Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 239

Tây Uyển.

Đi dọc theo con đường rợp bóng cây bên hồ có hai tiểu cung nữ, tuổi tác không lớn lắm chỉ khoảng mười hai mười ba tuổi.

Có lẽ do xiêm y không vừa người nên trong đó có tiểu cung nữ mặt tròn vừa đi vừa kéo xiêm y.

"Tiểu cô cô, người nhìn ta có giống cung nữ không?"

Diễm Dao nhìn qua, chỉ thấy "tiểu cung nữ" trước mắt có gương mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn, sáng ngời mặc một thân lục tử của cung nữ, trên đầu búi tóc đơn giản hai vòng, trái phải cài đóa hoa nhung.

Ngoại trừ làn da trắng nõn thanh tú, ánh mắt quá sống động trông không giống cung nữ tầm thường.

"Rất giống."

Nói xong thì Diễm Dao cũng không được tự nhiên mà kéo áo trên người.

"Viên Viên, ngươi nói chúng ta giả làm cung nữ đi nhìn tú nữ có ổn không, nếu bị người ta phát hiện thì sao?"

Viên Viên không cho là đúng nói: "Có gì mà không được chứ, chúng ta xen lẫn trong nhiều người như vậy cũng không biết được, cho dù có cung nữ biết chúng ta thì các nàng cũng không dám để lộ. Hơn nữa vẫn còn rất nhiều cung nữ không biết chúng ta mà."

Thấy Diễm Dao vẫn còn chút do dự thì nàng ấy lại nói: "Hơn nữa, tiểu cô cô, người không cảm thấy như vậy rất vui sao? Cả ngày làm công chúa thì có ý nghĩa gì chứ, giống như đại ca vậy, hắn ở trong kinh là Thái tử nhưng thỉnh thoảng rời kinh cải trang vi hành cũng giả làm người bình thường, người bình thường cũng có thú vui của người bình thường.

"Ta nhớ trước kia từng nghe mẫu hậu nói, nàng từng làm cung nữ, làm cung nữ rất vui, có thể nhìn thấy nhiều thứ mà người làm chủ tử không nhìn thấy. Lần này chúng ta cứ coi như đang cải trang vi hành, nhiệm vụ chính là giúp mẫu hậu thăm dò bản chất chân thật của nhóm tú nữ, đừng để các nàng lừa dối mẫu hậu và thuận tiện nhìn xem có tú nữ nào phù hợp với đại ca hay không."

Muốn nói là chơi vui thì Diễm Dao không có hứng thú lắm.

Nàng ấy vốn thích yên tĩnh nhưng Viên Viên lại là người thích náo nhiệt nên thường xuyên đi theo nàng ấy (Viên Viên) chơi đùa khắp nơi. Không có Viên Viên thì nàng ấy có thể ở một mình cả ngày mà không thấy nhàm chán.

Nhưng nếu là vì chuyện tuyển tú của Đại Lang, đây cũng là chuyện lớn nhất trong nhà bây giờ, Hoàng hậu tẩu tẩu cũng vì chuyện này mà đau đầu không thôi, nàng ấy luôn biết nên cũng muốn bỏ chút sức.

"Vậy ngươi đừng để lộ, chúng ta chỉ quan sát, ít nói và coi như không thấy gì, nếu ngươi không thể kiềm chế được sự nóng nảy mà bại lộ thân phận trước mặt người khác thì không hay."

Diễm Dao nhẹ giọng dặn dò.

Rõ ràng nàng ấy còn nhỏ hơn Viên Viên một tuổi nhưng nhìn bề ngoài còn giống như lớn hơn Viên Viên. Có lẽ do thân phận tiểu cô cô ít nhiều cũng có chút ảnh hưởng khiến nàng ấy có ý thức trách nhiệm của tiểu cô cô phải trông coi tiểu chất nữ.

"Được rồi, được rồi, ta biết rồi, tiểu cô cô."

Viên Viên ôm nàng ấy, lắc lư làm nũng.

Diễm Dao nhìn nàng ấy mà lắc đầu bất đắc dĩ, mỉm cười gõ nhẹ vào chóp mũi nàng ấy.

"Nếu muốn đóng vai cung nữ thì đừng gọi ta là tiểu cô cô, hãy gọi ta là..." Nói tới đây, Diễm Dao nghẹn lời, lúc này hai người mới phát hiện các nàng muốn giả làm cung nữ nhưng vẫn chưa quyết định được tên.

Sau khi suy nghĩ một lúc, hai người mới quyết định hai cái tên giả Hương Thảo và Hương Liên.

Viên Viên là Hương Thảo còn Diễm Dao là Hương Liên.

"Đi thôi, đi thôi, lần này cuối cùng chúng ta có thể lẻn vào những cung điện đó quan sát. Đúng rồi, tiểu cô cô..."

Thấy tiểu cô cô nhìn mình thì Viên Viên vội vàng thay đổi cách xưng hô: "Hương Liên, ngươi còn nhớ rõ tú nữ ăn vụng mà chúng ta nhìn thấy lần trước không? Cũng không biết nàng còn ăn vụng ở nơi đó hay không? Chúng ta có nên đi xem không? Có vẻ như nơi này cách chỗ đó không xa."

"Đi gặp tú nữ kia làm gì?"

"Ngươi nói nếu nàng ăn vụng mà chúng ta đột nhiên xuất hiện dọa nàng thì chẳng phải sẽ vui hơn sao?

"..."

"Đi thôi đi thôi, chúng ta đi xem xem."

Lúc này Phạm Dung Dung không biết có hai tiểu cung nữ giả mạo đang định tới bắt nàng ấy ăn vụng.

Tuy nàng ấy lấy được đồ ăn nhưng lúc này vẫn chưa đói bụng, hiếm khi được ra ngoài hít thở nên nàng ấy trải khăn tay xuống đất, ngồi dựa nửa người vào gốc cây, nhàn nhã nhìn mặt hồ rộng lớn trong xanh trước mặt.

Nghe nói hồ này được chia làm mấy nơi, có mấy chỗ có hoa sen nở.

Phạm Dung Dung đứng bên bờ hồ nhìn ra xa, mơ hồ nhìn thấy một số bóng dáng nhưng cách chỗ nàng ấy rất xa khiến nàng ấy tiếc nuối không thôi.

Đây chính là vườn thượng uyển của hoàng gia, người bình thường rất khó vào.

Tuy Phạm gia có tiền, trong nhà cũng có một khu vườn để ngắm cảnh, thậm chí ở Giang Nam cũng có nhưng không bằng vườn thượng uyển của hoàng gia.

Từ lâu Phạm Dung Dung đã nghe đến cái tên Tây Uyển, còn có Thừa Đức hành cung tránh nóng, đáng tiếc là chỉ nghe tên chứ chưa từng đến thăm.

Lần này vất vả mới đi tới Tây Uyển, còn vào lúc tuyển tú, phạm vi hoạt động của nhóm tú nữ chỉ giới hạn trong phạm vi ba điện nên nàng ấy không thể chạy lung tung.

Có lẽ nàng ấy nên tìm cơ hội đi loanh quanh để chuyến này không phải vô ích?

Phạm Dung Dung suy nghĩ lung tung và mở hai túi giấy ra.

Một túi giấy đựng thịt bò thái lát, một túi giấy khác đựng nửa con gà nướng.

Mấy ngày nay, cho dù nàng ấy có bỏ bạc ra mua thì thức ăn cũng chỉ có những thứ này, nếu không phải thức ăn cung nữ đưa cho nhóm tú nữ thật sự khó ăn thì nàng ấy cũng không ăn mấy thứ này.

Nàng ấy lấy nước rửa tay, lau khô rồi lấy một miếng thịt bò trong túi giấy ra.

Ăn xong lại xé cánh gà của con gà, đặt trong miệng gặm một cách chán nản.

Nhiều như vậy, chắc chắn nàng ấy ăn không hết, hay là mang về cho ba người khác ăn?

Đúng lúc này, đột nhiên có người nhảy ra khỏi đằng sau cây khiến Phạm Dung Dung nhảy dựng.

"Này, tú nữ này dám ở chỗ này ăn vụng!"

Lần trước Viên Viên đã muốn làm như vậy, đáng tiếc là lúc ấy nàng ấy đang ở trên thuyền nên lần này có vẻ đặc biệt kích động. Diễm Dao bị nàng ấy kéo thất tha thất thểu bước ra.

Phạm Dung Dung nhìn tiểu cung nữ hưng phấn trước mắt này mà hơi bối rối.

Nàng ấy (Phạm Dung Dung) ăn vụng, nàng ấy (Viên Viên) hưng phấn cái gì?

Viên Viên ưỡn ngực, bày ra dáng vẻ cung nữ quản sự thường dạy dỗ tiểu cung nữ.

"Ngươi là tú nữ trong điện nào? Không làm bài sao? Sao chỉ có một mình ngươi, còn ở đây ăn vụng?"

"Ngươi là -----" Phạm Dung Dung lau tay, hỏi thăm dò.

"Ta là cung nữ," Rất nhanh Viên Viên đã tỉnh táo lại, nàng ấy (Phạm Dung Dung) chất vấn thì nàng ấy (Viên Viên) phải trả lời sao? Vậy thì nàng ấy không có thể diện, không có khí chất của đại cung nữ à.

"Ngươi hỏi ta làm gì, là ta đang hỏi ngươi!"

Phạm Dung Dung chưa từng gặp qua cung nữ kiêu ngạo như vậy.

Từ khi nàng ấy tham gia tuyển tú, từ nữ quan giám sát cho tới cung nữ quản sự được phân chia công việc bên dưới đều rất khách khí với nàng ấy.

Nữ quan có địa vị cao khinh thường so đo với tiểu tú nữ. Cung nữ quản sự bên dưới và ma ma phụ trách nghiệm thân, nên nhét bạc thì nàng ấy đã nhét bạc, nên cho lợi ích thì nàng ấy cũng đã cho lợi ích.

Vấn đề có thể sử dụng bạc để giải quyết thì đối với Phạm Dung Dung không phải vấn đề lớn, có thể sử dụng bạc để làm bản thân thoải mái thì nàng ấy rất sẵn lòng.

Hơn nữa nàng ấy vẫn biết một chút về những cung nữ và nữ quan này, quy củ trong cung rất nghiêm khắc nên người làm việc trong cung đều tương đối thận trọng từ lời nói đến việc làm, dù gì thì từng cử chỉ hành động đều đại diện cho mặt mũi của hoàng gia.

Vậy thì tiểu cung nữ kiêu ngạo thế này đến từ đâu?

Phạm Dung Dung suy nghĩ trong đầu nhưng trên mặt lại nói: "Dân nữ là tú nữ ở Thanh Phức điện, dân nữ cũng không ăn vụng. Thân thể dân nữ yếu ớt, mấy ngày nay trời nóng nực nên dân nữ ăn uống không ngon, đã cố ý xin cung nữ quản sự chuẩn bị cho dân nữ một chút thức ăn khác, sợ gây phiền phức cho cung nữ quản sự nên dân nữ mới chọn một nơi vắng vẻ để dùng."

Trời nóng, ăn uống không ngon?

Vậy vài ngày trước đó cũng là trời nóng, ăn uống không ngon sao?

Rõ ràng chính là tham ăn.

Viên Viên lập tức muốn vạch trần tú nữ nói dối này, ai ngờ tiểu cô cô ở bên cạnh kéo nàng ấy một cái khiến nàng ấy nhận ra bản thân không thể vạch trần đối phương.

Một khi vạch trần thì nàng ấy phải giải thích bản thân ở trên thuyền nhìn thấy đối phương ăn vụng như thế nào, chẳng phải sẽ làm lộ thân phận của nàng ấy sao?

"Không biết tiểu cung nữ tỷ tỷ này là ở điện nào?" Phạm Dung Dung lại hỏi.

Câu hỏi này khiến Viên Viên nghẹn lời.

Nàng ấy vẫn chưa quyết định được bản thân là ở điện nào.

"Ngươi hỏi cái này làm gì? Ngươi, ngươi quản ta ở điện nào được chắc!" Viên Viên chống nạnh hung hăng nói.

Phạm Dung Dung cười ẩn ý: "Dân nữ không có ý gì khác, chỉ muốn tiểu cung nữ tỷ tỷ bỏ qua cho, dù sao thì dân nữ cũng không muốn gây rắc rối cho cung nữ quản sự."

Viên Viên thấy đối phương mở miệng đều là cung nữ tỷ tỷ và còn năn nỉ nàng ấy đừng vạch trần bản thân thì vô cùng đắc ý, nàng ấy cảm thấy lần này bản thân cải trang vi hành rất tốt, không bị người khác nhận ra.

Diễm Dao liếc mắt nhìn Phạm Dung Dung và nghe thấy ý đe dọa đằng sau lời nói của đối phương.

Nếu nàng ấy đã lấy đồ ăn thông qua cung nữ quản sự, nếu các nàng tùy tiện vạch trần thì có khả năng sẽ đắc tội với cung nữ quan sự của Thanh Phức điện.

Dù gì cũng là cung nữ, cũng không thể coi thường lẫn nhau, chưa biết chừng ngày thường cũng có quan hệ tốt nên không cần liên lụy đối phương vào những việc nhỏ nhặt.

Hơn nữa Diễm Dao biết Thanh Phức điện đứng đầu ba điện, nơi này toàn là tú nữ thế gia trong kinh, nàng ấy cũng đang ngầm ám chỉ thân phận của mình, nhắc nhở các nàng nên biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thì coi như không có.

Đương nhiên -----

Tất cả những điều này đều dựa trên nàng ấy và Viên Viên thật sự là cung nữ, trên thực tế các nàng không phải cung nữ và không đến mức không thể đắc tội một tú nữ.

Nhưng nếu các nàng vẫn muốn tiếp tục đóng vai cung nữ thì không được làm lớn chuyện này, nếu không sẽ bị lộ thân phận.

Lúc này Viên Viên cũng ý thức được nên reo lên: "Được lắm, ngươi dám đe dọa ta không được tố giác ngươi."

"Tiểu cung nữ tỷ tỷ nói gì vậy, sao dân nữ dám đe dọa hai vị, chẳng qua là để thuận tiện cho hai vị hành động, hôm nay cứ coi như không nhìn thấy dân nữ thì sao?”

Phạm Dung Dung mỉm cười tiến lên một bước, vừa nắm tay Viên Viên vừa nhét thứ gì đó vào tay nàng ấy.

Rồi lại lặp lại chiêu trò cũ, nắm tay Diễm Dao và nhét thứ gì đó vào tay nàng ấy.

Toàn bộ quá trình như nước chảy mây trôi, nụ cười trên mặt nàng ấy vừa không khiêm tốn cũng không lộ liễu khiến người ta chán ghét mà mọi thứ đều diễn ra tự nhiên, gãi đúng chỗ ngứa.

Chờ hai người kịp phản ứng thì đối phương đã hành lễ, mang theo thức ăn và khăn tay trải trên mặt đất rời đi.

Để lại hai người cầm bạc trong tay ngơ ngác hồi lâu.

Thế mà các nàng lại bị người ta nhét bạc!

Bị người ta buộc giữ bạc để hưởng lợi!

"Tú nữ này thật xảo quyệt!" Viên Viên kinh ngạc nói.

Diễm Dao lấy tay che miệng cười.

"Thực ra nàng nói không sai, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn đi tố cáo nàng sao?"

Đương nhiên nàng ấy (Viên Viên) không thể đi tố cáo nàng ấy (Phạm Dung Dung) được!

Diễm Dao có thể nghĩ đến thì tất nhiên Viên Viên cũng có thể nghĩ đến, chỉ là phản ứng chậm hơn một chút thôi.

"Ta nghe Phương cô cô nói, lần tuyển tú này hạn chế quan trên tứ phẩm khiến rất nhiều nhà cao cửa rộng trong kinh đau đầu nhưng bọn họ cũng không phải không có biện pháp, rất nhiều người gửi nữ nhi về nhà hoặc chi nhánh có quan viên chức thấp, nhiều người còn lấy chất nữ để đưa vào cung tuyển tú, nếu ta nhớ không lầm thì những người này đều được sắp xếp vào Thanh Phức điện?"

Diễm Dao gật đầu.

"Bỏ đi, ta không so đo với nàng."

Viên Viên hừ một tiếng, cũng không biết nàng ấy đang nghĩ gì: "Đi thôi, chúng ta không tới Thanh Phức điện, đi xem hai nơi khác."

"Vậy chỗ bạc này?"

Diễm Dao do dự nhìn bạc trong tay.

Số bạc này không ít, một thỏi nhỏ khoảng năm lượng.

Mỗi người năm lượng, hai người chính là mười lượng, xem ra tú nữ này rất có tiền, ra tay cũng hào phòng.

Phải biết rằng nàng ấy và Viên Viên thưởng cho người ta cũng không dùng tới năm lượng bạc.

"Cứ giữ lấy, đây chính là khoản bạc đầu tiên mà chúng ta tự mình kiếm được, chứng tỏ hai ta giả cung nữ rất thành công."

Viên Viên là người mau tức giận nhưng cũng mau quên, rất nhanh nàng ấy đã quên mất tú nữ "xảo quyệt" kia mà chỉ quan tâm đến số bạc do bản thân kiếm được.

Hai người vừa nói vừa rời khỏi đây và đi đến Thừa Hoa điện và Phân Phương điện.

Ở bên kia, chờ bọn họ đi xa thì Phạm Dung Dung mới thở phào nhẹ nhõm.

Hai cung nữ kia không gọi nàng ấy lại, chứng tỏ đã từ bỏ ý định gây rắc rối cho nàng ấy.

Điều đáng tiếc duy nhất là sau này không thể sử dụng nơi đó được nữa, đó là nơi bí ẩn mà khó khăn lắm nàng ấy mới tìm được.

Sau khi trở về thì ba người Mao Ngọc Nhi vẫn chưa trở về.

Phạm Dung Dung ném túi giấy lên bàn, rửa tay, cởi áo ngoài ra rồi lại lên giường.

Một lúc sau, ba người quay trở lại, thay vì mỉm cười thì ngược lại có chút u ám. Đặc biệt là Triệu Hân Nhi, sắc mặt vô cùng khó coi.

"Sao vậy?" Phạm Dung Dung tò mò hỏi.

Có thể làm sao chứ?

Biện pháp các nàng có thể nghĩ ra thì người khác cũng có thể nghĩ ra, một đống tú nữ vây quanh Tống ma ma, cũng không tới lượt các nàng biểu hiện, không chỉ lãng phí sức lực mà còn phải làm nền cho người ta nửa ngày.

Phạm Dung Dung không có gì ngạc nhiên về điều này, biện pháp có thể nghĩ ra cũng không phải là biện pháp, huồng hồ ba người còn học từ tú nữ phòng khác, chứng tỏ phương pháp này đã có người dùng rồi.

"Đúng rồi, trong số các ngươi có ai biết đánh đàn khiêu vũ không?"

Thấy Phạm Dung Dung hỏi như thế, mấy người nhất thời sửng sốt.

"Sao lại hỏi chuyện này?"

Đôi mắt của Phạm Dung Dung đảo qua, không úp mở mà nói: "Nếu có cầm nghệ vũ kỹ xuất sắc thì có thể đánh đàn khiêu vũ trước mặt người khác nhất định sẽ thu hút sự chú ý của mọi người."

Nói trắng ra là tú nữ muốn thể hiện bản thân, nếu muốn được người khác nhớ kỹ thì phải cực kỳ nổi bật, có hành động nào có thể làm nổi bật?

"Chuyện này..."

"Hơn nữa ta cảm thấy sẽ sớm thôi." Phạm Dung Dung lại nói.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn