Lại là đám người La Sát đó!
Khách Hưng không dám tin tưởng: "Sao có thể bọn chúng?"
Nghe vậy thì Vệ Phó nói đầy ẩn ý: "Sao lại không thể là bọn chúng?"
Dường như Khách Hưng cũng nhận ra sự thất thố của bản thân nên vội vàng che giấu: "Ô tướng quân c.h.ế.t vì trúng tên, hạ quan thực sự không nghĩ tới là do người La Sát ra tay."
"Người giỏi cưỡi ngựa và b.ắ.n cung không khó tìm thấy trên thảo nguyên và người La Sát cũng có kỵ binh nhưng bọn chúng chỉ giỏi sử dụng súng ống thôi."
Hơn nữa ở nơi Mạc Bắc hỗn loạn như vậy, có rất nhiều chủng tộc trộn lẫn mà thủ hạ của người La Sát cũng chưa chắc không có người Mông Cổ.
"Tướng quân nói có lý."
Đúng là có lý hay là không dám phản bác?
Vệ Phó liếc Khách Hưng đầy ẩn ý, có vẻ như nước ở nơi này sâu hơn hắn tưởng tượng.
Khi Vệ Phó trở lại, Phúc Nhi nghe hắn nói về sự bất thường của Khách Hưng.
"Xem ra bọn họ không chỉ tự chủ buôn hàng hóa với người Mông Cổ mà cũng có "liên hệ" với người La Sát, những người này thật sự đáng c.h.ế.t!"
Đúng là nên giết nhưng mà người đáng bị giết đã c.h.ế.t hay chưa thì là một điểm đáng ngờ.
Có thể thấy được Khách Hưng có vẻ rất kiêng kỵ Ô Cáp Tô mà Ô Cáp Tô cũng rất lộng quyền độc đoán, Tác Xuân ở Long Giang Thành chỉ vì một số lông thú mà tính toán chi li với Hắc Thành.
Theo hiểu biết ban đầu của Vệ Phó về Tác Xuân thì người này xảo quyệt mưu mô nhưng những người như vậy thường không can đảm, lắm mưu nhiều kế, suy nghĩ nhiều thì lại lo trước lo sau.
Dựa theo tính cách của Tác xuân thì không có khả năng không xúi giục Ô Cáp Tô đối phó với hắn mà đầu tiên là Ô Cáp Tô bị mất mỏ than, sau đó là lông thú nhưng ngoại trừ lần đó dung túng cho Tạ gia "tự giải quyết" thì chưa từng ra tay với mình.
Chẳng lẽ ông ta không để bụng?
Nhưng xét về biểu hiện của Khách Hưng và Tác Xuân thì Ô Cáp Tô cũng chẳng phải người rộng lượng gì mà rất bá đạo và hẹp hòi.
Vậy thì chỉ còn một khả năng đó là ông ta có một nơi thu được lợi ích lớn hơn và không quan tâm đến Hắc Thành.
Và từ việc Ô Cáp Tô thường xuyên đến Hô Luân Bối Nhĩ, thậm chí còn xây dựng phủ tướng quân ở nơi đây thì có thể thấy nơi này chính là nơi ông ta để ý.
Đó là lý do tại sao Ô Cáp Tô lại tương đối khó coi ở đây, khiến quan quân phía dưới phải oán than.
Nếu đúng như vậy thì người có "liên hệ" chân chính với người La Sát chắc hẳn chính là bản thân Ô Cáp Tô.
Như thế cũng giải thích được tại sao một người đường đường là tướng quân lại đích thân đứng ra giao dịch với đối phương.
Đầu tiên là không thể để lộ tin ra ngoài, những năm gần đây triều đình ngày càng chú ý đến người La Sát, đồng thời không thể thiếu những người này ở bên trong khuấy động rắc rối ở ngoại mông khiến triều đình căm thù người La Sát đến tận xương tủy.
Nếu "mối liên hệ" giữa mình và người La Sát bị người ngoài biết đến thì đó sẽ là nhược điểm dễ dàng bị chỉ trích.
