Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 167

Lo lắng của Tề Mã Hách Hách thì tỳ nữ cũng không hiểu được.

Từ góc độ của tỳ nữ, ha đôn chính là tứ ha đôn được Đại Hãn sủng ái nhất, không phải lo lắng về cơm ăn áo mặc và có địa vị cao. Bảo Bảo biện cát cũng là nữ nhi mà Đại Hãn sủng ái nhất, vậy còn gì phải lo lắng nữa?

Nhưng nửa đời trước của Tề Mã Hách Hách lang bạt kỳ hồ, bởi vì dung mạo mà bà ấy đã phải chịu khổ nhiều. Mãi đến khi đi theo Ba Cổn thì mới tính là yên ổn.

Nhưng cho dù làm tứ ha đôn của Ba Cổn thì cũng không có nghĩa là an tâm.

Ba Cổn còn có ba vị ha đôn khác, mỗi vị ha đôn đều có nhi nữ, sau lưng mỗi người đều có vô số thế lực rắc rối mà bà ấy lại chỉ có Ba Cổn.

Địa vị của bà ấy và nữ nhi là dựa trên tâm nguyện của Ba Cổn, nếu trước đây Tề Mã Hách Hách có thể tự an ủi mình nếu bà ấy không sinh được nhi tử thì cũng không gây trở ngại cho người ta.

Nhưng chuyện xảy ra với Bảo Bảo lần này cũng đủ tát bà ấy tỉnh ngộ.

Hai mẫu tử tưởng chừng như được sủng ái nhưng thật ra là đổ thêm dầu vào lửa, cho dù Ba Cổn có cưng chiều Bảo Bảo thì cũng không thể thắng nổi địa vị Đại Hãn của ông ấy.

Điều mà Tề Mã Hách Hách không nói với nữ nhi và Vệ Kỳ chính là sau khi Bảo Bảo mất tích, thực ra A Nhĩ Kỳ đã để lại manh mối như thể muốn đánh lạc hướng binh lực của vương trướng lúc đó.

Nhưng lúc ấy Ba Cổn nhận thấy có điều gì đó không ổn nên không phái binh mã ra.

Kể cả sau khi chuyển đến đây, để đề phòng bộ tộc Vê-lát tấn công lần nữa thì ông ấy cũng rút toàn bộ binh lính tới khu vực lân cận của vương trướng nhưng vẫn không phái người đi tìm nữ nhi.

Tất nhiên điều này không có nghĩa là Ba Cổn đã làm sai nhưng dù sao ông ấy cũng là Đại Hãn, phải lãnh đạo nhiều người như vậy nên có quá nhiều điều phải cân nhắc.

Chỉ có thể nói rằng phương hướng suy nghĩ vấn đề giữa nam nhân và nữ nhân, giữa phụ thân và mẫu thân chung quy vẫn không giống nhau.

Trong mắt của Tề Mã Hách Hách, nữ nhi là tất cả đối với bà ấy nhưng có lẽ trong mắt Ba Cổn, Bảo Bảo chỉ là một trong số nữ nhi của ông ấy, chẳng qua là nữ nhi này được ông ấy cưng chiều hơn.

Nhưng chỉ cần có chuyện lớn xảy ra thì cho dù là nữ nhi hay nữ nhân cũng bị gác sang một bên.

Cũng sau sự việc này, Tề Mã Hách Hách mới thực sự nhận ra rằng, có lẽ mẫu tử hai người chỉ là bia ngắm mà Ba Cổn dựng lên để phân chia thế lực cho ba vị ha đôn còn lại và con của họ.

Lần này có A Nhĩ Kỳ sử dụng Bảo Bảo làm mồi nhử nên chuyện tương tự chưa chắc sẽ không phát sinh trong tương lai.

Cho nên Bảo Bảo phải rời xa thảo nguyên, tốt nhất là cách xa nơi đây.

Cùng lúc đó, không lâu sau khi Vệ Kỳ và Bảo Bảo ra khỏi Chiên Bao của Tề Mã Hách Hách đã gặp phải nhóm người Đạt Ba Lạp Can.

Nếu nói tới điều duy nhất Vệ Kỳ gặp rắc rối trong mấy ngày nay chính là dường như Đạt Ba Lạp Can có thái độ thù địch rất sâu với hắn ta.

Đương nhiên hắn ta cũng không chịu nổi đối phương.

Chỉ là bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy khó chịu nếu luôn bị nhìn bằng ánh mắt thù địch.

"Ngươi là Vệ Kỳ đúng không? Nghe nói ngươi là dũng sĩ người Hán nên sẽ không phải có tiếng mà không có miếng chứ? Dám tỷ thí với chúng ta không?" Một người trẻ tuổi bên cạnh Đạt Ba Lạp Can lên tiếng.

Ngoài người này ra thì Đạt Ba Lạp Can còn đi cùng với rất nhiều người trẻ tuổi, có thể thấy chắc hẳn là một số người trẻ tuổi nổi bật trong bộ lạc.

"Đạt Ba Lạp Can, ngươi muốn làm gì?"

Vệ Kỳ không biết nhưng Bảo Bảo biết những người này đều là bằng hữu của Đạt Ba Lạp Can, tuy Đạt Ba Lạp Can không nói gì nhưng rõ ràng là do hắn ta đứng đầu.

Đối mặt với chất vấn của Bảo Bảo, Đạt Ba Lạp Can, một người trẻ tuổi có vẻ ngoài ngay thẳng cũng bộc lộ khía cạnh xảo quyệt của mình.

"Bảo Bảo, ngươi không thể trách ra được, đám Sách Khiết đều nghe nói nơi này của chúng ta có vị dũng sĩ người Hán nên muốn tỷ thí với hắn, ngươi biết những người này đấy, đều là người sinh dũng hiếu thắng nhất, ta đâu thể ngăn cản bọn họ được."

Với người Hán thì sinh dũng hiếu thắng có thể là một thuật ngữ xấu ám chỉ người nào đó không ổn trọng nhưng ở trên thảo nguyên, đó chính là lời khen ngợi cho người dũng mãnh không chịu thua.

"Hơn nữa ngươi cũng biết trên thảo nguyên luôn có quy củ như vậy, ngươi cũng không thể vì bảo vệ hắn mà làm đám người Sách Khiết mất hứng."

Cái gọi là quy củ chính là để dũng giả có thể khiêu chiến lẫn nhau, người không ứng chiến sẽ bị mọi người khinh bỉ.

Nói xong thì dường như Đạt Ba Lạp Can sợ Bảo Bảo lại nói ra điều gì đó mà trực tiếp đối mặt với Vệ Kỳ.

"Ngươi có ứng chiến hay không thì nói một câu, đừng rúc sau lưng nữ nhân."

"Đúng vậy!"

"Nam nhân thảo nguyên chúng ta không hề rúc sau lưng nữ nhân."

Mười mấy người trẻ tuổi ồn ào, ở xa có rất nhiều người nghe thấy động tĩnh thì nhìn sang.

"Các ngươi -----"

Bảo Bảo tức giận đến dậm chân, chạy tới kéo Vệ Kỳ đi.

"Ngũ ca ca, chúng ta đi đi, đừng để ý đến bọn họ!"

Đạt Ba Lạp Can ngăn ở phía trước.

"Bảo Bảo, đây là chuyện của nam nhân, ngươi không thể xen vào! Cuối cùng là so hay không, ngươi nói một câu đi!"

Vệ Kỳ hỏi: "So cái gì?"

"Cưỡi ngựa, b.ắ.n cung, đấu vật, đây là quy củ của thảo nguyên chúng ta, ba thứ chọn một, tất nhiên là ngươi có thể chọn cả ba cũng được."

Nói xong thì Đạt Ba Lạp Can lại nói: "Nếu không thì chọn đấu vật đi? Cũng không cần ra ngoài, cứ tùy tiện chọn một chỗ là được."

Vừa nghe đến đấu vật thì Bảo Bảo liền lo lắng.

Nàng ấy không biết võ công của Vệ Kỳ thế nào nhưng nàng ấy biết lần đó Vệ Kỳ dẫn đội tấn công thành của người La Sát chính là mệnh lệnh của ca ca hắn ta.

Bảo Bảo biết có một số trưởng bối tạo dựng danh tiếng cho vãn bối mà sắp xếp rất nhiều người đi theo, một là tạo tiếng và hai là giúp đối phương xây dựng công lao.

Nàng ấy không biết Ngũ ca ca có như vậy không, nếu nói về cưỡi ngựa và b.ắ.n cung thì trên đường trở về, nàng ấy có thể nhìn ra kỹ năng cưỡi ngựa của Ngũ ca ca không tệ, chắc hẳn b.ắ.n cung cũng không kém.

Nhưng nói đến đấu vật thì đây là một hình thức tỷ thí phổ biến trên thảo nguyên, Ngũ ca ca lại không phải người thảo nguyên, không phải bắt nạt quá rõ sao!

"Đạt Ba Lạp Can! Nếu ngươi còn bắt nạt người ta thì ta sẽ nói với a ba!" Rồi lại nói với Vệ Kỳ: "Ngũ ca ca, ngươi đừng so đấu vật với bọn họ, bọn họ biết ngươi không được nên muốn nhìn ngươi xấu mặt."

Xem ra Bảo Bảo cũng không ngốc, biết rõ tâm tư của đám người Đạt Ba Lạp Can.

Thực ra nàng ấy đã đoán đúng rồi, Đạt Ba Lạp Can chỉ muốn Vệ Kỳ xấu mặt trước mặt người khác, xem hắn ta còn mặt mũi đi theo bên cạnh Bảo Bảo không.

Từ khi Đạt Ba Lạp Can còn là thiếu niên thì hắn ta đã quyết định phải cưỡi Bảo Bảo làm thê tử của mình. Toàn bộ người trong bộ lạc không có ai không biết việc này nên hầu như không có người trẻ tuổi nào dám đến gần Bảo Bảo, bây giờ đột nhiên xuất hiện một người Hán.

Đạt Ba Lạp Can lén nhìn tình cảnh Bảo Bảo ở chung với người Hán này, điều này khiến hắn ta có cảm giác nguy hiểm rất lớn, vốn dĩ hắn ta đã không thích người Hán này nên mới lên kế hoạch bày ra chuyện này trước mặt mọi người.

Cho tới bây giờ thì Vệ Kỳ chưa bao giờ là tượng đất, nghiêm túc mà nói thì tính tình của hắn ta không được tốt lắm.

Bị chèn ép trước mặt người khác lâu như vậy mà hắn ta không nói gì, đó là vì người khác không cho hắn ta cơ hội nói chuyện mà cứ vậy sắp xếp hết mọi thứ cho hắn ta.

Sắc mặt Vệ Kỳ lạnh như băng, nét mặt thiếu kiên nhẫn.

"Được rồi, đừng nói nhảm nữa, so ba phần thì so ba phần, so ở đâu? So như thế nào? Một nam nhân mà còn phiền hơn miệng nữ nhân!"

Lời vừa nói ra đã làm tất cả mọi người im lặng.

Luận về mồm mép thì Vệ Kỳ không giỏi nhưng cả ngày mưa dầm thấm đất bên cạnh Phúc Nhi thì cũng thấm được chút, khi cãi nhau cũng có thể khiến người ta tức c.h.ế.t.

Đúng là Đạt Ba Lạp Can rất tức giận nhưng cũng cười giận dữ.

"Được rồi! Vậy thì so ba phần!"

Ta sẽ làm ngươi thua cả ba.

"So với ai? Đừng nói với ta, các ngươi phái ba người, còn một mình ta đánh ba ván. Đương nhiên không phải đánh ba ván là không thể, đánh xong thì các ngươi thừa nhận là phế vật là được."

Vệ Kỳ kiêu ngạo nhưng cũng chưa từng thi đấu thua người khác, trước kia hắn ta ở trong cung cũng là chủ nhân ngang ngược vô lý.

"Đấu với ta, ta đấu với ngươi ba ván."

Vệ Kỳ nhướng mày: "Cuối cùng cũng không giả vờ nữa à?"

Dứt lời thì cũng không đợi Đạt Ba Lạp Can kịp thở mà hắn ta lại nói: "Đi thôi, dẫn đường."

Về phần Bảo Bảo, hình như nàng ấy còn muốn nói gì đó nhưng ánh mắt của Vệ Kỳ đã khiến nàng ấy im lặng.

Ở chung lâu như vậy thì Bảo Bảo vẫn hiểu một chút về Vệ Kỳ.

Bình thường ngươi chọc phiền hắn ta thì không sao nhưng khi hắn ta nghiêm túc mà ngươi còn nói những điều vô nghĩa thì hắn ta thật sự sẽ trở mặt.

Do sự nhiệt tình của nhóm người trẻ tuổi này nên có rất nhiều người trong bộ lạc rảnh rỗi đến xem.

Thế nên sân không đủ chỗ, thay đổi rất nhiều lần rồi cuối cùng đi thẳng ra ngoài đại doanh.

Ngay cả Ba Cổn cũng nghe được động tĩnh mà tới.

Là Đại Hãn thì tất nhiên ông ấy hy vọng trong bộ lạc có càng nhiều người trẻ tuổi thì càng tốt, bởi vậy mà cố ý mang ra một bảo mã làm vật thưởng, ai thắng sẽ được thưởng.

Nếu đã được gọi là bảo mã thì tất nhiên không phải là một con ngựa bình thường, toàn bộ Cách Lạp Đồ Hãn bộ đều biết Đại Hãn có mấy con bảo mã nhất đẳng.

Ngựa này không phải ngựa Mông Cổ mà là bảo mã hãn huyết chân chính.

Bây giờ Đại Hãn lại muốn dùng nó làm vật thưởng, xem ra ông ấy rất coi trọng cuộc tỷ thí này?

Bởi vậy mà có rất nhiều người lớn tuổi trong bộ lạc tới xem.

Khung cảnh thực sự sống động hơn lễ hội Mông Cổ ngày thường.

Khác với tâm lý chờ xem kịch của mọi người, Bảo Bảo rất lo lắng, nàng biết rõ kỹ năng cưỡi ngựa, b.ắ.n cung và đấu vật của Đạt Ba Lạp Can, hắn ta chính là nhân tài kiệt xuất nhất trong đám người trẻ tuổi.

Thậm chí có không ít người trung niên Ba Đồ Nhĩ nói rằng Đạt Ba Lạp Can không hề thua kém họ.

Ngũ ca ca có thể thắng được hắn ta không?"

"Được rồi, ngươi đừng xoay vòng trước mặt ta nữa, bị ngươi làm choáng váng rồi." Vệ Kỳ nhíu mày nói.

"Ngũ ca ca, nếu lát nữa ngươi thua thì phải làm sao?" Bảo Bảo đáng thương nhìn Vệ Kỳ. Nàng ấy có hơi hối hận vì vừa rồi không liều mạng ngăn cản, ai ngờ hiện giờ lại rơi vào tình thế khó khăn như vậy."

"Ta sẽ không thua."

"Nhưng mà -----"

"Không có nhưng mà."

Vệ Kỳ nhướng mày nói: "Ngươi mong ta thua phải không?"

"Ta không mong ngươi thua, ta hy vọng ngươi có thể thắng Đạt Ba Lạp Can nhưng mà Đạt Ba Lạp Can chính là Ba Đồ Nhĩ của người trẻ tuổi, hắn ta giỏi cưỡi ngựa, b.ắ.n cung và càng am hiểu đấu vật, đã từng..."

"Được rồi." Vệ Kỳ xoa đầu nhỏ của nàng ấy: "Ngươi ở đây chờ xem."

Nói xong thì hắn ta bước vào giữa sân.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn