Đứa Con Của Thời Gian

Chương 6: Kẻ Bị Lãng Quên

Lâm Thảo và Hoàng Minh bước ra từ cánh cổng thời gian, một cảm giác lạ lùng lướt qua họ. Họ quay trở lại không gian hiện tại, nhưng những hình ảnh về Tần Lê và những nỗi đau chưa được giải quyết vẫn ám ảnh trong tâm trí Lâm Thảo. Cô cảm thấy như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng, nhưng thực tế lại đầy rẫy những câu hỏi chưa có lời đáp.

“Chúng ta nên làm gì tiếp theo?” Hoàng Minh hỏi, đôi mắt anh tràn đầy lo lắng.

“Trước hết, tôi muốn tìm hiểu về những người mà Tần Lê đã bỏ rơi. Có thể họ có điều gì đó mà chúng ta cần biết,” Lâm Thảo đáp, giọng nói kiên quyết nhưng trong lòng vẫn lấn cấn một nỗi sợ hãi.

Hoàng Minh gật đầu. “Được rồi. Nhưng nhớ rằng chúng ta phải cẩn thận. Nếu Tần Lê phát hiện ra chúng ta đang tìm hiểu về cô ta, có thể sẽ gặp rắc rối.”

Lâm Thảo không thể không nghĩ đến những người mà xã hội đã lãng quên. Có thể họ là những “Kẻ Bị Lãng Quên”, những người sống trong bóng tối, không ai quan tâm đến. Họ có thể là những nạn nhân của những cuộc chiến không hồi kết, giống như cô và Hoàng Minh.

Họ tìm đến một khu vực hoang vắng, nơi mà những tiếng nói bị bóp nghẹt, những giấc mơ bị dập tắt. Trong ánh sáng nhợt nhạt, một nhóm người ngồi quây quần bên nhau. Họ có vẻ ngoài tàn tạ, nhưng ánh mắt họ vẫn chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn.

“Chào mọi người,” Lâm Thảo lên tiếng, cố gắng tạo sự thân thiện. “Chúng tôi đến đây để tìm hiểu về những gì đã xảy ra với các bạn.”

Một người đàn ông cao lớn, với gương mặt khắc khổ, đứng dậy. “Tại sao chúng tôi phải nói với các bạn? Các bạn có gì để giúp chúng tôi không?”

“Chúng tôi không thể thay đổi quá khứ, nhưng chúng tôi muốn tìm cách giúp đỡ,” Hoàng Minh đáp, giọng điềm tĩnh. “Nếu các bạn chia sẻ, có thể chúng ta cùng nhau tìm ra giải pháp.”

Một người phụ nữ trẻ, có vẻ ngoài mỏng manh nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, lên tiếng. “Chúng tôi đã bị xã hội gạt ra ngoài. Không ai còn muốn nghe chúng tôi nói. Chúng tôi chỉ là những người sống sót, không hơn không kém.”

“Nhưng các bạn có sức mạnh,” Lâm Thảo nói, lòng cô dâng trào một cảm xúc mạnh mẽ. “Các bạn có thể trở thành tiếng nói cho những người bị lãng quên khác.”

Cả nhóm im lặng, ánh mắt họ giao nhau. Họ đã quen với sự lạnh nhạt của thế giới bên ngoài, nhưng Lâm Thảo như một luồng gió mới thổi qua cuộc sống tăm tối của họ.

“Các bạn có thể kể cho chúng tôi về những gì đã xảy ra không?” Hoàng Minh hỏi, cố gắng khơi gợi những ký ức.Người phụ nữ trẻ bắt đầu kể, giọng nói cô nhẹ nhàng nhưng đầy nỗi đau. “Chúng tôi từng có cuộc sống bình yên, nhưng rồi những kẻ mạnh mẽ đến, phá hủy mọi thứ. Chúng tôi bị đuổi đi, bị coi như không tồn tại.”

Lâm Thảo lắng nghe, cảm nhận được nỗi đau và sự bất công mà họ phải chịu đựng. Những ký ức của chính cô cũng ùa về. “Tôi hiểu cảm giác ấy,” cô nói, nước mắt lăn dài trên má. “Tôi cũng đã mất đi những người mình yêu thương.”

Người đàn ông cao lớn bước tới gần, ánh mắt anh dịu lại. “Nếu các bạn muốn giúp, hãy giúp chúng tôi tìm kiếm sự công bằng. Chúng tôi không thể làm điều đó một mình.”

“Chúng tôi sẽ đứng bên các bạn,” Lâm Thảo nói, cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta có thể tạo ra một sức mạnh tập thể, đấu tranh cho những gì đúng đắn.”

Cuộc trò chuyện tiếp tục, những câu chuyện đau thương dần được chia sẻ. Lâm Thảo và Hoàng Minh không chỉ trở thành người nghe, mà còn là người đồng hành. Họ lắng nghe từng chi tiết, từng nỗi đau, và từng ước mơ bị lãng quên.

Khi mặt trời lặn, ánh sáng dần nhạt đi, nhưng trong lòng Lâm Thảo lại bừng sáng. Cô cảm nhận được sức mạnh từ những con người này, những “Kẻ Bị Lãng Quên” đang đứng lên tìm kiếm công lý.

“Chúng ta sẽ cùng nhau làm điều này,” Lâm Thảo khẳng định, ánh mắt sáng ngời. “Hãy để tiếng nói của chúng ta vang vọng khắp nơi.”

Hoàng Minh nhìn cô, nụ cười nhẹ hiện lên trên môi. “Tôi luôn tin tưởng vào sức mạnh của cô.”

Cùng nhau, họ bắt đầu hình thành một kế hoạch. Họ sẽ không chỉ là những người quan sát, mà sẽ trở thành những người tạo ra sự thay đổi. Lâm Thảo biết rằng hành trình này sẽ đầy thử thách, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa đã bùng cháy.

Khi họ rời khỏi khu vực hoang vắng, Lâm Thảo cảm thấy một điều gì đó đang chuyển động. Không chỉ là sự kết nối giữa cô và những người này, mà còn là một sức mạnh lớn lao hơn, một hy vọng mà họ có thể tạo ra từ những điều đơn giản nhất.

Nhưng trong thâm tâm, Lâm Thảo không thể gạt bỏ được sự lo lắng. Liệu Tần Lê có nhận ra sự xuất hiện của họ? Liệu họ có đủ sức mạnh để chống lại những kẻ thù đang chờ đợi?

Câu hỏi đó cứ vang vọng trong đầu, như một hồi chuông cảnh báo về những nguy hiểm đang rình rập. Nhưng trong khoảnh khắc này, Lâm Thảo chỉ muốn tập trung vào những gì họ có thể làm. Cô sẽ không để bản thân bị lãng quên, và cũng không để bất kỳ ai khác phải chịu đựng nỗi đau tương tự.

“Chúng ta sẽ trở lại,” cô thầm hứa với chính mình, và với cả những người xung quanh. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”

truyenfull,truyenfull vn