Khi giao dịch với "người Mông Cổ" không có nhiều băn khoăn như vậy vì mọi người đều làm như vậy, luật pháp không trừng phạt tất cả mọi người và tất nhiên mọi người đều ngầm hiểu giữ bí mật cho nhau.
Hơn nữa xem ra Ô Cáp Tô có quan hệ không tệ với đối phương nên chỉ dẫn theo mấy chục người ra ngoài, không ngờ lại đưa dê vào miệng cọp và bị người ta trực tiếp giết c.h.ế.t.
Với phân tích này thì mọi chuyện đều trở nên hợp tình hợp lý.
Chỉ có một điểm bất thường đó là biểu hiện khác thường của Khách Hưng trước đó, chẳng lẽ ông ta còn biết chuyện gì mà chưa nói?
Chẳng qua là hắn mới đến, người ta không nói cho hắn biết tất cả những gì mình biết là điều bình thường.
Ngay cả Tác Xuân, nhìn có vẻ như quy phục nhưng khi nói chuyện với hắn không phải cũng chỉ nói hai phần mà giấu tám phần sao?
Phúc Nhi nhìn Vệ Phó với vẻ thương hại.
Nói cách khác là hắn đan so chiêu với đám cáo già này, còn có thể tìm ra thông tin mình muốn biết từ một chút điểm bất thường, nếu đổi là nàng thì chắc hẳn sẽ đau đầu c.h.ế.t.
"Đầu óc của nhà chúng ta đều dồn trên đầu chàng, chàng có thể làm được nhiều việc hơn."
Cuối cùng được Phúc Nhi chấm dứt bằng một câu nói hả hê khi người khác gặp họa.
Nhưng Vệ Phó lại tức giận đến mức lập tức ném nàng lên giường và bắt đầu cù lét nàng.
Lúc này một nhà năm người chuẩn bị đi ngủ, từ khi Đại Lang có đệ đệ thì hàng đêm sẽ không ngủ với tiểu thúc thúc nã mà ngủ chung giường với Nhị Lang và Tam Lang.
Nhưng Nhị Lang và Tam Lang thích ngủ với nương nên nếu phu thê hai người không định làm chuyện gì không thích hợp để hài tử biết thì sẽ trở thành một nhà năm người cùng ngủ.
Thấy cha nương đột nhiên náo loạn thì Tam Lang nhảy bổ lên lưng cha giống như thỏ con mạnh mẽ.
Động tác của y rất nhanh, cùng sử dụng tay chân và chỉ trong một chốc đã nằm trên lưng cha.
Sau khi cưỡi lên thì có vẻ rất đắc ý, vừa lắc mông vừa vẫy tay gọi nhị ca cùng tới.
Nhị Lang thật sự không cưỡng lại sự cám dỗ và đi qua.
Y cũng ngồi trên vai cha.
Hai người coi cha như ngựa cưỡi, miệng còn nói "giá, giá giá".
Vệ Phó bị đè xuống, Phúc Nhi còn ở phía dưới.
Sức nặng của hai hài tử cũng không phải quá sức chịu đựng của người lớn hay là bị ép tới khủng hoảng.
"Ai bảo chàng bắt nạt ta, xem nhi tử của chàng trả thù chàng chưa?"
Phúc Nhi đỏ mặt cười nhạo hắn.
Hai người má kề má.
Vệ Phó đã sớm là phu quân không nghiêm có thể nói gì? Hắn chỉ có thể lén lút cắn đôi má mềm mại của nàng.
Hai đứa nhỏ còn rủ đại ca tới cùng.
Đại ca có thể tới cùng không?
Chắc chắn là không, hiện giờ Đại Lang đã là đại ca, tự cảm thấy bản thân có nghĩa vụ dạy dỗ các đệ đệ nên y không những không thể mà còn phải thuyết phục các đệ đệ đi xuống.
"Mau xuống đi, đừng đè bẹp nương."
Chỉ đè bẹp nương chứ không đè bẹp cha sao? Không thấy hắn đang bị cưỡi như ngựa à?
Không có cách nào mắng nhi tử nên Vệ Phó chỉ có thể tức giận cắn môi Phúc Nhi.
"Chàng đừng quá đáng, cẩn thận ta cắn chàng đấy." Phúc Nhi thấp giọng cảnh cáo hắn.
Ai sợ ai chứ?
Vì thế hai đứa nhỏ cưỡi ngựa ở phía trên còn cặp cha nương không đứng đắn lợi dụng "địa hình" ở dưới mà hôn nhau.
Một lúc sau, cuối cùng hai tiểu gia hỏa cũng được đại ca thuyết phục đi xuống.
Cha nương không sao cả nhưng bọn họ đã đánh mất tư cách được ngủ cùng cha nương đêm nay.
Vệ Phó nghiêm mặt nói bản thân bị đè bẹp rồi, cần phải điều dưỡng thân thể nên tự mình đưa hai nhỏ một lớn, ba nhi tử đến phòng Vệ Kỳ.
Không lâu sau, người làm cha quay lại, đã thay đổi dáng vẻ chính trực trước mặt các nhi tử.
"Xem ta chỉnh đốn nàng thế nào!"
Cùng lúc đó, trong phủ phó đô thống, Khách Hưng vốn là phó đô thống có vẻ hơi nôn nóng.
Ông ta khi thì đứng thẳng, khi thì ngồi xuống, đi đi lại lại trong phòng.
Sau khi suy nghĩ thì vẫn quyết định cho người mời Tác Xuân đến.
Không giống như Khách Hưng, Tác Xuân đã đạt được mục đích nên không còn lo âu như khi mới đến đây.
Nghĩ mà xem, kẻ đối đầu đã trở thành quan trên, nếu không giải quyết mâu thuẫn thì sao ông ta có thể an ổn được?
May mắn là tướng quân mới là người rộng lượng và thông minh, hiểu ý của ông ta và tạm thời đạt được sự hiểu biết ngầm.
Lại nhìn vẻ mặt nặng nề của Khách Hưng thì Tác Xuân có thể đoán được sơ sơ ông ta đang nôn nóng điều gì.
Sau khi thoát thân ra khỏi vũng lầy thì ngược lại còn có ý chế giễu.
"Tìm ta có chuyện gì? Chẳng lẽ là mời ta uống rượu?"
Làm sao Khách Hưng lại không nhìn ra sự hả hê dưới nụ cười khi người gặp họa của Tác Xuân, đừng thấy ông ta cười nhạo Tác Xuân "co được dãn được" nhưng thực ra rất hâm mộ ông ta có thể giải quyết được phiền phức.
Vấn đề bây giờ là ông ta đang gặp rắc rối.
"Ngươi cảm thấy vị tướng quân mới này là người như thế nào?"
Tác Xuân ngồi xuống, nhướng mày nói: "Sao lại hỏi chuyện này?"
Nhưng mà ông ta vẫn trả lời: "Là người thông minh."
Nếu không phải là người thông minh thì sao có thể chỉ dựa vào dấu vết đã hiểu rõ bí mật ẩn giấu đằng sau cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô? Thậm chí còn nhận ra có người đang vu oan và đoán là người La Sát.
Bây giờ phải xem hắn báo lên trên thế nào.
Nếu báo lên triều đình đúng như sự thật thì chắc chắn Khách Hưng sẽ bị liên lụy, dù gì thì ông ta mới là phó đô thống của Hô Luân Bối Nhĩ.
Mặc dù Ô Cáp Tô là tướng quân nhưng làm phó đô thống ở Hô Luân Bối Nhĩ thì không thể không biết ông ta đã làm gì ở Hô Luân Bối Nhĩ.
Tại sao biết mà không báo cáo?
Phải biết rằng nhìn thì Hô Luân Bối Nhĩ nằm trong góc nhưng vị trí địa lý của nó thực sự rất quan trọng, thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ tiếp nối với thảo nguyên Ô Lạp Cái, Tích Lâm Quách Lặc Đẳng là hành lang thảo nguyên nổi tiếng.
Mà thông qua hành lang thảo nguyên là có thể đến thẳng chân núi Yến Sơn mà không cần đi qua sa mạc.
Mà phía sau núi Yến Sơn chính là kinh thành.
Vì vậy có thể hình dung rằng tại sao Khách Hưng đóng quân ở chỗ này lại có thể kiên quyết trấn áp phó đô thống Tác Xuân cùng chức, là bởi vì hai người đóng quân ở hai nơi khác nhau và nhận được sự coi trọng khác nhau từ triều đình.
Khách Hưng, người được triều đình coi trọng lại cố tình để xảy ra chuyện thông đồng với người La Sát, người Mông Cổ ở chỗ của ông ta, còn khiến một vị tướng lớn c.h.ế.t.
Nếu triều đình biết được chuyện này thì Khách Hưng sẽ không c.h.ế.t nhưng chắc chắn sẽ không thể ở lại Hô Luân Bối Nhĩ và con đường làm quan cũng có thể bị hủy hoại và hối hận suốt đời.
Hiện giờ đã đến thời điểm quan trọng của vận mệnh, không có gì lạ khi Khách Hưng mất bình tĩnh như vậy.
"Nếu chỉ tiếp xúc với người Mông Cổ thì triều đình sẽ biết rõ và có thể nhắm mắt làm ngơ nhưng mấy năm gần đây triều đình căm thù người La Sát đến tận xương tủy, ta sợ..."
Cuối cùng thì Khách Hưng vẫn nói ra lo lắng trong lòng và nổi giận chửi rủa: "Ô Cáp Tô đáng c.h.ế.t, hắn đã c.h.ế.t rồi cũng không để yên cho ta!"
Thật ra chuyện này không có liên quan gì đến Khách Hưng, chẳng qua là ông ta không muốn đắc tội với Ô Cáp Tô nên lựa chọn mở một con mắt nhắm một con mắt cho qua, bây giờ lại thành ra thế này.
Tác Xuân và Khách Hưng cũng không hề có thù oán gì cả, hai người làm thủ hạ của Ô Cáp Tô nhiều năm, gần như cùng chung tình cảnh nên cũng đồng cảm giống như bản thân cũng bị.
"Nếu ngươi không liên quan thì hãy thành thật đến gặp Vệ tướng quân nói thẳng."
Nếu có liên quan -----
Tác Xuân không nói ra lời này nhưng nghĩ đến tính cách của Ô Cáp Tô thì sao có thể chia miếng thịt trong miệng mình cho người khác ăn?
Có một điều Tác Xuân không nói ra, đó chính là lúc trước ông ta tìm đến Vệ Phó xin lỗi có mang theo lợi ích, Vệ Phó có thể nhanh chóng tra đến người La Sát chưa chắc đã không có nguyên nhân từ ông ta.
Đương nhiên cho dù ông ta không cung cấp lợi ích này thì nhất định Vệ Phó cũng có thể tra ra được nhưng có lẽ sẽ cần rất nhiều thời gian để xác minh.
Chuyện chính mình đã làm lại để người khác làm lại.
Nếu đổi lại là Tác Xuân của mấy ngày trước thì tuyệt đối sẽ không tin được.
Khi đó ông ta vẫn còn ý niệm đối phó với Vệ Phó, xúi giục Khách Hưng. Thậm chí lúc trước tưởng chừng như cúi đầu lấy lòng Vệ Phó nhưng thực chất lại có ý định ngồi xem.
Nhưng lúc này thấy Khách Hưng gặp nạn, có thể rơi vào tình thế bấp bênh thì ông ta chợt cảm thấy hèn nhát cũng không có gì không tốt, ít nhất là cũng bình an.
Vì thế sau khi Tác Xuân một mình đi tìm Vệ Phó thì sáng sớm hôm sau, Khách Hưng đã mất cả đêm để đưa ra quyết định cũng tìm tới Vệ Phó.