Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 47: Anh đã sớm muốn đối xử với em như vậy.

Trước khoảnh khắc ấy, Bạc Trọng Cẩn chưa từng nghĩ có lúc bản thân lại kích động đến mức đôi tay run rẩy không thôi.

Thực tế, tối nay anh đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.

Đã quá lâu rồi anh không nếm trải chuyện đó. Thời gian trước ở Cảng Thành, anh cũng chỉ dỗ dành Quý Tư Hạ giúp mình giải tỏa đôi chút khao khát sục sôi mà thôi. Kể từ khi trở về Kinh Thành, lần nào anh cũng tìm đủ mọi cách để phục vụ cô. Mục đích chính là muốn từng bước khơi gợi những h*m m**n trong thầm lặng, để cơn nghiện sâu trong cơ thể cô trỗi dậy, khiến cô hiểu rõ và chấp nhận từ tận đáy lòng rằng: sau này, ngày nào anh cũng sẽ cùng cô làm những chuyện mật ngọt này.

Bọn họ là vợ chồng hợp pháp, danh chính ngôn thuận, có chuyện gì mà không thể làm chứ?

Thế nhưng đến thời khắc này, mọi chuyện lại khó khăn hơn đôi chút so với những gì Bạc Trọng Cẩn tưởng tượng.

Ánh sáng trong thư phòng vô cùng rực rỡ, chiếc đèn trên mặt bàn tỏa sáng xuống nơi đó, giúp anh nhìn thấu mọi thứ rõ mồn một. Bất cứ một cử động nhỏ nhặt nào cũng không thể thoát khỏi đôi mắt anh. Vậy mà Bạc Trọng Cẩn vẫn mãi chẳng thể tìm đúng vị trí.

Chỉ riêng bước này thôi đã mài giũa kiên nhẫn của anh đến mức đôi mắt đỏ ngầu. Chất giọng vốn dĩ đã dồn dập nay lại càng thêm nặng nề, cả người anh dường như đang phải dốc sức đè nén một thứ bản năng đang chực chờ bùng nổ.

Quý Tư Hạ vừa khóc vừa r*n r*: "Không phải chỗ đó, anh đừng m*t nữa..."

Đôi chân mày lạnh lùng của Bạc Trọng Cẩn nhuốm đầy d*c v*ng, khóe mắt vương sắc đỏ hồng, anh khàn giọng bảo: "Đừng lộn xộn."

Quý Tư Hạ khóc nức nở không chịu nổi. Một chân bị Bạc Trọng Cẩn kẹp chặt, chân kia cũng chẳng thể dùng sức, cô cảm thấy bản thân lúc này hệt như một con cá mắc cạn, sắp sửa phải đối mặt với cục diện "phó mặc cho anh định đoạt".

Trong tình cảnh như thế này mà Quý Tư Hạ vẫn còn có thể phân tâm. Cô không nhịn được mà nhớ lại chuyện trước kia, cái lúc cô đã đồng ý ở bên anh dưới sự tấn công mãnh liệt của Bạc Trọng Cẩn.

Vào tối hôm trước đó, cô đã nhìn ra được việc anh muốn kéo mình đi làm chuyện mờ ám, thế là cô mới bảo phải có báo cáo khám sức khỏe mới thì mới được. Ai ngờ đến tối ngày hôm sau, sau khi Bạc Trọng Cẩn đưa cô về nhà, anh cứ nằm ườn ra đó không chịu đi, lại còn lấy tờ báo cáo khám sức khỏe đã được gấp gọn gàng từ trong túi áo ra cho cô xem. Đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm, ngón tay miết nhẹ qua lòng bàn tay cô, giọng nói trầm khàn hơn bình thường rất nhiều, chỉ mới nghe thôi đã khiến người ta không nhịn được mà chìm nắm:

"Báo cáo khám sức khỏe em cần đây, bây giờ anh có thể làm với em được chưa?"

Lúc cô lại lấy cớ chỗ mình không có "đồ phòng thân" để từ chối Bạc Trọng Cẩn, không ngờ anh trực tiếp lấy một chiếc hộp từ trong cái túi áo bên kia ra, nhét tọt vào tay cô rồi cười ranh mãnh:

"Anh có mang theo."

Căn bản là anh đã có sự chuẩn bị từ trước rồi.

Quý Tư Hạ trước đó đối với chuyện Bạc Trọng Cẩn nói anh là trai tân, thực ra chẳng có cảm giác gì chân thực cả. Cho đến khi Bạc Trọng Cẩn loay hoay mãi một lúc lâu vẫn chưa thành công, thậm chí khiến cô không kìm nén được mà khóc nấc lên, lúc này cô mới có nhận thức trực tiếp nhất đối với lời thú nhận của anh lúc trước.

Việc điều chỉnh độ chính xác chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Sợi dây thần kinh trong đầu Quý Tư Hạ bỗng chốc căng như dây đàn. Thứ cảm giác đã lâu không gặp khiến cô cảm thấy vừa xa lạ vừa sợ hãi, nhịp tim đập nhanh liên hồi. Sự nôn nóng cáu bẳn vừa mới được xoa dịu đôi chút, nhưng trạng thái của Bạc Trọng Cẩn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Anh đang ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, đôi môi mỏng thốt ra hai chữ: "Thả lỏng."

Thế nhưng thấy Quý Tư Hạ nhíu chặt đôi mày ngài, đôi mắt đen của Bạc Trọng Cẩn khẽ nheo lại, huyệt thái dương giật liên hồi, anh nặng nề thở hắt ra một hơi.

Trong thư phòng có bật điều hòa, hơi lạnh tỏa ra nhè nhẹ, thế nhưng vẫn chẳng thể xua đi được sức nóng rực đang lan tỏa nhanh chóng trong không khí. Cả người Quý Tư Hạ và Bạc Trọng Cẩn đều nhễ nhại mồ hôi. Phần tóc mai hai bên má cô đã sớm ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào khuôn mặt, làn da cũng ửng lên màu hồng nhạt.

So với việc Bạc Trọng Cẩn thẳng thắn phơi bày trước mặt cô, Quý Tư Hạ vẫn đang mặc váy ngủ trên người, chỉ có điều vạt váy lại chẳng còn ngay ngắn như lúc bình thường.

Quý Tư Hạ khóc đến mức không chịu nổi, nước mắt lăn dài từ khóe mắt, chảy tuột vào mái tóc dài tựa rong biển. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim mình đang đập rất nặng và rất nhanh, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát.

Cho dù trên mặt bàn có rải rác những tờ giấy lộn xộn, cô vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo của mặt bàn gỗ tự nhiên, điều này tạo nên sự đối lập cực đoan với nhiệt độ trên người Bạc Trọng Cẩn.

Bạc Trọng Cẩn rướn người áp sát vào cô, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sự bá đạo. Anh nhìn những giọt nước mắt long lanh đang lăn dài của cô, nhíu mày dường như không hiểu nổi: "Khóc cái gì chứ? Không phải muốn anh đây điều tra em sao? Chẳng phải là một công đôi việc sao?"

Hàng xương mày sắc sảo của người đàn ông chất chứa sự mạnh mẽ, anh nhìn xuống từ trên cao, đôi mắt đen ghim chặt lấy cô, không bỏ sót bất kỳ một phản ứng nào.

"Vẫn còn muốn khóc à? Nước mắt của em chỉ khiến anh càng không thể kiểm soát nổi bản thân mình hơn thôi."

"Bạc Trọng Cẩn..."

Quý Tư Hạ bất lực bám lấy cánh tay anh đang chống bên cạnh người mình, trong đầu cứ muốn tránh xa anh ra một chút, nhưng với tình thế hỗn loạn lúc này, cô chẳng có lấy một chút cảm giác an toàn nào, thậm chí còn khao khát được Bạc Trọng Cẩn ôm vào lòng.

"Chậm một chút sao?" Trong mắt Bạc Trọng Cẩn ánh lên vẻ xấu xa, anh khẽ cười khàn: "Em chắc chứ? Chậm... một... chút..."

Âm điệu của chữ cuối cùng, Bạc Trọng Cẩn cố tình nhấn giọng rất mạnh.

Quý Tư Hạ đã khóc đến mức không thành tiếng nữa rồi, khóc đến độ đuôi mắt chân mày đều ửng đỏ, trông thật sự đáng thương vô cùng. Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của cô, dường như đã nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cô.

Bạc Trọng Cẩn cũng không mấy hài lòng với hiện tại. Cô nằm như thế này, cách anh quá xa. Anh muốn hôn lên môi cô, muốn hôn lên tai cô, chỗ nào của cô cũng đáng yêu cả, chỗ nào anh cũng muốn hôn.

Trong lòng Bạc Trọng Cẩn trào dâng sự ảo não, ban nãy lẽ ra mình cũng nên uống thêm một cốc nước. Bây giờ anh có cảm giác như một người đang đơn độc lê bước trên sa mạc, không chỉ khô bỏng cổ họng vì thiếu nước, mà hơi thở sau một khoảng thời gian dài vận động cũng ngày càng trở nên nặng nề hơn.

Quý Tư Hạ được Bạc Trọng Cẩn bế bổng lên từ mặt bàn thư phòng, chỉ hờ hững tựa vào mép bàn, còn lại đều phải dựa dẫm vào cơ thể săn chắc đầy cơ bắp của người đàn ông. Người cô cứ thế dán chặt vào trước ngực anh, Bạc Trọng Cẩn chỉ cần hơi cúi cổ xuống là có thể hôn ngay lên làn da mềm mại ấy.

Hương hormone của người đàn ông vây kín lấy cô. Quý Tư Hạ yếu ớt mềm nhũn ngả ra phía sau, toàn bộ đều dựa vào anh... Ngón tay trong vô thức véo mạnh vào những múi cơ trên cánh tay Bạc Trọng Cẩn.

Trong thư phòng, giọng cô đã hơi khản đặc rồi. Trong cơn mơ hồ bỗng nhớ lại chuyện cách đây không lâu Bạc Trọng Cẩn bắt cô phải uống cạn cốc nước kia, hóa ra là để dùng vào lúc này đây.

Bạc Trọng Cẩn nhìn chằm chằm vào nốt ruồi son dưới xương quai xanh của cô, tựa như một nốt chu sa, không ngừng chao đảo trước mắt anh. Nốt ruồi son dường như đã có sinh mệnh vậy, mang theo tính xâm lược và cảm giác chiếm hữu mãnh liệt.

Quý Tư Hạ cuối cùng cũng không nhịn được mà đưa tay lên ôm lấy cổ anh, hé mở hàm răng ngọc ngà, dùng sức cắn mạnh lên bả vai anh. Rõ ràng là cô đã dùng rất nhiều lực, thế mà Bạc Trọng Cẩn lại chẳng hề cảm thấy đau đớn, cứ dung túng cho cô như thế. Nhưng anh cũng là kẻ thù dai, đã trả lại đầy đủ cho cô.

Quý Tư Hạ khó lòng tính toán được thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ biết là Bạc Trọng Cẩn gần như không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cô, đáy mắt đen kịt tựa như vùng biển sâu không thấy đáy, chất chứa những sự nguy hiểm vô tận.

Anh rũ mắt, liếc nhìn vết răng in hằn trên cánh tay, thái độ vô cùng ngạo mạn và xấc xược, khóe môi mỏng khẽ cong lên: "Giỏi chọn chỗ để cắn đấy nhỉ."

Đã đếm không xuể là bao nhiêu lần rồi, chớp mắt một cái trên mặt đất đã vứt chỏng chơ ba bốn vỏ bao, Bạc Trọng Cẩn lại tùy tiện đổ từ trong hộp ra thêm vài cái nữa.

Bạc Trọng Cẩn ép cô phải nói chuyện, nói những lời mà anh thốt ra khỏi miệng. Cho dù chẳng ghép nổi thành một câu hoàn chỉnh, anh cũng nhất quyết bắt cô phải nói theo cho bằng được. Mỗi lần cô khóc đều sẽ đi kèm theo những cơn co thắt, phản chiếu trên người Bạc Trọng Cẩn chính là đôi mắt phượng đỏ ngầu của anh, và những múi cơ lưng cuồn cuộn sức mạnh khiến cô có muốn tóm cũng chẳng tóm nổi, chỉ có thể cố gắng dùng móng tay cấu chặt lấy.

Tuy rằng trong suốt quá trình Bạc Trọng Cẩn luôn gọi cô là cục cưng, nhưng trong giọng điệu lại ẩn chứa sự tức giận pha lẫn hơi thở nguy hiểm, một câu cũng không chịu dỗ dành cô, càng không vì chuyện cô khóc mà chịu dừng lại. Anh chiếm giữ ưu thế chủ đạo, dẫn dắt cô cùng ôn lại bài cũ.

Bạc Trọng Cẩn chằm chằm nhìn vào khuôn mặt đỏ đến mức sắp rỉ máu của cô, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, sự nham hiểm trong ánh mắt không thể nào che giấu được, gần như mổ xẻ từng biểu cảm lướt qua trên gương mặt cô:

"Em và Mạnh Viễn Châu đã từng làm qua chưa?"

Trong lúc Bạc Trọng Cẩn đang làm chuyện này, đột nhiên lại nhắc tới Mạnh Viễn Châu, lòng tự trọng của Quý Tư Hạ phải đón nhận một thử thách lớn hơn bao giờ hết. Cô luống cuống lắc đầu.

Bạc Trọng Cẩn một bên càng làm cô mạnh bạo hơn, một bên tựa như ác ma chậm rãi thốt ra câu hỏi:

"Em cũng sẽ bắt Mạnh Viễn Châu đi khám sức khỏe sao? Em cũng phải xem xong báo cáo khám sức khỏe của cậu ta rồi mới chịu làm à?"

Rất rõ ràng, Bạc Trọng Cẩn vô cùng bất mãn với hành động đòi hỏi báo cáo khám sức khỏe của cô tối nay, bộ dạng giống hệt như đang phát tiết sau khi phải chịu đựng uất ức vậy, đang tố cáo cô đối xử phân biệt.

"Bạc Trọng Cẩn... Đừng mà..."

Bạc Trọng Cẩn bỏ ngoài tai, đôi mắt hẹp khẽ nheo lại, đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, ánh mắt dừng lại ở một nơi:

"Cục cưng à, em tuyệt đối đừng có nói với anh là Mạnh Viễn Châu đã từng đến chỗ này rồi nhé, anh sẽ phát điên lên mất."

Quý Tư Hạ sợ hãi không dám hứng chịu thêm những cơn thịnh nộ của anh, sợ phải đón nhận những hình phạt hung hăng tàn nhẫn hơn nữa, cho dù đã khóc không thành tiếng nhưng vẫn liều mạng lắc đầu biểu thị là không có.

"Em không có... không có đâu ạ."

Cô chưa từng thích anh Viễn Châu, cũng chưa từng ở bên cạnh anh ta, làm sao có thể cùng anh Viễn Châu làm những chuyện này được chứ?

Câu trả lời của cô đã khiến Bạc Trọng Cẩn hài lòng. Anh giúp cô vuốt gọn những sợi tóc ướt dính trên mặt, rủ mắt nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn giàn giụa nước mắt của cô, vừa thuần khiết vừa yêu kiều, anh như ban phát một phần thưởng khi đặt một nụ hôn lên môi cô.

Nước mắt Quý Tư Hạ cứ tuôn rơi không ngừng, khẽ khàng thút thít, Bạc Trọng Cẩn cúi người áp sát cô, dùng phần bụng ngón tay lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt, đưa lên môi nhấm nháp, lẩm bẩm:

"Ừm, cục cưng ngoan lắm, dù cho có là lừa gạt anh thì em cũng phải nói như thế, hiểu chưa hả?"

"Nếu không anh đây thật sự sẽ nhốt em lại như nuôi cừu đấy nhé."

"..." Lần này thì Quý Tư Hạ đã hiểu ra ngay lập tức.

Đôi mắt Quý Tư Hạ đẫm lệ nhạt nhòa, nhìn chằm chằm vào những ngón tay thon dài của người đàn ông, không kìm được mà nhớ lại màn dạo đầu ban nãy dường như cũng là do một tay này của Bạc Trọng Cẩn hoàn thành. Động tác của người đàn ông cứ thong thả từ tốn, trong sự chậm rãi đó lại mang theo sự ung dung tự tại, thế nhưng sự sắc dục không cần bàn cãi kia lại mang theo cả ý vị dụ dỗ.

Trái tim cô run rẩy, phản ứng kịch liệt để đính chính: "Em không lừa anh... Không hề cùng anh Viễn..."

"Được rồi anh biết rồi, bé cưng ngoan, không được phép nhắc đến tên của cái thằng súc sinh đó, cậu ta căn bản là không xứng, cậu ta không xứng."

Người khởi xướng nhắc tới đầu tiên là anh, bây giờ người không cho phép cô thốt ra tên của anh Viễn Châu cũng lại là anh.

Trong đôi con ngươi đen nhánh của Bạc Trọng Cẩn xẹt qua sự tàn bạo. Anh đứng vững cạnh bàn thư phòng, thế nhưng lại có cảm giác như đang đứng trước bờ vực thẳm, bước thêm một bước nữa chính là vực sâu vạn trượng, một khi đã rơi xuống sẽ vạn kiếp bất phục.

Cảm xúc của Quý Tư Hạ trào dâng như sóng cuộn, khóc đến mức chóp mũi cũng đỏ ửng.

"Dừng lại đi..."

Bạc Trọng Cẩn đã chẳng còn nghe lọt tai bất cứ câu nói nào nữa rồi. Bản thân Quý Tư Hạ cũng không hề hay biết, chất giọng vốn dĩ dịu dàng điềm đạm thường ngày của cô lúc này đây đã nhuốm đẫm âm sắc nũng nịu kiều mị.

Trong thư phòng dần dần chỉ còn lại âm thanh của quả lắc đồng hồ và những tiếng th* d*c.

Lúc Quý Tư Hạ được Bạc Trọng Cẩn bế rời khỏi thư phòng, những tờ giấy rơi vương vãi trên mặt bàn đều đã bị thấm ướt nhẹp, công sức cô in ra coi như công cốc.

Trước lúc rời khỏi thư phòng, cô nghiêng đầu nhìn qua chiếc đồng hồ trên tường, đã sắp sửa một giờ sáng mất rồi. Cô nhớ rõ lúc Bạc Trọng Cẩn tới tìm mình mới chỉ mười một giờ đêm, thế mà trong lúc vô tình đã trôi qua gần hai tiếng đồng hồ. Cô giống như một chiếc thuyền nhỏ trôi dạt lênh đênh trên biển cả, chẳng còn biết mình đã ra khơi được bao xa, cũng chẳng phân biệt nổi phương hướng nữa rồi.

Cả một cái hộp vuông vức đã trống rỗng không còn gì.

Quý Tư Hạ vốn cứ đinh ninh rằng Bạc Trọng Cẩn sẽ bế cô vào phòng tắm để tắm rửa, không ngờ anh lại đặt cô lên giường. Bên dưới cơ thể từ mặt bàn lạnh ngắt đổi sang chiếc giường êm ái cũng chẳng mang lại cho cô chút xoa dịu nào. Ngược lại, khi bị đưa đến chiến trường quen thuộc này, trong lòng cô bất giác lại nảy sinh cảm giác như đang phải đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm.

Trên người Bạc Trọng Cẩn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, dưới ánh đèn trong phòng ngủ mang đến một loại dã tính không thể diễn tả thành lời. Anh rướn người, vớ lấy một cái hộp mới toanh trên tủ đầu giường, động tác vô cùng nhanh gọn.

"Không..." Giọng nói Quý Tư Hạ vỡ vụn như thủy tinh.

Bạc Trọng Cẩn hạ thấp giọng, uốn nắn lại lời cô nói: "Không được nói không, em phải nói là em muốn, không được phép từ chối anh đâu đấy, bé cưng à."

Giọng anh lạnh đi vài phần, cũng bắt đầu trở nên bất chấp tất cả: "Em có biết mỗi lần em từ chối anh, anh đều muốn làm em như thế này không hả?"

"..."

"Lúc vừa mới về nước ở bữa tiệc mừng thọ, thực ra anh đã muốn làm như thế này rồi. Tìm một phòng tiệc không có người, bịt mồm em lại rồi lôi em vào trong, l*t s*ch chiếc váy em mặc đôi với Mạnh Viễn Châu ra."

"Mạnh Viễn Châu ở bên ngoài tiếp đón những vị khách đến chúc mừng hai người đính hôn, còn anh thì ở bên trong hung hăng yêu em, có được không?"

Ngữ điệu của Bạc Trọng Cẩn vô cùng đều đều, chỉ có hơi thở là dồn dập, miệng không ngừng thốt ra những lời nói hệt như một kẻ điên, miêu tả chi tiết cặn kẽ cho cô nghe. Những lời lẽ u ám này khiến Quý Tư Hạ sợ hãi khóc càng thảm thiết hơn. b**n th**, kẻ điên, đúng là b**n th** mà, làm gì có người bình thường nào mà trong đầu lại nảy sinh ra những suy nghĩ như thế này chứ?

Chỉ mới nghĩ tới thôi đã cảm thấy quá đỗi cấm kỵ rồi. Không biết là do sợ hãi hay là vì lý do nào khác, cơ thể cô run lên bần bật như cầy sấy.

"Tiểu Cẩn..." Giọng cô hệt như đang niệm chú.

Bạc Trọng Cẩn sững sờ mất trọn hai giây, dưới đáy mắt xẹt qua tia sáng mờ ám, các ngón tay chống đỡ dưới hàm cô, có những giọt nước mắt len lỏi chảy vào giữa kẽ tay anh. Anh cúi đầu, trân trọng m*t mát hôn lên đôi môi đã sưng đỏ của cô, cười khẽ đầy ẩn ý:

"Phản ứng dữ dội thế cơ à? Có phải em đang lén lút tưởng tượng ra trong đầu rồi không hả cục cưng?"