Đứa Con Của Thời Gian

Chương 15: Đường Đến Sự Cứu Rỗi

Lâm Thảo và Hoàng Minh bước ra khỏi ngôi nhà cũ, những bức thư trong tay vẫn nặng trĩu nỗi đau của quá khứ. Họ cần một kế hoạch để ngăn chặn Tần Lê, và bây giờ, với những thông tin mới tìm được, họ đã có thêm động lực.

“Chúng ta cần phải đến nơi mà Tần Lê dự định thực hiện nghi lễ,” Hoàng Minh nói, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm. “Đó là nơi duy nhất có thể chứa đựng bí mật về sức mạnh của bà ta.”

“Nhưng làm thế nào chúng ta có thể tìm được nơi đó?” Lâm Thảo hỏi, lòng đầy nghi hoặc. Cô biết rằng cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng.

“Trong bức thư cuối cùng, cha mẹ em đã nhắc đến một biểu tượng,” anh đáp. “Một biểu tượng mà chỉ những người am hiểu về thời gian mới có thể nhận ra. Nó có thể dẫn chúng ta đến nơi đó.”

Lâm Thảo gật đầu, cảm nhận được sự kiên định trong từng lời nói của Hoàng Minh. Họ quyết định trở về không gian bí mật của Lâm Thảo, nơi chứa đựng những linh dược mà cô đã trồng, để tìm kiếm manh mối.

Khi bước vào không gian ấy, ánh sáng ấm áp từ những viên ngọc thời gian phản chiếu khắp nơi, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo. Lâm Thảo bắt đầu lục lọi những hũ linh dược, mong tìm được một thứ gì đó có thể giúp họ.

“Có thể chúng ta cần sức mạnh từ những linh dược này,” Hoàng Minh đề nghị, trong khi anh chăm chú quan sát từng hũ. “Nếu có thể kết hợp chúng một cách khéo léo, có thể chúng ta sẽ tạo ra được thứ gì đó mạnh mẽ.”

Lâm Thảo gật đầu, cùng anh nghiên cứu từng loại linh dược. Cô nhớ về những gì Đinh Vũ đã dạy, về cách kết hợp các loại thảo dược để tạo ra các loại thuốc mạnh mẽ. Thời gian trôi đi, họ đã hoàn thành một bữa thuốc có thể gia tăng sức mạnh và khả năng hồi phục cho họ.

“Chúng ta sẽ cần nó,” cô nói, lòng dâng lên cảm giác hồi hộp. “Nhưng có một điều em vẫn chưa rõ. Nếu chúng ta thành công trong việc ngăn chặn Tần Lê, cái giá phải trả sẽ là gì?”

“Có thể sẽ là chính sức mạnh của em,” Hoàng Minh đáp, ánh mắt anh trở nên trầm tư. “Sức mạnh điều khiển thời gian không phải là thứ dễ dàng kiểm soát. Em có sẵn sàng chấp nhận điều đó không?”

Lâm Thảo im lặng, suy nghĩ về những gì anh nói. Cô đã từng cảm nhận được sức mạnh của mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó có thể trở thành một gánh nặng. “Nếu đó là cách duy nhất để bảo vệ những người mình yêu thương, em sẽ không do dự.”

“Vậy thì chúng ta hãy chuẩn bị,” Hoàng Minh nói, nắm chặt tay cô. “Chúng ta sẽ không để Tần Lê tiếp tục gây hại.”

Khi họ hoàn tất những chuẩn bị cần thiết, Lâm Thảo cảm thấy một luồng sức mạnh dâng trào trong lòng. Họ rời khỏi không gian bí mật, hướng về nơi mà Tần Lê sẽ thực hiện nghi lễ, nơi mà dòng chảy thời gian sẽ bị thay đổi vĩnh viễn.

Trên đường đi, Lâm Thảo cảm thấy bất an. “Liệu chúng ta có thể thành công không, Hoàng Minh?” Cô hỏi, ánh mắt hướng về phía trước.

“Chúng ta sẽ làm mọi thứ có thể,” anh khẳng định. “Và em không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Họ đến một ngọn đồi, nơi mà từ đó có thể thấy những ngọn núi xa xa. Trong không khí có một điều gì đó nặng nề, như thể thời gian đang chờ đợi họ. Lâm Thảo nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của thời gian quanh mình. Cô tập trung, cố gắng kết nối với sức mạnh bên trong.

“Chúng ta sắp đến nơi rồi,” Hoàng Minh nói, giọng anh chợt trầm xuống. “Em cảm thấy gì không?”

“Có điều gì đó không ổn,” Lâm Thảo thầm thì, lòng cô tràn ngập lo lắng. “Tần Lê có thể đã biết chúng ta đang đến.”

“Chúng ta phải nhanh chóng,” anh nói, ánh mắt nghiêm túc. “Đừng để bà ta thấy chúng ta.”

Họ tiếp tục đi, từng bước chân như đè nặng lên lòng đất. Khi đến gần, một không gian rộng lớn hiện ra, nơi những biểu tượng lạ lùng và những dấu hiệu thời gian được khắc sâu trong đá. Giữa trung tâm là một altar lớn, nơi có những hình thù kỳ quái đang chờ đợi.

“Đó là nơi!” Lâm Thảo chỉ tay, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải vào trong đó.”

“Em có chắc không?” Hoàng Minh hỏi, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Nếu Tần Lê ở đây…”“Không còn thời gian để do dự nữa,” Lâm Thảo nói, bước về phía altar. Cô có thể cảm nhận được sức mạnh từ những biểu tượng xung quanh, như thể chúng đang gọi tên mình.

Khi họ đặt chân lên altar, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm. Tần Lê xuất hiện, vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt như lửa đốt. “Cuối cùng thì các ngươi cũng đến,” bà ta cất giọng, âm thanh sắc lạnh như dao. “Ta đã chờ đợi các ngươi.”

“Đừng để bà thực hiện nghi lễ này!” Lâm Thảo quát, lòng quyết tâm dâng trào. “Chúng ta sẽ ngăn bà lại!”

“Ngăn ta?” Tần Lê bật cười, âm thanh vang vọng khắp không gian. “Các ngươi có biết cái giá phải trả cho sự can thiệp này không?”

“Chúng tôi đã sẵn sàng!” Hoàng Minh nói, quyết tâm lấp đầy từng lời của mình. “Chúng tôi sẽ không để bà có cơ hội thay đổi thời gian nữa.”

“Thật ngây thơ,” Tần Lê đáp, đôi mắt bà ta lóe lên một tia sáng bí ẩn. “Hãy xem ta sẽ đưa các ngươi về quá khứ, nơi mà các ngươi sẽ không bao giờ trở lại.”

Lâm Thảo cảm thấy thời gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, không khí trở nên nặng nề. Cô nắm chặt tay Hoàng Minh, cảm nhận sức mạnh từ anh. “Chúng ta phải phối hợp,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói.

“Đúng vậy,” Hoàng Minh gật đầu. “Chúng ta có thể làm được.”

Từng cơn sóng thời gian vỡ ra xung quanh họ, và Lâm Thảo cảm thấy sức mạnh của mình bắt đầu bùng nổ. Cô nhắm mắt lại, tập trung vào những gì cha mẹ đã dạy. “Hãy để sức mạnh này chảy qua em,” cô thì thầm.

Tần Lê giơ tay lên, chuẩn bị thực hiện nghi lễ. Lâm Thảo mở mắt, ánh sáng từ những viên ngọc thời gian trong tay cô bùng nổ, tạo thành một vòng bảo vệ quanh họ.

“Đừng để bà ta thao túng thời gian!” Hoàng Minh hét lên, sức mạnh từ hai người hòa quyện thành một. Họ cùng nhau tạo ra một cơn lốc thời gian, đối đầu với Tần Lê.

“Không!” Tần Lê gầm lên, ánh mắt bà ta lộ rõ sự tức giận. “Các ngươi sẽ phải trả giá!”

Khi ánh sáng từ vòng bảo vệ lan tỏa ra, Lâm Thảo cảm thấy một cơn đau nhói trong tim. “Em sẽ không để bà ta chiến thắng,” cô hét lên, lòng tràn đầy quyết tâm.

Và khi cơn lốc thời gian chạm vào Tần Lê, mọi thứ như dừng lại. Thời gian và không gian vỡ vụn, khiến Lâm Thảo cảm thấy như mọi thứ đang rời xa.

“Chúng ta phải ngăn bà ta lại!” Hoàng Minh kêu lên, nhưng giọng anh dần yếu ớt.

“Em không thể… không thể để mọi thứ kết thúc như vậy,” Lâm Thảo thầm thì, lòng cô tràn ngập cảm giác sợ hãi. Nhưng khi nhìn vào mắt Hoàng Minh, cô biết rằng họ không thể dừng lại.

“Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng,” Hoàng Minh nhấn mạnh, ánh mắt anh kiên định. “Đây là cuộc chiến của chúng ta.”

Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Thảo cảm nhận được sức mạnh từ những người đã ra đi, từ cha mẹ cô. Họ đang tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô sẽ không từ bỏ.

“Bà ta sẽ không thắng!” cô hét lên, sức mạnh trong lòng cô dâng trào.

Khi ánh sáng bùng nổ, mọi thứ như tan chảy, và Lâm Thảo biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ đang đứng giữa ranh giới của thời gian, và chỉ có một lựa chọn: tiếp tục chiến đấu hoặc để tất cả sụp đổ.

“Chúng ta sẽ không để Tần Lê chiến thắng!” Lâm Thảo thề, lòng tràn đầy sức mạnh và hy vọng.

Bằng tất cả sức lực, họ tiến vào cuộc chiến cuối cùng, nơi mà thời gian và số phận sẽ được quyết định.

truyenfull,truyenfull vn