Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 48: Bé ngoan, nói em là của anh đi, em là của anh, nói mau

Bạc Trọng Cẩn đem những suy nghĩ u ám và cấm kỵ từng đeo bám anh kể lại thật tỉ mỉ cho cô nghe, chẳng phải là đang khơi gợi những hình ảnh ấy trong tâm trí cô sao?

Điều này làm sao cô có thể không tự tưởng tượng ra cho được?

Trong đầu chỉ cần hiện lên những cảnh tượng đó, cô đã xấu hổ đến mức không chịu nổi, bao nhiêu sức lực còn sót lại đều trút hết lên người anh.

Chẳng cần Quý Tư Hạ phải trả lời, bản thân Bạc Trọng Cẩn cũng có thể cảm nhận được đáp án thông qua sự hòa quyện khăng khít giữa hai cơ thể.

Bởi vì Quý Tư Hạ phản ứng quá đỗi mãnh liệt với những lời anh vừa nói.

Giữa đôi mày rậm của người đàn ông thoáng hiện nét giận dữ, động tác của anh tuy chậm rãi nhưng mỗi một nhịp đều mang theo sự mạnh bạo chạm đến tận cùng.

"Lúc làm với anh, trong đầu lại nghĩ đến người đàn ông khác à? Hửm?"

Mọi thứ dần vượt khỏi tầm kiểm soát, cơ thể Quý Tư Hạ không ngừng run rẩy, nước mắt lại tiếp tục tuôn rơi.

Bạc Trọng Cẩn nhẹ nhàng l**m láp đôi môi mềm mại của cô, nụ hôn vô cùng dịu dàng, cực kỳ nâng niu che chở.

Thế nhưng so với sự cuồng nhiệt mãnh liệt, Quý Tư Hạ thật ra còn sợ hãi sự đối xử dịu dàng như nước nhưng lại triền miên không dứt này của Bạc Trọng Cẩn hơn.

Đây là điều hiếm khi xuất hiện trên người anh.

Cảm giác lạc lõng lạ lùng khiến nỗi bất an trong lòng Quý Tư Hạ nhanh chóng lan rộng, hệt như pháo hoa bay vút lên không trung rồi nổ tung, cảm giác tê dại lan tràn khắp tứ chi.

Ánh đèn trong phòng ngủ còn sáng hơn cả thư phòng, Bạc Trọng Cẩn hiển nhiên cũng không có thói quen tắt đèn. Ngược lại, điều anh thích nhất chính là vào những lúc thế này, dùng ánh mắt nóng rực ghim chặt lấy cô, để đôi mắt đen thẳm kia phản chiếu trọn vẹn dáng vẻ chín mọng của cô.

Tay chân cô mềm nhũn, chiếc váy ngủ trên người đã bị cởi bỏ sạch sẽ ngay từ lúc Bạc Trọng Cẩn thay đổi địa điểm.

Trong giọng nói trầm lạnh của Bạc Trọng Cẩn nhuốm màu khao khát, anh chậm rãi lên tiếng, dường như đang giăng bẫy cô:

"Bé cưng, em nói xem anh phải phạt em thế nào đây?"

Quý Tư Hạ cảm thấy Bạc Trọng Cẩn hiện tại cứ như biến thành một người khác vậy.

Cảm nhận được sự nguy hiểm to lớn hơn, sâu thẳm hơn đang mờ mịt rình rập, Quý Tư Hạ gom góp giọng nói vỡ vụn, hoảng loạn lắc đầu biện minh:

"Rõ ràng là anh... nhắc tới mà... A... em... em không hề nghĩ tới anh ta đâu..."

Đôi mắt của Bạc Trọng Cẩn tựa như một vòng xoáy vô tận, cô chỉ hé đôi mắt nhòa lệ nhìn anh một cái liền như bị hút chặt vào trong.

Lời biện minh của cô dường như đã phát huy chút tác dụng.

Bạc Trọng Cẩn vươn tay dùng phần thịt ngón tay lau đi vệt lệ nơi khóe mắt cô, khàn giọng nói: "Ừm, trách anh lỡ lời."

Trong đêm dài đằng dẵng nồng nàn tình ý của đôi vợ chồng son, anh dở chứng nhắc đến cái tên súc sinh Mạnh Viễn Châu kia làm gì cơ chứ? Cứ để anh ta chết quách ở xó xỉnh nào đi cho rảnh nợ.

Đáy mắt Bạc Trọng Cẩn đỏ ngầu, anh l**m môi, cũng cảm thấy bản thân hơi sơ suất rồi.

Những lúc thế này, anh muốn cả thể xác lẫn tâm hồn của Quý Tư Hạ đều phải nghĩ đến anh.

Bạc Trọng Cẩn nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, mỗi một chữ thốt ra đều như nghiến chặt giữa răng môi, anh trầm giọng ra lệnh: "Em chỉ được phép nhìn anh, nghĩ đến anh thôi."

"Đời này của em chỉ có thể là của anh, là bảo bối của riêng mình anh."

Quý Tư Hạ biết ngay Bạc Trọng Cẩn đâu có dễ dỗ dành đến thế, hơi thở cô nãy giờ vẫn luôn dồn dập chưa từng được buông lỏng.

Xa nhau bao lâu là bấy nhiêu lâu cô chưa từng phải chịu đựng sự đối xử thế này, nước mắt tựa như chuỗi ngọc đứt dây, không ngừng lăn dài vào mái tóc dày của cô.

Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, vệt lệ nơi khóe mắt cô vẫn chưa lúc nào kịp khô.

Lời nói xen lẫn tiếng th* d*c của Bạc Trọng Cẩn cũng giống như động tác của anh, gần như chưa từng dừng lại, dường như có dùng bao nhiêu sức lực cũng không cạn kiệt.

"Không đúng, không chỉ là đời này, đời sau, kiếp sau nữa, đời đời kiếp kiếp, em đều là của anh, và anh cũng là của em, có được không?"

Quý Tư Hạ không thể nào có được vẻ ung dung tự tại như anh, một mặt không chừa chút sức lực nào để bắt nạt cô, mặt khác vẫn có thể giữ mạch suy nghĩ rõ ràng, ép cô phải lặp lại lời anh không sai một chữ.

Phòng tuyến tâm lý của cô bị tác phong mạnh mẽ lúc này của Bạc Trọng Cẩn đánh sụp hoàn toàn, ngay cả tiếng khóc cũng mang theo sự run rẩy khiến người ta xót xa.

"Bạc Trọng Cẩn... thật sự không muốn nữa đâu..."

"Hu hu... đừng nhanh như vậy mà..." Cô đưa tay lên đẩy cánh tay anh, nhưng chẳng thấm tháp vào đâu.

Bạc Trọng Cẩn nghe cô nói chữ không, ánh mắt tối sầm lại: "Không muốn á? Em nói em không cần anh sao?"

Theo sau câu nói đó là một trận bão táp mưa sa đột ngột nổi lên, thế tấn công còn mãnh liệt hơn cả lúc trước.

Lời nói bị hiểu sai ý, Quý Tư Hạ khóc càng dữ dội hơn, trong chốc lát ngay cả một câu thanh minh cũng chẳng thể ghép cho trọn vẹn, vừa mở miệng toàn là những âm thanh vỡ vụn.

Cô đang chìm trong tiếng nấc nghẹn, Bạc Trọng Cẩn bỗng nhiên bóp chặt cổ tay cô ép xuống gối, những ngón tay trượt vào kẽ tay cô, mười ngón tay đan vào nhau thật chặt.

Sức lực trên người Quý Tư Hạ tựa như bị rút cạn toàn bộ, hiện tại thật sự trở thành một con cá mắc cạn, chỉ biết hé môi th* d*c trong hoảng loạn.

"Bé ngoan, nói em là của anh đi, em là của anh, nói mau."

Trong mắt Bạc Trọng Cẩn dường như đang bùng lên một ngọn lửa hừng hực, cháy rực rỡ như sắp sửa trào ra khỏi đôi mắt hẹp dài kia.

Nhiệt độ trong phòng ngủ ngày càng cao, thậm chí Quý Tư Hạ còn cảm thấy không khí xung quanh như đông cứng lại, cô hít thở khó khăn, cổ họng như bị nghẹn đắng, mỗi một nhịp thở đều gian nan vô vàn.

Cô cắn môi vì ngại ngùng không dám mở miệng, Bạc Trọng Cẩn liền sầm mặt xuống càng thêm hung dữ, ép buộc cô phải lên tiếng.

Làn da của Bạc Trọng Cẩn rất trắng, vì cảm xúc quá mức kích động mà trên người anh cũng phủ một lớp hồng nhạt mỏng manh, ngập tràn hơi thở tình ái.

Dù không cần gồng sức, những đường gân xanh dưới lớp da vẫn uốn lượn rõ ràng trên cánh tay anh, trông vừa gợi cảm vừa hoang dã.

Thế nhưng da của Quý Tư Hạ còn trắng hơn cả anh, tựa như đóa ngọc lan đong đưa trong gió mưa, từ cánh hoa đến nh** h** đều trắng ngần sạch sẽ.

Cảm thấy bản thân không thể chống đỡ nổi nữa, cô hơi nghiêng mặt sang một bên, đột ngột cắn mạnh lên cánh tay Bạc Trọng Cẩn.

Cảm giác đau đớn truyền đến từ cánh tay khiến đôi mày Bạc Trọng Cẩn khẽ nhíu lại, anh không kêu đau, cứ mặc kệ cho cô cắn anh, ánh mắt càng thêm đậm đặc như mực.

Bạc Trọng Cẩn thuộc kiểu đàn ông cực kỳ sung mãn trong chuyện ấy, nhưng cũng lại rất chu toàn trong việc chăm lo cho gia đình.

Anh tinh lực dồi dào, có thể đồng thời chăm sóc tốt cho cả bà nội và em gái ở nhà.

Quý Tư Hạ thật sự cảm thấy bản thân sắp điên mất rồi, mồ hôi đầm đìa tối nay khiến khắp người cô chẳng còn chỗ nào khô ráo.

Cô không cắn môi nữa mà bắt đầu lầm bầm oán trách không ngừng, lên án Bạc Trọng Cẩn quá mạnh bạo, quá thô lỗ, cô không thích như thế này chút nào.

Bạc Trọng Cẩn im lặng lắng nghe bài ca than vãn của cô, khóe môi hơi nhếch lên, bật ra một tiếng cười khẩy biếng nhác: "Không thích à?"

"Ướt đẫm thế này rồi mà em còn bảo với anh là không thích sao?"

Bạc Trọng Cẩn xưa nay cứ vào những lúc thế này là lại nói năng chẳng biết kiêng dè, sự tồi tệ và lưu manh ăn sâu vào cốt tủy đều bộc lộ ra hết sạch.

Quý Tư Hạ nghe xong, làn da trắng như tuyết lại càng ửng hồng hơn. Cô vốn da mặt mỏng, căn bản là không thể cãi lại nổi Bạc Trọng Cẩn, chỉ mới nghe thôi mà tứ chi đã tê dại như bị điện giật.

"Không thích cũng không sao, ngày mai là thứ bảy mà cục cưng, chúng ta vẫn còn cả một đêm trọn vẹn, anh sẽ giúp em làm quen nhiều hơn."

"Chuyện này cứ nếm được vị ngọt rồi là sẽ thích thôi, trước kia chẳng phải em thích lắm sao?"

"Cục cưng à, trước kia lần nào em cũng quấn lấy anh vô cùng chặt... Anh không cho là em lại khóc lóc. Mỗi lần anh kết thúc đợt huấn luyện biệt lập, bao nhiêu vốn liếng tích trữ được đều dâng hết cho em, vậy mà em vẫn không chịu dừng lại cơ mà."

"Em không có, không có mà..." Đừng có nói năng tùy tiện như thế.

Bạc Trọng Cẩn cũng chẳng hề nhàn rỗi, anh cúi người dán sát bên tai cô, thì thầm hỏi ý kiến:

"Bé cưng, em cảm thấy tối nay chúng ta nên dùng thêm mấy cái nữa đây?"

Quý Tư Hạ đến một cái cũng chẳng muốn dùng chung với anh nữa rồi.

Thế nhưng câu hỏi của Bạc Trọng Cẩn cũng chỉ mang tính hình thức cho có lệ, căn bản anh chẳng hề có ý định cân nhắc đến ý kiến của cô.

Thể lực hiện tại của Bạc Trọng Cẩn còn đáng sợ hơn cả ngày trước.

Anh rành nhất là trò kéo dài thời gian.

Mỗi khi sắp đến hồi kết, anh sẽ cố ý làm chậm lại để kìm en cơn bùng nổ, nhưng lại nhất quyết không cho cô thời gian để điều chỉnh lại nhịp thở.

Đến lúc cô đã không còn nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu nữa, thì một bàn tay của Bạc Trọng Cẩn vẫn còn có thể đếm đủ.

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn đầy cuồng nhiệt, Quý Tư Hạ thậm chí còn cảm thấy anh đã thoát khỏi mọi sự trói buộc của lý trí và đạo đức, hệt như một con dã thú đang trong trạng thái điên cuồng, càng nhìn càng thấy xa lạ, càng khiến cô sợ hãi co rúm lại.

Có lẽ Bạc Trọng Cẩn cũng ý thức được bộ dạng đáng sợ của anh lúc này.

Anh dùng bàn tay to lớn che khuất đôi mắt cô, không cho cô nhìn thấy dáng vẻ của anh hiện tại.

Cảnh vật trước mắt bị bóng tối thay thế, các giác quan khác của Quý Tư Hạ bị ép buộc phải trở nên nhạy cảm hơn.

Cuối cùng, để có thể kết thúc sớm hơn một chút, Quý Tư Hạ đành phải chọn cách phục tùng. Bạc Trọng Cẩn bảo cô nói cái gì, cô liền ngoan ngoãn nói theo cái đó.

Khi Bạc Trọng Cẩn bế cô lên, anh chạm vào tấm lưng đẫm mồ hôi của cô.

Vẫn rất thơm, mang theo hương thơm thanh mát của sữa dưỡng thể. Bạc Trọng Cẩn không nhịn được lại rúc đầu vào hõm cổ cô, hít sâu một hơi.

Ga trải giường bị vò nhăn nhúm không ra hình thù gì, lại còn bị thấm ướt hơn một nửa, căn bản là không thể ngủ được nữa. Những vỏ bao cao su vứt vương vãi trên tấm thảm dưới sàn nhà, anh cũng chẳng buồn đoái hoài dọn dẹp cho tử tế.

Trong phòng tắm, Quý Tư Hạ nhìn vào gương thấy trên chiếc cổ trắng ngần hiện lên những dấu vết lớn nhỏ đậm nhạt đan xen đầy ám muội, đều là do Bạc Trọng Cẩn để lại.

Bạc Trọng Cẩn tỉ mỉ chăm sóc cô tắm rửa xong xuôi.

Mãi cho đến khi được bế lên chiếc giường lớn sạch sẽ trong phòng ngủ phụ, Quý Tư Hạ vẫn chưa ngừng khóc, bờ vai gầy mỏng manh khẽ run lên theo từng nhịp nấc thút thít, trông vô cùng đáng thương như thể bị bắt nạt quá mức.

Bạc Trọng Cẩn rót một cốc nước mang vào, ngồi xuống mép giường ôm cô vào lòng: "Uống hết đi."

Quý Tư Hạ đôi mắt ngấn lệ, lườm anh một cái sắc lẹm, chẳng thèm để ý đến anh.

"Lười tự uống à? Để anh mớm cho em nhé?"

Vừa dứt lời, Bạc Trọng Cẩn liền đưa cốc nước kề sát môi anh.

Quý Tư Hạ sụt sịt mũi, giật lấy cốc nước, tự cô uống ừng ực.

Có lẽ vì đã được giải tỏa xong xuôi, sự lạnh lùng nơi chân mày Bạc Trọng Cẩn cũng tan chảy đi ít nhiều, cái vẻ tàn bạo hung ác như lúc ở trong thư phòng cũng biến mất sạch sẽ.

Quý Tư Hạ trả lại chiếc cốc không cho anh, xoay người lại đưa lưng về phía anh.

Bạc Trọng Cẩn đặt cốc lên tủ đầu giường, leo lên giường rồi từ phía sau ôm lấy cô vào lòng, sau đó nâng eo cô lên, lật người cô lại để hai người đối mặt với nhau.

Anh thừa biết hiện tại eo của cô chắc chắn là đang rất mỏi.

Tối nay vốn dĩ anh định nương tay nên muốn làm trên giường, nhưng cô lại cứ khăng khăng trốn trong thư phòng không chịu ra. Bạc Trọng Cẩn biết tỏng, nếu anh không đi tìm, chắc chắn cô sẽ cố thức đợi đến khi anh ngủ say mới chịu mò về phòng ngủ.

Về sau Quý Tư Hạ lại dở chứng đòi xem báo cáo khám sức khỏe, càng khiến Bạc Trọng Cẩn tức điên đến mức suýt không thở thông. Anh ôm một cục tức trong bụng, cũng nhất quyết không để cô được dễ chịu.

Hoặc là cứ treo lơ lửng cô ở đó, hoặc là hung hăng tấn công đánh sập mọi phòng tuyến ý chí của cô.

Bàn tay to lớn ấm áp của Bạc Trọng Cẩn dán vào thắt lưng cô, xoa bóp nhẹ nhàng giúp cô: "Có mỏi không?"

"..."

Quý Tư Hạ đáp lại bằng sự im lặng, cô nhắm mắt lại nhưng trong đầu cứ hiện lên những chuyện Bạc Trọng Cẩn đã làm vào tối nay, và cả những lời lẽ ám muội thô thiển mà anh ép cô phải nói ra. Vừa xấu hổ vừa tức giận, nuốt không trôi cục tức này, cô đột ngột mở mắt ra, giơ tay tát Bạc Trọng Cẩn một cái.

"Anh mà cũng còn mặt mũi để hỏi nữa à? Đồ khốn nạn."

Giọng cô trong trẻo thanh thoát, chửi người mà nghe cứ như đang làm nũng vậy.

Nằm trong vòng tay anh nên lực đánh cũng chẳng mạnh mẽ gì cho cam, cái tát này rơi trên mặt Bạc Trọng Cẩn chẳng khác nào một sự tán tỉnh.

Đầu lưỡi Bạc Trọng Cẩn đẩy nhẹ vào bên má vừa bị tát, ánh mắt vương chút lưu manh tà khí, anh nắm lấy bàn tay vừa đánh anh rồi đặt lên đó một nụ hôn chụt một cái, trong cổ họng bật ra tiếng cười trầm đục khàn khàn: "Ông xã kiểm soát bà xã, chẳng phải là lẽ thường tình xưa nay sao?"

Quý Tư Hạ không dám tin vào những gì cô vừa nghe được.

Đôi mắt xinh đẹp mở to trừng trừng, hàng mi khẽ run rẩy: "?? Bạc Trọng Cẩn, anh có cần mặt mũi nữa không hả?"

Chỉ trong một buổi tối mà những lời lẽ trêu ghẹo th* t*c suốt sáu năm trời cô chưa từng được nghe, gần như đã phải nghe sạch sành sanh rồi, giờ lại còn xuất hiện thêm cả những lời mới mẻ này nữa.

"Cần em là đủ rồi."

"..."

Quý Tư Hạ còn định mắng thêm gì đó nhưng Bạc Trọng Cẩn đã không cho cô cơ hội, anh trực tiếp khóa chặt đôi môi cô.

Đầu lưỡi cũng nhân cơ hội đó len lỏi vào trong ngay lập tức.

Đầu lưỡi của Bạc Trọng Cẩn có chút vị đắng chát, giống như hương vị của thuốc tây còn vương lại, Quý Tư Hạ nhạy bén nhận ra điều đó.

Lúc ở trong phòng ngủ hay cả lúc tắm, môi răng anh hoàn toàn không có mùi vị này, nó chỉ xuất hiện sau khi Bạc Trọng Cẩn ra ngoài rót nước quay lại.

Chẳng biết vì sao, Quý Tư Hạ hiện tại vô cùng cảnh giác với bất kỳ điều gì liên quan đến ốm đau bệnh tật.

Cô đẩy anh ra, né tránh nụ hôn nóng bỏng, thở hổn hển hỏi: "Vừa nãy anh uống thuốc à?"

Bạc Trọng Cẩn hơi sững người, nhưng rất nhanh sắc mặt đã khôi phục vẻ bình thường, anh khẽ nhướng mày, ánh mắt phủ một tầng trêu ghẹo, cố ý dời sự chú ý của cô bằng giọng điệu lưu manh tồi tệ:

"Thuốc á? Ông xã em mà cần phải uống thuốc sao? Bản lĩnh của anh là hàng thật giá thật đấy nhé."