Hai gian phòng nhỏ dưới chân núi là chỗ dựa vững chắc trong toàn bộ Ngưu gia trang.
Vốn là nơi ở của một nhà thợ săn trong thôn, nhà này không có nhi tử, sau khi hai lão phu thê qua đời thì ngôi nhà thuộc về thôn trang. Thông thường khi nhà nào có khách mà khách không có chỗ ở hoặc nhà nào có nhu cầu mượn nhà để ở thì có thể nói với lí chính là có thể mượn nhà.
Ngôi nhà được làm từ đá, rất chắc chắn.
Phía trước nhà có một khoảng sân nhỏ có hàng rào bao quanh, phía sau còn có một khoảng vườn trồng rau nhỏ.
Lúc này, hai gian phòng đã khoác lên mình diện mạo mới, mặt đất được tưới nước, cửa mở rộng để thông gió, cuốn đi không khí đục ngầu lúc vừa mới tới.
"Hoa Nhi, phòng này cũng không phải cho ngươi ở, ngươi chăm chỉ như vậy như vậy làm gì?" Một thanh niên mười bảy mười tám tuổi hơi mập mạp đi đến gần.
Ngưu Hoa Nhi liếc nhìn hắn ta.
"Không phải ta ở thì ta không cần dọn dẹp sao? Người ta dưỡng bệnh trong nhà ta, hơn nữa cũng là khách, sao có thể để người ta sống trong nhà bẩn được?"
"Ý ta không phải vậy." Lâm Sâm gãi đầu nói.
Hắn ta không vừa mắt khi thấy Hoa Nhi để ý người khác như vậy.
"Được rồi, công việc đã xong rồi, ta giặt hai cái giẻ lau này rồi về nhà, ngươi cũng về nhà đi, Tú Tú còn đang chờ ngươi kìa."
Lúc này Lâm Tú Tú đang đứng ở cổng sân chờ ca ca Lâm Sâm, những người khác đến giúp đỡ đều rời đi rồi, chỉ còn lại Ngưu gia lão tứ, Ngưu Mậu Hải mười lăm tuổi đang chờ tỷ tỷ Ngưu Hoa Nhi để cùng về.
"Vậy ta đi đây."
Thấy ca ca thành thật đi về phía mình, Lâm Tú Tú lén lút trừng mắt với ca ca.
Lúc đó có người ngoài nên nhịn không nói gì, sau khi đi xa mới tức giận nói: "Ca ca, huynh kéo ta tới giúp Hoa Nhi tỷ chỉ để nói câu đó thôi sao?"
Dừng một chút rồi nàng ấy lại nói: "Nếu lần sau huynh còn như vậy thì đừng nhờ ta giúp, cơ hội tốt như vậy mà huynh cũng không dám nói chuyện với Hoa Nhi tỷ thì sao có thể cưới Hoa Nhi tỷ về làm tẩu tử của ta?"
Lâm Sâm lúng túng không nói gì.
Hắn ta cũng không biết tại sao một khi đối mặt với Hoa Nhi thì lại trở nên ngốc nghếch.
Lâm Tú Tú cũng thấy lo lắng muốn c.h.ế.t khi nhìn thấy dáng vẻ chất phác của ca ca ruột, không nhịn được mà oán trách: "Không chỉ có mình huynh có muội muội, Thạch Đầu ca cũng có muội muội, huynh xem hôm nay Thạch Đầu ca và Tiểu Thảo cũng tới."
Thạch Đầu và Tiểu Thảo là hai huynh muội, hôm nay cũng tới giúp Hoa Nhi.
Từ bề ngoài thì Tiểu Thảo và Hoa Nhi có quan hệ tốt nên tới giúp nàng, Thạch Đầu chỉ là làm nền, trên thực tế thì đều hiểu rõ ý đồ của nhau.
"Hơn nữa ta nghe nói Chương Bằng ở Chương gia truân bên cạnh cũng thích Hoa Nhi tỷ, nếu huynh còn không cố gắng thì tức phụ sẽ bị người ta cướp mất."
