Ngay từ đầu ba người Mao Ngọc Nhi còn chưa hiểu ý của Phạm Dung Dung nhưng rất nhanh các nàng đã hiểu ra.
Vốn dĩ cả ba người ủ rũ chán nản trong phòng đã cảm thấy biện pháp của Phạm Dung Dung khá tốt nhưng xuất thân của ba người bình thường và không ai trong số họ giỏi ca múa.
Mặc dù Mao Ngọc Nhi có phụ thân làm văn thư nhưng chỉ là tiểu lại, một gia đình tiểu lại còn không thể nuôi nổi nữ nhi, có thể cho nàng ta biết đọc ít sách và biết chút chữ đã là không tồi rồi.
Càng không phải nói đến hai người Triệu Hân Nhi và Chu Thái Lăng.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động, mơ hồ có thể nghe thấy rất nhiều tú nữ nói đi xem gì đó.
Mao Ngọc Nhi mở cửa phòng ra ngoài, một lúc sau liền quay lại, sắc mặt trở nên kỳ lạ.
"Mộ Dung Uyển ở phòng chữ giáp tấu cầm trước mặt mọi người thu hút vô số tú nữ đến xem."
Ta nói ngay mà, Phạm Dung Dung nghĩ thầm.
"Chúng ta cũng đi xem náo nhiệt?" Lúc này nàng ấy đã lấy lại tinh thần, xuống giường, mặc áo ngoài và sửa sang lại dung nhan trong gương để lát nữa ra ngoài không bị ma ma huấn đạo nhìn thấy rồi dạy dỗ.
Ba người còn lại không cần nàng ấy nói mà đã muốn đi xem từ lâu.
Bốn người cùng nhau rời khỏi phòng và đi về phía ồn ào.
…
Phân Phương điện có hai lối vào, ở giữa là đình viện vô cùng rộng.
Lúc này, dưới tán cây mộc lan trong viện có một cây đàn cổ đặt ngang trên bàn, nữ tử ngồi sau cây đàn có dung mạo đẹp như hoa, đôi tay mảnh khảnh chậm rãi gảy, tiếng nhạc tựa như âm thanh của trời đất tung bay.
Thật hoa mỹ.
Tiếng đàn tuyệt.
Người còn tuyệt hơn.
Nhóm tú nữ đan xen xung quanh nhìn nữ tử tấu cầm với ánh mắt ghen tị hoặc hâm mộ.
Phần lớn là ghen tị.
Nếu có thể nói ra lời trong lòng thì tiếng lòng của rất nhiều người có lẽ là ----- nữ tử này thật xảo quyệt, mánh lới như vậy cũng bị nàng ta cướp mất!
Biểu hiện của Chu Thái Lăng chính là như vậy chẳng qua là nàng ta cư xử khá dè dặt.
"Dung Dung, ý tưởng của ngươi lại bị nàng cướp mất!"
Việc này có liên quan đến nàng ta à?
Nàng ấy có thể nghĩ ra thì người khác cũng có thể nghĩ ra.
Thực ra Phạm Dung Dung hiểu được suy nghĩ nhỏ nhặt của Chu Thái Lăng, chẳng qua là đố kỵ ghen ghét nhưng lại không thể nghĩ ra cách nào để phá hoại đối phương, đơn giản là bản thân không thoải mái nên khiến người khác cũng không thoải mái.
Nàng ta dùng lời lẽ xúi giục nàng ấy, nếu thành công thì nàng ấy sẽ cảm thấy khó chịu, tất nhiên sẽ ghen ghét Mộ Dung Uyển nên sẽ trả thù đối phương. Nếu không thành thì dù gì cũng chỉ là một câu nói.
"Ta có thể nghĩ ra thì tất nhiên người khác cũng có thể nghĩ ra, không thể nói là cướp được."
Biểu cảm của Phạm Dung Dung quá bình tĩnh, đôi mắt của Chu Thái Lăng mở to vì không thể tin nổi rồi lại nghiêng mặt đi vì sợ bị nhìn thấu.
"Ngươi nghĩ thoáng thật đấy!" Nàng ta thấp giọng lẩm bẩm.
Phạm Dung Dung không nói gì.
Mao Ngọc Nhi và Triệu Hân Nhi nhìn hai người nhưng không nói gì.
…
Âm thanh du dương đẹp đẽ của tiếng đàn vẫn còn vang vọng trên sân.
Không thể không thừa nhận cầm nghệ của Mộ Dung Uyển rất xuất sắc.
Phạm Dung Dung vừa nghe tiếng đàn vừa âm thầm quan sát khắp nơi, muốn nhìn xem có bao nhiêu người đi ra.
Ước chừng tất cả tú nữ của Phân Phương điện đều ra, trong góc cũng có người đứng, Phạm Dung Dung còn thấy tiểu cung nữ tên Khánh Nhi đưa thức ăn cho nàng ấy, thấy cung nữ quản sự tên là Thái Ngọc lớn hơn Khánh Nhi một bậc và còn thấy cả Tống ma ma, Tề ma ma.
Tề ma ma không tỏ ra biểu cảm gì nhưng Tống ma ma lại tỏ ra tán thưởng.
Hả, đó là ai?
Đúng là gặp quỷ mà!
Chẳng lẽ hai tiểu cung nữ này cũng là người của Phân Phương điện? Sao trước kia nàng ấy chưa từng thấy qua, mới tới sao?
Phạm Dung Dung nhớ lại vừa rồi bản thân đã lừa gạt hai tiểu cung nữ kia rằng mình là tú nữ của Thanh Phức điện thì không khỏi đứng sang một bên, hy vọng hai tiểu cung nữ núp ở phía sau đừng nhận ra nàng ấy.
Cũng không phải sợ mà chỉ là không muốn nhiều chuyện thôi.
…
Ở giữa viện.
"Cầm nghệ của Mộ Dung tỷ tỷ thật tốt!"
Sau khi tấu xong một khúc, tú nữ đứng bên cạnh cầm Hà Kiều Nguyệt khen ngợi.
Nàng ta và Mộ Dung Uyển ở chung một phòng.
Bởi vì người ta nói tú nữ ở phòng chữ giáp đều là gia đình quan viên nên đặc biệt thu hút sự chú ý của tú nữ ở phòng khác.
Phân Phương điện có gần 130 tú nữ, sau khi sàng lục hiện giờ còn lại 106 người, những tú nữ này có xuất thân không cao, mơ hồ có tú nữ dẫn đầu mấy gian phòng chữ giáp tựa như thiên lôi sai đâu đánh đó.
Xuất thân của Hà Kiều Nguyệt và Mộ Dung Uyển tương tự nhau, phụ thân là đồng tri ngũ phẩm.
Mấy ngày nay, Phạm Dung Dung không chỉ loanh quanh suốt ngày, theo quan sát và thông tin nàng ấy hỏi thăm được thì tú nữ của Phân Phương điện không phải người kinh thành, ngay cả khi trong số họ có nữ nhi của quan lại thì cũng là quan viên từ các tỉnh khác, còn Thanh Phức điện thì ngược lại.
Nghe nói Thừa Hoa điện cũng giống như Phân Phương điện, cũng không phải người kinh thành nhưng xuất thân của tú nữ ở Thừa Hoa điện cao hơn Phân Phương điện một chút, chủ yếu là tú nữ xuất thân từ gia đình quan viên, không giống như Phân Phương điện, mấy người xếp ở phòng chữ hào phía trước là có xuất thân từ gia đình quan lại.
Phạm Dung Dung luôn cảm thấy trong cung sắp xếp như vậy là có dụng ý khác.
Về phần dụng ý gì thì nàng ấy còn chưa nghĩ tới.
Đây chỉ là suy nghĩ nhất thời mà thôi, lúc này trong lòng nàng ấy còn đang khen ngợi: Không hổ là cô nương xuất thân quan gia, không giống như những người khác.
Một ví dụ rõ ràng là Chu Thái Lăng, bản thân ghen ghét những không muốn cho người khác dễ chịu nên đã xúi giục nàng ấy. Không biết tâm trạng của Hà Kiều Nguyệt lúc này như thế nào, ít nhất người ta giữ thể diện rất tốt, thậm chí còn khéo lẹo tạo ra tình huống đôi bên cùng có lợi.
Lúc này Mộ Dung Uyển đang thu hút vô vàn sự chú ý, thay vì ghen tị thì Hà Kiều Nguyệt cùng phòng lại tán dương đối phương, không chỉ tận dụng cơ hội cướp lấy ánh đèn sân khấu mà còn tỏ ra hào phóng rộng rãi hơn nhiều.
Người khác sẽ nghĩ như thế nào?
Tuyển tú không chỉ chọn dung mạo mà còn cả phẩm hạnh.
Suy cho cùng thì nữ tử trên thế gian đều là lấy đức làm trọng.
…
Khi Mộ Dung Uyển và Hà Kiều Nguyệt rời đi, đám đông cũng dần giải tán.
CHu Thái Lăng kéo cánh tay Mao Ngọc Nhi đi ở phía trước, xem ra hai người rất thân thiết. Triệu Hân Nhi liếc nhìn Phạm Dung Dung đang tụt lại phía sau thì cũng đi lên theo.
Phạm Dung Dung không để tâm đến điều đó, ba người kia có cố ý hay vô tình xa lánh nàng ấy thì đã rõ ràng từ lâu, chẳng qua nàng ấy không để ý những thủ đoạn trẻ con như vậy.
Nàng ấy chậm rãi trở về, mới vừa đi đến chỗ rẽ thì bị người kéo đi.
Là hai tiểu cung nữ kia.
"Có việc gì?"
"Hay lắm, ngươi dám lừa gạt chúng ta ngươi là tú nữ của Thanh Phức điện!" Tiểu cung nữ mặt tròn vô cùng tức giận nói.
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi, hai tiểu cung nữ tỷ tỷ đừng so đo."
"Sao chỉ là chuyện nhỏ được, ngươi gạt người là đúng sao?"
Tiểu cung nữ mặt tròn còn muốn nói gì nữa nhưng Phạm Dung Dung đột nhiên ra hiệu im lặng.
"Nhiều người nhiều miệng, hai vị tiểu cung nữ tỷ tỷ, ta đi trước để tránh bị ma ma thấy mà bị phạt." Nói xong thì nàng ấy nhanh chóng rời khỏi đây.
"Ta luôn cảm thấy nàng gọi chúng ta là tiểu cung nữ tỷ tỷ nghe cứ kỳ quái thế nào ấy." Nhìn bóng lưng của đối phương, Viên Viên hơi tức giận.
"Đi thôi, nếu ngươi không muốn chào hỏi cung nữ quản sự nơi này thì trốn tránh các nàng một chút kẻo bị người ta phát hiện."
Viên Viên cũng biết điều gì là quan trọng nhất nên vội vàng theo Diễm Dao rời khỏi chỗ hành lang này.
…
Phía dưới hành lang trồng rất nhiều hoa cỏ, hai người đi xuống hành lang rồi lại quay về, lợi dụng hoa cỏ để ẩn nấp, trốn phía dưới hành lang và mơ hồ nghe thấy tiếng thì thầm của tú nữ đi qua nơi này.
Nội dung cuộc trò chuyện cực kỳ thú vị, bao trùm mọi thứ.
Hai người cho rằng bản thân đã che giấu rất tốt nhưng không ngờ đã bị Thái Ngọc để ý. Hai vị tiểu tổ tông này chạy đến Phân Phương điện thế nào?
Hoàng hậu nương nương có biết không?
Tuy nhiên nếu Thái Ngọc có thể làm cung nữ quản sự thì tất nhiên cũng có tính toán, nàng ấy im lặng đi gặp cung nữ quản sự của hai nơi khác.
Ba người tính toán.
Đành vậy, nếu hai vị công chúa muốn chơi thì cứ chơi đi, các nàng sẽ giả vờ như không biết, dù sao không phải tất cả mọi người trong cung đều từng gặp hai vị công chúa này.
Ở bên kia, Viên Viên và Diễm Dao còn cho rằng bản thân cải trang rất tốt, thỉnh thoảng gặp phải cung nữ hay thậm chí là ma ma huấn đạo thì cũng không có ai nhận ra các nàng và đều cho rằng các nàng chỉ là tiểu cung nữ vẩy nước quét nhà bình thường.
Điều này khiến hai người càng táo bạo hơn, không còn che che giấu giấu đi lại trong điện nữa.
Mà vì trong hai điện này có nhiều trò vui nên hai người đều đến Tây Uyển từ buổi sáng rồi tới chạng vạng mới trở lại hoàng cung. Sau nhiều lần thì không chỉ Phúc Nhi và Vệ Phó biết mà ngay cả Vệ Tắc cũng có nghe thấy.
Đương nhiên đây là câu chuyện sau này.
Đúng như Phạm Dung Dung nghĩ, hành động của Mộ Dung Uyển đã mở ra một thế giới mới cho tất cả các tú nữ.
Trong khoảng thời gian ngắn, có người tấu cầm, khiêu vũ, ca hát và thậm chí còn có người chơi cờ và hát tuồng trước mặt mọi người.
Có người muốn được chú ý thì tất nhiên cũng cần vai diễn phụ.
Đặc biệt là đám người Mộ Dung Uyển đã cất bước trước, rất nhiều tú nữ không muốn làm nền cho người ta. Đúng vậy, chúng ta không có tài nghệ nhưng chúng ta không muốn ủng hộ nên các ngươi tự mình thể hiện đi.
Để tạo cảnh mà nhóm tú nữ phải giao tiếp nhiều hơn.
Ví dụ như lúc rảnh rỗi sẽ có rất nhiều tú nữ chủ động mời người của phòng khác ra ngoài ngắm hoa, nếu hợp không khí thì thuận tiện chơi từ hoặc đối câu đối, tú nữ am hiểu việc này đương nhiên sẽ thể hiện ra.
Bởi vì luôn có tú nữ dẫn đầu, một số người ngại mặt mũi nên không thể không tới, sau đó thậm chí biến thành tú nữ của Phân Phương điện kết hợp với tú nữ của hai điện khác.
Trên thực tế thì chủ yếu là Thừa Hoa điện, tú nữ của Thanh Phức điện cảm thấy bản thân ưu việt hơn người khác nên không thường xuyên lộ diện.
Chờ tú nữ của hai điện liên tiếp tổ chức hai bữa tiệc ngắm hoa thì nhóm tú nữ của Thanh Phức điện cũng hiểu ý nên đứng ngồi không yên mà tham gia cùng.
Trong khoảng thời gian, cả ba điện càng thêm náo nhiệt khiến người xem kịch càng thêm mùi mẫn.
Trong số đó có Phạm Dung Dung.
Còn có hai người khác chính là hai tiểu cung nữ kia.
Chắc hẳn những người thích xem kịch có thói quen trốn ở những nơi không dễ bị người khác phát hiện nên hai bên thường xuyên đụng mặt nhau, sau vài lần đã có ăn ý.
Thỉnh thoảng Phạm Dung Dung chiếm được một chỗ tốt để xem kịch sẽ không quên nhìn xung quanh xem có hai tiểu cung nữ kia không, trong trường hợp bình thường thì có thể nhìn thấy cả hai người.
Rất hiếm khi xảy ra tình huống đối chọi gay gắt chẳng hạn như Phạm Dung Dung luôn trêu chọc tiểu cung nữ "Hương Thảo" lười biếng không làm việc và lén lút xem náo nhiệt.
Đương nhiên "Hương Thảo" tức giận đến mức quang quác quang quác, nói nàng ấy là tú nữ hư.
Nói tới nói lui cũng chỉ có vài câu như vậy, không phải tú nữ hư thì chính là tú nữ giảo hoạt khiến Phạm Dung Dung không khỏi lắc đầu, thậm chí nàng ấy còn muốn hóa thân thành hiền sư, dạy nàng ấy vài câu khác.
"Nàng chỉ trêu chọc ngươi thôi, ngươi cần gì phải tức giận." Diễm Dao bất đắc dĩ khuyên nhủ.
Đương nhiên là Viên Viên biết nhưng vẫn tức giận.
"Sao hai ngươi chỉ đứng cầm chổi mà không làm việc, không thấy đám lá rụng này à?" Một cung nữ đi ngang qua nói.
Viên Viên vừa nghe thấy "không làm việc" thì còn tưởng rằng là tú nữ Phạm Dung Dung kia trêu chọc mình, ngẩng đầu nhìn thấy cung nữ lạ mặt thì lập tức im lặng và cùng Diễm Dao quét lá rụng.
Thực ra cũng không thể trách người ta, mấu chốt là người khác cũng không biết các nàng mà các nàng còn cố ý cầm chổi giả vờ giả vịt để xem kịch.
Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên hai người làm việc, dù sao cũng chỉ làm chốc lát để giả vờ.
Quét qua loa vài cái thì ngẩng đầu lên xem cung nữ kia đã đi chưa.
Hai người đang muốn ném cái chổi đi thì ở phía sau đột nhiên có âm thanh: "Tiểu cung nữ, lại lười biếng rồi!"
Lần này đúng là tú nữ tên Phạm Dung Dung kia.
Viên Viên vừa định phản bác thì đột nhiên thấy đối phương đưa tay ra.
"Khát không, khát không, muốn uống nước không?"
Là túi nước.
Rất tinh xảo, vừa nhìn đã biết là đồ của nữ nhi.
Kích thước chỉ tầm hai lòng bàn tay, bên ngoài túi da có một lớp lụa màu xanh nhạt thêu hoa sen, trông rất trang nhã.
Viên Viên rất muốn từ chối nhưng nàng ấy thực sự rất khát.
Để che giấu danh tính nên nàng ấy và tiểu cô cô sẽ không ăn cơm uống nước ở chỗ này mà tạm thời ở một cung điện khác cách nơi này không xa.
"Sao vậy, còn sợ ta hạ độc bên trong à?" Thấy nàng ấy không nhận, Phạm Dung Dung cười nói.
"Ai sợ ngươi hạ độc chứ?" Viên Viên thở phì phò giật lấy túi nước: "Ngươi chỉ là một tú nữ, trước khi vào đã bị khám xét, cho dù muốn hạ độc thì cũng phải có nơi chứa độc."
"Không ngờ tiểu cung nữ như ngươi cũng có đầu óc." Phạm Dung Dung tặc lưỡi.
Viên Viên tức giận không thôi, cái gì gọi là không ngờ tiểu cung nữ như ngươi cũng có đầu óc? Nàng ấy rất có đầu óc được không? Đúng là tức c.h.ế.t nàng mà, tú nữ hư này lại cố ý chọc giận nàng ấy!
Bất đắc dĩ là trong miệng có nước nên không thể trả lời được.
Cuối cùng cũng uống xong, nàng ấy lau miệng, đang định nói thì một bàn tay lại duỗi tới.
Là một chiếc túi giấy.
"Có đói bụng không? Có muốn ăn gì không?"
Viên Viên bị nghẹn lời trong cổ họng.
Phạm Dung Dung liếc gương mặt tròn trịa của nàng ấy và cười nói: "Mặt ngươi vốn đã tròn rồi, nếu còn nổi giận nữa thì sẽ biến thành cá bong bóng đấy."
A a a a a…
Gương mặt tròn nhỏ nhắn lập tức giận đến đỏ bừng nhưng trong lòng thực sự tò mò.
"Cá bong bóng là cái gì?"
Phạm Dung Dung nhìn gương mặt tròn trịa của nàng ấy mà cười đến cong mắt.
"Cá bong bóng là loại cá vây tia, còn được gọi là cá nóc, dân gian gọi là cá bong bóng, loại cá này có hương vị cực kỳ tươi ngon nhưng lại có độc tính rất cao, nếu muốn ăn thì phải dùng cách chế biến đặc biệt. Bình thường con cá này không có gì nổi bật nhưng nếu chọc giận nó thì nó sẽ phồng lên vì tức giận, càng tức giận thì càng phồng..."
Giống như gương mặt ngươi.
Mặc dù Phạm Dung Dung chưa nói những lời này nhưng bằng cách nào đó mà Viên Viên đã hiểu được từ ánh mắt tươi cười của nàng ấy.
Tú nữ hư này lại dám nói nàng ấy như vậy!
Nhưng nghĩ lại thì -----
"Thật sự giống như cá bong bóng sao?"
Phạm Dung Dung cười đến nheo mắt, gật đầu.
A a a a…
"Ngươi, tú nữ hư này!"
Viên Viên dậm chân một cái, tức giận bỏ chạy.
Diễm Dao đang uống nước. Nàng ấy uống nước giống như cô nương hơn Viên Viên nhiều, lấy một chiếc khăn tay từ trong ngực ra lót vào tay để tránh nước rơi xuống người.
Thấy Viên Viên bỏ chạy thì nàng ấy vội vàng nuốt nước trong miệng, trả túi nước cho Phạm Dung Dung, nói cảm ơn rồi vội vàng đuổi theo.
Phạm Dung Dung mỉm cười cất túi nước đi, cảm thấy bản thân thật tệ.
Nhưng mà do thật sự quá nhàm chán.
"Tiểu cô cô, thật sự trông giống cá bong bóng sao?"
Diễm Dao biết bộ cá nóc và còn từng thấy hình ảnh của bộ cá nóc trong sách, nàng ấy nghĩ đến hình ảnh đó rồi lại nhìn gương mặt nhỏ nhắn tròn vo của chất nữ khi tức giận thì không nhịn được cười.
"Tiểu cô cô, ngay cả người cũng cười ta!"
Diễm Dao vội vã nín cười, xua tay nói: "Được rồi, ta không cười ngươi, ngươi đừng tức giận..."
"Chẳng lẽ thực sự giống như cá bong bóng sao?"
Lúc này có một tiểu thái giám cách đó không xa bước nhanh tới.
Khi đến gần, Viên Viên mới nhận ra người này trông quen quen, hình như là người của Đông Cung.
"Cuối cùng cũng tìm được hai vị công chúa rồi, điện hạ nghe nói hai vị công chúa đang ở Tây Uyển nên đặc biệt tới tìm hai vị, cuối cùng cũng tìm được rồi." Tiểu thái giám vừa lau mồ hôi trên trán vừa nói.
"Đại ca đâu?"
"Điện hạ đang ở trên thuyền."
Theo ánh mắt của tiểu thái giám, Viên Viên và Diễm Dao nhìn thấy một con thuyền hoa đang đậu ở phía xa hồ, cũng chính là chiếc thuyền mà bọn họ ngồi tới lần trước.
"Mau đưa ta đi gặp đại ca."
Không lâu sau, ba người lên thuyền thông qua một con thuyền nhỏ đậu cách đó không xa.
Sau khi lên thuyền, Vệ Tắc mặc kiện áo choàng xám nhàn nhã hiếm thấy mà đứng sát cửa sổ.
"Đại ca, sao huynh lại tới Tây Uyển? Đại ca, có phải mặt ta rất giống cá bong bóng không?" Vừa mới đứng vững thì Viên Viên đã nói giống như pháo liên thanh.
Vệ Tắc nghe mà sửng sốt.