Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 185

Bên kia, sau khi ông chủ Tôn trở lại cửa hàng cách một con phố, quả nhiên trong cửa hàng có tiểu nhị trẻ tuổi.

Tuy nhiên ông ấy không đưa đồ ăn trong tay cho tiểu nhị mà bước vào phòng trong.

Sau khi thay đổi hộp đồ ăn đựng cá viên thì ông ấy cũng thay đổi xiêm y và đi ra từ cửa sau của cửa hàng, lúc này đã có một chiếc xe trượt tuyết ở đấy đợi ông ấy.

Xe trượt tuyết định quanh co lòng vòng trong thành một hồi và cuối cùng dừng lại ở cửa sau của một dinh thự.

Nếu có ai quen thuộc với Băng Thành đều sẽ biết đây là phủ Thành chủ.

Về vị Thành chủ của Băng Thành này đến nay vẫn là một điều bí ẩn.

Thế giới bên ngoài có rất ít người biết tên của hắn là gì, trông như thế nào, chỉ biết gọi là Thành chủ của Băng Thành, điều duy nhất mọi người biết đó là vị Thành chủ này là người Hán.

Tuy Băng Thành không rộng lớn nhưng do vị trí địa lý đặc biệt nên nơi này luôn là rồng rắn hỗn loạn.

Bình thường ở những nơi không có ai quản lý như vậy thì trong thành sẽ vô cùng hỗn loạn nhưng Băng Thành thì không, Băng Thành có nội quy thành cực kỳ nghiêm ngặt.

Tất nhiên điều nghiêm ngặt này chỉ áp dụng cho những người gây rối và phạm tội.

Đối với người bình thường thì chỉ cần ngươi an phận thủ thường là sẽ nhận được sự bảo vệ từ trong thành mà bên ngoài không có được, nếu là thương nhân thì hàng năm chỉ cần nộp thuế cho phủ Thành chủ là không cần lo lắng về sự an toàn của mình trong thành.

Và sẽ không bị đối xử khác biệt vì là dân tộc khác. Ví dụ như một số thành trì do người La Sát quản lý gần đó rõ ràng có thiên vị người La Sát.

Môi trường này cực kỳ tốt đối với người Hán đến đây làm ăn.

Theo thời gian, nơi này trở thành một trong những thành trì thương mại lớn nhất khu vực xung quanh.

Băng Thành đã đứng sững ở đây mấy chục năm, không phải không có người đánh chủ ý lên nó nhưng phần lớn là đều thất bại. Đó là vì Thành chủ của Băng Thành có một đội hộ vệ hùng mạnh.

Băng Thành có thể an bình như vậy là dựa vào sự bảo vệ của đội hộ vệ này.

Đủ các loại quy tắc cùng với đội hộ vệ hùng mạnh càng khiến người ta tò mò về bản thân Thành chủ nhưng chỉ tiếc là vị Thành chủ này chưa bao giờ xuất hiện.

Có người nói hắn là ông già, cũng có người nói hắn là người trung niên.

Có vẻ như Băng Thành đã tồn tại ở đây bao nhiêu năm thì hắn cũng ở đây từng ấy năm.

Chưa ai nhìn thấy gương mặt thật của hắn.

Mà vị ông chủ Tôn này hình như có liên quan gì đó đến phủ Thành chủ, mỗi lần ông ấy mang đồ ăn về cho tiểu nhị dường như cũng không phải vì tiểu nhị.

Chẳng lẽ con cá trong lời Phúc Nhi và Vệ Phó chính là ông ấy? Hay là người phía sau ông ấy?

Tầm mắt lại quay về phía ông chủ Tôn.

Ông ấy có vẻ rất quen thuộc đối với phủ Thành chủ, ngựa quen đường cũ đi tới một viện.

Sau khi bước vào, trước tiên ông ấy đưa hộp thức ăn trong tay cho hạ nhân.

Lúc này mới bước vào phòng.

Trong phòng đốt địa long, ấm áp dễ chịu.

Ông chủ Tôn đi qua hai cánh cửa nữa mới đến một nơi giống như thư phòng.

"Tôn Đạt, ngươi đến rồi?"