Ngưu Hoa Nhi là một cành hoa ở Ngưu gia trang, hoàn cảnh của Ngưu gia cũng tốt, ít nhất thì cũng coi như giàu có ở Ngưu gia trang này. Trong nhà không chỉ có nhiều đất đai mà còn có nhiều nam nhân, Ngưu gia chỉ có một khuê nữ này.
Ở Ngưu gia trang, họ Ngưu là phổ biến.
Người mang họ khác không có ưu thế ở Ngưu gia trang nên người mang họ khác thích cưới cô nương họ Ngưu để không bị bắt nạt ở trong thôn.
Chưa kể nhà Ngưu Sơn còn thân thiết với nhà lí chính.
Vậy là từ khi Ngưu Hoa Nhi qua mười lăm thì đã có rất nhiều người trong thôn để mắt tới.
Nếu không hôm nay nghe được Ngưu Hoa Nhi đến dọn dẹp nhà cửa thì mấy người trẻ tuổi đã không tìm cớ tới giúp, có rất nhiều người giống như Lâm Sâm và Thạch Đầu, lấy muội muội mình làm cớ, số còn lại đi cùng Ngưu gia lão tam lão tứ thì lấy chuyện này làm cớ.
"Nếu không thì lần sau..."
"Còn lần sau à? Lần nào huynh cũng nói lần sau, dù sao ta cũng mặc kệ huynh, huynh không biết cố gắng thì sau này huynh đừng hối hận là được!" Lâm Tú Tú tức c.h.ế.t mất, thở phì phò bỏ lại mấy câu này rồi giậm chân bỏ đi.
Lâm Sâm vội vàng đuổi theo.
"Tú Tú, muội đừng chạy nhanh như vậy, đợi ta nữa."
Ngưu Hoa Nhi không biết những chuyện này.
Sau khi trở về, nàng báo tin vui rằng nhà cửa đã được dọn dẹp sạch sẽ cho nam nhân đang dưỡng thương. Người nhà họ Ngưu cũng biết nên hôm sau đã giúp nam nhân chuyển qua.
Thực ra nam nhân không có đồ gì cần dọn, chỉ hai chiếc đệm giường và hai bộ xiêm y tắm rửa đều là mượn từ người nhà họ Ngưu.
Cuộc sống cứ bắt đầu như vậy, mỗi ngày Ngưu Hoa Nhi đều chạy ba lần đưa cơm cho nam nhân đúng giờ.
Theo thời gian, người trong thôn dần dần biết người xứ khác bị thương kia hiện đang ở nhờ ngôi nhà đá dưới chân núi.
Ngưu Sơn nghĩ tốt nhất là tách nữ nhi và nam nhân kia ra, thậm chí ông ấy còn không muốn để nữ nhi đi đưa cơm.
Nhưng công việc đồng áng gần đây khá bận rộn, nam nhân trong nhà đều phải ra đồng, các nữ nhân cũng không nhàn rỗi, trong nhà chỉ có Ngưu Hoa Nhi có thể phụ giúp nấu nướng nên chỉ có thể tạm thời giao cho nàng.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua thì vết thương của nam nhân cũng tốt hơn.
Dần dần có thể bước ra khỏi ngôi nhà đá, ra khỏi sân và ra ngoài xem.
Tuy nhiên hắn vẫn chưa đi được xa, thường xuyên đi một lát rồi trở về, người trong thôn thường nhìn thấy nam tử có thân hình cao lớn nhưng xanh xao đi lại trong thôn, ban đầu không biết hắn là ai nhưng sau đó thì đều biết.
Những tin đồn về Ngưu Hoa Nhi ở trong thôn không hề lắng xuống theo sự làm ầm ĩ của Tống Hà Hoa mà còn ngày càng gia tăng khi nàng chạy đến hai gian phòng nhỏ dưới chân núi thường xuyên hơn.
Chỉ vì người nhà họ Ngưu quá mạnh, Tống Hà Hoa lại là người lợi hại, hơn nữa bây giờ đang là ngày mùa nên mọi người không đủ sức nói những vấn đề này nên tạm thời vẫn ẩn giấu trong bóng tối.
Vào ngày này, Ngưu Hoa Nhi mang theo một chiếc giỏ tre tới phòng nhỏ.
Lúc nàng đến đó, nam nhân đang ngồi trước nhà nhìn ngọn núi phía xa.
Đây không phải lần đầu tiên Ngưu Hoa Nhi nhìn thấy cảnh như vậy, rất nhiều lần nàng tự hỏi Đại Trụ ca đang nhìn cái gì, núi kia có gì đẹp?
Nàng nhận thấy Đại Trụ ca hình như có rất nhiều tâm sự, nàng không biết tâm sự của hắn là gì, Đại Trụ ca quá trầm mặc, mỗi lần nàng nói tới mười câu thì hắn có khi còn không trả lời được một câu.
Hắn là ai? Tại sao lại bị thương như vậy? Những vết thương cũ trên người hắn là sao? Cha luôn dặn nàng tránh xa nam nhân này ra, nói hắn không phải người bình thường, không phải người mà người như bọn họ chọc đến được.
Nhưng hắn là ai? Đến từ đâu?
Chờ khi vết thương lành, có phải hắn sẽ rời đi không?
Mỗi lần nghĩ đến điều này, Ngưu Hoa Nhi đều quên mất những thứ khác và trong đầu chỉ có ý nghĩ này.
"Đại Trụ ca!"
Thấy nam nhân không nói gì, cũng không nhìn nàng, Ngưu Hoa Nhi không đồng tình bước tới, mỉm cười lấy hai bộ xiêm y từ trong giỏ ra.
"Đại Trụ ca, ta thấy chàng mặc xiêm y của ca ca ta hơi ngắn nên đã làm cho chàng một bộ, chàng vào mặc thử xem có vừa người không?"
Vừa nhìn đã biết là xiêm y mới, không được làm từ vải tốt, chỉ là vải bông bình thường, một bộ áo ngoài và hai bộ thay bên trong.
Ở Ngưu gia lâu như vậy, nam nhân cũng có chút hiểu biết về Ngưu gia, tuy khấm khá hơn hộ nông dân bình thường nhưng cũng có hạn.
Nam nhân Ngưu gia thường mặc y phục vải thô, chỉ có phụ nhân và hài đồng có áo trong là vải bông, bên ngoài toàn là vải thô.
Bởi vì vải thô có khả năng chống mòn cao hơn vải bông.
Trong Ngưu gia, chỉ có Ngưu Hoa Nhi có nhiều xiêm y làm từ vải bông nhất, bởi vậy mà có thể thấy cô nương này được trong nhà cưng chiều thế nào.
Cho nên có thể hình dung, bộ xiêm y quý giá này e rằng là do cô nương lén làm cho hắn sau lưng người nhà.
"Hoa Nhi cô nương, Vương mỗ được Ngưu gia cứu, ăn uống, chỗ ở mấy ngày nay đều do Ngưu gia cung cấp, cho dù đưa bạc thì e rằng chỗ bạc đó cũng đã dùng hết từ lâu rồi, thứ này..."
Hắn nhìn bộ xiêm y: "Vương mỗ không xứng."
"Cái này thì có gì không xứng? Ta đã tiết kiệm bạc mua vải từ lâu rồi, vốn dĩ vẫn để ở đó. Mới đầu định may xiêm y cho cha ta nhưng cha ta không muốn mặc nên làm cho chàng trước. Vải có sẵn, xiêm y là do ta may, không tốn tiền công, sao có thể không xứng chứ?"
"Hơn nữa bạc chàng đưa vẫn chưa hết, ta vẫn tính cho chàng mà, còn thừa bao nhiêu, chỉ là một bộ xiêm y thôi, chút vải này cũng không đáng bao."
"Nhưng..."
Ngưu Hoa Nhi nói rất nhanh, căn bản không cho nam nhân cơ hội nói chuyện.
"Sao người này lại khó chịu thế nhỉ? Không phải chỉ là một bộ xiêm y thôi sao. Mau vào thử xem, để ta xem có vừa người hay không, ta cũng không biết cỡ của chàng nên đã làm theo ước tính."
Nói như vậy rồi thì nam nhân chỉ có thể cầm xiêm y vào thử.
Nhưng Ngưu Hoa Nhi đợi rất lâu vẫn chưa thấy nam nhân đi ra.
Nàng lo lắng định xông vào, không ngờ vừa bước tới cửa đã thấy nam nhân đứng bên trong, hình như đang do dự không biết có nên đi ra hay không.
Y phục mới rất vừa vặn, hoàn toàn thể hiện vóc dáng cao lớn cường tráng. Khác với bộ vải thô thường mặc, xiêm y này được Ngưu Hoa Nhi bắt chước theo bộ xiêm y nam nhân mặc khi nàng cứu hắn. Nó rất trang trọng nhưng vì xiêm y của nam nhân lúc đó đã rách nát nên nàng bắt chước hơi kỳ lạ, tay áo và cổ chân hơi bó.
"Đúng là rất vừa vặn."
Đôi mắt của Ngưu Hoa Nhi sáng quắc khiến trái tim nam nhân như cây khô cũng không chịu được độ ấm trong mắt nàng.
Nam nhân né tránh ánh mắt nàng và nói: "Hoa Nhi cô nương, còn chuyện gì nữa không? Nếu không có chuyện gì thì người về trước đi. Nơi này hẻo lánh không có người, ngươi và ta lại là trai đơn gái chiếc..."
Tới rồi.
Trước đó hắn không nói gì, bây giờ điều hay nói nhất chính là nói với nàng nam nữ khác biết, nàng phải biết cách tránh tị hiềm để không làm tổn hại đến thanh danh của mình.
Tuy nhiên mục đích nàng tới đã đạt được, cũng không muốn làm hắn cảm thấy bản thân không biết liêm sỉ nên cũng không nói gì thêm, chỉ nói lát nữa sẽ tới đưa cơm rồi rời đi.
Nhìn bóng lưng của Ngưu Hoa Nhi, nam nhân khẽ thở dài.
Hắn tưởng rằng dọn ra ngoài có thể yên tĩnh một chút nhưng ai ngờ không những không giải quyết được vấn đề mà còn càng thêm rắc rối.
Nam nhân không ngốc, đã từng có không ít nữ tử âm thầm ái mộ hắn nhưng hắn quá bận, không rảnh để tâm tới tư tình nam nữ nên tất nhiên cũng hiểu được ý nghĩa trong mắt Ngưu Hoa Nhi.
Có lẽ hắn nên rời đi.
Nhưng vết thương của hắn…
Nam nhân lại nhìn về phía núi Sừng Trâu cách đó không xa.
Chỉ dựa vào thuốc trị thương mà Ngưu gia đưa thì khó có thể chữa lành vết thương của hắn nhanh chóng mà chỉ có thể hồi phục từ từ, hơn nữa hắn còn bị nội thương.
Không biết ngọn núi này có thảo dược mà hắn cần không?"
"Hoa Nhi..."
Ngưu Hoa Nhi quay đầu thấy Lâm Sân đứng cách đó không xa gọi nàng.
"Có việc gì?"
"Không, không có việc gì..."
"Nếu không có việc gì thì ta về đây."
Ngưu Hoa Nhi cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục đi về nhà nhưng Lâm Sâm bình thường giống như hũ nút lại đi theo.
"Rốt cuộc là ngươi có chuyện gì?"
Nàng dừng chân.
"Hoa Nhi, ngươi lại tới căn nhà đó à?"
"Đúng vậy, ta đi tặng đồ, có chuyện gì vậy?"
Vẻ mặt Lâm Sâm vừa do dự vừa khó xử như thể có lý do gì đó khó nói.
"Rốt cuộc ngươi có nói hay không? Không nói thì ta đi nhé?"
"Hoa Nhi..."
Ngưu Hoa Nhi ghét người khác nói chuyện với nàng mà cứ ấp úng do dự, muốn nói lại thôi, không muốn nói thì đừng gọi nàng lại, gọi nàng rồi lại ngập ngừng như vậy khiến nàng rất bực bội.
Nàng nhíu mày, quay đầu đi.
Lâm Sâm thấy nàng bực bội thì bước vội hai bước tới nói: "Hoa Nhi, sau này ngươi đừng đến nhà đó nữa, ngươi không biết, ngươi không biết..."
"Ta không biết cái gì?"
Lâm Sâm cũng biết tính cách của Hoa Nhi, nàng là người không kiên nhẫn, nếu hắn ta còn trì hoãn thì chắc chắn nàng sẽ bực, không để ý đến hắn ta.
"Bây giờ trong thôn có người đang lén nói chuyện này, nói rất khó nghe, có khi ngươi... có khi ngươi cũng phải chú ý một chút..."
"Ta chú ý cái gì?" Ngưu Hoa Nhi nhướng mày nói: "Những bà tử lắm chuyện trong thôn không nói thị phi của người ta một ngày thì sẽ c.h.ế.t. Ta chỉ đi đưa cơm mà các nàng có thể bịa ra một đống thứ."
"Hoa Nhi, cũng không thể nói như vậy, dù gì ngươi cũng là đại cô nương, vẫn nên chú ý..."
Thực ra Lâm Sâm cũng biết Hoa Nhi không phải loại người như vậy nhưng mấu chốt là ngay cả nương hắn ta cũng đã nghe thấy tin đồn.
Nương của Lâm Sâm biết chuyện nhi tử thích Hoa Nhi.
Vốn dĩ Lâm gia không bằng Ngưu gia, trước kia có rất nhiều người tới cửa hỏi cưới Ngưu Hoa Nhi nhưng đều bị đôi phu thê Ngưu Sơn từ chối.
Nương của Lâm Sâm biết cho dù bà ấy đi thì Ngưu gia cũng sẽ không đồng ý nên chưa từng nghĩ đến tâm tư này.
Vốn dĩ Lâm Sâm đã thuyết phục nương hắn ta, để nương hắn ta lân la làm quen với nương của Hoa Nhi, nói tới hôn sự của hắn ta và Hoa Nhi nhưng bây giờ nương hắn ta lại do dự.
Thế nên Lâm Sâm sao có thể không vội.
"Ta chính không sợ ta, ta sợ các nàng nói sao? Nếu các nàng có bản lĩnh thì tới nói trước mặt ta, ta bảo nương ta đi tìm các nàng để xem nương ta có đánh vỡ đầu, xé nát miệng các nàng hay không!"
Ngưu Hoa Nhi hùng hổ mắng rồi lại nói: "Còn có chuyện gì khác không?"
"Không, không..."
"Không có việc gì thì ta đi đây."
Ngưu Hoa Nhi thức dậy từ sáng sớm.
Lúc này, người nhà họ Ngưu còn chưa dậy.
Nước trong lu mới được Ngưu Sơn đổ đầy tối qua, dù tối qua đã dùng một ít để rửa mặt nhưng vẫn đủ để nấu cơm vào sáng nay.
Ngưu Hoa Nhi bận rộn.
Đầu tiên là quét sân, rồi múc nước rửa mặt, sau đó là về phòng chải đầu. Chải đầu xong thì cầm chìa khóa đến nhà kho lấy lương thực, trước tiên là nấu cháo, trộn mì rồi để nguội, sau đó ra hậu viện hái mấy loại rau tươi để xào ăn.
Bây giờ nàng ở phòng phía tây của chính phòng ngăn cách với phòng phía đông bởi sảnh chính, động tĩnh ra ra vào vào, thỉnh thoảng còn ngân nga một giai điệu sẽ không qua mắt hai phu thê Ngưu Sơn ở phòng phía đông.
Đôi phu thê đã tỉnh từ sớm, nằm đó nghe động tĩnh của nữ nhi mà cảm thấy phức tạp trong lòng. Trước kia nha đầu này không siêng năng như vậy, bình thường cũng giúp trong nhà nấu cơm giặt giũ, cho gà ăn nhưng nàng có tật xấu là thích ngủ nướng vào buổi sáng nên trông chờ nàng dậy sớm nấu cơm là không thể.
Nhưng kể từ khi nam nhân kia tới Ngưu gia thì Hoa Nhi đã thay đổi thói quen thường ngày, đặc biệt thức dậy sớm vào buổi sáng vì phải làm cơm sáng đưa cho người ta.
"Chàng nói xem Hoa Nhi có biết bên ngoài nói gì về nàng không?" Tống Hà Hoa nói.
Nha đầu này không phải người mềm yếu, tính tình còn tệ hơn bà ấy, nếu biết được thì chắc chắn sẽ không bỏ qua nên chắc hẳn là không biết.
Thực ra chuyện người ngoài bàn luận về nữ nhi, Tống Hà Hoa đã biết từ mấy hôm trước.
Bà ấy có mối quan hệ tốt với rất nhiều phụ nhân trong thôn, bất kể người ta thật lòng tới nói với bà ấy hay là vì muốn thấy bà ấy làm ầm ĩ với người ta thì tóm lại bà ấy cũng đã biết.
Sau khi biết chuyện, bà ấy im lặng không phản kháng, thứ nhất là vì gần đây quá bận nên không rảnh để quan tâm, thứ hai là chưa nghĩ tới việc có nên làm ầm lên hay không.
Lần trước là do mâu thuẫn với Ngô bà tử nên Tống Hà Hoa biết bản thân chỉ có thể quản lý được một thời gian, quan trọng vẫn là ở nữ nhi.
Bây giờ bà ấy và nam nhân khuyên can mãi mà nữ nhi không nghe, làm ầm lên có tác dụng không?
Hơn nữa -----
"Chàng nói chàng hỏi hắn à? Hắn thật sự nói hắn lẻ loi một mình, không có người thân hay gia đình sao?" Tống Hà Hoa dùng cùi chỏ đụng vào nam nhân.
Ngưu Sơn cũng hỏi riêng về lai lịch của nam nhân.
Bất kể là thật hay giả thì đó cũng là những gì nam nhân nói.
"Chàng nói hắn nói mình là áp tải, hộ tống bị cướp nên bị thương và lưu lạc đến nơi này, nếu là sự thật thì sau khi bị cướp cũng không dám quay về, nói bản thân không có gia đình cũng không phải không thuyết phục." Tống Hà Hoa lại nói.
Dù gì thì nếu bị cướp thì người hộ tống cũng sẽ không quan tâm, chỉ cần trả tiền cho áp tải, nếu không có khả năng trả thì sao? Chỉ có thể quay về, chẳng phải người ta không có gia đình, không có người thân à?
"Nàng nói những thứ này làm gì?!"
Ngưu Sơn không chịu được.
Vừa mới sáng sớm, bà nương không ngủ được đã cao hứng nói với mình những điều này, chắc chắn là có mục đích.
Tống Hà Hoa liếc nhìn ông ấy, cũng không giấu giếm suy nghĩ của mình.
"Ta chỉ nghĩ, nếu hắn thật sự là người không gia đình, không có nơi nào để đi, ta thấy khuê nữ đã để ý hắn như vậy, bây giờ có mắng nha đầu đó cũng vô ích, đánh cũng không nỡ, hay là chọn người này làm hiền tế? Cho dù hắn không ở rể, theo ta thấy sức khỏe của hắn khá cường tráng, cũng có rất nhiều sức lực, chắc chắn áp tải phải có võ công, sau này cũng có thể an gia lập nghiệp, nếu chúng ta giúp đỡ để hắn và khuê nữ ở lại Ngưu gia trang thì chẳng phải vẹn cả đôi đường à?"
Ngưu Sơn tức giận ngồi dậy.
"Hắn nói hắn là áp tải thì nàng liền tin à?"
"Nếu hắn không phải áp tải thì có thể làm gì? Bây giờ khác mấy năm trước, khắp nơi còn hỗn loạn, ta ở gần Kiến Kinh thành, bình thường cũng hiếm gặp đào phạm, nếu thật sự là đào phạm thì có thể đến khu vực chúng ta không? Gần đây chàng cũng đến Tĩnh An bảo vài lần nhưng có thấy thông báo truy nã kẻ trộm nào không?"