Khi ánh sáng từ vòng bảo vệ lan tỏa, Lâm Thảo cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong lòng. Mỗi giây phút trôi qua, cơn lốc thời gian càng trở nên mạnh mẽ hơn, như một cơn bão cuốn trôi mọi thứ. Tần Lê đứng đó, vẻ mặt không còn lạnh lùng mà đã chuyển sang hoảng loạn. Bà ta giơ tay lên, cố gắng chống lại sức mạnh của Lâm Thảo và Hoàng Minh.
“Các ngươi không thể làm gì được ta!” Tần Lê gầm lên, âm thanh vang vọng như một lời nguyền. Bà ta bắt đầu niệm một câu thần chú, khiến không gian xung quanh rung chuyển.
“Chúng ta không thể để bà ta thực hiện kế hoạch!” Hoàng Minh kêu lên, ánh mắt anh vẫn kiên định. “Lâm Thảo, hãy tập trung!”
“Em sẽ không để bà ta thao túng thời gian nữa,” Lâm Thảo đáp, sự quyết tâm trong giọng nói khiến mọi thứ xung quanh như ngưng lại. Cô cảm nhận được những ký ức về cha mẹ, về những lần họ đã cùng nhau vượt qua khó khăn. Tình yêu đó đã tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Bỗng, một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn trôi những viên ngọc thời gian trong tay Lâm Thảo. Cô hoảng hốt, nhưng Hoàng Minh nhanh chóng nắm chặt tay cô, kéo cô lại gần. “Đừng lo, hãy tin vào sức mạnh của chúng ta!” anh nói, ánh mắt không rời khỏi Tần Lê.
Lâm Thảo hít một hơi thật sâu, cô tập trung. “Em sẽ tạo ra một cánh cổng,” cô nói, “Chúng ta có thể đưa bà ta về quá khứ, nơi mà mọi thứ bắt đầu.”
“Đúng, hãy làm điều đó!” Hoàng Minh khuyến khích. “Chúng ta sẽ không để Tần Lê có cơ hội nữa.”
Cô bắt đầu niệm một câu thần chú, ánh sáng từ viên ngọc trong tay cô tỏa ra rực rỡ. Cánh cổng thời gian bắt đầu hình thành, với những hình ảnh về quá khứ hiện ra. Cô thấy hình ảnh cha mẹ mình, thấy những ký ức đẹp đẽ mà cô đã giữ kín. Tần Lê nhìn thấy cánh cổng, ánh mắt bà ta trở nên hoảng loạn.
“Không! Các ngươi không thể làm điều đó!” Tần Lê gào lên, nhưng sức mạnh từ Lâm Thảo và Hoàng Minh đã quá lớn. Cánh cổng mở rộng, hút mọi thứ xung quanh vào trong.
“Giữ chặt tay em!” Hoàng Minh nói, nắm lấy tay Lâm Thảo, kéo cô vào cánh cổng. Cảm giác như thời gian và không gian đang rời xa, mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Khi họ bước vào cánh cổng, Lâm Thảo cảm thấy như mình đang lạc vào một dòng chảy khác. Hình ảnh xung quanh trở nên mờ ảo, nhưng cô vẫn cảm nhận được sức mạnh từ Hoàng Minh, từ tình yêu mà họ dành cho nhau. Điều đó tiếp thêm cho cô sức mạnh để vượt qua.
“Chúng ta phải trở lại đúng thời điểm!” Lâm Thảo hét lên, cố gắng điều khiển cánh cổng. “Em có thể cảm nhận được quá khứ, nơi mà Tần Lê đã bắt đầu tất cả.”
“Đúng, hãy tìm điểm bắt đầu!” Hoàng Minh khuyến khích. “Chúng ta sẽ cùng nhau ngăn chặn bà ta.”
Khi cánh cổng khép lại, họ rơi vào một không gian khác, một nơi mà thời gian dường như đã ngừng lại. Trước mặt họ là một ngôi nhà cũ kỹ, nơi mà Lâm Thảo cảm thấy quen thuộc. Cô nhận ra đây chính là ngôi nhà của cha mẹ mình.
“Chúng ta đã trở về,” Lâm Thảo thầm thì. “Nơi mọi thứ bắt đầu.”“Đúng vậy,” Hoàng Minh gật đầu. “Chúng ta phải tìm cách ngăn chặn Tần Lê trước khi mọi chuyện xảy ra.”
Họ bước vào ngôi nhà, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như ngày cha mẹ cô còn sống. Mùi hương quen thuộc của những món ăn truyền thống len lỏi trong không khí. Lâm Thảo cảm thấy lòng mình quặn thắt. Đây là nơi cô đã từng hạnh phúc, nhưng cũng là nơi cô đã mất đi tất cả.
“Lâm Thảo, hãy nhớ rằng chúng ta ở đây để thay đổi mọi thứ,” Hoàng Minh nhẹ nhàng nói. “Không chỉ vì em, mà còn vì những người khác.”
Cô gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không khỏi băn khoăn. “Nếu chúng ta thay đổi quá khứ, liệu tương lai sẽ như thế nào?” Lâm Thảo hỏi, đôi mắt xanh lấp lánh nhưng đầy lo âu.
“Tương lai phụ thuộc vào những quyết định của chúng ta bây giờ,” Hoàng Minh đáp, ánh mắt kiên định. “Hãy tin rằng chúng ta có thể làm điều đúng đắn.”
Họ bắt đầu tìm kiếm dấu vết của Tần Lê, những dấu hiệu cho thấy bà ta đã đến đây. Lâm Thảo cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, như thể có điều gì đó không ổn. “Em có cảm giác bà ta đã ở đây,” cô nói, lòng đầy hồi hộp.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Hoàng Minh nhấn mạnh. “Bà ta có khả năng thao túng thời gian. Mọi thứ có thể xảy ra.”
Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ căn phòng bên cạnh. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ tiến về phía âm thanh, lòng tràn đầy hồi hộp.
Khi mở cửa, họ thấy Tần Lê đang đứng đó, vẻ mặt đầy tham vọng. “Các ngươi không thể ngăn cản ta!” Bà ta gầm lên, ánh mắt như lửa đốt.
“Đừng để bà thực hiện kế hoạch!” Lâm Thảo quát, lòng quyết tâm dâng trào. “Chúng ta sẽ ngăn bà lại!”
Tần Lê nở một nụ cười lạnh lẽo. “Các ngươi nghĩ mình có thể thay đổi số phận sao?” Bà ta bước tới, ánh mắt đầy thách thức. “Ta sẽ đưa tất cả trở lại nơi mà mọi thứ bắt đầu, và các ngươi sẽ không bao giờ trở lại.”
“Chúng ta sẽ không để bà chiến thắng!” Hoàng Minh hét lên, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.
Lâm Thảo cảm thấy sức mạnh của mình lại trỗi dậy. “Em sẽ không từ bỏ!” cô thầm thì, lòng tràn đầy quyết tâm.
Cuộc đối đầu giữa hai thế lực bắt đầu. Cả ba người đều nhận ra rằng đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến để định hình tương lai. Lâm Thảo và Hoàng Minh đứng bên nhau, sẵn sàng chiến đấu vì những gì họ tin tưởng.
Khi ánh sáng từ viên ngọc thời gian bùng nổ, mọi thứ như tan chảy. Họ đang đứng giữa ranh giới của thời gian, nơi mà số phận sẽ được quyết định.