Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 228

"Cha, sao ngài lại tới đây?" Ngưu Hoa Nhi ngạc nhiên hỏi.

"Khụ..."

Ngưu Sơn ho một tiếng.

Làm sao?

Con có thể tới nhưng cha con không thể tới à?

Đúng là quá nuông chiều rồi! Quá nuông chiều!

Có khuê nữ nhà nào ở một mình với nam nhân bị chính cha mình bắt gặp mà còn có thể tự tin như con chứ?

Đúng là quá nuông chiều rồi!

Ở một bên, nam nhân cũng ngừng ăn và nhìn sang.

Hắn có linh cảm rằng người đứng đầu Ngưu gia đến đây để nói điều gì đó.

Mà việc này chắc hẳn có liên quan đến hắn.

"Ta tới để xem..."

"Cha, ngài tới xem gì? Đại Trụ ca bị thương, hôm nay không cần thay thuốc."

Ngưu Sơn thấy nữ nhi như vậy thì có hơi tức giận không muốn tỏ ra quá lộ liễu trước mặt người ngoài nên đã kìm nén cơn giận: "Không phải cha nói với con, con chú ý một chút đi, dù gì Đại Trụ cũng là ngoại nam..."

Lúc này, Ngưu Hoa Nhi còn không biết Ngưu Sơn đang tức giận nên thản nhiên nói: "Ngoại nam với không ngoại nam cái gì? Thôn chúng ta không để ý cái này, lúc trước Đại Trụ ca bị nương nặng như vậy là do ta đưa về, lúc đầu cũng là ta thay thuốc, ta cũng không làm gì..."

"Con còn nói à! Một đại cô nương như con sao không có chút nào..."

"Ta làm sao?"

"Con -----" Ngưu Sơn giơ tay lên.

Ngưu Hoa Nhi không sợ ông ấy, trước giờ cha nàng luôn giơ cao đánh khẽ, rất nhiều huynh đệ trong nhà bị đánh vô số lần nhưng chỉ có nàng là người duy nhất chưa từng bị đánh.

Nếu cha nàng dám đánh nàng thì chắc chắn nương nàng sẽ không buông tha cho ông ấy.

"Vốn dĩ là vậy, ta không nói sai..."

Nam nhân nhận ra cô nương này khá ngây thơ hồn nhiên, không quá quan tâm đến lễ nghi, điều này có liên quan đến sự xa xôi của nơi này và hơn nữa là những nông dân ở tầng lớp dưới không có nhiều ý thức nam nữ đại phòng như vậy.

Dù hắn có chán nản, không muốn nhiều lời thì cũng không thể để mặc phụ tử hai người bất hòa vì mình.

"Ngưu thúc, ngài tìm ta có việc à?"

Lời nói của nam nhân đã thành công chuyển hướng sự chú ý của Ngưu Sơn và cũng cho ông ấy một bậc thang để bước xuống, cũng không thể bảo ông ấy đánh khuê nữ của mình trước mặt người ngoài được.

"Đại Trụ huynh đệ..." Ngưu Sơn ngập ngừng.

"Nhà ngài có ân cứu mạng với ta, nếu Ngưu thúc có việc gì thì cứ nói thẳng."

Nhìn ánh mắt trầm mặc và sắc mặt có hơi tái nhợt của nam nhân, Ngưu Sơn hiền lành không thể nói ra người đuổi người đi.

Nhưng nhìn nữ nhi đang tập trung hết lên người nam nhân, Ngưu Sơn lại cảm thấy tức giận nên cắn răng nói: "Ta thấy Đại Trụ huynh đệ dưỡng thương mấy ngày đã có thể xuống đất đi lại, hộ nông dân chúng ta..."

Nam nhân đã hiểu, đây là muốn hắn rời đi đúng không?

Nhưng đã đến lúc phải rời đi rồi, gia đình này có nữ nhi chưa xuất giá, một đại nam nhân như hắn ở đây thực sự rất bất tiện.

Đặc biệt hôm nay trong nhà còn xảy ra mâu thuẫn vì hắn.

Nam nhân có tính cách khoan dung và kiên quyết, dù biết với vết thương hiện giờ không thể đi xa khỏi nơi này, hắn không xu dính túi và không có nơi nào khác để đi nhưng vẫn không muốn gây rắc rối cho đối phương.

"Ngưu thúc, ngài không cần nói gì cả, ta sẽ đi ngay."

Nói xong thì nam nhân đứng dậy.

Ngưu Hoa Nhi đột nhiên luống cuống, hét vào mặt Ngưu Sơn: "Cha, ngài làm gì vậy? Ngài muốn đuổi Đại Trụ ca đi sao? Hiện giờ vết thương của hắn mới tốt hơn chút, không thể đi xa được, đi như thế nào chứ? Sao cha lại nhẫn tâm như vậy!"

Rồi lại cuống quít nói với nam nhân: "Đại Trụ ca, chàng đừng đi, đừng nghe lời cha ta."

Ngưu Sơn tức giận đến mức nhất phật xuất thế nhị phật niết bàn.

Nhất phật xuất thế nhị phật niết bàn: diễn tả tình trạng linh hồn đã ra khỏi thể xác lúc con người hôn mê bất tỉnh

Đây là nữ nhi ông ấy nuôi mười sáu năm, ông ấy còn chưa dứt lời thì đã hướng khuỷu tay ra bên ngoài và còn biến thành người nhẫn tâm vô tình trong miệng nàng.

"Ta..."

"Cha, ngài không thể đuổi Đại Trụ ca đi được. Vết thương của hắn còn chưa khỏi, ngài để hắn dưỡng thêm một thời gian nữa thì có sao đâu? Nhà ta cũng không nghèo đến mức không nuôi nổi một người, hơn nữa Đại Trụ ca người ta cũng đưa bạc mà!"

"Hoa Nhi cô nương..."

"Đại Trụ ca, chàng đừng nói gì nữa,"

Ngưu Hoa Nhi lại nhìn về phía Ngưu Sơn, cầu xin: "Cha -----"

"Con mau im miệng cho ta!"

Ngưu Sơn tức muốn hộc máu ngắt lời nàng: "Ta nói muốn đuổi Đại Trụ huynh đệ đi khi nào? Chẳng qua là hắn là đại nam nhân, còn con lại như vậy, bình thường ta và các ca ca của con ra ruộng, trong nhà chỉ có mấy nữ nhân, hắn ở trong nhà không thích hợp. Trong thôn còn có hai gian phòng cũ dưới chân núi, ta muốn để Đại Trụ huynh đệ chuyển tới đó ở, bình thường trong nhà vẫn đưa cơm cho hắn, chỉ là chuyển chỗ ở mà thôi."

Cuối cùng Ngưu Sơn cũng nói hết lời, không để nữ nhi ngắt lời, nói xong ông ấy lại trừng mắt nhìn nữ nhi, nghĩ rằng dù sao cũng đã giải thích rõ nên lại nhìn về phía nam nhân.

"Đại Trụ huynh đệ, ngươi nghĩ thế nào?"

Nam nhân không có ý kiến gì và gật đầu.

Hắn không có ý kiến nhưng Ngưu Hoa Nhi lại phản đối mạnh mẽ và phàn nàn: "Hai gian phòng kia đã lâu không có người ở, vừa bẩn vừa hỏng, Đại Trụ ca còn phải dưỡng thương, sao có thể ở nơi đó được."

"Sao căn phòng đó lại vừa bẩn vừa hỏng được, lúc trước nhà Thường Tử cũng ở đó một thời gian."

Sợ nữ nhi lại gây chuyện nên Ngưu Sơn vội vàng nói với nam nhân: "Tóm lại nếu Đại Trụ huynh đệ không có ý kiến gì thì cứ như vậy đi, ngày mai ta sẽ cho người dọn dẹp căn nhà kia để Đại Trụ huynh đệ chuyển đến.

"Làm phiền ngài rồi, Ngưu thúc."

Ngưu Hoa Nhi còn muốn nói thêm gì đó nhưng bị cha ruột kéo cánh tay lôi ra ngoài.

Sau khi hai người rời đi, căn phòng lại trở về an tĩnh.

Nam nhân đã ở căn phòng nhỏ nhiều ngày nhưng thực ra trong lòng cũng không lưu luyến rời đi, cho dù hôm nay Ngưu Sơn không nói thì hắn cũng định rời đi.

Người ta cứu mình nên hắn không muốn gây phiền toái cho đối phương.

Hiện giờ không cần ở Ngưu gia để người ta bị chỉ trích và có một nơi khác để ở thì tốt rồi, vết thương của hắn không phải vết thương bình thường mà là vết thương do súng gây ra.

Loại vết thương này cực kỳ khó lành và có thể dễ dàng giết c.h.ế.t ai đó.

Mà nơi hắn trúng đạn tình cờ là ngực.

Khi trúng đạn, hắn tưởng cái c.h.ế.t của mình đã là kết cục được định trước, không ngờ hắn chỉ bị thương nặng, sau đó rơi xuống nước và may mắn sống sót.

Sau khi tỉnh lại thì phát hiện bản thân đã trôi nổi trên mặt nước mấy ngày và đã cách xa nơi đó rất xa.

Hắn cố gắng lên bờ, sử dụng loại thuốc duy nhất còn sót lại trên người để băng bó miệng vết thương rồi mơ màng đi về phía trước, dự định đi được chỗ nào thì hay chỗ đó, không ngờ vết thương trở nên trầm trọng hơn rồi ngã xuống ở một con đường quê.

Lần này hắn tưởng mình c.h.ế.t chắc rồi nhưng lại được ai đó cứu.

Có lẽ định mệnh đã nói mạng hắn chưa hết?

Nếu mạng chưa hết thì nam nhân không muốn tìm đến cái c.h.ế.t nữa.