Bên trên một chiếc ghế tựa được phủ tấm chăn nhung dày có một ông lão đang nằm.

Ông lão đã hơn bảy mươi, gầy gò và dường như không còn sức lực, thậm chí còn không ngước mắt lên nhưng vẫn có thể nhận ra chính xác là ai đang đến.

"Chủ nhân."

"Sao rồi? Lại mang cho ta món gì?"

Trên mặt Tôn Đạt mang theo vẻ thê lương nhưng giọng nói lại giả vờ hưng phấn.

"Không có, quán ăn đó lại có món mới, ta nghĩ sẽ hợp khẩu vị của chủ nhân nên mang một chén tới, đã bảo Lai Phúc đi hâm nóng. Đợt lát nữa nóng thì chủ nhân nếm thử?"

"Thức ăn nóng quá sẽ không ngon, hiếm khi ngươi có tâm huyết như vậy." Ông lão nói chậm rãi.

"Chủ nhân, thức ăn lần này sẽ không thay đổi hương vị vì tăng thêm nhiệt, lát nữa ngài nếm thử rồi sẽ biết."

Không lâu sau thì hạ nhân Lai Phúc mang theo chiếc hộp tới.

Mở nắp hộp ra thì bên trong đúng là chén cá viên kia.

Hành lá xắt nhỏ rắc lên trước đó dường như đã được nhặt lên và rắc hành lá mới được xắt nhỏ lên trên.

Nước canh trong veo như nước, những viên cá chiên trắng nõn, nổi bật trên màu xanh của hành lá.

Ông lão nhìn qua, giữa lông mày còn có chút động.

"Có màu sắc và mùi thơm, còn phải xem hương vị. Cá viên này rất dễ làm nhưng muốn làm ngon không phải dễ."

Tôn Đạt nở nụ cười thần bí.

"Ngài nếm thử sẽ biết, nhất định sẽ không làm chủ nhân thất vọng."

Ông ấy tự tay bưng chén lên, cúi nửa người và múc một muỗng cá viên đút vào miệng ông lão.

Ông lão cắn nửa miếng rồi nhai chậm rãi.

Sau đó không nói gì mà chậm rãi ăn hết chén cá viên, cũng uống hơn nửa chén canh.

Điều này khiến Tôn Đạt và Lai Phúc vui mừng khôn xiết, trên mặt cũng tỏ ra vui vẻ.

"Lâu lắm rồi mới được ăn cá viên có hương vị phương nam như vậy, nhớ năm đó..." Ông lão chậm rãi kể lại những chuyện cũ trong hồi ức, hai người cũng lẳng lặng lắng nghe, đôi lúc lại tỏ ra buồn bã.

Một lát sau, ông lão chỉ vào chén không và nói: "Đáng tiếc thời tiết này không có cua, cho dù có thì cua ở đây cũng không ngon bằng cua ở Giang Nam, cá viên này bắt chước theo cá viên nhồi cua nhưng nhân không phải thịt cua mà là thịt heo, thịt cá và bí đỏ."

"Bảo đao của chủ nhân chưa già, ta phải nếm rất lâu mới nếm ra là bí đỏ, không ngờ bên trong còn có thịt cá."

"Không có cua thì chỉ có cá tiên mới có thể bắt chước được hương vị của thịt cua. Nhưng mà nàng không chỉ bỏ thêm thịt cá mà còn có thịt cừu, thịt heo, cá và thịt cừu trộn lẫn với nhau rồi dùng bí đỏ để tạo màu, tay nghề đầu bếp này cũng coi như rất giỏi, cho dù ở Giang Nam cũng có thể có được chỗ đứng, đây chính tay nghề của tiểu phu thê người Hán mới đến Băng Thành mở quán ăn mà ngươi nói?"

"Đúng vậy, nói chính xác thì là tay nghề của bà chủ, trượng phu của nàng chỉ biết đọc sách..."

Ông lão lại hỏi về chuyện của đôi tiểu phu thê kia, ví dụ như tuổi, ví dụ như những thành viên khác trong nhà.

Tôn Đạt cũng nói ra tình hình thực tế.

Lúc này ông ấy vẫn chưa nghĩ nhiều, chỉ nghĩ rằng tâm trạng của ông lão mấy năm nay không tốt, không ra ngoài nên tò mò với chuyện bên ngoài nên mới kể cho ông lão như câu chuyện xưa để giải trí.

Ai ngờ ông lão chợt nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Bọn họ có tâm tư."

Những lời này có hơi giống ông nói gà bà nói vịt.

Ai có tâm tư?

Nếu nói ông ấy thì sẽ không dùng từ bọn họ.

Tôn Đạt lộ ra vẻ nghi ngờ, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác.

"Chẳng lẽ bọn họ có mưu đồ gì đó..."

Theo bản năng ông ấy đứng dậy.

Bàn tay của ông lão đột nhiên đặt lên trên cánh tay ông ấy.

"Yên tâm, bọn họ không có ác ý."

"Đây không phải là có ác ý sao?!"

Lúc này Tôn Đạt đã vô cùng tức giận, kinh ngạc và có cả sợ hãi.

Ông ấy đi theo ông lão nhiều năm như vậy, đã trải qua quá nhiều nguy hiểm, có quá nhiều người muốn tiếp cận Thành chủ của Băng Thành nên sẽ dùng bất cứ thủ đoạn nào.

Tôn Đạt không ngờ người luôn thận trọng như mình lại mắc bẫy, bị người ta coi như cá cắn câu mà mất cảnh giác, thậm chí còn mang theo thức ăn của quán ăn nhà này đến phủ Thành chủ, nếu bọn họ động tay vào thức ăn…

Bọn họ là ai?

Người ở đâu?

Có mục đích gì?

Khóe mắt Tôn Đạt sắp nứt ra, suýt nữa muốn cắn người.

Lúc này trông ông ấy chẳng còn giống một người buôn lông thú bình thường có tính cách hào sảng mà có sát khí như thể bước ra từ trong đao kiếm.

"Nếu có ác ý thì sao dám kéo cả nhà tới đây?" Ông lão nói chậm rãi.

"Chỉ là ta không ngờ vị này lại quyết đoán như thế, dám đưa cả nhà tới trước, hắn không sợ tin tức bị lộ ra ngoài thì sẽ mất mạng ở đây sao? Hay là chắc chắn ở Băng Thành thì ta sẽ không và không dám để hắn xảy ra chuyện?"

"Chủ nhận, vị này mà ngài nói tới là ai?"

Tôn Đạt vẫn còn kinh ngạc và tức giận.

"Ngoại trừ vị tướng quân Hắc Long Giang kiêm cả Ô Tô Đài thì còn có thể là ai? Kể từ khi bộ tộc Xước La bị Đại Yến đánh bại ở lại Mạc Bắc không chịu đi thì ta đã biết sớm muộn gì nơi này cũng sẽ biến thành một vòng xoáy, chỉ là không ngờ lại tới nhanh như vậy và tới không đúng lúc..."

Tới đúng lúc ông lão đang cạn kiệt sức lực.

Tuy nhiên tình trạng cạn kiệt của Thương Thiên Xích cũng không phải mới ngày một ngày hai, dù sao cũng lớn tuổi, có thể sống đến ngày hôm nay đã không dễ dàng.

"Hắn tới không phải để bắt ngươi mà là bắt người sau lưng ta, xem ra vị này nắm giữ rất nhiều tin tức về Băng Thành."

Bằng không thì sao biết ông lão là người Giang Nam, lại biết ông lão thích ăn uống và còn làm quen với Tôn Đạt che giấu rất kỹ.

Thoạt nhìn Tôn Đạt chỉ là thương nhân buôn bán lông thú bình thường nhưng thực chất là đang âm thầm ở phố phường giám sát toàn bộ Băng Thành và cũng giúp Thương Thiên Xích thu thập tin tức từ mọi nguồn.

Đối phương có thể mở quán ăn gần chỗ Tôn Đạt cố thủ thì rõ ràng không phải là không có mục đích.

"Vậy hiện giờ nên làm gì? Có nên để đội hộ vệ đuổi bọn họ đi không?"

Thương Thiên Xích xua tay.

"Trước đó phải làm sao, sau này phải làm sao? Khương Thái Công không vội, đã giả vờ làm người bình thưởng mở quán ăn thì đám cá như chúng ta đương nhiên không thể nóng vội."

Tiểu Hỉ Tử cho rằng bán một trăm chén cá viên trong một buổi chiều là rất khó.

Ai ngờ, khi nổi lửa, nồi nước canh đang sôi sùng sục, mũi thơm đã lan tỏa khắp con phố mà chưa cần mở nắp nồi.

Đây là thời điểm lạnh nhất trong năm ở địa phương.

Người ta thích ăn đồ ấm vào mùa đông, không có sức chống cự với đồ ấm nên có nhiều người tìm đến quán ăn vì mùi thơm.

Vừa thấy bán thức ăn, không đắt, chỉ năm văn một chén thì lập tức có người mua một chén, đứng ở đầu đường ăn.

Hộ gia đình gần đó đã ngửi thấy mùi thơm này từ lâu, tất cả đều thắc mắc là nhà ai nấu đồ ăn thơm như vậy.

Vừa bước ra đã thấy là món của Tụ tiên cư.

Đối với đồ ăn ngon của Tụ tiên cư thì các hộ gia đình gần đó đều có nghe thấy nhưng hầu hết chưa từng thử qua, ai cũng biết thức ăn ở Tụ tiên cư rất đắt.

Lúc trước Tụ tiên cư mới khai trường thì có hộ gia đình gần đó lười nấu ăn, nghĩ rằng quán ăn này không giống như nơi đắt tiền nên mua một chút đồ ăn để dùng bữa.

Ai ngờ sau khi bước vào quán ăn, điều đầu tiên nhìn thấy chính là bảng thực đơn treo trên tường và giá cả được ghi trên bảng thực đơn.

Vào thời điểm đó, những người xung quanh cũng không thân với Phúc Nhi nên có rất nhiều lời bàn tán rằng quán ăn nhà này đòi tiền và lửa đảo như thế nào. Cho đến khi có người thực sự tò mò tại sao giá của các món ăn trong quán ăn lại đắt đến vậy nên chạy tới gọi hai món và nếm thử.

Sau khi nếm thử thì gặp ai cũng nói là đáng giá.

Sau đó Phúc Nhi cũng nhân cơ hội này giải thích tại sao đồ ăn nhà mình lại đắt.

Hóa ra là nguyên liệu nấu ăn không giống nhau.

Người ta cũng không có ý lừa dối mọi người, dù sao giá cả cũng được ghi rõ ràng, bằng lòng ăn thì ăn, cũng không phải bảo ngươi ăn trước, ăn xong thì mới chào giá để lừa tiền.

Ngoài ra sau nhiều lần tiếp xúc, phát hiện bà chủ nhà này là người vui vẻ, hào phóng nên dần dần không có ai lén bàn tán, thay vào đó là thức ăn của Tụ tiên cư ngon được tất cả người dân xung quanh biết đến.

Nếu bình thường không có đủ tiền mua những món ăn đắt tiền đó thì chẳng lẽ không ăn nổi một chén cá viên năm văn sao?

Với tâm lý muốn ăn thử nên có hộ gia đình tới mua một chén về nếm thử.

Nếm một chén thì không đủ nên còn phải về nhà lấy một chén lớn hơn mua một hoặc hai chén về cho hài tử nếm cùng.

Trước đó Phúc Nhi đã dặn dò nếu các hộ gia đình gần đến thì sẽ hào phóng hơn nên Tiểu Hỉ Tử cũng không bủn xỉn mà rót nhiều canh hơn và cho thêm mấy viên cá viên nữa.

Có người thấy hàng xóm bưng chén trở về với vẻ mặt vui mừng, hỏi thăm mới biết đó là món mới của Tụ tiên cư.

Bảo bản thân mang chén đi mua thì sẽ được nhiều canh và nhiều cá viên hơn. Hơn nữa loại canh này nhìn đã biết là được làm từ thứ tốt nên lấy về nấu mì cũng được.

Thế là trời còn chưa tối thì một trăm chén cá viên đã được bán hết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn