Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 64: Sao anh có thể làm chuyện tổn hại cơ thể mình như vậy?

Sau khi rời khỏi bệnh viện, chỉ cần nghĩ đến những lời Mạnh Viễn Châu nói ở bãi đỗ xe, Quý Tư Hạ vẫn không kìm được cơn giận đang bùng lên. Cho dù là muốn cô tha thứ, sao Mạnh Viễn Châu lại có thể lấy chuyện trước kia Bạc Trọng Cẩn từng làm ra làm cái cớ cơ chứ?

Tối nay cô cũng thực sự được chứng kiến cảnh tượng mà Bạc Trọng Cẩn từng tuyên bố: "Nếu anh nhìn thấy có kẻ định lén hôn cô, anh nhất định sẽ đánh cho tên đó rụng răng."

Lúc anh đánh Mạnh Viễn Châu, từng đòn giáng xuống đều tàn nhẫn, không hề nương tay, hoàn toàn không cho đối phương lấy một giây th* d*c, cũng chẳng hề kiêng nể gì mối quan hệ giữa hai gia đình. Còn Mạnh Viễn Châu lúc trước thấy Bạc Trọng Cẩn lén hôn cô, ngay cả dũng khí bước tới can ngăn cũng không có.

Trong lúc lái xe, Bạc Trọng Cẩn thỉnh thoảng lại quan sát cô qua kính chiếu hậu. Suốt dọc đường, Quý Tư Hạ cứ sa sầm nét mặt, trông cô còn có vẻ tức giận hơn cả anh. Trong đầu anh tự động phát lại những lời cô bênh vực mình ban nãy, sự hung hãn đang cuộn trào trong lồng ngực dường như đều bị mấy câu nói ấy xua tan đi mất.

Về đến gara biệt thự, sau khi đỗ xe xong xuôi, Bạc Trọng Cẩn sải bước nhanh xuống xe, vòng sang phía Quý Tư Hạ. Cô vừa mới tháo dây an toàn, cánh cửa xe bên cạnh đã bị anh kéo mở từ bên ngoài. Trái tim Quý Tư Hạ khẽ thắt lại, thấy Bạc Trọng Cẩn cúi người nhoài vào trong, hơi thở lạnh lẽo mang theo mùi hương nam tính đặc trưng bao trùm lấy cô. Anh cúi đầu ngậm lấy bờ môi cô, dùng sức m*t mát chà xát, lúc như l**m láp, lúc lại như cắn nhẹ, tỉ mỉ phác họa theo viền môi cô.

Con ngươi Quý Tư Hạ khẽ co rụt lại, sợi dây rung động trong lòng bị nụ hôn nồng cháy ngay lúc này trêu chọc. Cô chủ động đưa tay vòng qua cổ anh, dịu dàng đáp lại. Động tác của cô mang theo sự ngượng ngùng và dè dặt, khác hẳn với phong cách mãnh liệt và đầy tính áp chế của Bạc Trọng Cẩn. Nhưng hai phong cách khác biệt ấy khi va chạm lại tạo nên một nụ hôn triền miên đến mức khó lòng dứt ra.

Hồi lâu sau, Bạc Trọng Cẩn mới dần buông đôi môi cô ra, nhưng vẫn lưu luyến hôn nhẹ thêm vài cái. Quý Tư Hạ mở mắt, trong đôi mắt phủ một tầng sương mờ mịt hiện lên vẻ mơ màng, mái tóc cũng có chút rối bời. Ánh mắt hai người giao nhau. Bạc Trọng Cẩn áp tay lên má cô, khẽ v**t v* vành tai, khàn giọng hỏi thấp:
"Bảo bối, ban nãy em làm thế là đang tỏ tình với anh đấy à?"

Hàng mi Quý Tư Hạ khẽ rung lên như cánh bướm, chất giọng vốn dịu dàng lúc này lại thêm phần mềm mại, cô nhướng mắt nhìn anh: "... Gì cơ?"

"Em nói người em thích chính là bản thân anh, sáu năm trước là vậy, bây giờ vẫn cứ là vậy. Mới trôi qua nửa tiếng đồng hồ, em đã quên rồi sao?"

Bạc Trọng Cẩn lặp lại lời cô không sót một chữ. Đôi mắt anh khép hờ, âm thầm đe dọa, dường như chỉ cần cô dám bảo quên, cô đừng hòng bước xuống khỏi chiếc xe này.

Thì ra là anh đang ám chỉ những lời cô nói để bênh vực anh ở bãi đỗ xe. Đôi mắt Quý Tư Hạ long lanh gợn sóng, ánh mắt xoay chuyển, cô không đáp mà hỏi ngược lại: "Anh thấy sao? Chẳng lẽ ý tứ trong lời em nói còn chưa đủ rõ ràng à?"

"Em đừng có hỏi ngược lại anh, em phải trả lời trực tiếp câu hỏi của anh."

Bạc Trọng Cẩn chống hai tay ở hai bên người cô, giam cầm cô vào trước ngực mình, ung dung bức ép. Quý Tư Hạ cắn nhẹ môi, đành phải ngước nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, thừa nhận: "Đúng thế, đó là lời tỏ tình của em dành cho anh."

Nghe được câu trả lời mong muốn, khóe môi Bạc Trọng Cẩn khẽ cong lên, trong đôi mắt đen láy hiện rõ nụ cười: "Vậy trong lòng em, anh là người như thế nào?"

"... Chúng ta nhất thiết phải nói chuyện trong tư thế này sao? Anh cúi khom người như vậy không thấy mỏi à?"

Khoảng cách gần trong gang tấc khiến cô vô cùng căng thẳng, cảm giác mọi cử động nhỏ của mình đều không thoát khỏi đôi mắt anh. Bạc Trọng Cẩn lại cúi đầu hôn chụt lên môi cô một cái:

"Mỏi hay không thì đấy cũng là cơ thể của anh, em không cần bận tâm, chỉ cần trả lời câu hỏi của anh là được."

Thái độ của anh quá đỗi cứng rắn, Quý Tư Hạ đành mím môi, nghiêm túc suy nghĩ: "Anh... Trong lòng em, anh là một người dũng cảm, chính trực, trọng tình trọng nghĩa, lại còn rất lương thiện.

Trước kia anh từng giúp đỡ những bạn học bị bắt nạt, bây giờ anh vẫn đang tài trợ cho những đứa trẻ ở viện phúc lợi. Anh rất có năng khiếu về máy tính. Lần đầu tiên nghe nói về anh, người trong giới đều bảo người sáng lập Sumiss là một thiên tài máy tính."

"Tuy có đôi khi tính tình anh rất tồi tệ, làm việc thì bá đạo lại còn độc đoán. Lúc chúng ta chưa làm hòa, anh đã ép buộc em phải gả cho anh, lúc trước đúng là em rất tức giận, nhưng bây giờ thì hết giận rồi, hơn nữa tính chiếm hữu của anh bây giờ cũng không còn mạnh mẽ như trước, không khiến em cảm thấy bị áp lực nữa."

"Em biết anh đối xử với em rất tốt. Bất luận là khi nào, anh cũng sẽ chống lưng cho em, bảo vệ em. Anh sẽ không lừa dối em, không làm những chuyện gây bất lợi cho em."

Khóe môi Bạc Trọng Cẩn không thể kiềm chế được mà nhếch lên, chỉ là trong mắt lóe qua một tia chột dạ trong tích tắc. Anh làm như đang suy tư, cố ý kéo dài giọng điệu, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt: "Thì ra trong lòng em, anh lại hoàn hảo đến vậy cơ à."

Quý Tư Hạ e lệ, liếc xéo anh một cái: "Đắc ý chết anh rồi chứ gì."

"Ừm," Bạc Trọng Cẩn thản nhiên thừa nhận, đuôi mắt cong lên nụ cười xấu xa, giọng điệu mang theo chút cợt nhả, "Đều khiến ông đây nghe đến mức l*n đ*nh rồi."

Tai Quý Tư Hạ nóng bừng: "Bạc Trọng Cẩn! Anh không thể đứng đắn một chút được à?"

"Anh đứng đắn mà, anh chỉ nói thật thôi."

"..."

Đôi mắt Bạc Trọng Cẩn sâu thẳm. Anh giống như hôn chưa đủ, bờ môi mỏng vẫn cứ lưu luyến dán chặt lấy cô như chẳng muốn rời... Bạc Trọng Cẩn bế bổng cô ra khỏi xe, điêu luyện dùng cùi chỏ đóng cửa xe lại, rồi ôm cô sải bước về phía thang máy.

Quý Tư Hạ ôm lấy cổ anh: "Anh thả em xuống đi, tự em đi được."

Lúc này đương nhiên Bạc Trọng Cẩn không đời nào chịu thả cô xuống. Anh rũ mắt liếc nhìn cô, cười một cách đầy phóng túng:"Làm vợ của anh, đi làm đã mệt rồi, về nhà không cần phải tự mình đi bộ nữa."

"Để chồng làm thay cho."

Nghe thấy giọng điệu kiêu ngạo lại vô cùng cưng chiều của anh, hàng chân mày thanh tú của Quý Tư Hạ không nhịn được mà cong lên. Cô rũ mắt, âm thầm mỉm cười.

/

Dạo gần đây chẳng biết bị làm sao mà Bạc Trọng Cẩn lại bị cảm cúm. Giữa mùa hè nóng bức thế này, đâu thể nào là do bị nhiễm lạnh được. Khả năng cao nhất là do nhiệt độ bên ngoài đang cao lại chui tọt vào phòng điều hòa, lúc nóng lúc lạnh khiến mạch máu co lại, sức đề kháng giảm sút.

Ngày nào Quý Tư Hạ cũng giám sát anh uống thuốc, thế nhưng Bạc Trọng Cẩn uống thuốc cảm mãi mà chẳng thấy thuyên giảm, thậm chí anh còn không đến công ty nữa, cứ ở nhà giải quyết công việc. Nhưng tiến độ dự án do Quý Tư Hạ phụ trách dạo này không suôn sẻ cho lắm, cô không thể suốt ngày túc trực ở nhà được.

Mỗi lúc trước khi ra ngoài đi làm, Bạc Trọng Cẩn đều tiễn cô ra tận cửa, sắc mặt nhợt nhạt, tay che miệng ho khan, trông dáng vẻ ốm yếu bệnh tật càng thêm nghiêm trọng.

"Bảo bối à, anh thấy khó chịu quá, em về nhà sớm với anh có được không?"

Quý Tư Hạ xót xa, chủ động bước tới ôm anh: "Được rồi, em sắp xếp xong công việc rồi sẽ về nhà với anh. Anh nhớ buổi trưa cũng phải uống thuốc đấy nhé."

"Ừm, em yên tâm."

Trong biệt thự không có người chăm sóc Bạc Trọng Cẩn, anh cũng từ chối để người lạ đến nhà chăm nom. Quý Tư Hạ vẫn không yên tâm để anh ở nhà một mình, may mà cô làm quản lý, có thể hạn chế ra ngoài, cứ ở lỳ trong biệt thự để bầu bạn cùng anh.

Bạc Trọng Cẩn biết cô sẽ ở nhà với mình, liền ôm chặt cô vào lòng, luyến tiếc hít hà hương thơm trên người cô. Có đôi lúc sốt đi sốt lại, anh lại cứ như người không có việc gì, còn dỗ dành cô cùng chơi đùa với 'tiểu Cẩn ba mươi tám độ'.

Ban đầu đương nhiên là Quý Tư Hạ cự tuyệt, nhưng Bạc Trọng Cẩn vừa hôn cô vừa bảo không sao đâu, còn nói cảm giác làm thế này sẽ rất khác biệt so với bình thường, xúi giục cô chẳng lẽ lại không muốn thử một lần hay sao? Cô cảm giác Bạc Trọng Cẩn lúc này cứ như bị bà mai nhập vậy, chỉ khác cái là anh đang cật lực tự tiến cử chính mình mà thôi.

Ý chí của Quý Tư Hạ không đủ kiên định, liền bị anh dỗ dành nửa lừa nửa gạt. Ngắm nhìn gương mặt tuấn tú đang ửng đỏ của Bạc Trọng Cẩn, lúc da thịt kề sát nhau, nhiệt độ cơ thể anh rất cao, cảm giác quả thực rất khác so với ngày thường.

Bạc Trọng Cẩn đang ốm mà dường như vẫn có sức lực dùng mãi không cạn, cứ liên tục phục vụ cô, cho đến tận khi nhiệt độ cơ thể Quý Tư Hạ cũng nóng bừng lên theo, hết lần này đến lần khác bị anh đưa l*n đ*nh điểm.

Bây giờ cô và Bạc Trọng Cẩn gần như ở bên nhau suốt cả ngày. Anh cũng chẳng hề thấy chán, ngược lại còn dính lấy cô chặt hơn, nửa bước cũng không rời. Quý Tư Hạ phát hiện dạo gần đây Bạc Trọng Cẩn rất thích nhìn cô chằm chằm. Có những lúc cô làm việc trong phòng sách, anh sẽ lấy cớ muốn giúp đỡ để ngồi cạnh, giúp cô tìm tài liệu.

Nhưng hễ làm xong việc trong tay, anh liền bắt đầu lặng lẽ dán mắt vào cô, mắt không chớp lấy một cái. Tầm mắt của anh vừa trắng trợn lại vừa nóng bỏng, bị cô bắt quả tang không biết bao nhiêu lần.

Lúc đầu Quý Tư Hạ không quen với ánh mắt rực cháy như đuốc sống bên cạnh, nhưng lâu dần về sau, cho dù anh có ngồi ngay bên cạnh nhìn chằm chằm, cô vẫn có thể thản nhiên như không mà tiếp tục công việc.

Quý Tư Hạ chăm sóc Bạc Trọng Cẩn vô cùng tỉ mỉ, hi vọng anh mau khỏi hẳn. Thế nhưng bệnh tình của anh cứ tái đi tái lại mãi, khiến lòng cô rất đỗi sầu não. Thật không khéo là ngay vào tối hôm trước ngày sinh nhật của Quý Tư Hạ, lại có một buổi tiệc xã giao không thể nào chối từ, cô bắt buộc phải ra ngoài ăn tối. Trước khi đi, cô vẫn như mọi khi, đỡ lấy cánh tay anh, kiễng chân lên hôn anh một cái. Cho dù Bạc Trọng Cẩn không muốn cô đi, nhưng anh biết đây là vì sự nghiệp của cô, đương nhiên phải chấp nhận.

"Được rồi, trước khi về nhớ báo cho anh một tiếng nhé."

Anh tựa người vào khung cửa, đôi mắt khép hờ, dáng vẻ lười biếng mệt mỏi, trên người đầy vẻ suy nhược, khiến người ta không nhịn được mà nảy sinh lòng xót thương.

"Vâng ạ."

/

Trong buổi tiệc, Quý Tư Hạ vẫn luôn canh cánh nhớ về Bạc Trọng Cẩn đang ở nhà. Cùng với việc tuần này cô dành ngày càng nhiều tâm sức cho anh, tình cảm giữa hai người không ngừng thăng hoa, dường như chẳng có giới hạn nào cả. Thấy cô cứ thẫn thờ không tập trung, ngay cả Lâm Y Phàm cũng phải lên tiếng hỏi xem có phải cô đang nhớ anh hay không. Quý Tư Hạ chỉ mỉm cười, không trực tiếp trả lời.

Lúc người phục vụ bước vào dọn món ăn lên, đã vô tình làm đổ một bát nước chấm bên cạnh, tay phải của Quý Tư Hạ lập tức bị tạt đầy nước sốt. Người phục vụ hốt hoảng xin lỗi cô rối rít: "Thành thật xin lỗi cô ạ!"

Cũng chẳng phải là chuyện gì to tát, Quý Tư Hạ nhanh chóng rút khăn giấy lau sơ qua, mỉm cười trấn an người phục vụ: "Không sao, không sao đâu, để tôi vào nhà vệ sinh rửa tay một chút là được rồi."

Sau khi lau sơ, cô đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh riêng trong phòng bao. Nước chấm đổ đầy ra tay, mặt trong chiếc nhẫn kim cương hồng chắc chắn cũng dính sốt. Quý Tư Hạ lấy một ít nước rửa tay rồi tháo chiếc nhẫn ra, tạm thời đặt sang một bên. Sau khi rửa tay sạch sẽ, cô lại đưa chiếc nhẫn xả dưới vòi nước, cho đến khi mặt trong hoàn toàn sạch bóng.

Ánh đèn trắng chói rọi lên viên kim cương hồng. Quý Tư Hạ lại một lần nữa cảm thán, chiếc nhẫn mà Bạc Trọng Cẩn đặt làm riêng cho cô quả thực đẹp đến mức không lời nào tả xiết. Một viên kim cương hồng lớn được chạm khắc thành hình bông hoa sen, thiết kế vô cùng dụng tâm. Cô cầm chiếc nhẫn lên, rút khăn giấy lau chùi cẩn thận.

Lúc lau đến mặt trong, đột nhiên Quý Tư Hạ chú ý thấy ngay bên dưới viên kim cương, ở mặt trong có một khối vuông cực kỳ nhỏ. Nó có một đường ranh giới mờ nhạt so với vị trí xung quanh của vòng nhẫn, dường như được đóng khung riêng biệt. Quý Tư Hạ nheo mắt, đưa chiếc nhẫn lên dưới ánh đèn quan sát kỹ. Quả thực là có một khối vuông nhỏ đặc biệt. Phần rìa của nó đã được mài giũa tỉ mỉ, ngày thường nếu chỉ nhìn lướt qua rất khó phát hiện ra. Hồi đó anh trực tiếp nắm lấy tay đeo nhẫn vào cho cô, cô cũng chưa từng nhìn kỹ mặt trong bao giờ.

Kỹ thuật chế tác này trông rất quen mắt. Quý Tư Hạ rũ mắt nhìn sang chiếc nhẫn thông minh đang đặt trên bồn rửa tay. Cô nhanh chóng cầm chiếc nhẫn thông minh lên, lật ngược nó lại... Vị trí con chip định vị mà Bạc Trọng Cẩn từng chỉ cho cô trước đây, cũng là loại khối vuông nhỏ này, ngay cả kỹ thuật chế tác cũng gần như y hệt.

Bên trong chiếc nhẫn kim cương hồng mà Bạc Trọng Cẩn tặng cô, vậy mà lại có gắn thiết bị định vị ư?!

Khi nhận thức được điều này, Quý Tư Hạ như ngừng thở, có chút không thể tin nổi. Thảo nào có rất nhiều lúc, cho dù cô không hề nói, anh vẫn có thể tìm thấy cô một cách chuẩn xác. Trước kia cô cứ đinh ninh rằng liệu có phải chiếc nhẫn thông minh tự động gửi thông tin vị trí không, không ngờ sự thật lại là một thiết bị định vị được giấu trong chiếc nhẫn kim cương này. Anh vẫn luôn giám sát vị trí của cô, vậy mà tuyệt nhiên không hé răng nửa lời. Nếu hôm nay cô không tháo nhẫn ra và phát hiện điểm bất thường này, thì chẳng biết đến bao giờ cô mới nhận ra sự thật.

Trong lòng Quý Tư Hạ đột nhiên rối bời. Khi quay lại bàn tiệc, cô rất khó để tập trung, trong đầu đều chỉ quẩn quanh việc anh giấu giếm chuyện này. Anh muốn biết vị trí của cô, cô hoàn toàn có thể nói cho anh biết cơ mà. Tại sao anh lại phải dùng phương thức này để giám sát hành tung mỗi ngày của cô?

Sau khi xin lỗi đối tác, Quý Tư Hạ dặn Lâm Y Phàm và Đường Khải ở lại tiếp đón, còn cô quyết định ra về trước. Bất chấp việc anh có thể thông qua định vị mà biết cô về sớm, cô cũng không báo trước. Cô hiện tại chỉ muốn hỏi thẳng Bạc Trọng Cẩn xem rốt cuộc bên trong chiếc nhẫn có gắn thiết bị định vị hay không. Rõ ràng anh đã từng nói sẽ không giấu giếm cô bất kỳ chuyện gì nữa cơ mà.

/

Bên trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng. Tâm trạng Quý Tư Hạ vô cùng nặng nề. Sau khi mở cửa bước vào, cô không khỏi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Biệt thự lúc này đã chẳng còn dáng vẻ như lúc cô mới ra khỏi cửa.

Bạc Trọng Cẩn đã một mình tự tay bày biện không gian sinh nhật. Trong phòng khách ngập tràn bóng bay lơ lửng, chủ đạo là màu hồng, trắng và xanh dương. Trên sàn nhà là vô số cánh hoa hồng xếp thành hình trái tim, viền trái tim được bao quanh bởi dải đèn nhỏ lấp lánh lung linh. Trên đảo bếp chất đầy những bó hoa hồng tươi tắn. Thác hoa tươi trải dài từ trên bàn xuống tận sàn nhà, vừa mộng mơ lại vừa vô cùng rực rỡ.

Trái tim Quý Tư Hạ bất giác mềm nhũn, đôi môi mím chặt. Ngọn lửa giận dữ tích tụ suốt dọc đường đi đã bị khung cảnh trước mắt dập tắt đi đôi chút. Cô không thấy bóng dáng anh ở tầng một, chắc hẳn anh đang nghỉ ngơi trên phòng rồi.

Bước lên lầu mở cửa phòng ngủ chính, cô thấy anh cũng không nằm trên giường. Trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy, hóa ra Bạc Trọng Cẩn đang tắm. Cô ngồi xuống ghế đuôi giường, vừa suy nghĩ lát nữa phải hỏi anh thế nào, vừa đợi anh ra ngoài. Thế nhưng mười phút trôi qua, anh vẫn chưa ra ngoài, tiếng nước cũng không hề có dấu hiệu dừng lại. Bình thường Bạc Trọng Cẩn đâu có tắm lâu như vậy.

Lo lắng hơi nước nóng quá nhiều có thể khiến anh ngất xỉu bên trong, cô không màng gì nữa, trực tiếp mở cửa phòng tắm xông vào. Thế nhưng, trong phòng tắm hoàn toàn không có hơi nóng mờ mịt như cô tưởng tượng. Mọi thứ trước mắt đều rõ ràng rành mạch, làm gì có nửa điểm giống vẻ sương khói mờ ảo đâu.

Động tĩnh mở cửa đột ngột của cô đã làm Bạc Trọng Cẩn giật mình. Anh kinh ngạc quay đầu nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự sửng sốt. Cơ thể anh cứng đờ lại, sau khi phản ứng kịp, anh theo bản năng tắt vòi sen đi. Mái tóc đen của anh rủ xuống trước trán, nước nhỏ tong tong. Làn da anh cũng phiếm một tầng ửng đỏ, giọng nói gian nan cất lên: "Sao em lại... đột nhiên về thế này?"

Thế nhưng Quý Tư Hạ đã nhìn thấy hướng vặn của vòi nước, đó là phía vòi nước lạnh.

Trái tim cô bỗng chốc chìm nghỉm, hàng mi khẽ run rẩy, cô không dám tin mà nhìn chằm chằm vào Bạc Trọng Cẩn: "Anh vẫn luôn tắm nước lạnh đấy à?"

"Bảo bối, anh..." Thấy sự tình đã bị vạch trần, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt Bạc Trọng Cẩn. Anh trực tiếp đẩy cửa kính bước về phía cô.

Quý Tư Hạ theo phản xạ lùi về phía sau một bước. Lúc này cô mới đột nhiên hiểu ra mọi chuyện, vì sao bệnh cảm của anh mãi chẳng thấy khỏi, sốt thì cứ lặp đi lặp lại không ngừng. Ngọn lửa giận vốn đã hạ nhiệt bớt vì việc anh trang trí biệt thự, giờ phút này lại bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, trong giọng nói của cô lộ rõ vẻ phẫn nộ:

"Bạc Trọng Cẩn, sao anh lại có thể làm ra cái loại chuyện tự hành hạ cơ thể mình thế này hả?"