Còn về tương lai?

Tương lai thì cũng phải chờ đến khi vết thương lành lại rồi mới nói.

Nam nhân nghĩ cô nương kia sẽ không đến nữa, hôm nay cha nàng đã nói như vậy trước mặt hắn, hầu hết nữ tử sẽ xấu hổ và sẽ không xuất hiện nữa.

Ai ngờ hắn vừa ăn hết phần cơm còn lại thì nàng lại tới.

Lúc này mới được bao lâu chứ? Có đủ thời gian uống nửa chén trà nhỏ không?

Vẫn mỉm cười, một nụ cười ấm áp.

"Đại Trụ ca, ta đã thương lượng xong với cha ta rồi, thực ra chàng dọn đến căn nhà kia cũng tốt. Ngày mai ta sẽ đến chỗ đó dọn dẹp, trang trí giúp chàng thật đẹp, nhà chúng ta có quá nhiều người, hài tử cũng ồn ào, nơi kia yên tĩnh, cách nhà ta không xa, sau này ta sẽ đưa cơm cho chàng mỗi ngày, không chậm trễ gì."

Thực ra điều Ngưu Hoa Nhi muốn nói là bên kia có nồi có bếp, sau này muốn giúp Đại Trụ ca nấu nướng cũng tiện, cũng tránh bị hai tẩu tử hẹp hòi của nàng nhìn thấy thì không biết xảy ra chuyện gì nữa nên tốt nhất là tránh xa.

"Hoa Nhi cô nương..."

Nam nhân nhìn gương mặt tươi cười của nàng, gương mặt hiếm khi có biểu cảm lại có vẻ do dự.

"Đại Trụ ca, sao vậy?"

Nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của đối phương, nam nhân nhíu mày.

"Nam nữ có khác biệt, ngươi không nên tiếp xúc quá nhiều với ta."

Mới đầu Ngưu Hoa Nhi nhíu mày nhưng nhanh chóng thả lỏng như thể không để ý nói: "Đại Trụ ca, chàng nghe lọt tai lời cha ta nói sao? Hắn chỉ dọa chàng thôi, người nhà quê chúng ta không để ý nhiều như vậy, chẳng lẽ Đại Trụ ca còn có âm mưu với ta được sao?"

Cô nương này quá nhiệt tình, không chỉ có nụ cười ấm áp mà cả người cũng giống như bếp lò đang cháy.

Nam nhân bị chính ca ca ruột dùng súng b.ắ.n bị thương rơi xuống nước, bị thương nặng còn ngâm nước suốt bảy ngày, kể từ đó rõ ràng là mùa hè nhưng lại cảm thấy lạnh thấu xương.

Cho dù hắn có tuyệt thế võ công cũng không thể thoát khỏi cơn ớn lạnh này.

Nhưng lúc này lại cảm nhận được độ ấm.

Thấy nam nhân không lên tiếng, Ngưu Hoa Nhi tiếp tục lẩm bẩm: "Sao Đại Trụ ca lại có thể là người như vậy được chứ? Tuy ta không có kiến thức nhưng cũng có thể thấy Đại Trụ ca không phải người thường, sao có thể nhìn trúng..."

Nói tới đây, giọng nói của nàng trở nên mơ hồ khiến người khác không nghe rõ mấy chữ còn lại là gì.

Nhưng không ngờ thính lực của nam nhân hơn người và có thể nghe thấy nguyên vẹn.

Sao có thể nhìn trúng cô nương thôn quê như ta chứ?

Những lời này khiến nam nhân sửng sốt, không khỏi liếc nhìn nàng, đúng lúc thấy sắc mặt nàng tối sầm lại rồi lại mỉm cười ấm áp như mặt trời.

"Cho nên không cần phải để ý mấy cái lễ nghi gì đó."

Nam nhân nhíu mày, hắn biết mình không thể thay đổi suy nghĩ của đối phương.

Hắn phải chuyển ra ngoài ở…

"Ta hơi mệt..."

"Vậy Đại Trụ ca nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ giúp chàng dọn dẹp nhà cửa."

Nàng dọn bát cơm trên bàn rồi bưng ra ngoài.

Trước khi rời đi còn chu đáo đóng cửa lại cho đối phương.

Nhìn thấy nữ nhi bưng cơm vào bếp với ý cười trên mặt, Ngưu Sơn và Tống Hà Hoa bất lực nhìn nhau trong chỗ tối.

Đặc biệt là Ngưu Sơn, vô cùng bất lực và cảm thấy có chút hụt hẫng.

Nếu vậy thì những gì ông ấy vừa nói với nha đầu này đều vô ích?

Đúng là nữ nhi không ăn thua!

"Sơn ca..."

"Chờ hắn chuyển ra ngoài thì sẽ ổn thôi." Ngưu Sơn nhíu mày nói.

Như thể đang an ủi thê tử và cũng là an ủi chính mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn