Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 186

Chỉ trong vài ngày mà hơn nửa người dân ở Băng Thành đều biết có một quán ăn tên là "Tụ tiên cư" ở phía đông thành bán cá viên giá rẻ, hương vị cực ngon.

Vì thế có vô số người tìm tới đây, muốn biết liệu sự thật có giống như những gì người khác nói hay không.

Sau khi nếm thử thì đúng là mỹ vị, ăn một chén còn muốn thêm hai chén.

Danh tiếng của Tụ tiên cư ngày càng vang dội và theo đó là số lượng cá viên bán ra mỗi ngày cùng càng tăng.

Từ việc bán hơn hai trăm chén một ngày đến ba trăm chén, bốn trăm chén, cuối cùng là sáu trăm chén là đến giới hạn. Nói mỗi ngày chỉ bán năm trăm chén, nếu bán hết thì phải đợi đến ngày mai.

Không phải Phúc Nhi không muốn kiếm tiền mà do nếu gọi tất cả mọi người tới băm nhuyễn cá thì hạn mức cũng chỉ được năm trăm chén.

Đương nhiên cũng có thể mời người tới băm cá nhưng bọn họ vốn dĩ là cải trang tới nên có người ngoài ở bên cạnh cũng không thích hợp.

Mà đồng thời, Phúc Nhi cũng không nhàn rỗi.

Danh tiếng của cá viên cũng kéo theo cái tên "Tụ tiên cư", có rất nhiều người đến đây chỉ vì cá viên nhưng không ngờ tới đây lại không mua được mà những người này không thiếu tiền và không so đo đến tiền bạc.

Nếu không ăn được cá viên thì hãy nếm thử các món ăn khác trong quán.

Cứ như vậy mà công việc kinh doanh của Tụ tiên cư đã rực rỡ hơn trước.

Mặt khác còn có ông chủ Tôn ngày càng kén chọn hơn.

Trước kia tới đều là Phúc Nhi tùy tiện làm nhưng hiện giờ lại bắt đầu gọi món như thể cố tình gây khó dễ cho Phúc Nhi.

Hơn nữa những món được yêu cầu đều rất khó nấu. Cũng may là nguyên liệu nấu ăn ở Băng Thành có hạn, nếu không thì Phúc Nhi nghi ngờ bản thân có bị ông ấy gây khó dễ đến c.h.ế.t hay không.

Thời gian một ngày của nàng dành tới nửa ngày để nấu ăn cho ông chủ Tôn.

Tất nhiên là ông chủ Tôn cũng rất hào phóng, nấu cho ông ấy hai bữa một trưa một tối còn nhiều hơn số bạc mà Phúc Nhi kiếm được khi mở quán một ngày.

Và Vệ Kỳ đã đến vào lúc này.

Khi hắn ta tới lặng yên không một tiếng động, lúc ấy quán ăn đông đúc nên không có ai để ý đến sự xuất hiện của hắn ta.

Vẫn là nhờ Tam Lang đang chơi với đồng bọn nhỏ nhìn thấy một người đang ngồi xổm bên ngoài quán ăn ăn cá viên, tại sao lại giống thúc thúc của ta như vậy?

Đó là do Tiểu Hỉ Tử quá bận rộn.

Mới đầu chỉ có một mình hắn ta quản lý quầy cá viên, mọi nguyên liệu nấu ăn đều đã chuẩn bị xong cho hắn ta, hắn ta chỉ cần cho cá viên vào nồi, rưới nước canh và rắc hành lá xắt nhỏ lên trên là xong.

Nhưng có quá nhiều người mua cá viên mà một mình hắn ta vừa muốn nấu cá viên, vừa muốn thu tiền là không ổn.

Sau đó Khế Chuẩn đã đến hỗ trợ cho hắn ta.

Một người chuyên thu tiền, một người chuyên nấu ăn.

Có đôi khi Tiểu Hỉ Tử nấu mệt mỏi thì sẽ để Khế Chuẩn tới, dù sao mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần cho vào bát là được.

Khi Vệ Kỳ đến phát hiện việc kinh doanh của quán ăn tốt hơn hắn ta tưởng tượng rất nhiều.

Tạm thời hắn ta không nhìn rõ bên trong nhưng bên ngoài quán ăn có mấy người đang ngồi xổm ăn thứ gì đó.

Dù sao đi nữa cũng chỉ là chuyện giải quyết trong mấy miếng.

Vệ Kỳ thấy mọi người đang húp xì xụp, ngửi thấy mùi thơm và còn có người đứng trước quầy chờ mua nên cũng đi qua.

Hắn ta nói một chén cá viên nhưng Tiểu Hỉ Tử cũng không thèm ngẩng đầu lên mà đòi năm văn tiền của hắn ta.

Vệ Kỳ cũng trả năm văn tiền cho một chén cá viên.

Cũng giống như những người khác mà ngồi xổm ở ngoài cửa ăn trước rồi nói tiếp.

Còn sót lại ngụm nước canh cuối cùng, Vệ Kỳ đang định uống hết thì nghe thấy tiếng "thúc thúc" giòn giã.

Cùng với đó là cơ thể Tam Lang giống như đạn đại bác cỡ nhỏ lao tới.

Tam Lang ôm lấy Vệ Kỳ, gọi mấy tiếng thúc thúc rồi Vệ Kỳ mới kéo y xuống khỏi vai. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy vài tiểu gia hỏa mặc đồ tròn vo đứng trước mặt.

Tất cả đều đỏ mặt vì lạnh, có đứa còn ch** n**c mũi và tò mò nhìn hắn ta.

"Tam Lang, đây là thúc thúc của ngươi sao?"

"Đương nhiên, thúc thúc ta là tướng quân!"

Không có ai tin lời Tam Lang nói, đồng bọn nhỏ của y cũng cảm thấy Tam Lang khoác loác.

Tiểu hài tử ở độ tuổi này đã hiểu được ý khoác loác, dù sao cũng không thể cấm được việc khoe khoang.

"Tướng quân không có thương? Còn mặc áo bông rách nát?" Có một hài đồng cao nhất trong đó nói. Hiển nhiên tuổi tác của y còn lớn hơn Tam Lang một chút và cũng biết đánh giá người thông qua xiêm y.

Đúng là Vệ Kỳ có ăn mặc rách rưới.

Ở nơi này, những gia đình tương đối khá giả sẽ mặc áo da vào mùa đông vì áo da giữ ấm, nói một cách tương đối là những người mặc áo bông đều là những nhà nghèo khổ.

Tam Lang không hiểu khái niệm xiêm y này nhưng thấy bị người khác bác bỏ thì lập tức la hét: "Thúc thúc của ta có thương, có ngựa!"

Lúc này người bên trong cũng nghe được động tĩnh mà đi ra.

Vệ Phó và Phúc Nhi vừa bước ra đã thấy Vệ Kỳ mặc áo khoác màu xanh rách rưới, trên chân cũng không đi giày mà đeo một đôi giày bông màu đen có lỗ.

Ngồi xổm ở đó bưng một chén rỗng.

Không chỉ ăn mặc rách rưới mà còn có hai chiếc sót thủng và một cái đòn gánh.

Chậc, đây đúng là một sự ngụy trang kỹ lưỡng, cũng không biết hắn ta lấy bộ trang phục này từ lâu.

"Đây là thứ ta dùng bạc để đổi với người ta."

Sau khi đi vào, nhìn thấy Phúc Nhi dùng ánh mắt đầy hứng thú nhìn mình, Vệ Kỳ cứng mặt nói.

Bởi vì thật sự không tìm thấy xiêm y rách nào cả.

Bất đắc dĩ phải nhờ thủ hạ tìm người đổi trên trấn, thay vào mới được như vậy.

Để cải trang cho giống thì trong sọt còn có mấy con thỏ hoang c.h.ế.t, như vậy trông mới giống thợ săn nghèo khổ vào thành đổi lấy tiền.

Sau khi trò chuyện với ba hài tử đã lâu không gặp thì Vệ Phó gọi Vệ Kỳ ra sau nhà nói chuyện.

Trước tiên hai người nói một ít chuyện chính sự, sau khi tới Vệ Kỳ liền nói ngắn gọn một số chuyện vặt vãnh. Sau khi nói xong thì hắn ta mới hỏi tiến độ ở bên này.

"Lão tam vẫn chưa lộ diện nhưng ta đã để lại dấu vết cho hắn, nếu hắn tới thì chắc hẳn có thể tìm được địa chỉ bằng cách lần theo dấu vết ta để lại..."

Dấu vết Vệ Phó để lại không phải là quán ăn mà là một nơi khác.

Nếu có người tới tìm thì hắn sẽ nhận được tin tức.

Suy cho cùng thì không phải Vệ Phó không đề phòng Vệ Phan, dù sao cũng xa cách lâu như vậy, không ai dám nói bản thân thực sự có thể tin tưởng đối phương.

Thậm chí cả Vệ Phan, không để lại thời gian đến chính xác chẳng phải là vì đề phòng Vệ Phó hay sao?

"Về phần Băng Thành này..."

Vệ Phó nói sơ lược kế hoạch của mình.

Vệ Kỳ nghe vậy thì nói: "Thành chủ của Băng Thành khá bình tĩnh."

"Hắn không vội thì tất nhiên chúng ta cũng không vội, dù sao thì tẩu tử của đệ cũng đang vui vẻ, cứ để nàng vui vẻ thêm lúc nữa." Nhắc tới Phúc Nhi thì nét mặt của Vệ Phó đã dịu đi.

Vệ Kỳ bị dáng vẻ này của ca ca làm cho nổi da gà.

Nhưng nghĩ tới lần này Bảo Bảo cũng tới đây thì biểu cảm trên mặt hắn ta cũng không khỏi dịu đi rất nhiều.

Vệ Kỳ cũng không ở chỗ này lâu, ăn trưa xong liền rời đi.

Lần sau hắn ta tới còn dẫn theo Bảo Bảo tới cùng.

Trong quán ăn đột nhiên có thêm vài người, mọi người ở gần đó đều biết vì công việc kinh doanh của Tụ tiên cư rất tốt nên nhà đệ đệ của ông chủ cũng tới tham gia cùng.

Sự thay đổi này khiến Tôn Đạt đang âm thầm theo dõi nơi này không nói nên lời.

Có phải đang coi Băng Thành của bọn họ là nơi vui chơi không?

Dẫn theo cả gia đình tới đã không nói mà còn dẫn theo hai nhà?

Nhưng ông ấy cũng hiểu ý của chủ nhân, bảo ông ấy không cần phải làm gì cả và chỉ cần nhìn là được.

Đúng như lời Vệ Phó đã nói, Thương Thiên Xích còn chưa vội thì tại sao bọn họ phải vội?

Người nên vội chính là Thương Thiên Xích mới đúng.

Người La Sát vẫn luôn như hổ rình mồi, mấy năm nay Thương Thiên Xích gần như không xuất hiện trước công chúng nên người La Sát đã đánh mắt tới Băng Thành.

Trong số bọn chúng có người biết Thương Thiên Xích và biết tính dựa theo tuổi tác của Thương Thiên Xích thì ông lão đã c.h.ế.t hoặc là cách cái c.h.ế.t không xa.

Sự ổn định của Băng Thành hoàn toàn phụ thuộc vào uy tín của Thành chủ nhiều năm, một khi Thương Thiên Xích đã c.h.ế.t thì Băng Thành sẽ lập tức hỗn loạn. Cho dù không hỗn loạn thì cũng sẽ bị người La Sát thôn tính.

Thương Thiên Xích đành lòng nhìn tâm huyết bao năm của mình bị hủy hoại sao?

Bầu trời ở Băng Thành luôn sáng hơn, có thể là có tới nửa năm bị băng tuyết bao phủ.

Thương Thiên Xích dựa trên ghế nằm nhìn bầu trời xám trắng ngoài cửa sổ.

Không hiểu sao lại nhớ tới năm đó.

Năm đó ông lão chỉ là một bán rong, ai cũng biết kiếm tiền ở bên ngoài rất dễ nên ông lão cũng tới.

Kiếm thì có kiếm được nhưng vất vả cũng là thật, nhất là vào thời điểm chiến tranh đang hoành hành, đạo phỉ hoành hành, có lẽ một lần gặp phỉ thì bao nhiêu năm vất vả đều bị hủy hoại.

Không còn cách nào khác, ông lão là một thương nhân nên cũng thành lập đội hộ vệ của riêng mình.

Bằng cách này, công việc kinh doanh ngày càng lớn mạnh và càng đi xa hơn về phía bắc và cũng làm ăn với người La Sát ở Mạc Tây.

Vào thời điểm đó, tiền triều sụp đổ đã nảy sinh hỗn loạn, ông lão bị mắc kẹt ở Mạc Bắc không thể quay về nên bất đắc dĩ phải dừng lại ở hồ Bách Hải Nhi.

Người khác đều nói nơi này hoang tàn vắng vẻ, đóng băng ngàn dặm nhưng thực chất không phải, cơ hội kinh doanh ở đây không hề kém cạnh những nơi khác.

Mà ông lão, ngay từ đầu thành lập Băng Thành là vì nơi đây quá rối loạn, thương nhân người Hán gặp bất lợi và thường xuyên bị bắt nạt ở chỗ này, ông lão muốn bảo vệ sự an toàn của bản thân và đồng thời là mang lại lợi ích cho đồng hương.

Và rồi đến hôm nay.

Ông lão có đành lòng nhìn tâm huyết bao nhiêu năm của mình bị phá hủy sao?

Ông lão không đành lòng!

"Lai Phúc!"

"Chủ nhân?"

Những người thực sự thân cận với Thương Thiên Xích sẽ không gọi ông lão là Thành chủ mà gọi là chủ nhân.

"Giúp ta thay xiêm y, hôm nay ta muốn ra khỏi phủ một chuyến."

"Nhưng chủ nhân, cơ thể của ngài..."

Thương Thiên Xích cười thản nhiên: "Một lát không c.h.ế.t được, người ta đã bị ta giày vò lâu như vậy, ít nhiều cũng phải tỏ ra chút thành ý chứ."

Cái giày vò này là chỉ những món ăn mà ông chủ Tôn gọi gần đây, thực ra là do Thương Thiên Xích chỉ đạo.

Lai Phúc thấy chủ nhân kiên trì không nói được thì vội vàng cho người chuẩn bị xe và một đội hộ vệ.

Vào ngày này, Tụ tiên cư đột nhiên đóng cửa vào buổi trưa.

Bởi vì nó phải đón tiếp một vị khách quý đã chờ từ lâu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn