Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Vũ Phong
Đang ra

Giới thiệu nội dung

Từ thuở hồng hoang, khi đất trời còn chưa phân định rõ ràng giữa sáng và tối, máu của loài rồng đã chảy vào lòng thế gian, thấm sâu vào từng nhánh rừng, đỉnh núi, và linh hồn của những con người mang trong mình huyết thống của lửa thiêng.

 

Họ là hậu duệ của giống loài từng cưỡi gió bay qua vòm trời đỏ rực, từng thét vang khiến cỏ cây rạp xuống, từng đánh thức sông ngòi và làm lặng tiếng chim rừng. Nhưng rồi một ngày, họ lặng lẽ biến mất, như thể tan vào sương sớm hay giấu mình dưới lòng đất sâu. Không ai biết vì sao, và cũng chẳng ai dám chắc liệu họ đã thực sự rời đi, hay chỉ đang ngủ vùi chờ thời khắc được gọi tên.

 

Dẫu bóng dáng không còn, nhưng dấu tích của họ vẫn in hằn trong từng nếp đá, từng dãy núi trùng điệp, từng ngọn gió đầu mùa mang theo hơi thở nồng nàn của lửa cổ xưa. Có những chiều hè, khi mặt trời đổ lửa xuống cánh đồng và tiếng sáo diều vang vọng giữa không trung, đám trẻ chăn trâu lại rì rầm kể nhau nghe về “rồng thiêng từng bay qua xóm này”, rồi phá lên cười giòn tan, như thể chuyện hoang đường ấy chỉ là trò đùa ngây ngô, mà cũng như thể... chúng tin thật.

 

Và thế là huyền thoại vẫn sống, không trong sách vở, không trong đền đài nguy nga, mà trong trí nhớ của đất trời, trong tiếng cười của lũ trẻ, và trong nhịp đập lặng thầm của những kẻ mang trong mình dòng máu của rồng.

Danh sách chương

Tổng 213 chương
Chương 151Chương 151: NGƯƠI VỪA NÓI GÌ?Chương 152Chương 152: CẦU HÔN ĐIChương 153Chương 153: HAI CHUYỆNChương 154Chương 154: CẦU HÔN NÀNGChương 155Chương 155: KHAI CHIẾNChương 156Chương 156: OAN GIA NGÕ HẸPChương 157Chương 157: KHÔNG LẼ...Chương 158Chương 158: TÊN TA LÀ...Chương 159Chương 159: SỤP ĐỔChương 160Chương 160: ĐÂY CHÍNH LÀ...Chương 161Chương 161: KHIÊU VŨChương 162Chương 162: ĐÍCH THÂN RA TAYChương 163Chương 163: ÂM DƯƠNG ĐỐI ĐẦUChương 164Chương 164: TỎA SÁNGChương 165Chương 165: TÁM HÓA THẦNChương 166Chương 166: NGHỊCH MỆNH PHÁ CẢNH ĐANChương 167Chương 167: ĐẠI KHAI SÁT GIỚIChương 168Chương 168: CỨU VIỆNChương 169Chương 169: BỘ MẶT THẬTChương 170Chương 170: HOÀNG LÃO TÀ ĐÂU?Chương 171Chương 171: TÔNG CHỦChương 172Chương 172: BẮT ĐẦU THÔI... NHỈ?Chương 173Chương 173: LAM - THỦY ĐẠI CHIẾNChương 174Chương 174: CÒN CÓ CHÚNG TA!Chương 175Chương 175: TOÀN LỰCChương 176Chương 176: ĐẾN RỒI!Chương 177Chương 177: ĐẾN LƯỢT NGƯƠI NHÉ!Chương 178Chương 178: CHIẾN LUYỆN HƯChương 179Chương 179: CÙNG TIẾNChương 180Chương 180: ĐẾN ĐÂY LÀ HẾT SAO?Chương 181Chương 181: HOÀN TOÀN SỤP ĐỔChương 182Chương 182: PHÙ VÂN QUÁ NHÃNChương 183Chương 183: KẾT THÚCChương 184Chương 184: BA NĂMChương 185Chương 185: HOÀNG CỰC CHẤN THIÊN QUYẾTChương 186Chương 186: Ơ...!Chương 187Chương 187: GIẤC MƠ ĐẸP NHẤTChương 188Chương 188: LẠC HỒNG Ý CHÍ - LONG NGƯ CHIẾN THÂNChương 189Chương 189: LỘT XÁCChương 190Chương 190: HÙNG VƯƠNG KIẾM ĐIỂNChương 191Chương 191: THUẬN THIÊN KIẾMChương 192Chương 192: 420Chương 193Chương 193: HOÀNH TRÁNGChương 194Chương 194: CÓ TA PHẢN ĐỐIChương 195Chương 195: CÓ DÁM?Chương 196Chương 196: THIÊN HOÀNG ĐẾChương 197Chương 197: HẮN LÀ...Chương 198Chương 198: CHỈ LÀ HẠT BỤIChương 199Chương 199: LÀ THẬTChương 200Chương 200: CẢM GIÁC NÀY...