Hạ, em tha thứ cho anh lần này được không?"

Sau khi nghe xong, Quý Tư Hạ lại càng tức giận hơn, thậm chí còn khó lòng tin nổi: "Chuyện vặt vãnh ư? Anh tự chà đạp sức khỏe của mình mà trong mắt anh chỉ là chuyện vặt vãnh thôi à?"

"Anh không có ý đó đâu," Giọng điệu của cô lộ rõ vẻ ngày càng thất vọng, khiến Bạc Trọng Cẩn càng thêm luống cuống, "Sinh nhật của em quan trọng hơn chuyện này nhiều. Em đừng vì chuyện này mà tức giận rồi ảnh hưởng đến tâm trạng."

Quý Tư Hạ ngừng kháng cự, mặc cho anh ôm lấy mình, chợt chuyển sang một chuyện khác: "Không tức giận vì chuyện này, vậy cái chuyện anh tự ý gắn máy định vị vào chiếc nhẫn kim cương hồng, đã đủ để em phải tức giận chưa hả?"

Thân hình Bạc Trọng Cẩn lập tức cứng đờ. Anh chậm rãi thẳng lưng lên, cúi đầu quan sát biểu cảm trên gương mặt cô, trong đôi mắt đen láy tràn ngập vẻ thấp thỏm bất an: "Em..."

Quý Tư Hạ cắn chặt môi, giơ tay phải lên, xoay mặt trong chiếc nhẫn kim cương hồng cho anh xem.

"Bên trong chiếc nhẫn này có máy định vị, đúng không?"

Bạc Trọng Cẩn nhíu chặt mày, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng tắp, không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Nhắc đến chuyện này, cơ thể Quý Tư Hạ liền run lên bần bật. Thấy Bạc Trọng Cẩn không dám trả lỗi, đáp án cho câu hỏi này trong lòng cô đã quá đỗi rõ ràng rồi.

"Bạc Trọng Cẩn, anh trả lời em đi chứ."

Thật lâu sau, yết hầu Bạc Trọng Cẩn mới khẽ trượt lên trượt xuống. Anh rủ hàng mi ướt đẫm, cất giọng khàn đặc: "Đúng vậy."

Việc Bạc Trọng Cẩn chính miệng thừa nhận và việc bản thân cô tự suy đoán mang lại hai cảm giác hoàn toàn khác biệt. Quý Tư Hạ thở gấp, đầu ngón tay bấm mạnh vào lòng bàn tay.

"Tại sao anh lại làm như vậy? Anh muốn biết vị trí của em, anh hoàn toàn có thể trực tiếp hỏi em mà, có phải em sẽ giấu giếm không nói cho anh biết đâu. Tại sao anh lại phải dùng đến cách thức này chứ? Hơn nữa, sau khi chúng ta làm hòa, anh lại chọn cách giấu nhẹm chuyện này cho đến tận bây giờ."

"Nếu đêm nay em không tình cờ phát hiện ra, anh còn định giấu em đến bao giờ nữa đây?"

Giữa muôn vàn lời chất vấn của cô, Bạc Trọng Cẩn không tìm thấy nổi giọng nói của chính mình, chỉ cảm thấy cổ họng thắt lại từng cơn, như thể bị thứ gì đó nghẹn ứ ở bên trong.

"Anh xin lỗi Hạ Hạ..."

Những việc anh làm quả nhiên vẫn khiến cô nổi giận mất rồi. Bạc Trọng Cẩn vốn thừa hiểu rằng, một khi Quý Tư Hạ biết được những chuyện này, cô chắc chắn sẽ vô cùng tức giận.

Quý Tư Hạ hiện tại khó lòng kiểm soát được cảm xúc phẫn nộ của mình, vừa giận dữ lại vừa xót xa. Trong ánh mắt cô lấp lánh ngấn lệ, một lần nữa giơ tay đẩy mạnh Bạc Trọng Cẩn ra. Lần này, Bạc Trọng Cẩn rất dễ dàng bị cô đẩy lùi lại.

"Hiện tại em không có cách nào tha thứ cho anh được." Quý Tư Hạ nhìn anh, chậm rãi lắc đầu.

Vốn dĩ cô đã nguôi ngoai phần nào, chỉ định tối về nói chuyện đàng hoàng với anh, không ngờ lúc về lại thấy anh luôn tự hành hạ cơ thể mình như vậy. Anh thế mà còn cho rằng đây là chuyện nhỏ, cô...

Quý Tư Hạ lùi về sau hai bước, duy trì khoảng cách với Bạc Trọng Cẩn, giọng điệu căng thẳng và lạnh lùng: "Chúng ta hãy tự cho nhau không gian riêng để bình tĩnh lại đi, đêm nay em sẽ ra ngoài ở khách sạn, mấy ngày tới cũng đừng gặp mặt nhau nữa."

Khựng lại một chút, cô lại nhìn chằm chằm Bạc Trọng Cẩn, dặn dò: "... Anh đừng làm mấy chuyện tổn hại đến bản thân nữa đấy."

Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng nước tí tách nhỏ giọt từ vòi sen. Nói xong, Quý Tư Hạ quay người lấy chiếc túi xách trên chiếc ghế cuối giường, đầu không thèm ngoảnh lại mà sải bước thẳng ra cửa phòng ngủ chính.

Bóng lưng cô quyết liệt và lạnh lùng đến thế, chỉ trong vòng hai giây ngắn ngủi, Bạc Trọng Cẩn gần như đã mường tượng ra cả cảnh cô đòi ly hôn, nhẫn tâm vứt bỏ anh rồi. Đêm nay tuyệt đối anh không thể để cô rời đi.

Cơ thể Bạc Trọng Cẩn căng cứng, hốc mắt đỏ hoe. Anh cứ thế nhìn đăm đăm vào bóng lưng cô, ánh mắt vô cùng kiên định, rảo bước vội vã đuổi theo.

Quý Tư Hạ vừa mở cửa phòng ngủ ra, đã bị bàn tay to lớn của Bạc Trọng Cẩn từ phía sau vươn tới, dùng sức đóng sầm lại.

Bạc Trọng Cẩn ôm chặt lấy bờ vai cô từ phía sau, giọng nói hơi run rẩy, nhưng ngữ khí lại mang theo sự áp đặt không cho phép chối từ: "Hạ Hạ, em không được đi! Em không được phép đi đâu hết!"

Vòng tay trên vai cô cứ như một gọng kìm bằng sắt nóng rực, giam cầm lấy cô. Bên sườn mặt cũng áp sát vào khuôn mặt nóng hổi của Bạc Trọng Cẩn, từng luồng hơi nóng phả ra khi anh nói chuyện hầm hập lướt qua vành tai cô. Quý Tư Hạ cố gắng nhịn xuống cảm giác ngứa ngáy, vùng vẫy trong vòng tay anh.

"Bạc Trọng Cẩn, anh lại thế nữa rồi! Anh làm sai, bây giờ lại còn không cho em đi sao?"

"Em cứ tưởng tính kiểm soát của anh không còn mạnh đến thế, hóa ra tất cả chỉ là ảo giác của em thôi, anh vẫn luôn không hề thay đổi."

Bạc Trọng Cẩn run rẩy hôn lên má cô, không mang theo bất kỳ d*c v*ng nào, chỉ cố gắng dùng cách thức này để khiến cô hồi tâm chuyển ý, xin cô đừng nhẫn tâm với anh như vậy.

Anh cất giọng khàn khàn: "Hạ Hạ, giấu giếm em là anh sai, trước đây quả thật anh muốn giám sát mọi động thái của em. Chỉ khi nào có thể nhìn thấy vị trí của em trên điện thoại bất cứ lúc nào, anh mới cảm thấy an tâm được, anh quá sợ hãi việc phải mất đi em rồi..."

"Anh biết làm như vậy trông chẳng khác nào một kẻ điên, em không thích anh kiểm soát quá mức, không thích anh giấu giếm em, lừa gạt em. Nhưng anh cũng hết cách rồi, anh yêu em, anh sợ em sẽ không yêu một kẻ như anh nữa, sợ em không cần anh nữa."

Anh siết chặt cánh tay, hận không thể khảm sâu cô vào trong cơ thể mình. Tấm lưng anh gập xuống hèn mọn, y hệt như tư thế van xin của anh lúc này vậy.

"Bé ngoan, em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, xin em đừng chán ghét anh, đừng bỏ rơi anh, đừng rời xa anh. Em từng nói em thích con người này của anh cơ mà."

Những giọt nước mắt ấm nóng của người đàn ông trào ra từ hốc mắt, từng giọt từng giọt, liên tiếp rơi xuống xương quai xanh và cánh tay Quý Tư Hạ.

Hàng mi Quý Tư Hạ khẽ run lên, động tác gỡ tay anh cũng chợt khựng lại. Cô nín thở, cúi đầu nhìn vệt nước ướt át trên cánh tay mình. Bạc Trọng Cẩn thực sự đã khóc rồi, lần này cô đã tìm được bằng chứng xác thực nhất...

Nước mắt của Bạc Trọng Cẩn cứ thế hiện diện rõ rệt ngay trước mắt cô.