Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 166

"Ngươi tên gì đâu liên quan đến ta!"

Bảo Bảo bị mắng vô cớ thì thật sự ấm ức.

"Không phải ngươi hỏi ta sao?"

Lúc này Đạt Ba Lạp Can đã dẫn người chạy tới.

Thấy thủ lĩnh bên đối phương đang mắng Bảo Bảo mà Bảo Bảo đang tỏ vẻ ấm ức thì lập tức nói: "Ngươi mau thả Bảo Bảo ra, nếu không ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Vệ Kỳ càng nghe thấy tiếng "Bảo Bảo" thì càng thấy chói tai nên sầm mặt nói: "Ta không thả nàng ra đấy, ngươi định làm gì?"

Nghĩ hắn ta thật sự sợ những người này sao?

Chỉ có một trăm người tới, chưa kể số lượng người của hắn ta cũng tương đương với bọn họ mà chỉ với áo giáp và súng thì mấy người này cũng không đủ để hắn ta đánh hai lần.

Bảo Bảo thấy hai bên mâu thuẫn thì vội nói: "Đạt Ba Lạp Can, hắn là ân nhân cứu mạng của ta, ngươi đừng hiểu lầm?"

"Ân nhân cứu mạng?" Đạt Ba Lạp Can hỏi bằng tiếng Mông Cổ.

Bảo Bảo cũng vội vàng trả lời bằng tiếng Mông Cổ: "Đúng vậy, hắn là ân nhân cứu mạng của ta, lần này ta..."

Vệ Kỳ sẩm mặt nhìn chằm chằm "Đạt lạp khô cứng" này, thật sự cho rằng hắn ta không hiểu được tiếng Mông Cổ sao?

Các hoàng tử trong cung đã phải học tiếng Yến và tiếng Mông Cổ từ khi còn nhỏ, chỉ là ca ca của hắn ta nói có rất ít người Hán trong biên giới hiểu được tiếng Mông Cổ nên bảo hắn ta chú ý để không gây nghi ngờ.

Sau khi hai người nói chuyện một lúc thì sắc mặt của Đạt Ba Lạp Can mới dịu đi nhưng vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm Vệ Kỳ.

"Tuy ngươi là ân nhân cứu mạng của Bảo Bảo nhưng ngươi cũng phải đối xử tốt với Bảo Bảo, nếu không..."

"Nếu không thì ngươi làm sao?"

Bảo Bảo vội vàng khuyên nhủ: "Đạt Ba Lạp Can, ngươi có thể bớt nói mấy câu được không?" Rồi lại nói với Vệ Kỳ: "Ngũ ca ca, chúng ta trở về đi."

"Là ngươi trở về, không phải chúng ta trở về!"

Bảo Bảo biết chắc chắn hắn ta tức giận vì thái độ của Đạt Ba Lạp Can.

Nhưng cũng không phải nàng ấy làm hắn ta tức giận, cần gì phải hung dữ với nàng ấy?

"Không phải ngươi đã hứa với ta sẽ ở lại chơi một thời gian sao, hơn nữa ta còn chưa nói a ba cảm ơn ngươi cứu ta khỏi người La Sát đâu." Bảo Bảo cẩn thận nói.

Vệ Kỳ xụ mặt không để ý tới nàng ấy.

Bùi Dương xen vào nói: "Bảo Bảo biện cát đừng để ý đến hắn, tất nhiên chúng ta phải gặp a ba ngươi một lần, không chỉ để cảm ơn mà còn phải báo cho a ba ngươi về âm mưu của người La Sát để tránh hiểu lầm."

Lúc này đoàn người mới bước vào vương trướng.

Đi khoảng ba mươi phút thì mới thấy doanh trại.

Chờ đến đây thì những người Vệ Kỳ dẫn đến không thể theo vào nhưng Đạt Ba Lạp Can cũng cho người sắp xếp chỗ nghỉ ngơi tạm thời cho bọn họ.

Tiếp tục đi vào trong thì có thể nhìn thấy tất cả mọi người đều cảnh giác với người ngoài vì vừa trải qua một cơn bạo loạn.

Càng đi vào thì thủ vệ càng nghiêm ngặt hơn.

Chẳng mấy chốc đã đến trước vương trướng.

Đây là một vương trướng hoàng kim đặc sắc trên thảo nguyên.

Cái gọi là vương trướng hoàng kim chỉ có người xưng là Hãn ở gia tộc hoàng kim trên thảo nguyên mới có thể sử dụng.

Toàn bộ vương trướng nhìn từ bên ngoài rất cao lớn, ngay phía trên cửa vương trướng có biểu tượng của sói và đại bàng, toàn bộ vương trướng trông có vẻ nghiêm ngặt và trang trọng, có một số người Mông Cổ khoác áo giáp đứng trước cửa, đánh giá dáng vẻ thì chắc là hộ vệ.

Đáng tiếc là sự uy nghiêm của vương trướng đã bị Bảo Bảo phá hủy.

Nàng ấy quen cửa quen nẻo chạy vào trong, không lâu sau đã truyền tới tiếng khóc.

Đám người Vệ Kỳ theo sau, nhìn thấy Bảo Bảo đang ôm một nam nhân khoảng bốn mươi, năm mươi có thân hình vạm vỡ, râu quai nón mà khóc nỉ non.

Nam nhân này nhìn uy nghiêm, ánh mắt sắc lẹm nhưng khi nhìn thấy Bảo Bảo lại tràn đầy yêu thương.

Lông mày rậm của ông ấy nhíu chặt, sắc mặt có vẻ hơi mệt mỏi, hiển nhiên là đã trải qua một trận chiến, còn dẫn dắt người trong tộc chuyển đến đây khiến ông ấy kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

"Được rồi, đừng khóc, đừng để người ta chê cười." Ba Cổn nói.

Lúc này Bảo Bảo mới ngừng khóc, ngượng ngùng lau nước mắt rồi giới thiệu đám người Vệ Kỳ với a ba.

Chỉ là Ba Cổn có vẻ không thích người Hán cho lắm, sau khi đám người Vệ Kỳ tiến vào thì ông ấy gần như không nhìn thẳng vào mấy người.

Nghe nữ nhi giới thiệu xong thì cũng chỉ dùng tiếng Hán thản nhiên nói: "Khách đến từ xa, đi đường mệt nhọc, Bảo Lặc Nhĩ nên sắp xếp cho khách nghỉ ngơi trước đi."

Bảo Bảo không phát hiện ra điều khác thường, chỉ cảm thấy bản thân sơ suất nhưng Vệ Kỳ và Bùi Dương đều cảm thấy đối phương đang bỏ qua mình.

Đúng vậy, là bỏ qua chứ không phải coi thường.

Ít nhất thì coi thường cũng có mục tiêu, còn bỏ qua có nghĩa là đối phương từ chối tiếp xúc và nói chuyện với bọn họ.

Việc sắp xếp cho khách nghỉ ngơi đương nhiên không phải do Bảo Bảo tự thực hiện, một hán tử Mông Cổ trung niên từ bên ngoài bước vào, mời hai người ra ngoài rất lịch sự.

Sau khi bước vào trướng cho khách, Bùi Dương nói: "Có vẻ như Đại Hãn Ba Cổn này không thích chúng ta cho lắm."

Vệ Kỳ liếc nhìn hắn ta.

"Không thích thì không thích, nhiệm vụ đã hoàn thành rồi."

Nhiệm vụ của hắn ta chính là đưa Bảo Bảo trở về với cha nương, còn về vấn đề tránh hiểu lầm thì hắn ta nghĩ có lẽ Đại Hãn Ba Cổn đó trước mắt cũng không có thời gian nghĩ đến.

Theo cách nói của Bảo Bảo thì nàng ấy bị tứ ca cùng cha khác nương phản bội nên mới rơi vào tay của người La Sát mà người này từng dẫn người La Sát đến gặp Ba Cổn.

Nếu Vệ Kỳ đoán không sai thì lần này Cách Lạp Đồ Hãn bộ gặp tập kích chắc hẳn có liên quan đến chuyện này. Nếu Ba Cổn không ngốc thì sẽ không hiểu lầm cho người Hán.

Bên kia, Ba Cổn bảo Bảo Bảo đi gặp ngạch cát của nàng, trong vương trướng chỉ còn ông ấy và một lão giả Mông Cổ có mái tóc hoa râm và tuổi tác không nhỏ.

Phải biết rằng có rất ít người của bộ lạc trên thảo nguyên có thể sống đến năm mươi, sáu mươi tuổi.

Bọn họ sống theo cỏ và nguồn nước, còn thường xuyên xảy ra chiến tranh giữa các bộ lạc, nếu có thiên tai thì dân số sẽ giảm mạnh, rất ít người có thể hưởng thụ tuổi già một cách yên bình, có thể sống đến tuổi già lại càng ít.

Nhưng nói chung những người có thể sống đến tuổi này đều phải có trí tuệ cực cao hoặc là thân phận cực kỳ tôn quý.

Tất Lặc Cách lại có cả hai.

Ông lão là trí giả của Cách Lạp Đồ Hãn bộ và cũng là thúc thúc của Ba Cổn.

"Lần này không nên như vậy, ngươi không nên làm lơ sứ giả người Hán như thế."

"A ba ca, ý đồ của người Hán này không rõ ràng, hiện giờ Cách Lạp Đồ Hãn đã gặp phải nhiều chuyện rồi, ta..."

A ba ca theo tiếng Mông Cổ chính là thúc thúc.

Tất Lặc Cách không trách mắng ông ấy mà chỉ nói: "Xước La dám xuống tay với Cách Lạp Đồ Hãn thì chứng tỏ hiện giờ đã liên thủ với người La Sát, chúng ta di chuyển đến nơi này chẳng qua chỉ là kế sách tạm thời, nếu không giải quyết vấn đề thì rất có thể Cách Lạp Đồ Hãn sẽ dẫm phải vết xe đổ của Thổ Tạ Đồ Hãn."

Xước La là thủ lĩnh hiện giờ của bộ tộc Vê-lát, hiện đã thành lập Hãn quốc và tự xưng là Hãn.

Thổ Tạ Đồ Hãn đã bị Vê-lát ở Mạc Tây đánh bại, bây giờ đã chia năm xẻ bảy, vương tộc chỉ có thể dựa vào ăn nhờ ở đậu.

Hiện giờ bốn bộ tộc ở Mạc Bắc chỉ còn lại hai bộ tộc, Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn bộ và Cách Lạp Đồ Hãn bộ có thực lực tương đương, hai bộ tộc một bộ ở phía nam, một bộ ở phía đông của Mạc Bắc.

Bộ tộc Vê-lát ở phía tây đã đến tấn công Cách Lạp Đồ Hãn bộ và hiện giờ đang di chuyển tới lãnh địa Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn Bộ.

Hai bộ tộc đã trao đổi, tuy có kiêng kị lẫn nhau và không muốn thẳng thắn thừa nhận nhưng cả hai đều lo lắng về liên minh giữa Vê-lát và người La Sát.

Nếu chỉ có một Vê-lát thì hai bộ tộc liên thủ chưa chắc sẽ thua.

Nhưng nếu có thêm người La Sát thì hai bộ tộc sẽ không chịu nổi.

Rất lâu trước khi đoàn người Bảo Bảo đến nơi này thì Tất Lặc Cách đã đưa ra kế sách cầu viện với Hoàng đế Đại Yến.

Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn cũng có ý này nhưng Ba Cổn vốn luôn chán ghét người Hán nên chiến lược này không thể thực hiện được. Nhưng mọi người đều biết đó chỉ là chuyện sớm muộn, chỉ cần Vê-lát và người La Sát muốn có Mạc Bắc này thì hai bên vẫn sẽ đối đầu nhau.

Trong lúc này còn phát sinh một chuyện chính là Bảo Bảo đã nhìn thấy tứ ca dẫn một đám người La Sát đi gặp Ba Cổn, trên thực tế thì người La Sát đã cử sứ giả đến thuyết phục Cách Lạp Đồ Hãn bộ quy phục La Sát quốc.

Chính sự việc này đã làm Ba Cổn cảnh giác.

Nếu không lần này bộ lạc Vê-lát tập kích bọn họ, bọn họ không chỉ c.h.ế.t vài người, mất rất nhiều gia súc mà là toàn tộc bị đánh bại.

Cho nên hiện giờ hai bộ lạc chỉ có hai con đường để đi, hoặc là quy phục La Sát quốc hoặc là tìm Đại Yến cầu viện.

Từ bên ngoài thì hai bộ lạc đã sớm xưng thần với Đại Yến, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa nhưng họ đều biết chuyện gì đang xảy ra nhưng dù có danh tiếng thì cũng không phải không thể nói chuyện với Đại Yến.

Đây chính là lý do tại sao Tất Lặc Cách nói không nên bỏ sơ sứ giả người Hán, dù sao nếu thật sự muốn tìm Đại Yến cầu viện thì bọn họ còn cần người Hán này.

"A ba ca, tạm thời đừng nói chuyện hợp tác với người Yến..."

Hai người nói đến những chuyện khác, Tất Lặc Cách cũng biết rõ khúc mắc của Ba Cổn sẽ không tan đi trong thời gian ngắn nên chỉ có thể chờ xem.

Từ khi đoàn người Vệ Kỳ tiến vào Cách Lạp Đồ Hãn bộ thì người ở nơi này khá lịch sự với bọn họ.

Ngoại trừ một số nơi không thể tùy ý ra vào thì bọn họ có thể tự do đi lại.

Vệ Kỳ cũng đã gặp ngạch cát của Bảo Bảo và cũng là tứ ha đôn của Ba Cổn, Tề Mã Hách Hách.

Ha đôn có nghĩa là vương phi và cũng chỉ là tứ vương phi, là thê tử thứ tư của Ba Cổn.

Tề Mã Hách Hách vô cùng xinh đẹp, tướng mạo của Bảo Bảo có bảy phần giống bà ấy.

Bà ấy có một cặp đồng tử có màu sắc kỳ lạ, hình như có huyết thống của người La Sát nhưng người trên thảo nguyên mang dòng máu lai nên có rất nhiều người có đồng tử kỳ lạ.

Sở dĩ Vệ Kỳ cảm thấy bà ấy có huyết thống của người La Sát là vì làn da của bà ấy cực kỳ trắng, lúc này Vệ Kỳ còn không biết trên đời này ngoại trừ người La Sát thì còn có chủng tộc khác có làn da cực kỳ trắng.

Tề Mã Hách Hách đối xử với nhóm người Vệ Phó rất thân thiết và cảm kích, theo lời của bà ấy thì từ khi lạc mất Bảo Bảo thì bà ấy vô cùng lo lắng, ngày đêm ngủ không yên.

Nhưng lúc đó bộ lạc xảy ra náo loạn nên không có ai đến tìm, may mắn bọn họ đã cứu Bảo Bảo và còn đưa nàng ấy trở về.

Những chuyện vụn vặt không cần phải nói trong lúc này.

Chờ đến khi Vệ Kỳ rời đi thì Tề Mã Hách Hách nói với tỳ nữ bên cạnh: "Có vẻ như Bảo Bảo rất thích người Hán này. Sau khi nàng trở về, ba câu lại không rời khỏi Ngũ ca ca, ta biết người này có ý nghĩa khác với nàng."

"Ý của ha đôn là?"

"Thực ra ta không hy vọng Bảo Bảo gả cho bộ lạc, ngươi biết cuộc sống trên thảo nguyên toàn là lang bạt kỳ hồ, cho dù vương nữ có sống tốt hơn người bình thường một chút thì sao có thể tốt hơn nữa?"

Gương mặt xinh đẹp của Tề Mã Hách Hách tràn ngập vẻ hiu quạnh.

"Bây giờ ta được sủng ái vì vẫn còn dung nhan, Đại Hãn thấy ta không có nhi tử nên mới bằng lòng sủng ái ta hơn chút. Một ngày nào đó ta già đi, không thể bảo vệ được Bảo Bảo, nếu Bảo Bảo xuất giá mà gặp sai người..."

Nói tới đây thì bà ấy dừng lại một lúc lâu.

"Ta hy vọng nàng có thể gả cho một người Hán, người Hán chú trọng trung hiếu lễ nghi, phụ nhân cưới về chính là phụ nhân, cho dù ngày nào đó thất sủng thì cũng không bị phế truất và càng không nguy hiểm tới địa vị của con cháu. Nếu có thể tìm được người lương thiện đáng tin thì Bảo Bảo của ta có thể an ổn ở đó cả đời."

"Nhưng nếu gả cho người Hán thì ha đôn muốn gặp biện cát một lần cũng quá khó khăn." Tỳ nữ nói.

"Gặp mặt sao có thể so được với an ổn cả đời của nữ nhi?"

Tỳ nữ nhỏ giọng nói: "Nhưng Đại Hãn chán ghét người Hán như vậy..."

"Ngươi không hiểu, gần đây Đại Hãn đang thương nghị với a ba ca về Yến quốc... Thôi, nói mấy cái này thì ngươi cũng không hiểu, hầu hạ ta thay xiêm y, ta muốn đến vương trướng."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn