"Tại sao đạo lý đơn giản như vậy mà Tác Xuân và Khách Hưng không nghĩ ra?" Phúc Nhi hỏi.
Chẳng lẽ là do ấn tượng ban đầu làm chủ, cảm thấy chắc hẳn Ô Cáp Tô đã c.h.ế.t dưới tay người bộ lạc ở thảo nguyên Mạc Bắc nên không nghĩ nhiều như vậy?
Một người không nghĩ nhiều, hai người cũng không nghĩ nhiều, chẳng lẽ nhiều quan quân tướng sĩ ở nơi này đều không nghĩ đến? Rõ ràng nàng cũng đã nghĩ đến.
Trừ khi…
"Trừ khi có nguyên nhân nào đó khiến cho bọn họ cảm thấy chỉ có thể là nguyên nhân này." Hai người đồng thanh nói.
"Đó là nguyên nhân gì?" Đại Lang xen vào nói.
"Nguyên nhân gì?"
"Nguyên nhân?"
Nhị Lang và Tam Lang cũng bắt chước theo.
Vốn dĩ Vệ Phó và Phúc Nhi đang có cảm giác hai người thật ăn ý thì bị ba tiểu gia hỏa cắt ngang mà lập tức cười lớn.
"Hơn nữa nguyên nhân khiến mọi người đều im lặng không dám nhắc tới." Phúc Nhi bổ sung một câu.
Còn nhiều hơn nữa thì nàng không nghĩ ra được.
"Triều đình vẫn luôn cấm việc mở cửa giao thương song phương giữa biên giới và ngoại mông nhưng cấm nhiều lần vẫn không được do các thương nhân vẫn lũ lượt kéo đến chiếm giữ biên quan, cái gọi là lý do chẳng qua là lợi nhuận. Biên quan có quan quân tướng sĩ canh gác quanh năm, tại sao nhiều lần cấm vẫn không được? Chẳng qua chỉ vì lợi nhuận mà thôi."
Phúc Nhi chỉ không biết một số luật lệ của triều đình nhưng không có nghĩa là nàng ngốc.
"Cho nên ý của chàng là có người trong quân ở nơi này bao che cho thương nhân lén buôn bán với người dân ở Mạc Bắc bên kia?"
Rõ ràng, tất cả đã rõ ràng.
Ô Cách vốn là người của bộ tộc ở Mạc Bắc, tại sao lại có thể bán tới Mặc Nhĩ Căn? Trước đó Phúc Nhi vẫn thắc mắc nhưng nàng không rành về địa lý và cũng không biết nhiều về luật pháp của triều đình nên tất nhiên là không hiểu bí ẩn ở trong đó.
Nhưng Vệ Phó thì khác, những năm hắn còn là Thái tử đã nắm rõ mọi việc trong triều đình, thậm chí là cả những chính sách được thi hành ở biên quan.
Ngoài ra còn có sự lắng đọng của tâm lý thế tục sau khi ngã xuống dưới.
Cho nên vừa đến tòa thành này thì hắn đã nhận thấy có điều gì đó bất thường.
Phúc Nhi chỉ nói tòa thành này cũng náo nhiệt và phồn hoa không kém gì Long Giang Thành nhưng vị trí địa lý của nơi này lại kém xa với Long Giang.
Long Giang Thành nằm bên bờ sông Non và ngay phía trước đồng bằng Non Giang, đây là vùng đồng bằng lớn nhất Hắc Long Giang, đất đai màu mỡ nên dân cư đông đúc, lại có phía bắc giáp với Mặc Nhĩ Căn và Hắc Thành nên lông thú không ngừng được đưa tới.
Mặc dù tòa thành này có gần sông Vọng Kiến nhưng sông Vọng Kiến lại giáp với Mạc Bắc và đường thủy cũng không thông suốt nhưng tại sao cũng phồn hoa như thế?
Nói trắng ra là sự náo nhiệt và thịnh vượng của nó không phù hợp với vị trí địa lý của nó.
Từ xưa đến nay, các vương triều đều chú trọng trồng trọt để đàn áp thương nhân nhưng cũng không thể thiếu những người này.
Những người này vì trục lợi mà đến, có thể thúc đẩy được nền kinh tế địa phương nhưng đồng thời cũng sẽ mang đến sự bất ổn cho địa phương.
Vệ Phó thông thuộc kinh sử, đồng thời hiểu rõ lịch sử trỗi dậy của người Yến.
Năm đó người Yến bị binh lính Liêu Đông của tiền triều chặn lại bên ngoài biên quan, sở dĩ có thể đột phá vào trong biên giới không chỉ vì quan viên của tiền triều th*m nh*ng, trầm luân khó cứu mà còn vì người Yến có binh hùng tướng mạnh.
Ngựa có thể được vận chuyển thông qua thảo nguyên nhưng một đội quân hùng mạnh không chỉ cần những người khỏe mạnh mà còn cần vũ khí sắc bén và áo giáp kiên cố.
Tiền triều cũng thi hành chính sách phong tỏa ngoài biên quan, nghiêm cấm vận chuyển sắt, muối, dược liệu và các vật liệu khác ngoài biên quan nhưng nguồn cung cấp vật tư vận chuyển ra ngoài biên quan vẫn còn vô tận.
Vậy ai là người bán những thứ này ra khỏi biên quan?
Đương nhiên là thương nhân.
Vì vậy mà địa vị của thương nhân ở Đại Yến rất nhạy cảm, một mặt Đại Yến đã thay đổi địa vị của thương nhân, cho phép con cháu của bọn họ tham gia khoa cử nhưng đồng thời cũng cảnh giác với nhóm người này.
Nhưng đến nay vẫn chưa có biện pháp nào tốt để ngăn chặn.
Bởi vì không thể ngăn chặn, chỉ cần biên quan có người canh giữ thì khó tránh khỏi có sơ hở. Người vốn là trục lợi, cho dù đám thương nhân này có bị giết thì vẫn còn vô số thương nhân cũng như quan quân tướng sĩ trông coi lén lút.
Từ xưa đến nay, việc các tướng lĩnh ở biên quan buôn lậu đã xảy ra thường xuyên, thậm chí người trên biết chuyện cũng đều mở một con mắt nhắm một con mắt.
Không thể nào vừa muốn ngựa chạy vừa muốn ngựa không ăn cỏ được.
Người trên không có tiền ăn, người dưới không có tiền ăn thì phải làm sao? Đương nhiên phải cần những cách khác để gom bạc. Biên quan lạnh buốt nhưng tại sao người ta bằng lòng ở lại đây? Dù sao cũng phải có chút lợi ích.
Thực ra chuyện này cũng giống như quan quân buôn lông thú ở Long Giang Thành, đều cùng một đạo lý, trăm sông đổ về một biển.
Phúc Nhi không ngờ tới câu chuyện ban đầu nói về cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô lại dẫn đến nhiều câu chuyện xưa như vậy.
Đại Lang nghe đến mùi mẫn, hai tiểu gia hỏa Nhị Lang và Tam Lang còn nhỏ chưa biết gì, thấy cha nương đang nói chuyện thì hai đứa bắt đầu tự chơi.
Cũng chỉ trong chốc lát thì Tam Lang lại đẩy ca ca xuống đất.
Đẩy thì đẩy nhưng y còn muốn cưỡi lên người ca ca.
Nhị Lang nước mắt lưng tròng.
Đại Lang thấy vậy cũng không thèm nghe mà vội vàng kéo Tam Lang ra.
"Sao đệ lại bắt nạt người khác?"
Tạm thời Tam Lang vẫn chưa biết ý nghĩa của từ bắt nạt nhưng hình như cũng biết mình đã làm sai gì.
Thấy nhị ca khóc thì kẻ ác cũng cáo trạng mà bắt đầu khóc.
Điều này khiến cả Phúc Nhi và Vệ Phó đều bật cười.
Phúc Nhi kéo y tới, giả bộ vỗ mông nhỏ của y.
"Tiểu bại hoại này, bắt nạt người khác còn không biết xấu hổ mà khóc."
Tam Lang còn biết lúc nương hung dữ thì có khóc với nàng cũng vô dụng nên vội vàng nhào vào lòng cha.
"Nương đánh mông."
Y ấm ức nhìn về phía Phúc Nhi như thể đang cáo trạng.
"Tiểu bại hoại, con thật hư, sao dám cáo trạng trước mặt nương chứ?" Phúc Nhi chống tay lên hông nói.
Đang nói thì Trần Cẩn tới.
"Công tử, Tác Xuân phó đô thống tới."
Ông ta tới làm gì?
Phúc Nhi vẫn biết nếu người chèn ép Hắc Thành không phải là Ô Cáp Tô thì chỉ có thể là Tác Xuân, phó đô thống của Nhất Tề Cáp Nhĩ này.
Chẳng lẽ là tới xin lỗi?
Đúng là tới để xin lỗi.
Tất nhiên lời xin lỗi của cáo già không thể là nói mấy câu đơn giản mà được thể hiện trên mọi phương diện.
Lúc trước là đối xử với Vệ Phó ân cần, lần này ngoài lời xin lỗi thì Tác Xuân còn mang đến một tin tức hữu ích.
Tin tức này giống như những gì Phúc Nhi và Vệ Phó dự đoán, nó có liên quan đến buôn lậu.
Nhưng mà Ô Cáp Tô này không giống như những người khác, những người khác đều là bản thân ăn thịt, thủ hạ ăn đồ thừa, dưới nữa là ăn canh còn ông ta thì muốn ăn toàn thịt, canh cũng không chừa lại cho người khác chút nào.
Bởi vậy mà quan quân tướng sĩ đóng giữ ở nơi này luôn oán hận ông ta.
Nhưng Tác Xuân cũng chỉ biết mấy điều này, những thứ ông ta có thể nói và chỉ chừa lại không đề cập đến cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô có thể liên quan đến việc buôn lậu của ông ta nhưng tất cả đều ám chỉ rằng nó có liên quan đến.
Đây là lý do tại sao tất cả mọi người đều cảm thấy cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô có liên quan đến người Mông Cổ.
Cái gọi là tuần tra chỉ là sáo rỗng, cụ thể là đi làm gì, chuyện gì đang xảy ra thì chỉ không nói với triều đình thôi.
Nhưng Ô Cáp Tô có thật sự bị người Mông Cổ giết c.h.ế.t?
Tại sao trước kia vẫn ổn, còn lần này lại bị giết? Nguyên nhân nào đã khiến hai bên vốn hợp tác lại đột nhiên trở mặt thành thù, giết ông ta thì chẳng lẽ người Mông Cổ đó không sợ bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền sao?
Phải biết rằng chính sách phong tỏa biên quan của triều đình càng nghiêm ngặt thì lợi nhuận từ việc buôn các loại hàng hóa ra ngoài càng cao, có khi còn lên tới mấy lần, mấy chục lần.
Bọn họ có thể bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền này không?
Bọn họ không sợ giết c.h.ế.t tướng lĩnh cấp cao của triều đình và bị Đại Yến trả thù sao? Hiện giờ tình hình ở Mạc Bắc vốn đã phức tạp, dù bên nào có động thái trái phép cũng sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường.
Tác Xuân thấy tướng quân đại nhân im lặng thì biết bản thân đã làm đúng rồi.
Ông ta đã vượt qua giai đoạn này, chỉ cần sau này cẩn thận đối phó thì tướng quân sẽ không nhắc lại chuyện cũ mà gây phiền phức cho ông ta.
Không đề cập tới bên Tác Xuân như thế nào nhưng những nghi vấn này quanh quẩn trong đầu Vệ Phó, thậm chí trước khi đi ngủ thì hắn vẫn đang suy nghĩ.
Phúc Nhi cũng giúp hắn suy nghĩ nhưng vẫn không có manh mối.
Sáng sớm ngày hôm sau, Vệ Phó cho người gọi Khách Hưng và bảo ông ta gọi những người phụ trách kiểm tra và xử lý thi thể của hộ vệ tới.
Không lâu sau, hai quân lính cấp thấp và một người ăn mặc như ngỗ tác đã đến.
Mô tả về hai người lính cấp thấp không có gì đáng để khen nhưng mô tả về ngỗ tác kia thì phải chi tiết hơn chút.
"Ý của ngươi là trên người các hộ vệ kia có vết thương do súng?" Vệ Phó hỏi.
Ngỗ tác gật đầu: "Chỉ có hai người trong số đó có, hơn nữa..."
"Chuyện này hạ quan cũng biết nhưng súng ống không hề khó gặp trên thảo nguyên, hầu hết các vết thương trí mạng của hộ vệ đều do cung tên gây ra, chứng minh bọn họ đã bị người giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung tập kích." Khách Hưng nói xen vào.
Vệ Phó giơ tay, ra hiệu cho ông ta đừng vội ngắt lời mà chờ ngỗ tác nói xong.
Ngỗ tác thấy ánh mắt mọi người đổ dồn vào bản thân thì không khỏi rụt rè nhưng vẫn lấy hết can đảm nói: "Thật ra tiểu nhân còn phát hiện một điểm bất thường, từng báo với quan trên nhưng dường như quan trên không coi trọng lắm."
Đương nhiên quan trên này không phải ám chỉ Khách Hưng mà là ám chỉ những người quản lý ngỗ tác.
"Điểm bất thường gì?" Vệ Phó ôn hòa nói: "Ngươi không cần sợ hãi, cứ nói đi."
"Khi thi thể được mang về, tất cả đều trộn lẫn một chỗ, quan trên ra lệnh cho tiểu nhân điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t, bởi vì không có người quản lý chỗ thi thể này nên việc thu dọn cũng là do tiểu nhân làm..."
Thực ra việc thu dọn không phải việc nặng nhọc nhưng thu dọn mấy chục thi thể chính là một việc nặng nhọc.
Hơn nữa chỗ xác c.h.ế.t này còn có cái còn nguyên vẹn, có cái không nguyên vẹn, hầu hết các vết thương trí mạng trên cơ thể nguyên vẹn là trúng tên, trong khi trên những xác c.h.ế.t không nguyên vẹn là vết đao.
Nếu gặp phải người thu dọn vô trách nhiệm thì đa số sẽ trộn lẫn lại và mang ra ngoài chôn vùi. Ở những nơi như biên quan này, việc có người c.h.ế.t luôn là điều bình thường, ngoại trừ một số vị tướng nổi tiếng thì ai lại quản mấy tiểu tốt phía dưới.
Nhưng ngỗ tác này có tâm, khi thấy những người này c.h.ế.t thê thảm, hơn nữa vì kiểm tra nguyên nhân cái c.h.ế.t nên thuận tiện đặt nhưng xác nguyên vẹn ở một chỗ và ghép những xác chưa hoàn chỉnh lại với nhau.
Sau đó đã xảy ra một chuyện trong lúc làm việc chăm chỉ, thừa một bàn tay.
Ông ấy đã lật tất cả các thi thể hai lần nhưng không tìm thấy chủ nhân của bàn tay đó, điều kỳ lạ hơn nữa là vết thương trên cánh tay không hề đơn giản, đó là vết thương do súng ống gây ra.
Vì thế khi ông ấy bẩm báo lên phía trên thì cũng bẩm báo cả điểm bất thường này quan quân quản lý ông ấy không để ý.
Suy nghĩ cũng giống như Khách Hưng, súng ống không phải là hiếm gặp trên thảo nguyên, hơn nữa một số xác c.h.ế.t đã tan tác, có thể ngỗ tác đã xếp sai mà không có dư ra tay, làm sao có thể có nhiều tay như vậy.
Vì sự việc này mà Ngỗ Tác còn bị quan trên dạy dỗ một hồi.
Ông ấy khẳng định là có thừa một bàn tay nhưng quan trên cho rằng ông ấy đang gây rối.
Nếu lần này Vệ Phó không gọi ngỗ tác tới hỏi chuyện, lại nhắc tới chuyện cũ thì có lẽ chuyện này sẽ không bao giờ được nhắc tới nữa nhưng cố tình Vệ Phó đã nhận ra điểm bất thường và cuối cùng cũng tìm ra được điểm bất thường tương ứng.
"Ngươi có biết lần này Ô tướng quân mang theo bao nhiêu người ra ngoài tuần tra không?"
"Sao có thể biết được?" Khách Hưng khó xử nói: "Tướng quân cũng biết tính cách của Ô tướng quân rồi đấy, người khác không thể dò hỏi chuyện của hắn."
Vệ Phó tức giận cười.
Người chưa c.h.ế.t thì sợ hãi cũng không tính, bây giờ người c.h.ế.t rồi, chẳng lẽ vẫn còn sợ hãi sao?
Chẳng trách Ngạc Tất Hà nói Ô Cáp Tô rất khó hòa hợp, xem phản ứng của Khách Hưng thì có thể biết được tính cách khó hòa hợp cỡ nào.
"Vậy thì đi tra, đi hỏi. Ngươi không biết thì đi hỏi những người biết, chẳng lẽ lại không biết một người còn sống đi ra ngoài mà c.h.ế.t không trở về sao?"
"Hạ quan đi ngay."
…
Thực ra cũng không khó điều tra, chỉ là không ai muốn tra hoặc là không muốn nghiên cứu chi tiết mà thôi.
Có thể là lo lắng triều đình biết có người ở đây lén làm ăn với người trên thảo nguyên hoặc cũng có thể là do tính cách khó hòa hợp của Ô Cáp Tô nên đa số người đều ghét ông ta nên đương nhiên không có ai quan tâm đến cái c.h.ế.t của ông ta.
Kết quả điều tra cuối cùng là Ô Cáp Tô dẫn ra ngoài hơn năm mươi người nhưng chỉ mang về hơn ba mươi thi thể.
Điều này có nghĩa là gì?
Điều đó có nghĩa là có người đã tập kích đám người Ô Cáp Tô nhưng lại mang đi hơn hai mươi thi thể.
Tại sao lại mang thi thể đi?
Chứng tỏ có những thứ trên thi thể không thể cho người thấy.
Kết hợp với những thi thể bị bỏ lại tại chỗ, lý do tại sao không bị thú ăn thịt trong ba ngày và bàn tay thừa ra có dấu vết của súng theo lời của ngỗ tác thì sự thật gần như được phơi bày.
Có người cố tình tấn công nhóm người Ô Cáp Tô, ngụy tạo thành bọn họ bị người Mông Cổ giết c.h.ế.t, đám người này còn sợ hãi bị người khác phát hiện trên thi thể có dấu vết của súng ống nên đã mang thi thể đi.
Để đảm bảo thi thể sẽ rơi vào tay tướng sĩ Đại Yến mà đám người này có thể đã canh giữ thi thể ba ngày, chờ đến khi có người tìm kiếm thì mới vội vã rời đi.
Vậy những người này là ai?
Có rất nhiều súng ống, muốn kích động tranh chấp giữa Đại Yến và bộ lạc ở Mạc Bắc…
Sông Vọng Kiến chảy về phía hạ lưu sông Hắc Giang, hòa vào dòng chảy của sông Thạch Lặc Khách và trở thành nguồn của Hắc Giang.
Mà trên sông Thạch Lặc Khách có Thạch Lặc Khách Thành do người La Sát xây dựng. Đồng thời phía tây sông Thạch Lặc Khách có một nhánh sông vừa hay chảy qua gần vị trí mà Ô Cáp Tô bị tập kích.
Đáp án đã được miêu tả sinh động.