Lâm Thảo và Hoàng Minh vừa rời khỏi khu vực hoang vắng, lòng đầy quyết tâm. Họ biết rằng hành trình của mình không chỉ là sự tìm kiếm công lý mà còn là một cuộc chiến sinh tồn. Mới vừa thoát khỏi một cơn nguy hiểm, nhưng cảm giác bất an vẫn bao trùm.
Chưa kịp thở phào, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía sau. Lâm Thảo quay lại, thấy bóng dáng đen kịt của Tần Lê và những tay sai của cô ta đang tiến đến. Họ như những bóng ma, lạnh lùng và tàn nhẫn.
“Chạy!” Hoàng Minh hô to, kéo Lâm Thảo theo hướng ngược lại. Cả hai lao về phía trước, cảm giác như từng nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực.
“Chúng ta không thể để họ bắt được!” Lâm Thảo thốt lên, trong đầu cô nhanh chóng hình dung ra các cánh cổng thời gian. Nhưng ngay lúc này, cô không thể tập trung.
Tần Lê đứng ở phía xa, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Chạy đi đâu, Lâm Thảo? Dù cô có đi đâu, tôi cũng sẽ tìm ra cô.”
Hoàng Minh nắm chặt tay Lâm Thảo, hai người tiếp tục chạy về phía khu rừng. Mỗi bước chân như đè nặng lên họ, nhưng không ai dám dừng lại.
“Chúng ta cần phải phân tán sự chú ý của họ,” Lâm Thảo nói, lướt qua những ký ức về sức mạnh của mình. “Tôi có thể tạo ra một cánh cổng, nhưng không biết nó có đủ sức kéo dài thời gian cho chúng ta không.”
“Cô làm được,” Hoàng Minh khẳng định, sự tin tưởng trong giọng nói anh như một mũi tên bắn thẳng vào lòng Lâm Thảo. “Chúng ta cần phải cố gắng.”
Khi bọn tay sai của Tần Lê tiến gần hơn, Lâm Thảo dừng lại, hít một hơi thật sâu. Cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh. Bằng sự tập trung, cô bắt đầu tạo ra một cánh cổng nhỏ, ánh sáng xanh lập lòe xuất hiện trước mắt họ.
“Đi!” Hoàng Minh chỉ dẫn, nắm lấy tay Lâm Thảo và kéo cô vào cánh cổng.
Đột ngột, cả hai bị cuốn vào một không gian khác. Họ đứng ở một cánh đồng hoang vu, nơi mà thời gian dường như ngưng trệ. Nhưng không lâu, tiếng bước chân của kẻ thù lại vang lên, gợi nhớ họ về sự nguy hiểm đang cận kề.
“Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây,” Lâm Thảo nói, cảm giác áp lực đè nặng. “Tôi sẽ cố gắng tạo thêm cánh cổng.”
“Cô hãy tập trung,” Hoàng Minh động viên. “Tôi sẽ bảo vệ cô.”
Khi Lâm Thảo cố gắng tập trung để mở cánh cổng mới, Hoàng Minh đứng ở phía trước, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách. Anh cảm nhận được hơi thở của kẻ thù đang đến gần. Những tay sai của Tần Lê không chỉ mạnh mẽ mà còn rất thông minh.
“Cẩn thận!” Hoàng Minh la lên, khi một bóng người lao tới. Đó là Phan Huy, đệ tử trung thành của Tần Lê, với vẻ mặt đầy mưu mô. Hắn ta tạo ra những ảo giác, khiến mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn.
“Chúng ta không thể để hắn đánh lừa,” Lâm Thảo thốt lên, cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn trong lòng. Cô nắm chặt tay Hoàng Minh, lòng quyết tâm dâng trào.
“Cô hãy nhớ, đừng để bản thân bị lừa bởi những gì không có thật,” Hoàng Minh nhắc nhở.
Lâm Thảo gật đầu, cố gắng tập trung. Cô cảm nhận được sức mạnh của thời gian, như một dòng chảy mạnh mẽ trong cơ thể. Với một động tác mạnh mẽ, cô tạo ra một cánh cổng khác, ánh sáng từ đó chiếu rọi khắp không gian.
“Đi!” Hoàng Minh kéo Lâm Thảo chạy vào cánh cổng, nhưng bất ngờ, một cơn gió mạnh thổi qua, làm họ loạng choạng.
“Đừng dừng lại!” Lâm Thảo hô to, nhưng khi họ sắp sửa bước vào cánh cổng, một tiếng nổ vang lên. Đào Phúc, kẻ săn lùng tàn nhẫn, đã xuất hiện. Hắn ta không chỉ mạnh mẽ mà còn khéo léo, khiến Lâm Thảo và Hoàng Minh không kịp trở tay.
“Các ngươi không thể thoát được đâu!” Đào Phúc cười lạnh, ánh mắt thỏa mãn khi thấy nỗi lo lắng trên gương mặt của hai người.
“Chúng ta không thể để hắn chặn cánh cổng!” Lâm Thảo thét lên, những ký ức đau thương về cha mẹ lại ùa về, khiến cô thêm phần quyết tâm.“Cô hãy tập trung!” Hoàng Minh khích lệ, nhưng chính anh cũng cảm thấy áp lực. Họ đang phải đối mặt với nhiều kẻ thù, và thời gian đang dần cạn kiệt.
“Đừng để chúng làm cô phân tâm,” Hoàng Minh nói, giọng anh mạnh mẽ như một tấm khiên bảo vệ. “Tôi sẽ cản chúng lại.”
“Cẩn thận!” Lâm Thảo cảnh báo, khi Hoàng Minh lao về phía Đào Phúc, quyết tâm không để hắn ta ngăn cản.
Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Hoàng Minh với sức mạnh hồi phục nhanh chóng, tấn công Đào Phúc bằng những cú đấm mạnh mẽ, nhưng hắn ta cũng không kém phần nguy hiểm. Những cú ra đòn của hắn đầy tàn nhẫn, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Trong khi đó, Lâm Thảo cố gắng tạo ra cánh cổng thứ ba. Mồ hôi lăn dài trên trán, cô cảm nhận được sức mạnh của thời gian đang dần cạn kiệt. Nhưng cô không thể dừng lại, không thể để mọi thứ tan vỡ.
“Cô làm được!” Hoàng Minh hét lên, giọng anh như ngọn lửa thổi bùng lên trong lòng Lâm Thảo.
Cô tập trung hết sức lực, ánh sáng từ cánh cổng thứ ba dần hiện ra. “Sắp xong rồi!” Lâm Thảo thốt lên, trong lòng tràn đầy hy vọng.
“Chạy vào cánh cổng!” Hoàng Minh la lên khi hắn ta bị Đào Phúc tấn công. Nhưng Lâm Thảo không thể chỉ bỏ mặc anh.
“Hoàng Minh!” Cô thét lên, cảm giác nỗi lo lắng trào dâng. Nhưng anh chỉ mỉm cười, ánh mắt kiên định.
“Đi đi! Tôi sẽ theo sau!”
“Không!” Lâm Thảo không thể để anh lại. Cô lao tới, dùng sức mạnh của mình để tạo ra một bức tường bảo vệ, nhưng lực đẩy từ Đào Phúc lại quá mạnh mẽ.
Cánh cổng rực rỡ mở ra, nhưng thời gian đang trôi qua từng giây một. “Nhanh lên!” Hoàng Minh hối thúc, nhưng Lâm Thảo không thể chỉ nghĩ về bản thân.
“Chúng ta không thể để họ thắng!” Cô quát, và với một quyết định mạnh mẽ, cô kéo Hoàng Minh vào cánh cổng cùng mình.
Khi cả hai bước vào, một cảm giác lạnh lẽo ập đến. Họ lại xuất hiện ở một không gian khác, nhưng không còn thời gian để thở phào.
“Chúng ta vẫn chưa an toàn,” Hoàng Minh nói, ánh mắt anh quét qua không gian xung quanh.
“Chúng ta cần phải tìm nơi trú ẩn,” Lâm Thảo đáp, cảm giác căng thẳng vẫn chưa buông tha cho họ.
Bỗng, một âm thanh từ phía xa vọng lại. “Các ngươi không thể trốn thoát mãi được.”
Giọng nói của Tần Lê vang lên, như một lời hứa hẹn về những thử thách đang chờ đợi họ ở phía trước. Lâm Thảo cảm nhận được nỗi sợ hãi trong lòng, nhưng trong sâu thẳm, cô cũng cảm thấy một sức mạnh mới đang trỗi dậy.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Lâm Thảo khẳng định, ánh mắt cô kiên định. “Chúng ta sẽ chiến đấu cho những gì đúng đắn.”
Hoàng Minh gật đầu, lòng anh cũng tràn đầy quyết tâm. Họ đã bước vào cuộc chiến không chỉ vì bản thân mà còn vì những người đã mất và những người cần được bảo vệ.
Khi họ tiến về phía trước, tiếng gió rít lên như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Tương lai vẫn mờ mịt, nhưng Lâm Thảo và Hoàng Minh sẽ không lùi bước. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những bóng tối đang chờ đợi.